Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện

Chương 27


(khi nào Hyun-woo nghĩ về  Ji-an sẽ dùng cậu ta)


 


Sát ý dâng trào.


 


Dù từng bị dì ruột hành hạ từ nhỏ, Ji-an chưa bao giờ có ý định trả thù.


 


Nhưng nghĩ đến việc có kẻ đã thực hiện những thí nghiệm ghê rợn lên một đứa trẻ chỉ cần tình yêu thương—và kẻ đó vẫn còn sống, thậm chí vẫn đang truy tìm Se-hun…


 


Đây là điều mà Ji-an không thể hiểu nổi, cũng không muốn hiểu.


 


“Kẻ đó đang ở đâu?”


 


Ji-an siết chặt nắm tay, hỏi bằng giọng đầy áp lực. Tim anh đập dồn dập như muốn lao ngay đến kẻ đó và tung ra một kỹ năng tấn công ngay lập tức.


 


“Cậu không định tự mình giải quyết chuyện này đấy chứ? Ở yên đi, rất nguy hiểm. Người này có quan hệ sâu rộng trong cả giới chính trị và kinh doanh. Gia thế cũng không hề tầm thường đâu.”


 


“Vậy chẳng lẽ cứ khoanh tay đứng nhìn? Nếu tên khốn đó làm hại Se-hun thì sao?”


 


Với Ji-an, đứa trẻ ấy đã là gia đình. Anh đã quyết định sẽ bảo vệ Se-hun cho đến khi cậu bé trưởng thành, không còn cần đến anh nữa.


 


“Tôi không bảo là không làm gì cả. Nhưng nếu manh động, chúng ta sẽ tự rước họa vào thân. Cứ từ từ tiếp cận. Tôi sẽ bày một cái bẫy. Trước khi mọi chuyện kết thúc, hãy hạn chế để Se-hun ra ngoài. Nếu phải ra ngoài, tốt nhất là che mặt lại. Chúng tôi đang làm nhiễu loạn thông tin, nên phải mất một thời gian nữa kẻ đó mới lần ra được tung tích của thằng bé.”


 


Ji-an im lặng nhìn Hyun-woo.


 


Ánh mắt anh trầm ngâm dò xét đối phương thật lâu.


 


Anh có thể tin người đàn ông này đến mức nào? Tại sao anh ta lại muốn giúp Se-hun?


 


Những nghi ngờ hợp lý dần nảy sinh trong đầu anh.


 


“Tại sao anh lại làm đến mức này, Hyung?”


 


“Chẳng phải đó là chuyện hiển nhiên sao? Làm sao tôi có thể đứng nhìn lũ khốn đó—những kẻ đã dùng những đứa trẻ chưa dứt sữa mẹ làm vật thí nghiệm—nhởn nhơ ngoài kia được? Tôi cũng có một đứa em nhỏ.”


 


Đôi mắt Hyun-woo trầm xuống.


 


Những lời anh ta nói không hề có chút giả dối nào, tất cả đều là sự thật.


 


Nhưng đồng thời, đây cũng là cơ hội vàng để anh ta xử lý món nợ với ngài Cục trưởng. Một điều mà anh ta không thể nói với Ji-an.


 


Có vẻ như giữa Ji-an và Cục trưởng Cục Quản lý Thợ săn tồn tại một mối liên hệ nào đó mà anh chưa thể xác định.


 


Lý do Ji-an có thể sống một cách yên bình dù là một Thợ săn hạng S—chắc chắn là vì Cục trưởng đã âm thầm chống lưng cho cậu.


 


Vì một lý do nào đó, Cục trưởng đã giấu nhẹm mọi thông tin về Ji-an.



 


Trên hệ thống, thứ hạng Thợ săn của Ji-an chỉ là hạng C.


 


Hạng C là cấp bậc cao nhất mà một Thợ săn không bị ép phải thực hiện các nhiệm vụ định kỳ của Nhà nước.


 


Từ hạng B trở lên, tất cả các Thợ săn đều phải báo cáo hoạt động của mình lên Cục Quản lý Thợ săn theo định kỳ.


 


Hyun-woo đã âm thầm theo dõi Ji-an và nhận thấy rằng, vì cậu ta quá quan tâm đến Se-hun, anh đã cho người xóa sạch mọi tin đồn và thông tin về quán cà phê cũng như Ji-an trên các diễn đàn cộng đồng.


 


Với Hyun-woo, Se-hun là bằng chứng sống vô cùng quan trọng.


 


Một bằng chứng có thể lật đổ Cục trưởng và những kẻ có liên quan đến hàng loạt thí nghiệm phi pháp.


 


Tuy nhiên, vì chưa có đủ bằng chứng, anh ta vẫn chờ đợi thời điểm thích hợp để công bố mọi chuyện.


 


Thế nhưng, Nhà nghiên cứu Heather lại đang muốn đảo ngược thế cờ.


 


Nếu kẻ đó bắt được Se-hun, mọi thứ sẽ sụp đổ.


 


Hơn nữa, không có nhân tính nào lại có thể nhắm mắt làm ngơ, để một đứa trẻ đã vùng vẫy thoát khỏi địa ngục lại bị kéo trở về nơi đó một lần nữa.


