Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi

Chương 95: Đại công Sở muốn gặp cậu


"Lầu hai bị nước ngấm, không ở được nữa."
Lâm Tự nhét chăn vào trong tay Hải Ninh Hi, tự mình đẩy chiếc ghế sô pha da ngay đối diện cửa sổ lên trước nửa đoạn, dọn ra một khoảng trống, trải đệm xuống. Phần lưng ghế cao hơn vừa khéo che khuất tầm nhìn từ cửa sổ nhìn vào.


Ôm chăn trong tay, Hải Ninh Hi hỏi:
"Sau này cậu định gọi đội thi công đến sửa sao?"


"Không, tôi tự làm." Lâm Tự đã đặt mua sàn gỗ tự nhiên, ngói mới và sơn trên mạng tinh tế rồi. Trong thời đại liên tinh, giá sàn gỗ tự nhiên đắt gấp mười lần vật liệu lát sàn thông thường. "Bọn họ không quen cách làm."


"Tôi giúp cậu."


Lâm Tự đặt gối lên trên tấm đệm, liếc hắn một cái:
"Nguyên soái Sở không cần làm việc hả?"


"Hoàng đế cho hạm đội Vực Sâu nghỉ phép chỉnh đốn một tháng." Hải Ninh Hi nói, "... Tôi vẫn còn chút công việc hậu cần phải xử lý, nhưng không bận lắm, có thể ở lại Khu Trăng Non suốt thời gian này."


Lâm Tự bảo hắn đi tắt công tắc đèn chính trong phòng khách. Trong thoáng chốc, căn nhà chìm vào bóng tối, nhưng rất nhanh sau đó, cậu bật chiếc đèn bàn gần đó lên. Vầng sáng yếu ớt làm dịu lại những đường nét sắc lạnh tái nhợt trên gương mặt cậu, khi cậu ngẩng đầu, hàng mày và lông mi đen dày nổi bật, nhưng đôi mắt lại như màn sương nhạt lơ lửng xa xăm.


Cậu đưa tay kéo Hải Ninh Hi lại ngồi xuống cạnh mình.


Tiểu Bạch lặng yên từ trong bóng tối phóng vào vùng sáng của chiếc đèn bàn, nhanh tay chiếm luôn hõm tay của Lâm Tự trước khi Hải Ninh Hi kịp ngồi xuống. Lâm Tự thuận tay gãi gãi tai Tiểu Bạch, bỗng thấy cảm giác không đúng lắm, cúi đầu nhìn, hóa ra cậu đang xoa xoa cái chân sau của Tiểu Hắc.


Ánh đèn quá mờ, Tiểu Hắc gần như hòa làm một với bóng tối, không nhìn kỹ thì chẳng phát hiện ra.


Thêm một lợi thế nữa của việc trải đệm ngủ ngay phòng khách, là Tiểu Hắc với Tiểu Bạch có thể bất cứ lúc nào cũng nhảy phốc lên "giường" của Lâm Tự. Tiểu Hắc lăn lộn trong lòng cậu, cũng đòi được xoa xoa.


Cả nhà sóc xanh được Lâm Tự chuyển sang phòng khác, để chúng thoát khỏi nỗi sợ hãi bị hai con thỏ-mèo khống chế. Tiểu Hắc và Tiểu Bạch nằm trong lòng Lâm Tự, kêu rù rì rù rì, hoàn toàn không hề có chút xíu xiu xấu hổ nào vì vụ "bắt cóc sóc xanh" trước đó.


Khi Lâm Tự đưa tay qua xoa lưng Tiểu Hắc lần nữa, Tiểu Bạch dùng chân sau chống thân, vươn một móng mèo về phía Hải Ninh Hi, đè lên ngực hắn, rồi lại đặt thêm một móng nữa.


Mắt Tiểu Bạch giống như hai viên thủy tinh lam trong suốt, lúc này vì xúc giác kỳ diệu mà tròn xoe lên.


Hải Ninh Hi nhíu mày cúi đầu nhìn nó, Tiểu Bạch cảm nhận được một luồng ánh mắt sắc bén, lại ngước khuôn mặt vô tội lên, rất "có lý" mà cào cào thêm mấy cái nữa.


"Khụ." Lâm Tự hắng giọng, phá tan bầu không khí kỳ quặc, sau đó gỡ Tiểu Bạch ra khỏi người Hải Ninh Hi, tóm cả hai con thỏ-mèo nhét sang cạnh gối.


