Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi

Chương 92: Bong bóng sinh sản


"Làm sao ngài ấy lại có thể... chuyện này quá nguy hiểm." Trần Tĩnh Sơn nhíu chặt mày.


"Nguy hiểm ư? Đối với Người Đội Miện mà nói, chẳng có gì gọi là nguy hiểm cả. Điều duy nhất tôi lo, là sau khi Ngài ấy nhớ lại tất cả, sẽ một lần nữa thất vọng về loài người. Dù sao thì Đế Quốc chưa từng hối cải."


Lúc nghe tin Ica đã gặp chân thân của Người Đội Miện, Godrick suýt nữa tưởng rằng Ngài ấy đã chán ngán thế giới loài người, định bỏ luôn thân phận "Lâm Tự" mà rời đi. Nhưng may thay, Ngài chỉ bảo Ica đưa ý thức về lại cơ thể mình, đừng có lang thang lung tung nữa.


Trần Tĩnh Sơn nói: "Chasman, tôi không quan tâm đến tín ngưỡng của cậu. Trong mắt tôi, Tiểu Tự chỉ là một đứa trẻ, hơn nữa còn là một đứa trẻ rất ngoan. Nó xứng đáng có một cuộc sống yên bình, không nhất thiết phải bị cuốn vào nguy hiểm."


Godrick khẽ cười nhạt: "Bà Percy chẳng phải cũng chỉ là một người bình thường rất tốt thôi sao? Bà ấy vốn dĩ cũng chẳng nên bị vướng vào nguy hiểm."


"Marinna cô ấy..."


"Tôi biết anh muốn nói đây không phải lỗi của bất cứ ai trong số họ." Godrick nói, giọng chùng xuống: "Thượng tá Trần, anh từng đọc thơ của phái Bất Lực chưa?"


"Đọc rồi."


"Vậy thì tốt." Godrick cười, "Tuy những bài thơ đó viết về sự bất lực và suy sụp của con người trước sức mạnh vĩ đại của khoa học kỹ thuật, nhưng người nắm giữ tầng cao nhất của công nghệ và vũ lực, chẳng phải vẫn chỉ là một nhóm rất nhỏ người sao? Thế mà chỉ từng ấy con người đã có thể khuynh đảo cả Đế Quốc, khuynh đảo dòng chảy năm tháng.


"Dòng lũ đó chẳng buồn quan tâm xem những cá thể ở đầu sóng ngọn gió ấy là người tốt hay kẻ xấu, có ai yêu thương họ hay không. Cá thể chỉ là những con số nhỏ bé, bị nghiền nát một cách dễ dàng."


Hắn bỗng chuyển đề tài:


"Nhưng chính nhóm người ít ỏi đó đã dùng dối trá để đặt nền móng cho Đế Quốc. Nền móng này thật sự rất chênh vênh, đặc biệt là trong thời đại con số 'cá thể' đã cộng lại thành một trăm tỷ. Họ sợ tòa tháp sụp đổ, nên buộc phải dùng nhiều lời nói dối hơn, cộng thêm sự cưỡng chế bịt miệng, để vá víu những dối trá trước đó.


"Thượng tá Trần, Đế Quốc rất mạnh, nhưng không phải là không có điểm yếu. Tôi biết anh chỉ muốn báo thù cho vợ mình, không hề hứng thú với cuộc chiến giữa Liên Minh và Đế Quốc. Nhưng vào lúc này, chẳng có phương án nào thích hợp hơn kế hoạch của chúng ta đâu.


"Anh cũng nói rồi, Người Đội Miện chỉ là tín ngưỡng của mình tôi. Con người ở Liên Minh có biết về câu chuyện của Người Đội Miện, nhưng họ không xem Ngài là tín ngưỡng. Việc tôi báo cho anh biết thông tin về hành tinh G398 hoàn toàn là hành động cá nhân, không liên quan đến bất kỳ thỏa thuận nào giữa anh và Liên Minh. Trong kế hoạch của Liên Minh cũng không hề có Người Đội Miện, chẳng ai có thể can thiệp vào ý chí của Ngài."


Thông tin kết thúc, màn hình quang học tối đen. Trần Tĩnh Sơn đứng đó, xung quanh chìm trong một mảng tối sâu hun hút. Anh nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt, hít sâu vài hơi, cuối cùng mới nhấc bước chân nặng trĩu rời khỏi chỗ này.