 


Dù biết Ji-an là một Thợ săn hạng S, nhưng Hyun-woo có linh cảm rằng cậu ta không phải kiểu Thợ săn thiên về chiến đấu.


 


Các Thợ săn chiến đấu luôn tỏa ra một loại khí chất đặc biệt, nhưng Ji-an thì hoàn toàn không có.


 


Có thể vì cậu ta có mối liên hệ với Cục trưởng, nên đã cố tình che giấu bản thân.


 


Nhưng với tư cách là Hội trưởng một tổ chức tình báo, Hyun-woo đã gặp vô số người.


 


Bản năng của anh ta mách bảo rằng Ji-an không phải là người có dã tâm lớn.


 


Vì vậy, anh ta đã cho các Thợ săn chiến đấu của hội mình bí mật túc trực gần quán cà phê, đề phòng những tình huống không thể lường trước.


 


Dù anh ta tin tưởng Ji-an, nhưng bản chất con người anh ta  luôn là tính toán trước tất cả các khả năng có thể xảy ra.


Vì thế, anh ta quyết định sẽ giữ kín chuyện này.


 


 


“Tôi sẽ tin anh. Nhưng khi bắt được tên khốn đó, hãy để tôi gặp Nhà nghiên cứu Heather. Có vài thứ tôi muốn thay Se-hun đáp trả.”


 


Ji-an nắm lấy cánh tay của Hyun-woo, ánh mắt kiên định đối diện với anh ta. Trong không gian chật hẹp của chiếc xe, đôi mắt tròn của Ji-an ánh lên một tia sáng lạ lùng.


 


Các đầu ngón tay anh khẽ run, như thể đang cố kìm nén dòng cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực.


 


“Được. Khi tìm ra Nhà nghiên cứu Heather, tôi sẽ báo ngay.”


 


Chỉ khi nhận được câu trả lời chắc chắn, Ji-an mới tựa lưng vào ghế. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, toàn bộ sức lực như bị rút cạn.



Anh đưa mu bàn tay lau đi lớp mồ hôi lạnh trên trán.


 


Đúng lúc đó, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trên cầu thang.


 


Se-hun—người đáng lẽ ra đang học—lại bất ngờ đi xuống tầng một, hướng thẳng đến quán cà phê mà không chút chần chừ.


 


Cậu bé đứng trước cửa, dáo dác tìm kiếm. Sau khi xác nhận rằng Ji-an không có trong quán, cái đầu nhỏ khẽ cử động, như đang suy nghĩ.


 


Rồi qua lớp kính tối màu của xe, ánh mắt của Se-hun và Ji-an giao nhau.


 


Dù từ phía ngoài, cậu bé chỉ có thể nhìn thấy bóng người mờ ảo, còn từ bên trong, Ji-an lại thấy rõ ràng. Nhưng điều đáng nói là—đôi mắt đen ấy đang nhìn thẳng vào anh.


 


Như thể đã chắc chắn rằng Ji-an đang ở trong xe, thân hình nhỏ bé ấy từ từ tiến lại gần.


 


Ji-an không chần chừ mở cửa bước xuống.


 


Vừa thấy anh, Se-hun lập tức rảo bước, chạy nhanh đến ôm chặt lấy chân anh.


 


“Hyung…”


 


Đôi mắt ngước nhìn anh long lanh nước.


 


Nhìn ánh mắt vô định ấy, một cảm xúc nghèn nghẹn dâng lên trong cổ họng.


 


“…Ừ.”


 


Câu trả lời đến hơi chậm, vì anh đang cố đè nén những cảm xúc trào dâng trong lòng.


 


Lẽ ra, anh nên hỏi tại sao cậu nhóc lại xuống đây giữa giờ học. Tại sao đôi mắt ấy lại ngân ngấn nước như vậy. Nhưng rốt cuộc, anh chỉ mím môi thật chặt, cố ngăn cơn run rẩy.


 


Ji-an từ từ khuỵu gối xuống để ngang tầm mắt với Se-hun.


 


Anh nhẹ nhàng v**t v* đôi má mềm mại, và trong giây lát, những ký ức về lần đầu tiên gặp cậu nhóc ùa về.


 


Đứa trẻ bị một gã đàn ông cao lớn đánh đập đến tím bầm, cuộn tròn người lại, như thể đã quá quen với điều đó.


 


Ji-an hiểu rõ tư thế ấy.


 


Bởi chính anh cũng đã từng bị đánh đập nhiều lần.


 


Cuộn tròn như con tôm, dùng hai tay ôm lấy đầu—đó là phản xạ sinh tồn. Bị đánh vào lưng hay tay chân thì đau đấy, nhưng những cú đánh vào bụng mới là thứ để lại tổn thương lâu dài nhất.


 


Từ nhỏ, Ji-an đã học được rằng chấn thương nội tạng đau đớn hơn nhiều so với những vết bầm tím bên ngoài.


 


Lý do anh ngay lập tức đưa tay ra cứu đứa trẻ ấy—là vì anh thấy chính bản thân mình trong cậu bé.


