Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện
Chương 49
Người đàn ông không ký vào hợp đồng mà thay vào đó, kẹp vào bảng một xấp ngân phiếu trắng tinh, rồi viết tên của nhân viên môi giới vào chỗ dành cho bên mua.
Ngay khi nếp nhăn giữa chân mày của nhân viên môi giới siết lại vì nghĩ rằng mình đang bị đùa cợt, những ngón tay dài kia khẽ gõ nhẹ lên tấm ngân phiếu.
Không phải tiền đặt cọc—mà số tiền còn nhiều hơn cả tiền ký quỹ của căn nhà. Nhân viên môi giới chớp mắt liên tục.
"Đừng nói là muốn tôi đứng tên hợp đồng đấy nhé...?"
Gật đầu.
Người đàn ông im lặng, chỉ nhẹ nhàng gật đầu khẳng định. Nhân viên môi giới ngước nhìn bầu trời một lúc rồi lại cúi xuống nhìn dãy số trên ngân phiếu.
Ngay từ lúc người này mở cửa bước vào với bộ dạng đen sì, anh ta lẽ ra nên nhận ra sớm hơn. Nếu dây dưa không khéo, có khi rước phải phiền phức lớn. Nhưng vấn đề là tiền.
Vừa hay, gần đây anh ta vì ham vui mà đổ tiền vào chứng khoán, đến mức mất sạch khoản tiết kiệm và suýt thì bị vợ đòi ly hôn.
Số tiền này có thể giúp anh ta dập tắt được đám lửa trước mắt, thậm chí còn có thể mua một chiếc túi hàng hiệu để lấy lòng vợ.
"Thường thì chuyện này không nên làm đâu..."
Dù miệng nói vậy, nhưng tay nhân viên môi giới đã nhanh chóng điền nốt những khoảng trống trong hợp đồng.
"Anh không cần tiền thừa chứ? Số còn lại coi như là công môi giới cho tôi?"
Anh ta hỏi thử, và người đàn ông chỉ hờ hững vung tay như thể bảo đừng làm phiền.
Có vẻ mình dính phải chuyện không hay rồi. Nhưng giờ mà rút lại thì đã quá muộn.
Nhân viên môi giới đành lấy ra một chiếc chìa khóa từ trong túi áo và đưa cho đối phương.
"Nhớ là đừng có làm gì để cảnh sát mò tới đấy. Hiểu không?"
Người đàn ông không đáp, chỉ nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lẽo.
Ngay từ đầu, hắn đã chọn một kẻ ham tiền mà không hay nghĩ ngợi nhiều. Đối mặt với con số khổng lồ thế này, chắc chắn tên đó sẽ không từ chối.
Lẽ ra cứ theo đúng kịch bản mà làm, vậy mà sao lắm lời thế không biết.
Khi sát khí từ Se-hun bắt đầu rò rỉ ra ngoài, nhân viên môi giới theo bản năng nhận thấy nguy hiểm và lùi lại.
'Hắn là thợ săn sao?'
Nghĩ lại thì, trang phục đen tuyền thế này đúng là phong cách ưa thích của thợ săn.
Vung tiền mà không chớp mắt, bầu không khí lạnh lẽo đến mức sởn gai ốc...
Chắc chắn là cấp bậc rất cao. Nhân viên môi giới bất giác đưa tay lên lau mồ hôi lạnh rịn ra ở sau gáy.
'Dù sao quanh đây cũng chẳng có ai ở, chắc sẽ không sao đâu.'
Một người thường như anh ta thì làm gì có cửa ngăn cản thợ săn.
Giả sử nếu có chuyện gì xảy ra và cảnh sát tìm đến, cứ nói rằng mình bị ép buộc là xong.
Nhanh chóng đưa ra kết luận, nhân viên môi giới cẩn thận gom hợp đồng và tiền lại, cúi đầu chào người đàn ông rồi nhanh chóng bước xuống con đường dốc thoai thoải.
Mỗi bước chân vội vã của anh ta làm đám rác chất đống dưới nền đất xào xạc như lá khô rụng.
.
Se-hun lặng lẽ dõi theo bóng dáng đang rời đi.
Cậu đã cài vào đầu anh ta một ám thị nhẹ, vậy nên sẽ không có vấn đề gì cả.
Kíiii—
Khi kẻ phiền phức đã biến mất, cậu đẩy cánh cổng sắt rỉ sét.
Khu vườn vốn từng phủ đầy cỏ xanh giờ đây chỉ còn lại lớp đất bị đào bới nham nhở, tạo nên một bầu không khí hoang tàn.
Dường như người chủ trước đã rời đi một cách vội vã, để lại đồ đạc lộn xộn khắp nơi như rác thải.