Anh đẩy cửa buồng nhỏ, trở lại không gian kim loại rộng lớn lạnh lẽo.


Vô số quân nhân mặc quân phục qua lại trước mắt. Tiếng nói chuyện, tiếng bước chân, tiếng vũ khí va chạm hòa thành một lớp ồn ào ong ong, khiến người ta không phân biệt nổi từng chi tiết âm thanh.


Chùm đèn pha khổng lồ treo cao phía trên chiếu xuống ánh trắng, tản ra khắp nơi, làm nổi bật ba ngôi sao trên cầu vai và huy hiệu nơi cổ áo Trần Tĩnh Sơn. Đồng đội đi ngang qua chào anh, anh cũng mỉm cười ôn hòa đáp lại.


Bước chân rẽ hướng rời khỏi đại lộ trung tâm ồn ào náo nhiệt, đi dọc theo hàng cửa sổ vuông ra phía xa.


Qua những ô kính vuông, giữa vũ trụ đen thẫm vô biên, dường như có một chuỗi những điểm sáng tựa kim cương lấp lánh. Chúng xếp thành một hàng thẳng tắp, rồi vẽ thành một vòng cung nửa tròn kéo dài ra ngoài, đến tận nơi mắt người chẳng thể phân biệt được nữa.


Nếu nhìn kỹ, sẽ thấy những điểm sáng ấy đều là ánh đèn nhân tạo, dùng sức mạnh xuyên thủng màn sương mù của vũ trụ, chiếu rọi lên chuỗi pháo đài kim loại khổng lồ dài đến mấy trăm ki-lô-mét nối liền với nhau.


Vô số chiến hạm đang vây quanh pháo đài. Thỉnh thoảng có chiến hạm cất cánh rời đi, kéo theo đuôi lửa dài. Đặt trước pháo đài, chúng chẳng khác nào một tia lửa nhỏ b*n r* từ lò sưởi, rồi rơi vào khoảng không lạnh buốt như mùa đông khắc nghiệt.


Đây chính là tuyến phòng thủ tiền tuyến nhất của Đế Quốc Marion đối mặt với Liên Minh hạm đội lưu vong – phòng tuyến Micheal.


Ngôi sao ở rất xa. Ánh trắng của nó được từng đỉnh tháp của chuỗi pháo đài phản chiếu, rồi lại bị khung kính vuông cắt thành những hình khối hình học, in lên con đường phía trước của Trần Tĩnh Sơn.



Slime là một loài sinh vật chẳng bao giờ chịu ngồi yên. Kể từ khi dọn vào ở khu H, mỗi ngày chúng đều lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm, thậm chí còn gây gổ với hai con thỏ-mèo.


Lúc mới đầu, Lâm Tự còn lo hàm răng nhọn của thỏ-mèo sẽ cắn rách lớp da của Slime. Sau lại phát hiện mình lo thừa. Đám Slime có thể làm phu mỏ ngoài vũ trụ trong môi trường khắc nghiệt mà chẳng cần đồ bảo hộ vốn là loài da dày thịt cứng. Chúng chơi hăng say với Tiểu Hắc, Tiểu Bạch như thường.


Thêm vào đó là lượng siro đường được cung cấp không giới hạn trên chiến hạm Victoria, cơ thể Lua và Lula nhanh chóng phình to đến mức còn lớn hơn cả thỏ-mèo.


Lua thẹn thùng kể với Lâm Tự rằng nó từng thấy con Slime to nhất có thể lớn bằng cả phi thuyền của loài người, trông cực kỳ oai phong hùng tráng.


Lula lập tức nhảy đến bên Lua, cọ sát một cái, rồi phì ra một bong bóng trong veo. Lua cũng cọ lại, phì thêm một bong bóng nữa.


Hai bong bóng trong suốt dính vào nhau, phản chiếu những quầng sáng ngũ sắc, lơ lửng trên không trung mấy giây rồi – bụp – vỡ tan.


Lula và Lua dính chặt vào nhau cuộn thành một quả cầu, buồn bã lăn một vòng dưới chân Lâm Tự, sau đó lại nhào tới cọ cọ chân cậu.


Hít chút vị ngọt của Ngài Lâm xinh đẹp.