 



Anh từng nghĩ rằng hai người có rất nhiều điểm chung. Nhưng đó là một ảo tưởng.


 


Những gì Se-hun đã trải qua còn tàn khốc hơn anh gấp bội.


 


Họ đã tìm thấy hàng chục thi thể trong hố chôn tập thể.


 


Những đứa trẻ đó đã chết, vì không thể chịu đựng nổi những thí nghiệm phi nhân tính.


 


Vậy còn Se-hun?


 


Rốt cuộc, cậu nhóc đã phải trải qua những gì trong cái nơi địa ngục đó?


 


Bàn tay run rẩy của Ji-an nhẹ nhàng đặt lên đầu Se-hun.


 


Như thể cảm nhận được điều gì, bàn tay nhỏ bé của cậu vươn ra, nắm lấy cổ tay anh, truyền hơi ấm từ cơ thể mình sang.


 


Anh nhớ lại lần đầu tiên mình chạm vào đầu cậu bé, và cơn co giật dữ dội mà cậu đã trải qua.


 


Liệu có phải những kẻ đó đã làm gì đó với não bộ của cậu không?


 


“Sao lại khóc vậy…?”


 


Chỉ khi nghe thấy giọng nói trong trẻo ấy, Ji-an mới sững lại.


 


Mãi đến lúc này, anh mới nhận ra—mắt mình đã ướt từ bao giờ.


 


“Lại đây nào.”


 


Không lau nước mắt, Ji-an chỉ đơn giản ôm chặt cậu bé vào lòng.


 


Nhịp thở nhỏ bé khẽ phả lên cổ anh.


 


Anh vừa tự hào, vừa xót xa.


 


Một đứa trẻ đáng ra phải được ôm ấp trong vòng tay cha mẹ, đáng ra phải có quyền hờn dỗi vô tư—lại bị buộc phải trưởng thành quá sớm.


 


Cuộc sống của anh đã khó khăn, nhưng nó chẳng là gì so với những gì cậu bé này đã trải qua.


 


Giờ đây, anh đã hiểu tại sao Se-hun lại lớn lên trở thành một con người tàn nhẫn như vậy.


 


Nhân vật mà anh từng chỉ biết qua những dòng chữ trong tiểu thuyết—giờ đây đang sống động trong vòng tay anh.


 


“Cảm ơn em… vì đã xuất hiện trước mặt anh, Se-hun.”


 


Giọng anh nặng trĩu cảm xúc.


 



 


Hơi ấm bé nhỏ đang rúc vào cổ anh quý giá hơn bất cứ thứ gì.


 


Anh mong rằng, từ nay trở đi, chỉ toàn những điều hạnh phúc sẽ lấp đầy cuộc đời cậu bé.


 


Anh phải làm hết sức để tạo nên những ký ức đẹp đẽ, đủ để che lấp những tổn thương trong quá khứ.


 


Anh phải trao cho cậu thật nhiều tình yêu, để những vết sẹo vô hình kia có thể được chữa lành.


 


Anh từng nghĩ rằng Thần linh cho anh cơ hội sống lại vì thương xót cho cuộc đời bi kịch của anh.


 


Nhưng có lẽ, lý do thực sự chính là để anh gặp được đứa trẻ này.


 


“Đừng khóc…”


 


Mặc dù có thể đã hoảng hốt trước tình huống bất ngờ, nhưng cậu bé vẫn dang rộng đôi tay, cố hết sức để ôm lấy Ji-an.


 


Giọng nói khàn khàn non nớt vang lên, mang theo đầy hơi thở của nước mắt.


 


Ji-an hít sâu, cố gắng trấn tĩnh lại.


 


Khi anh hơi nghiêng người ra sau, khuôn mặt nhỏ nhắn của Se-hun lộ ra, phủ đầy nước mắt.


 


Chắc mặt anh bây giờ cũng chẳng khá hơn cậu bé là bao.


 


Ji-an nhẹ nhàng ho một tiếng, rồi dùng tay lau nước mắt trên mặt cậu bé.


 


Nhưng chỉ một thoáng, lòng bàn tay anh đã ướt đẫm.


 


Nhìn vào gương mặt đẫm nước mắt phản chiếu chính nỗi lòng của mình, anh chầm chậm chạm trán với Se-hun.


 


“Có chuyện gì vậy?”


 


Lẽ ra anh nên hỏi ngay khi thấy cậu nhóc, nhưng vì cơn xúc động trào dâng, anh đã chậm mất một nhịp.


 


“Chỉ là… em nhớ anh quá, Hyung.”


 


Giọng nói khẽ như một tiếng thì thầm khiến lồng ngực Ji-an thắt lại.


 


Làm sao những kẻ đó có thể đem một đứa trẻ đáng yêu thế này ra làm vật thí nghiệm chứ?


 


Bọn chúng đúng là lũ quái vật không có trái tim.


 


Ji-an siết chặt cánh tay, bế Se-hun lên.


 


Đúng lúc đó, cửa sổ ghế phụ lặng lẽ hạ xuống.


 


Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện Truyện Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện Story Chương 27
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...