Cậu chuyển đề tài khỏi hai đứa phá phách:
"Thời gian nghỉ của anh có đủ để chúng ta đi một chuyến đến hành tinh Tylos không?"


"Nếu nhảy siêu quang liên tục, hành trình khứ hồi chỉ mất khoảng một tuần. Nhưng tàu Đế Quốc chỉ có thể lảng vảng ở bên ngoài kết giới Thần Giáng của Tylos, không thể tiến vào."


"Tôi biết, nhưng tôi vẫn muốn thử xem sao." Lâm Tự nói.


Những người sống sót sau tận thế trên Cổ Địa Cầu chia làm ba phe, kết cục của căn cứ và Đội Thuyền Hòm Bia đã rõ ràng, nhưng chuyện của những người cá trên Tylos – những kẻ mang gen đồng nguồn với cậu – thì cậu vẫn chẳng rõ đầu đuôi.


"Được. Cậu chọn một thời gian cụ thể, tôi sẽ sắp xếp hành trình riêng." Nói đến đây, Hải Ninh Hi bỗng nhớ ra một việc mình vẫn chưa kịp làm xong. Hắn đứng dậy, đi về phía giá treo quân lễ phục, mò mẫm trong túi áo khoác giữa bóng tối.


Nghe tiếng động bên kia, Lâm Tự cảm giác như hắn vừa móc ra từ túi một nắm thứ gì đó, đang còn thấy lạ, thì Hải Ninh Hi đã trở lại trong vùng sáng, đưa cho cậu một chiếc hộp nhỏ bọc nhung xanh lam đậm, trong tay còn bưng nguyên một nắm đá tinh thể đủ màu. Lúc hắn ngồi xuống cạnh Lâm Tự, mấy viên đá nhỏ trơn láng từ kẽ tay rơi xuống, lóe tia sáng.


Từ lúc bước xuống khỏi chiến hạm Victoria, hắn đã vẫn luôn nhét đám tinh thể này trong túi quân lễ phục. Ngay cả lúc đứng trước mặt Hoàng đế nhận huân chương, cũng mang theo?


Lâm Tự nhận lấy chiếc hộp nhỏ, lại tiện tay nhón một viên tinh thể màu xanh lục trong lòng bàn tay hắn, nhai vụn, rồi áp môi lên, chia cho Hải Ninh Hi một nửa năng lượng.



Nụ hôn còn chưa kết thúc, Hải Ninh Hi hơi dịch khóe miệng sang một chút, nhưng môi vẫn dán trên má Lâm Tự, khẽ nói thấp:


"Cậu xem trong hộp đi."


Lâm Tự cúi đầu, lông mi khẽ chớp, mở chiếc hộp nhỏ ra. Hàng mi quét qua xương hốc mắt Hải Ninh Hi, làm ánh nhìn của hắn cũng run lên.


Trong hộp là một chiếc trâm cài. Viên tinh thể màu xám tỏa hương thơm quyến luyến được mài thành hình vuông, gắn trong những nhánh nguyệt quế bằng bạch kim. Tinh thể trong suốt lấp lánh, các mặt cắt phản chiếu ánh sáng ấm áp thành sắc màu chói lóa.


"Ban đầu tôi tưởng cậu thích đá quý đẹp, nên bảo người ta thiết kế thành thế này." Hải Ninh Hi nói, "Giờ... cậu có thể đeo trâm, coi như đồ dự trữ vậy."


"Là dự trữ, hay là dụ tôi lúc nào cũng muốn nghiền nó ra nuốt vào bụng?"
Ai chịu nổi chuyện một miếng "bánh nhỏ ngọt ngào" lại bị làm thành đồ trang sức treo trên ngực chứ.


Đáp lại cái nhìn thẳng tắp của cậu, chợt Hải Ninh Hi lại không biết rốt cuộc là ai muốn nghiền nát ai nữa.


...


Hắn trầm mặc một lúc, Lâm Tự nhạy bén phát hiện không khí có chỗ không đúng. Hương cỏ vetiver trên người hắn, vốn bị nước mưa xối trôi đến nhạt nhòa, giờ lại càng lúc càng đậm.


Khi cậu phản ứng kịp, bỗng ngẩn người, sau đó cắn mạnh một cái vào vai hắn, giọng trở nên hơi nghèn nghẹn:


"... Hải Ninh Hi, sức bền của anh đúng là tốt đấy."