Lâm Tự không đeo tai nghe phiên dịch, không nghe hiểu chúng nói gì, chỉ cúi đầu nhìn hai quả thạch vàng đang tiếp tục phì phì bong bóng.


"Tiến sĩ Lâm."


Một giọng nói bỗng cất lên gọi cậu. Lâm Tự quay đầu lại, trông thấy Chu Bình Ba và Hải Ninh Hi cùng đi vào hành lang khu H.


"Giáo sư Chu." Lâm Tự gật nhẹ, rồi chạm mắt Hải Ninh Hi trong chốc lát.


Thấy hai con Slime đang phun bong bóng, Chu Bình Ba tỏ vẻ kinh ngạc: "Sức hồi phục của chúng đúng là ấn tượng, nhanh thế này đã bước vào thời kỳ sinh sản rồi à."


Cách dùng từ của Chu Bình Ba khiến Lâm Tự ngẩn ra: "Sinh... sinh sản?"


"À, là thế này." Chu Bình Ba giải thích: "Slime là sinh vật đơn giới, nhưng muốn sinh ra đời sau thì cần ít nhất hai con Slime. Chúng sẽ phun ra những bong bóng chứa vật chất di truyền. Nếu bong bóng có thể chồng lên nhau không vỡ, đến khi lượng vật chất di truyền tích lũy đủ thì một Slime con mới sẽ được sinh ra.


"Trước đó Nguyên soái nói chúng muốn một nhà kính, tôi đã nghĩ chắc là chúng chuẩn bị sinh sản, muốn tìm chỗ ấm áp để ấp bong bóng. Không ngờ nhanh như vậy đã bắt đầu phun rồi."


Nhà kính Slime hóa ra là nơi dùng để sinh sản?


Nét mặt Lâm Tự hơi đổi. Cậu chợt nhớ đến chuyện Lua và Lula muốn một nhà kính có thể chứa sáu Slime. Như vậy thì đúng là... tham vọng ghê gớm.


Bong bóng phải tích lũy rất lâu mới được đó! Lula phun xong bong bóng thì mềm nhũn, dẹp lép trên sàn trông như một vũng chất lỏng. Nhưng cả ba người đều không đeo tai nghe phiên dịch, nên chẳng ai hiểu tiếng lí nhí của nó.


Lua lăn đến chân Lâm Tự, cuộn tròn lại: Ghen tị với Ngài Lâm xinh đẹp quá đi! Bong bóng trong bụng Ngài ấy trông có sức sống ghê! Em cũng muốn một bong bóng xinh đẹp như thế cơ!


Lula: Bốn cái!


Lua: Được! Bốn cái! Ngài Lâm xinh đẹp chỉ có một, tụi mình còn lợi hại hơn!


Hải Ninh Hi liếc mấy cái về phía hai quả thạch vàng, khẽ vỗ khuỷu tay Lâm Tự, dẫn cậu đi về phòng.


"Sao thế?"


"Sau lần nhảy nữa là đến Khu Trăng Non rồi." Hải Ninh Hi nói, "Hạm đội Vực Sâu sẽ neo đậu tại cảng hàng không cách Khu Trăng Non ba đơn vị thiên văn, chỉ để lại bốn chiến hạm hộ tống cho đoàn khảo sát. Lúc đó tôi sẽ lên tàu Tự Nhiên Diễn Hóa, cùng đoàn khảo sát đáp xuống."



Hải Ninh Hi bổ sung: "Như vậy anh cũng không phải đi qua mấy màn thủ tục đó."


Hải Ninh Hi không phải không thể tùy tiện đính thêm cho Lâm Tự một cái danh "chuyên gia học vấn Cổ Địa Cầu được hạm đội Vực Sâu mời đặc biệt", mà giới học thuật cũng chẳng ai nghi ngờ năng lực của Lâm Tự. Chỉ là hắn cảm thấy, Lâm Tự chẳng có hứng thú gì với mấy lễ nghi khen thưởng rườm rà nhàm chán ấy.


Ở Đế Quốc, chẳng có danh lợi hay tiếng tăm nào đủ sức hấp dẫn Lâm Tự nữa.


Cho dù trong tận thế, cậu đã từng theo đuổi những thứ đó, thì bây giờ cũng chỉ thấy chán nản và vô nghĩa.


"Được." Lâm Tự gật đầu, không phản đối, "Còn Ryan thì sao?"


