Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi

Chương 94: Khụ... nhìn cái tạp dề.


Mưa làm chiếc sơ mi trắng anh mặc bên trong ướt sũng, dính sát vào người, lờ mờ hiện rõ những đường cơ bắp rắn chắc trên lưng.


Lâm Tự tựa vào vai Hải Ninh Hi, lớp vải lạnh dán lên cằm cậu. Cậu vỗ vỗ vào eo anh bằng tay trái, tay phải vươn ra kéo kín cửa nhà, chặn hết cơn gió điên cuồng mang theo những sợi mưa rét buốt ở bên ngoài lại.


Xung quanh lập tức yên ắng hẳn. Tiếng mưa và tiếng gió bỗng như bị đẩy ra xa thật xa.


"Rồi rồi." Lâm Tự đẩy Hải Ninh Hi vào hẳn trong phòng, khỏi đứng chình ình ở cửa, "Phòng tắm ở bên kia, anh đi tắm nước nóng đi, thay hết đồ ướt ra."


Sau khi tắm rửa cho thỏ mèo và sóc tro xong, phòng tắm vốn để lâu không dùng đã được Lâm Tự dọn dẹp lại một lượt.


"Phòng tắm nhà tôi không có chức năng tắm nhanh tự động đâu, anh dùng vòi hoa sen hoặc ngâm bồn cũng được."


Lâm Tự đẩy Hải Ninh Hi vào phòng tắm, xác nhận xong là anh biết dùng các thiết bị nhà tắm không có hệ thống thông minh, mới quay lên tầng hai lấy thêm một chiếc khăn tắm và một bộ đồ sạch mang xuống cho anh.


Khi Lâm Tự quay lại phòng tắm, hơi nước mù mịt như sương mỏng, che che đậy đậy. Dòng nước xối rửa tất cả, rồi chảy xuống dưới chân Hải Ninh Hi – đôi chân với gân xương nổi rõ – đẹp còn hơn mọi bức tượng điêu khắc.


Khi cậu đặt bộ đồ lên cạnh bồn rửa tay, Hải Ninh Hi lau một cái lên mặt, hất bớt nước, ngẩng mắt nhìn sang. Nước men theo gò má và đường xương hàm đổ xuống cằm, tụ lại thành giọt, rồi lại rơi tiếp xuống ngực anh.


Động tác của Lâm Tự chậm hẳn lại, như bị hơi nóng làm cho hoa mắt. Hàng mi cậu khẽ run, hơi nóng luồn vào bụng, vào cổ họng rồi xộc lên tận óc, khiến cậu như bị xúi dại mà với tay khép cửa kính mờ của phòng tắm lại.


Thật ra Lâm Tự cũng từng nghĩ, hôm nay Hải Ninh Hi đi đi lại lại trên chủ tinh bận rộn cả một ngày, lại còn bị trận mưa lớn ở đồng bằng Kakala làm cho thảm hại thế kia, chắc là mệt lắm rồi, nhưng mà...


Người đối diện như nhận được tín hiệu. Khi Lâm Tự còn đang suy nghĩ, Hải Ninh Hi đã bước lại gần. Khoảnh khắc sau, cậu bị một đôi tay mạnh mẽ kéo hẳn vào dưới vòi hoa sen, dòng nước còn mạnh hơn cả cơn bão ở đồng bằng Kakala, trong chớp mắt đã dìm cậu ướt sũng từ đầu đến chân.


Nước nóng xối thẳng vào trán và mắt, khiến cậu không sao mở mắt ra nổi, mũi cũng bị phủ kín, vừa hít vào là sẽ bị sặc nước.


Khi Hải Ninh Hi hôn lên môi cậu, Lâm Tự như vớ được cọng rơm cứu mạng, cố hết sức cúi đầu về phía trước, tránh khỏi dòng nước cuồn cuộn trên gò má, ra sức cướp không khí và mùi hương cỏ hương bài từ khoảng không ít ỏi giữa hai người, từ kẽ răng và môi của anh.


Cảm giác cận kề ngạt thở làm người ta choáng váng tối sầm. Ngay sau đó, lưng cậu áp vào gạch men, cái lạnh khiến mọi cảm giác đều trở nên nhạy bén đến cực điểm. Vị ngọt mật ong bị hơi nóng và hơi nước cuộn trào vây kín, tràn ngập khắp phòng tắm...




Vòi sen vẫn rót nước nóng ào ào như thác. Không ai đếm được đã trôi qua bao lâu, nhưng Lâm Tự biết chắc đồng hồ nước nhà mình lần này hẳn là phải nhảy lên trước kha khá.


Sau khi giúp cậu dọn dẹp xong xuôi, Hải Ninh Hi lại xả thêm một bồn nước nóng.