Sáng hôm sau, Lâm Tự bị tiếng tin nhắn đánh thức. Cậu lần mò trong cái ổ hỗn độn tìm được quang não, mở ra xem, rồi lại lười biếng úp mặt xuống gối. Hải Ninh Hi đã dậy từ lâu, để lại cho cậu một khoảng rộng rãi, đủ cho cậu kê chéo người chiếm hết chỗ.


Nhưng mùi đồ ăn thơm lừng bay ra từ nhà bếp khiến cậu không hoàn thành nổi hiệp ngủ bù thứ hai. Kéo đôi chân nhức mỏi đứng dậy, lúc đứng thẳng, cậu còn cảm giác đùi mình vẫn run nhè nhẹ vì quá sức.


Chờ cậu rửa mặt xong cho đầu óc tỉnh táo lại, Hải Ninh Hi đã bị Tiểu Hắc và Tiểu Bạch vây kín, đang tập cho hai đứa ăn hạt và thay nước trong bát.


Trên bàn ăn bên cửa sổ, bữa sáng còn nóng bốc khói. Đồ ăn trên hai đĩa giống hệt nhau: trứng ốp, bánh mì sandwich nấm, giăm bông, kèm thêm một ly nước trái cây.


Lâm Tự liếc nhà bếp một cái. Hải Ninh Hi đứng bên cạnh cậu khẽ ho nhẹ:


"Lát nữa tôi sẽ dọn dẹp sạch nhà bếp."


Khay đựng trứng dùng để giao hàng có tám ô, giờ chỉ còn đúng một quả trứng lẻ loi đứng đó. Miếng bánh mì trên thớt dày mỏng lộn xộn, sót lại vài lát trong bãi chiến trường.


Tuy hiện trường có hơi bừa bộn, nhưng sau khi ngồi xuống nếm thử trứng ốp và sandwich, Lâm Tự thấy mùi vị cũng không tệ.


Trên bình nguyên Kakaramor, mưa đã ngớt, trời lại trong, nắng ấm dịu dàng, dãy núi tận chân trời hiện ra màu xanh xanh lam lam vốn có.


Hải Ninh Hi nói:
"Chút nữa tôi sẽ lên chủ tinh, báo cáo tình hình tác chiến của hạm đội Vực Sâu trước Nghị viện."


"Đi đòi tiền à?" Lâm Tự đoán.


"Ừ."


Hoàng đế và Bộ Quân sự có nói hạm đội Vực Sâu được phép neo ở cảng hàng không để sửa chữa, nhưng chẳng có bên nào chịu chi một đồng nào cho hắn. Vậy nên, trong quy trình thường lệ là báo cáo chiến sự trước Nghị viện, phải thêm một bước không mấy thường lệ: xin ngân sách.


Trong đầu Lâm Tự thoáng hiện lên cảnh gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Hải Ninh Hi đi xin tiền, có chút không tưởng tượng nổi.



Nguyên soái Sở chắc chắn không thể đi đường "kể khổ bán thảm", nhưng phô trương chiến công cũng không hợp.


Hình tượng đối ngoại của nguyên soái Sở từ trước đến nay đều là bách chiến bách thắng, không thể công phá, dù là hạm đội hàng không vũ trụ hùng tráng hay là đội quân được huấn luyện nghiêm chỉnh phía sau hắn.


Hạm đội Vực Sâu mà hắn chỉ huy dường như sở hữu mọi vinh quang và sức mạnh. "Hạm đội Vực Sâu cũng có lúc thương vong, thiếu tiền" – khái niệm này chưa bao giờ xuất hiện trong đầu người dân.


Thế thì còn đi "cướp" tiền trong tay Nghị viện thế nào được đây?


Đáng tiếc là Lâm Tự không thể đi xem tận mắt cảnh Nghị viện Đế Quốc cãi nhau.


"Tôi lát nữa cũng phải đến Bảo tàng Cổ Địa Cầu."


"Đi làm?"


"Ừ. Viện trưởng Triệu vừa gửi tin nhắn giục tôi quay lại." Lâm Tự ăn xong trứng ốp và sandwich, thong thả uống nước trái cây. "Hôm nay tôi hẹn người bên Tập đoàn Percy, muốn tra xem cụ thể kế hoạch khai thác ở hành tinh G398, tan làm xong sẽ sang chủ tinh."


"Tôi xong việc sẽ chờ cậu ở chủ tinh."


