Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện

Chương 50


Thời kỳ dậy thì của Se-hun
Ngay cả khi trải qua giai đoạn dậy thì, Se-hun cũng chưa bao giờ đặt ra những câu hỏi như thế này.


Thực tế, Ji-an từng tự hỏi liệu Se-hun có bao giờ bước vào tuổi dậy thì hay không và thậm chí còn tìm đến Hyun-woo để tâm sự. Khi ấy, Hyun-woo phải vật lộn với cơn đau nửa đầu mỗi ngày vì Hyun-soo đang trong thời kỳ nổi loạn.


Dù nhận thấy Se-hun ngày càng cao lớn hơn mỗi năm, nhưng trong mắt Ji-an, cậu vẫn luôn giữ vẻ ngây thơ như thuở bé.


Đó cũng là lý do Ji-an có thể thoải mái nhường chỗ bên cạnh mình ngay cả khi Se-hun c** tr*n trèo lên giường ngủ cùng.


Hôn... hôn sao...


Đôi đồng tử sâu thẳm dần nhuốm màu hỗn loạn dưới hàng mi khẽ chớp. Thành thật trả lời thì mất mặt, mà nói dối thì chẳng biết phải bịa chuyện thế nào.


Cảm nhận được ánh mắt lặng lẽ đang chờ đợi câu trả lời của mình, Ji-an khó khăn nuốt xuống một ngụm nước bọt.


“…Có chứ. Anh lớn thế này rồi chẳng lẽ chưa từng hôn ai sao?”


Hồi Hyun-woo chăm sóc Hyun-soo, anh ấy vẫn tranh thủ hẹn hò. Vậy mà sao Ji-an lại chỉ mải lo cho Se-hun đến tận bây giờ?


Nghĩ đến chuyện bản thân sống ngần ấy năm mà chưa từng hôn ai, Ji-an bỗng thấy cả người rã rời.


“Vậy là anh đã hôn rồi…”


Se-hun cúi nhẹ mắt, lẩm bẩm một câu. Đôi môi đỏ thẫm của cậu trông nổi bật hơn hẳn. Không quá dày cũng chẳng quá mỏng, mà là độ dày hoàn hảo đến mức khiến ánh mắt Ji-an vô thức bị cuốn theo.


Chắc hẳn khi chạm vào sẽ mềm mại lắm. Nếu hôn lên, có lẽ cảm giác sẽ còn ngọt ngào hơn nữa…


Ý nghĩ ấy bất chợt lướt qua, khiến Ji-an ngây người ra trong chốc lát.


Lee Ji-an, mày điên rồi à…?


Đôi tai anh nóng bừng đến mức gần như bốc cháy. Chẳng lẽ chỉ vì nhận thức được rằng Se-hun sắp tròn hai mươi mà anh lại có cảm giác như được giải thoát?



Dạo gần đây, thỉnh thoảng trái tim anh cứ bất chợt rung lên bởi những điều nhỏ nhặt.


Những lúc nhận ra mình phải ngẩng đầu lên mới có thể nhìn Se-hun, hay những lúc anh vô thức dán mắt vào thân hình rắn rỏi của cậu – thứ không thể chỉ có được nhờ tập luyện.


Những khi Se-hun chìa bàn tay to hơn mình cả một đốt ngón tay ra và truyền đến hơi ấm.


Chúng chưa đủ để gọi tên, nhưng bản năng mách bảo anh rằng có điều gì đó không ổn.


Trước giờ, mỗi khi nhận thấy dấu hiệu lạ lùng, Ji-an đều lập tức dập tắt nó. Nhưng vừa rồi, dù chỉ trong khoảnh khắc, anh đã rõ ràng cảm nhận được một thứ cảm xúc nguy hiểm.


Không phải ai khác, mà chính Se-hun – người anh từng tắm rửa, bón cơm, cõng trên lưng nuôi lớn. Vậy mà giờ đây, anh lại nảy sinh một suy nghĩ tràn đầy d*c v*ng? Nếu còn tỉnh táo, anh không bao giờ được phép có thứ cảm xúc đó.


Ji-an bật dậy khỏi chỗ ngồi. Ánh mắt đang dao động nhẹ của Se-hun dõi theo anh.


Không thể đối diện với cậu, Ji-an lảo đảo như một con rối sắp hỏng, cố lê bước về phía trước.


“Chắc anh ăn nhiều bắp rang quá. Bụng khó chịu quá… Anh đi uống thuốc tiêu hóa đã.”


