Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện
Chương 25
“Thầy giáo… đã đi rồi nhỉ.”
Không có ai can ngăn, bọn trẻ chơi với nhau rồi gây ra chuyện như thế này. Ji-an lướt nhẹ ngón tay qua mái tóc của Se-hun. Những lọn tóc bị cắt rơi lả tả xuống sàn nhà.
Cảm nhận được bầu không khí trở nên nghiêm trọng, Hyun-soo bồn chồn tiến đến gần Ji-an.
“Em thấy tóc Se-hun dài quá nên chỉ định cắt một chút thôi… nhưng mà… không thành công rồi…”
Chỉ cần nhìn vẻ mặt của cậu nhóc cũng đủ hiểu là cậu không hề có ác ý. Ji-an cũng đã nghĩ đến chuyện sẽ cắt tóc cho Se-hun khi thời tiết nóng hơn.
“Anh không trách em đâu. Trước tiên, dọn dẹp sàn nhà rồi ăn cơm đã.”
“Dạ…”
Hyun-soo tiu nghỉu đặt kéo lên bàn rồi cúi người xuống quét những lọn tóc bằng tay. Ji-an cũng lấy túi rác, gom lại từng nhúm tóc rơi trên sàn bỏ vào túi.
Sau khi dùng máy hút bụi để dọn nốt những sợi tóc còn sót lại, Ji-an tạm thời lấy dây buộc lại mái tóc lởm chởm của Se-hun.
“Ăn cơm xong rồi đi cắt tóc nhé.”
Se-hun khẽ gật đầu.
Dù mái tóc đã bị cắt nham nhở, cậu nhóc vẫn chẳng tỏ ra bận tâm chút nào.
*****
“Chào thầy ạ.”
Khi đã chia nhau ăn xong đồ ăn đặt về và dọn dẹp đâu vào đấy, giáo viên dạy toán phụ trách ca chiều cũng đến.
“Nhưng mà… tóc của Se-hun sao lại… thành ra thế này?”
“Chuyện là như thế này…”
Giáo viên nhìn mái tóc của Se-hun, đôi mắt nheo lại đầy thắc mắc. Ji-an phải kiên nhẫn giải thích từng chút một về việc bọn trẻ nghịch ngợm ra sao, khiến anh gần như kiệt sức.
Sau khi giao Hyun-soo lại cho thầy giáo, Ji-an đưa Se-hun ra ngoài. Khi đi trên đường, ai cũng liếc nhìn cậu bé một cách tò mò, khiến Ji-an đỏ bừng mặt, phải đưa tay lên che đi hơi nóng trên gò má.
“Chào mừng quý khách. Ủa, sao tóc của bé con lại…?”
Ngay cả khi bước vào tiệm cắt tóc gần đó, họ vẫn nhận được ánh mắt ngỡ ngàng. Sự khó xử hiện rõ trong ánh mắt nhân viên khi nhìn Ji-an.
Chẳng biết có phải do Se-hun luôn mặc đi mặc lại chiếc áo phông in hình mèo với phần cổ đã giãn rộng hay không, nhưng hôm nay trông cậu bé có phần nhếch nhác hơn bình thường.
Sau khi giải thích hoàn cảnh với chủ tiệm, Ji-an để Se-hun lại rồi đi lấy nước uống. Anh uống liên tục ba cốc để làm dịu cơn khát.
Sau khi cảm thấy khá hơn, Ji-an quay lại bên Se-hun, người đang ngồi trên ghế. Dù bây giờ đã ổn hơn rất nhiều, nhưng lúc đầu cậu bé rất nhạy cảm với bất kỳ ai chạm vào tóc mình.
Ji-an đặt tay l*n đ*nh đầu Se-hun, hướng ánh mắt về phía gương.
“Se-hun à, chú này sẽ giúp em cắt tóc gọn gàng hơn. Em thấy ổn không?”
Se-hun không trả lời mà chỉ khẽ gật đầu. Ji-an nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé một chút rồi lùi lại.
“Chú sẽ choàng áo cắt tóc lên nhé.”
Thợ cắt tóc tiến lại gần, khoác chiếc áo bảo hộ lên người Se-hun. Khi tháo dây buộc tóc, những lọn tóc dài ngắn không đều rơi xuống vai cậu bé.
“Xì xì—”
Bình xịt nước phun ra từng tia nhỏ, làm mái tóc Se-hun trông bóng mượt hơn. Ji-an kiên nhẫn ngồi bên cạnh quan sát, trong khi Se-hun ngoan ngoãn ngồi yên để thợ làm việc.
Đôi lúc, khi cảm thấy không quen, cậu bé khẽ cắn môi. Mỗi lần như vậy, Ji-an lại nắm nhẹ bàn tay bé nhỏ thò ra khỏi áo bảo hộ để giúp cậu trấn an.