Lâm Tự gật đầu. Hai người ăn bữa sáng hiếm hoi dưới nắng đẹp trên bình nguyên Kakaramor. Ăn xong, Hải Ninh Hi thật sự bưng chén đĩa đi vào nhà bếp dọn bãi chiến trường.


Lâm Tự thì mang thức ăn cho nhà sóc xanh, sau đó thay cát vệ sinh cho Tiểu Hắc Tiểu Bạch.


Nếu lắp đặt nhà thông minh toàn bộ, mọi việc trong nhà đều không cần con người động tay, Lâm Tự đã từng được hưởng sự tiện lợi của công nghệ khi sống trong ký túc xá Đại học Thủ Đô Tinh, nhưng cậu chưa từng quen với kiểu sống như vậy.


— Tìm một nơi không người, dựng một căn nhà gỗ, nuôi chó, nuôi mèo, đi câu cá.


Nếu ngay cả mấy chuyện vặt vãnh hàng ngày cũng giao hết cho máy móc, cuộc sống đó còn chết lặng hơn cả một vũng nước tù.


Đang xúc cát vệ sinh cho mèo, cậu bỗng nghe tiếng gõ cửa, liền lau sạch tay rồi bước ra:


"Ai đấy?"


"Ngài Lâm, là tôi, Arnold."


Lâm Tự mở cửa. Arnold mỉm cười chào, trên tay còn xách một bộ quân phục mới được là phẳng phiu:


"Chào buổi sáng, ngài Lâm, tôi đến đón Nguyên soái."


"Anh ấy ở trong."


Lâm Tự nghiêng người tránh lối. Từ góc nhìn này, Arnold vừa vặn trông thấy Hải Ninh Hi c** tr*n, đang rửa bát trong nhà bếp:


"À, à..."


Trên vai hắn vẫn còn dấu răng và vết cào. Trong thoáng chốc, Arnold cảm thấy mình đến... rất không đúng lúc. May là Lâm Tự mặc một bộ đồ rộng rãi kiểu thường ngày, Arnold không đến mức bị k*ch th*ch đến độ quay lưng bỏ chạy, nhường không gian cho hai người.


"Sao thế?" Hải Ninh Hi đặt chén đĩa lên giá để ráo, vừa dùng khăn lau tay vừa bước ra.


Lâm Tự nhàn nhạt:
"Trung tá Arnold đến."



Nhìn vị Nguyên soái Sở bước ra, vẫn là gương mặt lạnh nhạt trầm mặc mà Arnold quá đỗi quen thuộc. Nhưng bối cảnh hiện giờ thực sự tạo nên một sự đối lập quá lớn, khiến Arnold nhất thời luống cuống tay chân.


Hải Ninh Hi không hiểu được nội tâm đang sụp đổ của trợ lý, đích thân nhận bộ quân phục, rồi đóng cửa lại, để Arnold ở ngoài.


Hắn thay quân thường phục, tháo mấy huân chương trên quân lễ phục gắn lên ngực. Lâm Tự cũng lục tủ, lôi ra bộ vest lâu rồi không mặc, thu dọn vali xong thì ra nhà kho phía sau lấy xe.


Lâm Tự có một chiếc xe chỉ chạy trên mặt đất, kiểu dáng gần giống ô tô nhỏ thời Cổ Địa Cầu. Trong Đế Quốc, cơ bản chỉ có những con chiên trung thành cuồng nhiệt với phong cách cổ xưa mới tự nguyện chọn loại phương tiện không lên được đường bay trên không này.


Lúc cậu lái xe ra, Arnold quả nhiên bị chiếc "xe hơi mặt đất cổ" này làm cho kinh ngạc đến rơi cả cằm. Đợi Lâm Tự lái theo đường chính trên bình nguyên Kakaramor, một đường đi thẳng vào thành phố, Hải Ninh Hi mới khóa cửa, bước lên phi thuyền mà Arnold lái, bay về giếng thang không gian.


Phi thuyền lướt trong làn gió sớm, như một con chim ưng giương cánh. Nó vượt qua chiếc xe dưới mặt đất, trên không trung đuổi kịp. Hải Ninh Hi quay đầu nhìn qua cửa sổ, thấy chiếc xe nhỏ đang men theo con đường được biển cỏ xanh biếc vây quanh mà chạy vào cụm kiến trúc nơi thành phố.


Phi thuyền tiếp tục nâng độ cao, cuối cùng chui vào mây.