Se-hun đứng giữa khoảng sân từng là vườn, chậm rãi quan sát căn nhà hai tầng cũ nát.
Cửa sổ còn nguyên vẹn chỉ đếm trên đầu ngón tay, cánh cửa chính thì đã bị phá hỏng một nửa.
Chủ cũ đã rao bán căn nhà này, còn tên môi giới thì hồn nhiên gật đầu đồng ý làm trung gian. Cả hai đều không phải hạng người bình thường.
Nhưng thôi, miễn là có được một nơi vắng vẻ, thích hợp làm nơi trú ẩn là được.
Bên ngoài thì cứ để vậy đi, nhưng nếu bên trong cũng như thế thì lại là chuyện khác.
Se-hun chầm chậm bước tới, tháo bỏ cánh cửa vốn đã chẳng còn tác dụng gì.
May thay, nội thất bên trong vẫn khá nguyên vẹn, hầu như không còn đồ đạc gì.
Mà có còn đi nữa thì với lớp bụi phủ dày thế này, cậu cũng sẽ vứt hết thôi.
cậu đi qua từng căn phòng, kiểm tra một lượt.
Cuối cùng, cậu tìm thấy một phòng ngủ có nhà vệ sinh riêng.
Phòng nằm ở tầng một, có nhiều cửa sổ, nhưng chỉ cần dùng ván gỗ bịt kín là ổn.
Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh căn phòng được dọn sạch sẽ, sau đó lần lượt sắp đặt những món đồ nội thất mà Ji-an thích.
Chăn đệm phải thật mềm mại vì Ji-an thích cảm giác êm ái.
Giường thì chắc chắn phải là cỡ King.
Phần đầu giường cần làm bằng kim loại bền chắc, vì cậu sẽ phải gắn xích vào đó.
Khi tưởng tượng đến cảnh bài trí căn phòng để Ji-an có thể sống thoải mái, khóe môi cậu—vốn luôn giữ nguyên một đường thẳng—bất giác nhếch lên.
***
"Năm nay cũng cùng nhau gói há cảo nhé? Dù gì vào năm mới thì canh bánh gạo nhân há cảo vẫn là tuyệt nhất!"
Ji-an, không hề hay biết Se-hun đang âm thầm làm chuyện gì, vừa thu dọn chén bát sau bữa ăn vừa vui vẻ cất tiếng hỏi.
"Ừ. Lần này cho nhiều thịt hơn năm ngoái. Kim chi thì chọn loại không cay."
"Năm ngoái cay thật đấy..."
Lúc đó, Hyun-woo giới thiệu một loại kim chi ngon, nhưng ai ngờ nó lại cay đến mức không chịu nổi. Kết quả là mỗi lần ăn một chiếc há cảo, Ji-an lại rưng rưng như thể vừa trải qua chuyện buồn.
Nhớ lại chuyện đó, anh gật đầu đồng ý với Se-hun.
"Để em rửa bát cho, anh cứ nghỉ trên sofa đi."
"Cùng làm đi, hai người thì rửa nhanh hơn."
Cả hai vừa ăn xong ba bát súp bánh bột nấu kim chi mà Ji-an tự tay làm. Vì chỉ lấy ra vài món ăn kèm nên số chén bát cũng không nhiều.
Từ nhỏ, Se-hun đã quen đi theo Ji-an, luôn cố gắng giúp đỡ bất cứ việc gì.
anh nhìn bàn tay đeo găng cao su của Se-hun, như thể việc rửa bát là nhiệm vụ của cậu, rồi mỉm cười hài lòng.
anh vỗ nhẹ mấy cái vào mông Se-hun như trêu chọc, rồi đứng cạnh giúp một tay.
Se-hun đang tạo bọt với miếng rửa chén thì thoáng khựng lại một chút, sau đó tiếp tục rửa chén rồi đưa cho Ji-an tráng nước.
Khi anh rửa sạch hết bọt xà phòng, Se-hun cũng xong việc của mình. Cậu tháo găng tay, lấy khăn khô rồi lau chén đĩa thật kỹ, đến mức phát ra tiếng "bộp bộp".
"Lâu rồi không xem phim chung nhỉ? Có một bộ khá hay mới được đăng tải đấy."
"Để em đi quay bỏng ngô."
Ji-an nhìn theo tấm lưng Se-hun đang lấy gói bỏng ngô trong tủ bếp, gương mặt tràn đầy nụ cười.
Ngay sau đó, mùi thơm béo ngậy lan tỏa khắp phòng bếp.