“Bé con có mái tóc hơi xoăn nhẹ nhỉ. Tôi nghĩ chỉ cần cắt gọn lại thế này là ổn rồi. Anh thấy sao?”
Thợ cắt tóc quả nhiên là người có kinh nghiệm, nhanh chóng hoàn thành việc chỉnh sửa mái tóc. Nhìn Se-hun trong gương với diện mạo mới, Ji-an mỉm cười rạng rỡ.
Cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Từ khi bước vào tiệm, Ji-an đã chịu đựng bao ánh mắt dò xét. Cậu bé vừa mặc đồ rộng thùng thình, vừa có mái tóc lởm chởm, trông như bị bỏ bê vậy. Nếu không chỉnh sửa lại, chắc người ta còn nghĩ anh ngược đãi trẻ em mất.
“Nhìn đẹp quá! Se-hun có thích không?”
Se-hun ngập ngừng sờ tay lên mái tóc mới cắt, chạm nhẹ vào đỉnh đầu và đuôi tóc. Sau đó, cậu bé nhỏ giọng đáp:
“Dạ…”
Khi tóc còn dài, vẻ ngoài của Se-hun có phần trung tính. Nhưng giờ đây, với mái tóc ngắn gọn gàng, cậu bé trông càng giống một cậu nhóc hơn.
“Bé con ngoan ghê. Mấy đứa trẻ khác thường không chịu ngồi yên, các bà mẹ phải đưa điện thoại cho chúng xem video để dỗ cơ.”
Thợ cắt tóc khen ngợi, định đưa tay vuốt tóc Se-hun. Nhưng ngay lập tức, cậu bé né tránh rồi trốn ra phía sau Ji-an.
Thấy vậy, thợ cắt tóc hơi ngượng ngùng, buông tay giữa không trung và cười bối rối. Ji-an cũng cười nhẹ để xoa dịu tình huống.
“Chắc nhờ tay nghề khéo léo của anh đấy. Cảm ơn anh nhé. Tổng cộng bao nhiêu vậy?”
“Giá gốc là 80.000 won, nhưng bé ngoan quá, tôi lấy 70.000 won thôi. Lần sau lại ghé nhé, tóc con trai nhanh dài lắm đó.”
“Vâng, cảm ơn anh.”
Sau khi thanh toán xong, Ji-an nắm tay Se-hun ra về. Cậu bé một tay nắm chặt tay anh, tay còn lại cứ mân mê mái tóc mới cắt.
“Lạ lắm hả?”
“…Dạ…”
Lần đầu tiên cậu bé được cắt tóc ở một nơi như thế này. Khi còn nhỏ hơn, các nhà nghiên cứu thường xuyên mở hộp sọ của cậu để thí nghiệm, đến mức chỉ cần ai chạm vào tóc mình thôi, Se-hun cũng sẽ cảm thấy khó chịu tột cùng.
Nhờ có thuốc hồi phục vết thương, trên cơ thể cậu không còn vết sẹo nào. Nhưng nỗi đau mà cậu từng trải qua vẫn còn in sâu trong trí nhớ, không thể nào xóa nhòa.
Se-hun ngước nhìn Ji-an. Anh là người duy nhất đã che phủ lên những ký ức đau khổ ấy bằng từng ngày hạnh phúc mới.
Bây giờ tóc đã ngắn lại, cảm giác những ngón tay của Ji-an xoa bọt gội đầu trên da đầu cậu chắc sẽ rõ ràng hơn nhiều.
Lý do Se-hun để yên cho Hyun-soo nghịch tóc mình cũng chẳng có gì đặc biệt.
Kể từ khi gặp Ji-an, cậu đã dần học hỏi về thế giới bên ngoài, và biết rằng các cậu nhóc thường để tóc ngắn.
“Tóc cậu dài thế này trông giống con gái lắm. Để tớ cắt cho.”
Ban đầu, Se-hun cũng nghĩ đến việc tự cắt tóc, nhưng thấy phiền quá nên để mặc cho Hyun-soo làm. Lúc Hyun-soo cầm kéo lên cắt đầy hứng khởi, cậu hơi lo lắng một chút, nhưng vẫn muốn nhân cơ hội này để Ji-an mắng Hyun-soo một trận.
Thế nhưng, trái với suy nghĩ của cậu, Ji-an không trách phạt Hyun-soo chút nào. Dù vậy, cậu nhóc vẫn cảm thấy vui vì ít nhất đã có cớ để trốn học và ra ngoài một mình với Ji-an.
Mỗi khi ánh mắt của Ji-an tràn đầy sự yêu thương dành cho cậu, Se-hun chìm đắm trong niềm hạnh phúc ngọt ngào. Nhưng đồng thời, một góc nào đó trong lòng lại trống rỗng, cứ như có một lỗ hổng không thể lấp đầy.
Vẫn chưa đủ.
Giống như cách cậu chỉ nhìn thấy Ji-an, cậu cũng mong Ji-an chỉ có thể nhìn thấy mình.