Nửa năm đoàn khảo sát vắng mặt, lòng nhiệt thành của người dân Đế Quốc Marion với lịch sử Cổ Địa Cầu không hề thuyên giảm, trái lại càng lúc càng cao. Bảo tàng Cổ Địa Cầu vốn vắng vẻ hiu hắt, vậy mà trong nửa năm đã tranh thủ được kinh phí và đề án xây dựng, mở rộng gấp đôi diện tích.


Khi Lâm Tự đến bảo tàng, xa xa vẫn còn thấy cần trục công trình đang hoạt động. Viện trưởng Triệu bảo cậu, phần mở rộng mới sẽ được dùng để trưng bày cổ vật mang về từ chuyến khảo sát lần này.


Viện trưởng Triệu trước tiên là quan tâm hỏi han sức khỏe cậu một lượt, rồi hỏi chuyến đi khảo sát Cổ Địa Cầu lần này, Lâm Tự liệu có cảm nghĩ gì đặc biệt hay không, có chuẩn bị viết thêm ít bài nghiên cứu mới, hoặc tổ chức vài buổi tọa đàm khoa học cho công chúng tại bảo tàng không.


Lâm Tự từ chối chuyện tọa đàm; còn bài mới, thì cậu bảo tùy tình hình. Phản ứng như vậy khiến Viện trưởng Triệu thấy... cũng bình thường, nhưng khó tránh hơi thất vọng.


Ông lại hỏi đến tình hình của Ryan.


Gần đây bảo tàng thiếu nhân lực, thông báo tuyển dụng vừa được đăng đã khiến CV ào ạt như tuyết rơi. Nhưng ngành Cổ Địa Cầu học vốn xưa nay vẫn lạnh lẽo, đìu hiu, những sinh viên được đào tạo ra đa phần trình độ không mấy khả quan, lọc mãi cũng chẳng được mấy người dùng được. Thế nên Viện trưởng Triệu mới sốt ruột gọi Lâm Tự quay lại làm việc, Ryan cũng nên quay lại tiếp tục kỳ thực tập của mình.


Lâm Tự nói mình đã giao nhiệm vụ riêng cho Ryan rồi, dạo này Ryan không về. Sau đó, cậu lấy cớ phải về phòng làm việc sắp xếp, trốn khỏi tràng độc thoại lê thê của Viện trưởng Triệu.


Đi ngang khu quản lý cổ vật, cậu gặp không ít gương mặt xa lạ. Mấy nhân viên mới này nhìn thấy bảng tên trước ngực cậu ghi họ "Lâm" thì mắt sáng rỡ, vội vàng chào hỏi, còn muốn bước lên làm quen với vị tiến sĩ Lâm Tự lừng danh trong giới học thuật.


Không rõ là vì kết cấu gỗ trầm tối của Bảo tàng Cổ Địa Cầu, hay do sự xã giao không cần thiết này làm cậu khó chịu, mà Lâm Tự lại khoác lên vẻ mặt lạnh nhạt. Cậu khẽ gật đầu, tránh ánh mắt đối diện, đặt quyển cổ tịch "Đối thoại Phaedo" mang theo trong vali trở lại tủ ổn định nhiệt độ – độ ẩm, rồi quay lưng, đóng cửa phòng làm việc, để lại trước mắt mọi người một bóng lưng gầy và lạnh.


Có người thì thầm, tiến sĩ Lâm Tự quả nhiên tính khí cổ quái, khó gần như lời đồn.


Bạn đồng nghiệp bên cạnh nhịn không được chen vào: "Nhưng trong lời đồn lại chưa từng nói, tiến sĩ Lâm Tự... lại đẹp trai như vậy đâu..."


Cánh cửa gỗ nặng nề chặn mọi tiếng ồn ong ong phía ngoài. Lâm Tự đặt vali lên bàn làm việc, mở chiếc tủ ổn định khác trong phòng – tủ có khóa mật mã – cho ba quyển sổ tay gốc mang từ căn cứ trên núi tuyết vào trong, rồi dùng bộ thay đổi mật mã mà Ikar đưa cho cậu, đặt thêm năm tầng mã hóa.


Xong xuôi, cậu rời khỏi phòng làm việc, đến phòng dụng cụ lấy chổi, cây lau, giẻ lau, tự tay dọn dẹp lại phòng mình.


Một nhân viên mới nhìn bóng lưng cậu, kinh ngạc há hốc mồm, quay sang đồng nghiệp:


"Tôi vẫn luôn tưởng mấy món dụng cụ vệ sinh kia là cổ vật bị đặt nhầm chỗ trong khu trưng bày của bảo tàng..."