Cậu nhớ Ryan một mình đến Khu Trăng Non học tập, thuê một căn hộ trong khu phố thành thị hành tinh Endymion.


Giờ phút này, Lâm Tự vẫn chưa hiểu được vì sao chỉ riêng hai bài thơ đó lại khiến tầng lớp cấp cao của Đế Quốc cảm thấy uy h**p. Nhưng có thể xác định, mối nguy ám sát vẫn chưa được xóa bỏ. Cậu không yên tâm để Ryan sống một mình ở nơi không có hệ thống an ninh nghiêm mật.


Hải Ninh Hi nói: "Chiến hạm chủ lực của hạm đội Eland sẽ neo đậu gần Thủ Đô Tinh, có thể để nó ở tạm bên cạnh cha mình."


Ít nhất, trong chuyện đối kháng với một vài quý tộc Đế Quốc, Karl – người từng thuộc về hàng ngũ Ghi Chép Giả – vẫn sẽ đứng cùng một chiến tuyến với Lâm Tự. Huống chi Ryan lại là con ruột của ông ta.


Ông chắc chắn sẽ bảo vệ nó.


Lúc Lâm Tự rời khỏi hành tinh Endymion, bình nguyên Kakaramor vừa bước vào đầu mùa thu, nhiệt độ giảm mạnh. Đến khi cậu đặt chân lên mảnh đất này lần nữa, đã là giữa hè.


Đám cỏ hoang điên cuồng sinh trưởng đã cao ngang thắt lưng, lay động theo cơn gió hè mát lạnh thành từng làn sóng. Bình nguyên Kakaramor bốn mùa mưa nhiều, độ ẩm mùa hè càng đậm đặc. Mới ba giờ chiều mà mây đã phủ kín bầu trời, đen sẫm như tím bầm, chỉ chừa lại một vệt ánh xanh thẳm.


Màn mưa bị gió thốc nghiêng, tiếng mưa rơi lộp bộp liên miên, từng tầng mây dày che khuất cả luồng sáng của con tàu trở về từ Cổ Địa Cầu, vốn lẽ ra phải kéo thành một vệt trên bầu trời sao.


Làn khí lạnh ẩm ướt đầy ắp trong khoang mũi, tràn đến tận lồng ngực. Lâm Tự bước xuống phi thuyền tự động, trong tay ôm hai con thỏ-mèo, tránh để chúng dẫm lên bùn đất làm bẩn lớp lông dài.


Được trở lại với nơi quen thuộc, Tiểu Hắc và Tiểu Bạch khẽ kêu mấy tiếng lười biếng, mềm mềm êm tai. Vừa thấy cậu mở cửa, hai con thỏ-mèo lập tức luồn vào, lăn lộn trên tấm thảm mềm trong phòng khách.


Lâm Tự không vội vào nhà. Đợi phi thuyền tự động cất cánh rời đi, cậu đứng trên bậc thềm trước cửa, cởi đôi giày quân dụng tiêu chuẩn của hạm đội Vực Sâu.


Đôi giày dính đầy bùn trong vũng nước được cậu đặt luôn ngoài cửa, không mang vào nhà. Sắc xanh trên bệ cửa sổ thu hút ánh mắt cậu – trên bậu cửa gỗ mọc lên mấy bụi cỏ.


Căn nhà này lâu rồi không có người ở trông nom. Sau một mùa xuân, một mùa hè, hạt cỏ theo gió bay đến bệ cửa sổ hoặc mái hiên, nhờ chút đất vụn và rất nhiều mưa mà kiên cường sống sót.


Rêu bò lên rìa bậc thềm trong không khí ẩm ướt. Nước mưa rơi lên vai Lâm Tự, rồi trượt dọc theo bộ đồng phục trắng của phi công không gian, nhanh chóng tụ lại thành từng vệt nước.


Được rồi.


Dùng dị năng, Lâm Tự hong khô quần áo rồi mới vào nhà. Chút ấm áp tỏa ra từ lớp vải mềm thu hút Tiểu Hắc. Nó bám vào ống quần, nhảy phốc lên lòng cậu.


Còn Tiểu Bạch đâu? Lâm Tự đảo mắt quanh phòng khách mà không thấy. Cậu giơ tay bật đèn, vẫn không thấy bóng dáng nó, mãi cho đến khi nghe tiếng sột soạt nơi góc tường.