Anh biết rằng hành động của mình trông đáng ngờ, nhưng bây giờ không thể tiếp tục đối diện với Se-hun thêm giây nào nữa.


Dù đèn trong phòng khách đã bị tắt để tập trung xem phim, nhưng ánh sáng từ chiếc TV khổng lồ vẫn đủ để soi rõ sắc mặt anh.


Ji-an cố gắng đi lại thật tự nhiên, bước vào phòng, đóng cửa lại rồi mới thở phào nhẹ nhõm.


“Độc thân lâu quá đúng là nguy hiểm mà…”


Anh trượt xuống sàn, ôm đầu, rồi vùi mặt vào giữa hai đầu gối, dành một chút thời gian để sám hối.


Dù Se-hun có tỏa ra sức hút của một người đàn ông trưởng thành đến đâu, thì cậu vẫn là em trai của anh.


Dáng vẻ ngày bé của Se-hun – khuôn mặt như được tạo ra từ những thứ dễ thương nhất thế gian – vẫn còn rõ ràng trong tâm trí anh. Chỉ cần mở điện thoại ra là có thể thấy đầy rẫy những bức ảnh thuở bé của cậu.


Giờ đây, cậu đã có đường viền hàm sắc nét, ánh mắt cũng thêm phần sắc sảo. Nhưng thỉnh thoảng, Ji-an vẫn nhận ra những nét quen thuộc của quá khứ trên gương mặt cậu.



Quyết tâm như vậy, Ji-an ngửa đầu ra sau, hít một hơi thật sâu. Nhưng hơi nóng vẫn chưa tan hết, khiến gáy anh âm ỉ nóng lên.


Cùng lúc đó, trên ghế sofa, bàn tay Se-hun dần siết chặt. Các đường gân xanh trên mu bàn tay nổi lên rõ ràng, trông đầy áp lực.


“Anh đã từng hôn rồi sao? Với ai chứ?”


Câu nói Ji-an buột miệng để đánh lạc hướng khi nãy giờ đây như một nhát dao đâm thẳng vào Se-hun, khiến mắt cậu đỏ ngầu vì cơn sốc.


Trước giờ, cậu chưa từng thấy Ji-an có dấu hiệu hẹn hò. Vì anh là kiểu người thẳng thắn đến mức trong suốt, không hề biết cách che giấu cảm xúc.


Anh còn có một nguyên tắc khắt khe: Nếu không có tình cảm, anh sẽ không nắm tay người khác.


Nếu đã hôn ai đó, chứng tỏ anh đã có người yêu – hoặc ít nhất là từng thích ai đó.


Thậm chí, cách nói của anh còn gợi ý rằng có thể không chỉ một người.


Se-hun cố nhớ lại những hành tung của Ji-an, nhưng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy anh từng hẹn hò.


Hay là Sung-jun? Không thể nào. Đến giờ hắn ta vẫn chưa đủ dũng khí để tỏ tình với Ji-an cơ mà.


Hơn nữa, nếu Ji-an có người yêu, chắc chắn Hyun-woo và cả đám người trong Dark Net đã làm ầm lên. Bọn họ đều muốn giới thiệu đối tượng tốt cho Ji-an vì biết anh chưa từng yêu ai.


Những lúc như thế, Se-hun luôn tưởng tượng ra cảnh mình xóa sạch bọn họ khỏi thế giới này.


May mắn là Ji-an luôn từ chối bằng lý do chưa muốn yêu đương. Chính vì thế, Se-hun đã lơ là mất cảnh giác.


‘Lẽ ra mình nên nhốt anh ấy lại sớm hơn…’


Gương mặt Se-hun méo mó vì đau đớn. Cậu từng nghĩ rằng chỉ cần được Ji-an yêu quý nhất là đủ. Nhưng giờ đây, ý nghĩ về việc anh từng dịu dàng hôn ai đó ở nơi cậu không biết khiến tim cậu như bị xé toạc.


Dù có ôm lấy ngực và cố gắng th* d*c, cơn đau vẫn ngày một dữ dội.


Trong bóng tối, Se-hun cất giọng trầm khàn, thì thầm gọi tên người duy nhất có thể khiến cậu phát điên.



“…Anh ơi.”


 


Cảm giác như có một bàn tay vô hình siết chặt cổ, khiến việc hít thở trở nên khó khăn. Sự đau đớn dày vò, khiến Se-hun cào mạnh ngực mình bằng những đầu ngón tay.