Đồng nghiệp: "... Cậu chưa từng nghĩ, dụng cụ vệ sinh vẫn là để... vệ sinh à?"


Một robot gia vụ thông minh bắt được từ khóa "quét dọn" trong cuộc trò chuyện của hai người, trượt bánh đến bên cạnh:


"Xin hỏi tôi có thể giúp gì cho hai bạn không?"



Hai người nhìn nhau:


"Không, không cần, cậu quay lại sạc điện đi."


Trong phòng làm việc, sau khi quét dọn nhanh gọn, Lâm Tự tự tay nhấc chiếc bàn làm việc nặng nề, đổi vị trí đặt bàn, để chỗ ngồi của mình đối diện trực diện với cửa ra vào, cửa sổ kính sát đất nằm bên phải bàn.


Không còn quay lưng lại cửa sổ làm việc, mất đi tầm nhìn và bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ bị bắn tỉa từ xa. Giờ mỗi lần ngẩng đầu lên, cậu đều có thể kiểm soát tình hình ngoài cửa và ngoài cửa sổ.


Cậu thở ra, ngồi xuống, bắt đầu xem mail công việc.


Hòm thư điện tử gần như sắp bị nhét đầy. Phần lớn là thư từ các học giả Cổ Địa Cầu học, hỏi cậu về việc dịch cổ tự, hoặc mong cậu giải thích chi tiết hơn mấy bài nghiên cứu trước đây.


Trước khi Cổ Địa Cầu được tìm lại, luận điểm trong vài bài báo của Lâm Tự, trong mắt những người làm học thuật, nghe cho hay thì là "tung hoành phóng khoáng", nói thẳng ra thì là "chẳng ra làm sao". Nhưng giờ, những phát hiện mới liên tục chứng minh cậu đã đúng.


Cũng có người gửi CV cho cậu, mong được đến thực tập dưới trướng cậu. Lại có thư mời tham gia hội nghị và tọa đàm học thuật.


Trước tiên, Lâm Tự lần lượt từ chối các lời mời xã giao và thư xin việc. Đang định mở mail trao đổi học thuật có thái độ thành khẩn ra xem, thì cửa phòng vang tiếng gõ.


Cậu ấn ấn giữa chân mày, hơi bực bội đứng lên ra mở cửa. Đứng ngoài là một thực tập sinh lạ mặt đang gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ, đối diện với cậu, cả người run rẩy như thể sắp ngất tại chỗ.


"Lina, tìm tôi có việc gì?" Cậu liếc qua bảng tên trên ngực cô.


Bị gọi đúng tên, Lina giật mình run thêm một phát, khó khăn lên tiếng:


"Tiến sĩ Lâm Tự, có... có khách đến tìm anh."


"Tìm tôi? Cô biết là ai không?"


"Không rõ, nhưng hình như là nhân vật quan trọng. Viện trưởng đích thân tiếp trong phòng khách, họ chỉ đích danh mời anh qua."


"Biết rồi, cô về làm việc đi."


Không bị gây khó dễ, Lina nhận ra tiến sĩ Lâm Tự hình như cũng không quá khó nói chuyện như lời đồn, thở phào chạy về bàn làm việc của mình.


Ai lại vội đến gặp cậu thế này?


Đã được Viện trưởng đích thân tiếp đón... mà người đó lại không trực tiếp liên hệ với cậu, điều này ít nhất chứng tỏ, họ không quen biết cậu, thậm chí còn chưa từng gặp mặt.


Trên đường đến phòng khách, trong đầu Lâm Tự nảy ra rất nhiều khả năng, nhưng rồi từng cái bị cậu loại bỏ.


Đến nơi, Viện trưởng Triệu bước nhanh đến, giới thiệu:


"Tiểu Lâm, đây là Đại công Sở, còn đây là Nghị sĩ Sở Tu. Họ đặc biệt đến gặp cậu."


Ông kéo nhẹ tay áo Lâm Tự, mong cậu nể thân phận quý tộc của đối phương mà dịu giọng một chút, chủ động chào hỏi trước.


Nhưng Đại công Sở còn mở miệng trước cả Lâm Tự, người ông ta ra lệnh là Viện trưởng Triệu:


"Viện trưởng Triệu, cảm ơn đã tiếp đón. Tiếp theo, tôi muốn nói chuyện riêng với tiến sĩ Lâm Tự một chút."


Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Story Chương 95: Đại công Sở muốn gặp cậu
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...