Lâm Tự nghi ngờ nhìn lại phía phát ra tiếng động, liền thấy một đám gì đó đen sì, trên đó gắn hai con mắt xanh lam như đá quý, lấp lánh phát sáng.


... Là Tiểu Bạch đang lăn lộn trong đống tro trong lò sưởi. Toàn thân lông trắng bám đầy tro đen, nom chẳng khác nào vừa đi đào than về. Hai mắt thì long lanh đầy tinh thần, chăm chăm nhìn Lâm Tự, hoàn toàn không có chút ý thức tội lỗi vì đã tăng khối lượng công việc cho chủ.


Lâm Tự im lặng đi đến, định túm nó, quăng thẳng vào phòng tắm. Nhưng Tiểu Bạch cương quyết không nhúc nhích, cứ cúi đầu, rồi lại ngẩng lên.



Sinh vật nhỏ này có chiếc đuôi xù dài, cặp mắt đen láy nhìn chằm chằm Lâm Tự.


Cậu nhận ra đó là một con sóc lam... Hậu duệ đã đột biến mười mấy đời của đàn sóc được hạm đội Con Tàu Lớn mang từ Địa Cầu đi. Chúng đã hoàn toàn thích nghi với phóng xạ và trọng lực của hành tinh Endymion, lại mọc thêm bộ lông màu xanh lam nhạt.


Có điều, giờ phút này, cả Tiểu Bạch và sóc lam đều đen như nhau.


Tiểu Bạch vẫn tiếp tục lúc nhìn Lâm Tự, lúc ngẩng lên nhìn lò sưởi, khiến Lâm Tự có dự cảm chẳng lành.


Cậu bật một đốm lửa nhỏ trong lòng bàn tay để soi, hướng lên ống khói lò sưởi nhìn thử. Lập tức thấy thêm mấy sinh vật nhỏ bị ánh lửa dọa đến mức rơi xuống đống tro, bụi xám tung lên, bọn chúng cứng đờ đầy sợ hãi nhìn sinh vật khổng lồ vừa bất thình lình xuất hiện trước mặt.


Lâm Tự thở ra một hơi.


Mới rời đi có nửa năm, vậy mà cả một nhà năm con sóc lam đã đến chiếm cái lò sưởi của cậu làm tổ rồi.


Cậu thu lửa, tóm hết đám sóc lam đang run như cầy sấy đem ra cửa, thả hết ra ngoài. Tiểu Bạch thì bị kẹp chặt trong lòng, cùng bị lôi vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ.


Thỏ-mèo vốn quen với thời tiết mưa nhiều trên hành tinh Endymion, không hề sợ nước, Lâm Tự chẳng cần tốn thêm công sức dỗ dành hay giữ chặt. Trong lúc cậu đang giúp Tiểu Bạch tắm, tiện tay mở luôn phần phát sóng trực tiếp trên quang não.


Truyền thông chính thức của Đế Quốc đang tường thuật trực tiếp cảnh tàu Tự Nhiên Diễn Hóa đáp xuống.


Tiếng nhạc quân hành hùng tráng vang lên, thảm đỏ dài bất tận trải dọc trục đường chính Thủ Đô Tinh. Hai bên là hàng vệ binh cầm súng đứng nghiêm, tiếp đó là dãy giỏ hoa lộng lẫy nối dài, sau nữa là tầng tầng lớp lớp dân chúng chen chúc hai bên đường hò reo.


Tiếng pháo chào vang trời, cánh hoa đỏ tươi mềm mại rơi lả tả giữa không trung của Đế Quốc như mưa. Toàn cảnh giống như một màn khải hoàn rực rỡ khiến người ta phải sục sôi.


Dường như chẳng ai thắc mắc tại sao cuộc khảo sát Cổ Địa Cầu vốn kéo dài ba tháng lại chỉ diễn ra đúng một tháng. Mà bè lũ bọ trùng tập kích, thiên thạch lao đến vốn là hiểm cảnh khủng khiếp lại biến thành từng câu chuyện ca tụng lòng dũng cảm khiến người ta rơi lệ.


Chỉ bằng vài ký hiệu đơn giản là đủ chắp lên một bức tượng vĩ đại khiến đám đông tin phục.


Thần dân không cần chi tiết. Lý trí sẽ không thôi thúc họ bỏ thời gian và công sức đi suy xét tất cả mọi chi tiết.