“Trời lạnh thế này mà vẫn có người bán bánh cá nướng kìa.”
Đi theo hướng ánh mắt của Ji-an, Se-hun cũng ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào phảng phất trong không khí. Một từ ngữ xa lạ khiến cậu nảy sinh sự tò mò.
Trong phòng thí nghiệm, cậu chỉ được duy trì sự sống bằng những viên thuốc dinh dưỡng vô vị. Được ăn những món ngon cùng Ji-an là niềm vui mới mà cậu vô cùng trân trọng.
“Em có muốn thử không?”
Nhận ra Se-hun đang l**m môi đầy thèm thuồng, Ji-an bật cười rồi tiến về phía chiếc xe bán bánh cá nướng. Người đàn ông đứng sau xe đẩy thoăn thoắt lật khuôn bánh bằng que sắt một cách điêu luyện.
“Chào bác. Cho cháu năm cái nhân đậu đỏ và năm cái nhân kem trứng ạ.”
“Chỉ nhận tiền mặt thôi đấy.”
“Dạ vâng, của bác đây.”
Hào hứng nghĩ đến hương vị của những chiếc bánh cá nướng đầy kỷ niệm, Ji-an vui vẻ rút ra tờ 20.000 won và đưa cho bác chủ quán.
Ông bác gói năm cái bánh làm sẵn vào túi giấy, sau đó thêm vào năm cái mới nướng xong nóng hổi rồi đưa cho Ji-an.
“Cảm ơn bác ạ. Chúc bác buôn may bán đắt nhé.”
Nhận túi bánh, Ji-an cúi đầu cảm ơn rồi quay đi. Anh lấy một cái từ phía trên cùng, đưa cho Se-hun.
“Nhân kem trứng cũng ngon, nhưng nhân đậu đỏ mới là đỉnh nhất. Thử xem, nhưng cẩn thận nóng nhé.”
Se-hun tò mò đón lấy bánh cá bằng cả hai tay. Sức nóng từ chiếc bánh truyền đến đầu ngón tay cậu.
Ji-an cũng cắn một miếng bánh, lớp vỏ giòn tan bên ngoài kêu rôm rốp. Thấy Se-hun đang gặm từ phần đầu bánh, anh bật cười.
Hai gò má cậu bé dần ửng đỏ vì nóng và ngon. Nhìn vẻ mặt ấy, Ji-an cảm thấy thật sự hài lòng.
Khi cả hai về đến nhà, trong túi chỉ còn lại hai cái bánh.
“Chúng ta để lại hai cái này cho Hyun-soo và thầy giáo nhé?”
Se-hun ngập ngừng một chút, rồi khẽ gật đầu.
Ji-an đưa túi bánh cho cậu nhóc rồi xoa đầu cậu.
“Học hành chăm chỉ nhé. Anh đi làm đây.”
“Dạ…”
Đã quá giờ nghỉ trưa tận hai tiếng đồng hồ. Đợi cho đến khi Se-hun vào nhà, Ji-an nhanh chóng quay lại quán cà phê.
Ngay khi vừa đến nơi, anh thấy một nhóm thợ săn đứng trước cửa.
“Ông chủ ơi, đã tăng giá rồi còn rút ngắn giờ mở cửa nữa à? Anh ác quá đấy.”
“Xin lỗi nhé. Để đền bù, hôm nay tôi giảm giá 50% cho mọi người.”
“Thật chứ?”
“Tất nhiên rồi. Tôi là chủ quán cơ mà.”
Ji-an khéo léo xoa dịu những vị khách đã sốt ruột chờ đợi và bắt tay vào chuẩn bị cho ca làm chiều.
Dù không còn đông đúc như trước, nhưng lượng khách vẫn ra vào liên tục. Anh vừa nhận đơn, pha chế, vừa dọn dẹp quầy pha chế, bận đến mức không hề nhận ra Hyun-woo đã đứng trước mặt từ lúc nào.
“Buôn bán tốt nhỉ?”
“Ôi, anh đến rồi à?”
“Tôi bảo nói chuyện thoải mái đi mà.”
“Tôi thấy nói thế này vẫn tốt hơn.”
Cũng giống như bọn trẻ dần thân thiết hơn, Ji-an cũng đã nói chuyện nhiều với Hyun-woo trong thời gian qua.
Độ tuổi của Hyun-woo đúng như anh đoán—25 tuổi. Anh ta nói không cần phải khách sáo, nhưng dù sao khoảng cách năm tuổi cũng không nhỏ, nên Ji-an vẫn không thể thoải mái nói chuyện ngang hàng với anh.
“Bọn nhóc hôm nay ngoan chứ?”
“Cũng có một chút chuyện, nhưng không nghiêm trọng lắm.”
“Chuyện gì?”
Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện
Đánh giá:
Truyện Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện
Story
Chương 25
10.0/10 từ 28 lượt.