Cậu cố gắng đứng dậy khỏi sofa, nhưng cơn chóng mặt ập đến, khiến cậu ngã xuống sàn.


“Rầm!”


Tiếng động vang lên, đầu gối đau nhói. Cánh cửa phòng vẫn đóng chặt, nhưng ngay sau đó, Ji-an vì giật mình mà mở cửa bước ra.


"Se-hun à!"


Hình bóng Ji-an chạy đến mỗi lúc một nhòe đi trước mắt Se-hun.


Anh… sao anh có thể đối xử với em như vậy…?


Anh đã lấy đi toàn bộ trái tim em, khiến em không thể thở nổi nếu không có anh bên cạnh. Vậy mà anh lại có thể hôn người khác sao?


Se-hun đã cố gắng kiềm nén những cảm xúc và h*m m**n đang ngày một lớn lên mỗi ngày, chỉ vì sợ Ji-an sẽ sợ hãi mà rời xa cậu. Cậu cứ thế bóp nghẹt bản thân đến mức như sắp chết đi.


“Em sao vậy? Đau ở đâu à?”


Khuôn mặt Ji-an tái nhợt, bàn tay anh run rẩy khi chạm vào mặt Se-hun đầy lo lắng.


Se-hun siết chặt Ji-an vào lòng, ép anh cảm nhận nhịp tim điên cuồng của mình. Cậu muốn Ji-an hiểu rằng cậu đang đau khổ đến nhường nào.


Cậu cần hơi ấm của Ji-an để kiềm chế cơn thôi thúc g**t ch*t kẻ đã hôn anh.


Chỉ cần nhìn khuôn mặt ấy lâu hơn chút nữa, cậu sẽ không kiềm chế nổi mà cắn lên đôi môi ấy mất. Thời gian qua, cậu chỉ dám lén lút cướp đi những cái chạm nhẹ thoáng qua trên môi Ji-an, nhưng thế là không đủ.


Chỉ với những nụ hôn vụng trộm ấy, cậu đã hạnh phúc đến mất ngủ. Nhưng giờ đây, cậu mới biết mình ngu ngốc đến mức nào—vì không hề hay biết rằng Ji-an đã có ai đó.



Là Yoo Hyun-woo? Oh Sung-jun? Park Ji-hwan? Im Jung-soo? Kim Leo?


Se-hun lục tìm ký ức về những người thân cận của Ji-an, nhưng ánh mắt anh dành cho họ đều quá mức bình thản.


Nếu Ji-an thực sự đã hôn ai đó, nếu mối quan hệ ấy đủ thân mật để làm vậy, thì chắc chắn anh không thể nhìn họ bằng ánh mắt vô tư như thế.


“Thở chậm lại nào. Không sao đâu, anh ở đây rồi. Có phải em vừa sợ gì đó không?”


Giọng nói dịu dàng cùng bàn tay vỗ về trên lưng khiến sống mũi Se-hun cay xè.


Anh vẫn không hề hay biết… Không hề biết trong đầu cậu đang nghĩ những gì, vẫn xem cậu như một đứa trẻ ngoan ngoãn.


Se-hun siết chặt vòng tay hơn, vùi mặt vào làn da mềm mại có hương thơm quen thuộc. Khi môi cậu lướt nhẹ qua làn da ấy, cậu cảm nhận được một thứ gì đó bên dưới lớp băng cá nhân.


Anh đúng là ngốc.


Anh chẳng biết gì cả.


Anh không hề hay biết Se-hun đang nhìn anh bằng ánh mắt thế nào, cũng không biết cậu đang ôm thứ tình cảm ra sao.


Ji-an khẽ cựa quậy trong vòng tay cậu, có vẻ như muốn nhìn mặt cậu.


Chưa được.


Bây giờ vẫn chưa thể để anh thấy gương mặt này. Nếu anh nhìn vào mắt cậu lúc này, chắc chắn anh sẽ sợ hãi mà bỏ chạy.


"Chỉ một chút thôi... Hãy để em ôm anh thêm một chút nữa."


Giọng nói run rẩy van nài.


Khi Ji-an dần thả lỏng và thở ra nhẹ nhõm trong vòng tay mình, Se-hun chỉ có thể cố gắng nghĩ về nơi bí mật mà cậu đã chuẩn bị sẵn.


Chỉ cần chờ thêm một chút nữa thôi.


Chỉ cần chuẩn bị thêm một thứ nữa, là cậu có thể giữ Ji-an mãi mãi bên mình.


Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện Truyện Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện Story Chương 50
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...