Để tiện cho đuôi người cá, lúc trước Lâm Tự chọn bồn tắm loại rất lớn, đủ rộng để cậu và Hải Ninh Hi ngồi cạnh nhau. Anh bảo cậu nghỉ ngơi một lúc, tự tay giúp cậu xoa dầu gội làm bọt, rồi dùng vòi xả rửa sạch, gột đi những thứ len lỏi vào giữa từng sợi tóc.


Trên mặt thì xả một lần là hết.


Lâm Tự vẫn còn đang nhớ lại vị socola trắng, nhắm mắt hỏi:
"Anh đã ăn gì chưa?"


"Chưa."


"Ồ... phiền rồi, trong nhà tôi không có đồ ăn." Lâm Tự nói nhỏ.


"Em về rồi mà cũng chưa ăn à?"


"Tôi đưa Lô A với Lô La đến giao cho người phụ trách bên pháp vụ Tập đoàn Percy trước, về đến nhà chưa được bao lâu." Lâm Tự đưa tay lần trong đống quần áo để trên sàn, tìm ra chiếc quang não đeo tay vừa bị tiện tay ném xuống, "Gọi đồ mang đến đi, rô-bốt giao hàng nhanh lắm."


Hải Ninh Hi cũng bật quang não của mình lên, làm theo động tác của Lâm Tự, không được thuần thục cho lắm mà mở trang đặt đồ ăn. Lâm Tự lướt qua những món nướng và gà rán rực rỡ màu sắc, chợt liếc sang quang não trên tay anh.


Bò mộng, cá sen, hạc Klarod...


Hệ thống gợi ý "dữ liệu lớn" rõ ràng đã rất "chu đáo" khi đưa ra những lựa chọn đồ ăn "hoàn toàn khác nhau" cho một nhân viên bảo tàng nhỏ bé và một nguyên soái hạm đội Vực Sâu.


Lâm Tự l**m môi, tắt luôn quang não của mình, rồi đưa tay ấn thẳng vào màn hình của Hải Ninh Hi đặt 2 ký thịt sườn bò mộng.


Hai người cứ ngồi trong bồn tắm cho đến lúc rô-bốt giao đồ ăn gõ cửa. Lâm Tự bảo Hải Ninh Hi ra lấy, còn mình thì ở lại phòng tắm sấy tóc.


Đợi cậu bước ra, đã thấy Hải Ninh Hi với vẻ mặt nghiêm túc đứng trước quầy bếp, nhìn chằm chằm mớ thịt bò mộng. Cửa hàng gói thịt trong đá lạnh giao đến, sườn bò mộng có màu đỏ tươi đẹp mắt, vân mỡ trắng phân bố đều, kể cả người ngoại đạo cũng nhìn ra được đây là miếng thịt thượng hạng, xứng với cái giá dọa người của nó.



Vấn đề là, lúc thanh toán, Hải Ninh Hi chẳng hề chú ý đó là thịt sống.


Lâm Tự chỉ nhìn một cái là hiểu ra chuyện gì. Cậu đi đến, bảo Hải Ninh Hi tránh ra đứng sang một bên, rồi lấy thớt từ trong tủ bếp đặt lên quầy, kéo chảo phẳng lên bếp, sau đó rút một con dao từ giá treo, đặt vào tay anh.


"Cắt ngang thớ một nhát, chia miếng thịt thành hai phần trên và dưới." Lâm Tự hướng dẫn.


Hải Ninh Hi nhìn lưỡi dao sáng loáng, rồi lại nhìn Lâm Tự, như sắp bước vào chiến trường, cơ tay còn căng cứng lên rõ rệt.


Sau khi ra khỏi phòng tắm, anh không mặc bộ quần áo Lâm Tự đưa.


Chiếc áo phông cũ đó là hồi Lâm Tự còn rất gầy mới mua, tuy là dáng rộng nhưng bắt Hải Ninh Hi mặc vào vẫn hơi khó khăn. Có điều đêm hè nhiệt độ dễ chịu, không mặc áo cũng chẳng sao.


Quần thì còn miễn cưỡng mặc được, chỉ là hơi ngắn ống một chút.


Lâm Tự nhìn những múi cơ đẹp như tạc trên người anh, nghĩ nghĩ rồi lôi ra một chiếc tạp dề xanh nhạt, vòng từ phía sau choàng lên người Hải Ninh Hi, tiện tay thắt một cái nơ bướm ở sau lưng anh.


Xong đâu vào đấy, cậu lùi lại vài bước, khoanh tay nhìn "nguyên soái Sở" cúi người, thận trọng cắt thịt.