Cả hai đổ đầy bỏng ngô vào chiếc tô lớn rồi ngồi xuống sofa trước màn hình. Se-hun mở bộ phim hành động mà Ji-an muốn xem, đặt tô bỏng vào giữa hai người.
"Lâu lắm rồi mới ăn, đúng là ngon thật."
anh ngồi khoanh chân trên sofa, bốc một nắm bỏng nhét đầy miệng.
Thấy vậy, Se-hun cũng làm theo, nhặt một nắm bỏng ngô rồi ăn.
Nhìn cậu bắt chước mình, Ji-an bật cười, khóe mắt cong cong.
Dù những ngày cận Tết khiến tâm trạng anh bồn chồn khó tả, nhưng chỉ cần thấy dáng vẻ đáng yêu của Se-hun, Ji-an lại có cảm giác mình có thể vượt qua mọi chuyện.
Hương bơ lan tỏa trong miệng khiến tâm trạng càng thêm hưng phấn.
Khi logo nhà sản xuất hiện lên màn hình, anhnghịch ngợm, nhặt một viên bỏng bỏ vào miệng Se-hun mỗi khi anh ăn một viên.
Se-hun cũng ngoan ngoãn há miệng đón lấy, như một chú chim non.
Đôi lúc, khi ngón tay cái của Ji-an vô tình lướt qua khóe môi ẩm ướt của Se-hun, cảm giác nhột nhột kỳ lạ trỗi dậy trong bụng anh. Nhưng anh chỉ nghĩ đơn giản rằng do anh dễ bị nhột thôi.
Vấn đề thực sự xảy ra khi bộ phim tiến đến giữa chừng.
"Chụt... Chụttt..."
Âm thanh ướt át phát ra từ loa khiến ánh mắt Ji-an bối rối đảo quanh màn hình.
Bộ phim này đâu có nhãn 19+ đâu nhỉ?
Nhưng tại sao hai nhân vật chính lại hôn nhau say đắm như vậy?
Hơn nữa, không phải nam nữ, mà là hai người đàn ông.
Chỉ vì thấy bộ phim này đứng đầu danh sách "TOP 10 phim hôm nay" nên Ji-an mới chọn mà không suy nghĩ nhiều.
Ban đầu, khi thấy hai chiếc xe hơi va chạm nhau và hai diễn viên nam đẹp trai trừng mắt nhìn đối phương, anh còn tưởng đây là phim hành động.
Nửa đầu phim đúng là như thế thật.
Cốt truyện xoay quanh hai thợ săn hạng A thuộc hai hội đối địch, ban đầu liên tục va chạm với nhau. Sau đó, họ bị cuốn vào một vụ án giết người liên quan đến tổ chức tội phạm khổng lồ.
Dần dần, khi nhận ra kẻ thù mạnh hơn họ nghĩ, cả hai bắt đầu hợp tác.
Những cảnh cứu mạng nhau trong chiến đấu cũng xuất hiện vài lần.
Dù họ có vài lần nhìn nhau chăm chú, nhưng Ji-an chỉ nghĩ đó là hiệu ứng "bromance" mà thôi. (tình anh em CNXH)
"Nội dung này... sao lại thế này... ha ha..."
Tuy trước đây đã xem rất nhiều phim với Se-hun, nhưng đây là lần đầu tiên một cảnh hôn nồng cháy xuất hiện.
Cổ Ji-an đổ mồ hôi lạnh.
Cảnh quay cứ kéo dài mà không chịu kết thúc, khiến đầu óc anh rối bời.
Cố gắng phá vỡ bầu không khí gượng gạo, Ji-an thử lên tiếng với Se-hun.
Nhưng cậu chỉ lặng lẽ nhìn màn hình, chẳng có chút phản ứng khác thường nào.
anh còn định nếu Se-hun thấy kỳ quặc thì sẽ lập tức tắt phim.
Nhưng nhìn cậu tập trung như thế, Ji-an chỉ có thể nuốt nước bọt.
"Anh đã từng..."
Đôi mắt Se-hun chớp nhẹ, rồi cậu quay đầu lại nhìn Ji-an.
Ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên gương mặt cậu, tạo nên những mảng sáng tối lung linh.
"... hôn bao giờ chưa?"
"Hả...?"
Ji-an ngỡ ngàng.
Câu hỏi đó được thốt ra một cách tự nhiên, như thể chỉ đang hỏi anh đã ăn cơm chưa.
Tiếng l**m m*t nhầy nhụa vẫn vang vọng từ loa, làm nền cho câu nói ấy.
Cảm giác như có búa tạ giáng mạnh vào đầu, Ji-an chết lặng.
Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện
Đánh giá:
Truyện Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện
Story
Chương 49
10.0/10 từ 28 lượt.