Suốt đời này, nguyên soái Sở chỉ dùng đao năng lượng và dao hợp kim để chém bọn côn trùng vũ trụ, mà chém côn trùng thì có cần gì thớ thịt rõ, mỡ nạc cân đối. Bảo anh phân chia một miếng thịt bò mộng nhỏ như thế, lại khiến anh nín thở, đến thở mạnh cũng không dám.


Lâm Tự nhìn mà muốn bật cười. Đợi đến khi Hải Ninh Hi cuối cùng cũng hoàn thành xong "nhiệm vụ gian nan", cậu hơi hất cằm, ra hiệu cho anh nhìn về phía lọ gia vị:
"Lấy muối với tiêu, rắc đều hai mặt miếng thịt, xoa cho thấm một chút."


Hải Ninh Hi động tác nhẹ nhàng, làm theo từng bước. Lâm Tự thấy thời gian cũng tạm ổn, bèn tiếp tục chỉ đạo:
"Bật bếp, đổ dầu vào chảo một lượng vừa phải."


Hải Ninh Hi nghĩ ngợi một chút cái gọi là "vừa phải" trong miệng cậu nghĩa là bao nhiêu, rót một ít rồi ngẩng lên nhìn sắc mặt Lâm Tự, cứ thế lặp đi lặp lại, giống như đang làm một thí nghiệm hóa học cực kỳ chính xác vậy.


"Khi dầu nóng thì cho thịt vào, áp đến khi hai mặt đổi màu là gắp ra được rồi."


Khoảnh khắc thịt bò mộng chạm mặt chảo, dầu văng tí tách. Hải Ninh Hi giật mình lùi hẳn một bước, bị Lâm Tự giơ tay chặn lưng:
"Không sao đâu."


Dần dần, miếng thịt bò mộng chuyển thành màu nâu vàng đẹp mắt, mùi thơm lừng lan ra. Hải Ninh Hi dùng xẻng nấu ăn ấn thử mặt thịt, cảm thấy độ đàn hồi ổn ổn rồi bèn gắp hai miếng thịt ra, đặt lên hai đĩa sứ trắng mà Lâm Tự đã chuẩn bị.



Lâm Tự bưng hai đĩa sứ đến bàn ăn sát cửa sổ. Không có món phụ hay rượu vang đi kèm, chỉ riêng mùi thơm của thịt bò mộng đã đủ làm người ta nuốt nước bọt, nhất là với hai người vừa "vận động xong".


Sau khi tháo tạp dề để lại trong bếp, Hải Ninh Hi mới ra ngồi xuống cạnh bàn. Lâm Tự lau sạch dao và nĩa, đưa cho anh.


Nghe mùi thơm, Tiểu Hắc và Tiểu Bạch chạy lon ton đến bên chân Lâm Tự, mỗi con ngậm một con sóc lam trong miệng, điên cuồng vẫy cái đuôi ngắn ngắn, ra vẻ muốn dùng sóc để đổi đồ ăn với cậu.


Những con sóc lam tròn vo cứng đờ trong miệng mèo, lông dựng hết cả lên.


Lâm Tự giải cứu chúng khỏi cái miệng hai con thỏ mèo, lại mở thêm một túi thức ăn cho mèo đổ vào bát của Tiểu Hắc và Tiểu Bạch, lúc này mới dỗ yên được hai đứa nhỏ quấn người.


Quay lại chỗ ngồi, cậu cắt một miếng thịt bò mộng do chính tay nguyên soái Sở làm, vị ngọt thanh lan trong miệng, hòa cùng mùi mỡ thơm béo.


Vừa dùng dao nĩa cắt thịt, Lâm Tự vừa nói:
"Tôi thấy tôi có thể đào tạo anh thành đầu bếp nổi tiếng đấy."


"Em muốn ăn thì tôi đi học." Hải Ninh Hi đáp.


Giọng anh trầm, mang theo tiếng ngân của lồng ngực, như tiếng kim loại cọ vào thành nòng súng. Ngữ khí nghiêm túc cứ như đang nói mình sẽ khoác giáp vì Đế quốc, xua đuổi côn trùng vũ trụ vậy.


Nhưng ý nghĩa trong lời nói lại chỉ là: nếu Lâm Tự muốn, anh có thể rửa tay gác kiếm, cả đời chỉ nấu ăn cho một mình cậu.


Hải Ninh Hi không lớn lên trong môi trường đề cao Alpha tuyệt đối của Đế quốc. Tuy anh cũng không thoát khỏi tính chiếm hữu và bản năng công kích trong xương, nhưng lại cực kỳ chân thành khi đối diện với người mình yêu, chứ không chịu trói mình trong mấy cái ký hiệu giới tính xã hội nhàm chán và vô dụng.


Lâm Tự tập trung nhìn phần việc trong tay, khóe môi mang theo chút ý cười:
"Trong ba nghìn năm qua, loài người nghĩ ra không biết bao nhiêu món ăn mới, tôi còn nhiều thứ chưa nếm thử lắm, anh còn phải học dài."


"Em muốn thử..."


Lâm Tự chợt đứng bật dậy, cắt ngang lời anh. Cậu nhíu chặt mày, không nói một tiếng mà bước nhanh về phía cửa, mở cửa ra nhìn khắp hành lang và đồng cỏ tối om ngoài nhà.


Gió thổi rạp lá cỏ, chẳng có gì cả, nhưng trong gió, những miếng trang trí bằng đồng thau trên bộ quân lễ phục treo trước cửa bị gió quật vào khung cửa, leng keng vang lên.


Lâm Tự xác nhận lại mấy lần là trong đám cỏ ngoài kia chẳng có dấu vết chân người nào, rồi mới gỡ bộ quân lễ phục đã gần khô xuống, quay vào nhà.



"Sao thế?"


"Không sao." Lâm Tự treo quân lễ phục lên giá, "Nghe nhầm. Tôi cứ tưởng có tiếng súng."


Bầu trời sao vô cùng vô tận, sức khống chế của Đế quốc đối với khu Dionysus và khu Trường Kình xưa nay vốn yếu, nhưng tân nguyệt khu lại là nơi cốt lõi của Đế quốc. Nếu tầng lớp cấp cao đã nhắm vào ai, thì trên chủ tinh và các vệ tinh xung quanh, không có chỗ nào là hoàn toàn an toàn cả.


Lâm Tự cố gắng tin vào phán đoán của mình với môi trường xung quanh, tránh để bản thân quá mức đa nghi, nhưng trong tiềm thức, lúc nào cũng có một sợi dây thần kinh căng chặt, chăm chú lắng nghe mọi động tĩnh của gió lay cỏ động.


Mưa lớn đã dứt, tiếng gió trở thành âm thanh chủ đạo trên đồng bằng Kakala. Gió cuốn đập vào cửa sổ, lúc nãy Lâm Tự đã tưởng tiếng phụ kiện trên quân lễ phục va vào khung cửa là tiếng súng, còn nghĩ rằng ngay ngày đầu tiên trở về nhà, mình lại phải đối mặt với một trận ám sát nữa.


Cậu ngồi lại vào ghế. Ngoài cửa sổ, gió lớn đã thổi tan đám mây dày đặc trên bầu trời đêm. Vị trí đồng bằng Kakala đang dần xoay về phía chủ tinh theo quỹ đạo tự quay của sao Endymion.


Nửa bán cầu đối diện của chủ tinh cũng chìm trong đêm tối, mọi đất liền và đại dương đều im lìm trong bóng đen. Ánh đèn thành phố kết thành chuỗi ánh sáng vàng, lấp lánh trên phông trời đêm mềm mại như lụa, rực rỡ đến mức như thắp sáng cả tầng khí quyển, khiến các tinh cầu xa xôi hơn bị ánh sáng ấy che mờ, gần như không thấy đâu nữa.


Đó là trái tim của Đế quốc, nơi vinh quang và âm mưu cùng nhau lên men.


Hải Ninh Hi nhìn đường nét nghiêng mặt mượt mà của Lâm Tự, nói:
"Ngày mai tôi sẽ lấy một khẩu súng năng lượng cho em. Nếu em muốn thêm vũ khí gì, cứ nói với tôi."


Lâm Tự lập tức đáp:
"Một con dao năng lượng, một con dao quân dụng hợp kim, ba quả lựu đạn âm trầm."


Hải Ninh Hi gật đầu ghi nhớ.


Ăn xong, Hải Ninh Hi đi rửa bát, Lâm Tự lên tầng hai ôm thêm một bộ chăn gối xuống.


Trước khi Hải Ninh Hi đến, cậu vừa lấy bạt nhựa che phần mái dột trên tầng hai, tránh để mưa tiếp tục tạt vào, lại bắt đầu bẩy những tấm ván gỗ đã phồng rộp vì ngấm nước, chuẩn bị thay toàn bộ.


Sàn phòng ngủ cũng hỏng nặng, không ở được nữa.


Lúc thiết kế nhà, Lâm Tự không tính để lại phòng khách. Cậu vốn định tối nay cuộn mình ngủ tạm trên ghế sô-pha, không ngờ Hải Ninh Hi lại đến.


Hai người đàn ông trưởng thành chen vào một chiếc ghế sô-pha thì không dễ chịu lắm, nên Lâm Tự đành "tạm ủy khuất" nguyên soái Sở, cùng mình trải đệm ngủ dưới sàn phòng khách.


Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Story Chương 94: Khụ... nhìn cái tạp dề.
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...