Trên lễ đài cao, hoàng đế đang hăng say đọc bài diễn văn đầy kích động. Nội dung cũng không ngoài việc ca tụng quân nhân và những người chinh phục, khám phá.


Bệ hạ đang độ tráng niên, mái tóc vàng óng ánh, khí chất uy nghiêm. Dưới đài, các khán giả rưng rưng nước mắt hiển nhiên rất hưởng ứng, tràng pháo tay nối tiếp tràng pháo tay. Thậm chí có người, ngay cả trong buổi lễ vốn lẽ ra phải nghiêm trang đến mức cực đoan như thế, vẫn không nhịn được hét to.


Vệ binh bước ra ngăn cản hành vi quá khích của khán giả.


Hoàng đế trên cao mỉm cười, ra hiệu cho vệ binh dừng tay.


Chỉ có Nguyên soái Sở vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng.


Hải Ninh Hi đứng ngay sau, hơi chếch bên cạnh hoàng đế. Trên người là bộ quân lễ phục cấp cao nhất, màu đen tuyền, kín người đầy những huy chương quân công. Sự sắc bén nơi đường nét lại mang theo vẻ kiêu bạc quý tộc.


Cũng chỉ khác là lần này, cách sắp xếp vị trí huy chương trên quân lễ phục đã không còn như trước nữa – giữa hàng huy chương chừa ra một khoảng trống, để dành cho nghi thức ban thưởng ngay sau đó của hoàng đế.


Một là vinh danh hắn vì trận chiến ở pháo đài Bạch Ngân đã anh dũng đẩy lui bọ trùng, hai là công nhận chiến công tìm lại Cổ Địa Cầu.


Trong lúc nghi thức trao huân chương tiến hành, Lâm Tự đang dùng đầu ngón tay xoa ra từng mảng bọt dày trên lưng Tiểu Bạch. Cậu cúi mắt, nhìn Hải Ninh Hi trên màn hình.


Trong ánh mặt trời chói lọi, từng cánh hoa đỏ từ mái tóc bạc của Hải Ninh Hi lả tả rơi xuống, cuối cùng đáp ngay trên dải huy chương trước ngực. Đôi môi mỏng của hắn mím chặt, chẳng hàm chứa chút ý cười hay nhún nhường, giống như ngọn hải đăng đứng sừng sững trước cuồng phong sóng dữ.



Trên quang não, truyền thông đã đăng tải hình ảnh, phần bình luận nổ tung: "Vãi, mới nửa năm không gặp, Nguyên soái lại đẹp trai gấp tám trăm lần."


Không bàn đến những nghi thức giả dối rườm rà của hoàng thất Đế Quốc, Lâm Tự thật sự rất thích bộ quân lễ phục này của Hải Ninh Hi. Đường may lạnh lùng sắc nét ôm trọn thân hình như tạc tượng, càng tôn lên vòng eo thon, vai rộng và đôi chân thẳng dài. Vô số chi tiết mạ vàng điểm xuyết trên nền vải đen càng khiến hắn thêm hào quang rực rỡ.


Từng được thấy Hải Ninh Hi trong một vài giấc mơ không tiện kể lại, khoác bộ quân lễ phục này mà hành vi lại hoang dại như thú dữ, từ đó về sau, Lâm Tự chẳng thể nào quên được.


Bao giờ mới có thể bảo hắn mặc lại bộ đồ đó, chỉ riêng cho một mình cậu ngắm nhỉ?


Lấy được kẻ trong mắt thiên hạ là vị Nguyên soái cấm dục trên cao kia để hắn chỉ thuộc về một mình mình, nhìn hắn phát cuồng mà bất kham... ý nghĩ ấy thật sự quá mức cám dỗ.


Lực tay trên lưng Tiểu Bạch vô thức nặng thêm, khiến thỏ-mèo kêu "y y" liên hồi, cho đến khi phòng khách lại vang lên vài tiếng "bịch bịch" thì Tiểu Bạch mới nhân cơ hội trốn khỏi móng vuốt ma quỷ.


Bịch, bịch—


Lâm Tự bừng tỉnh, nhét luôn Tiểu Bạch đang đầy bọt trở lại bồn tắm, hai tay còn dính xà phòng mà đã chạy thẳng ra ngoài. Cậu liếc một cái liền đối diện với mấy cặp mắt tròn xoe.


Cả nhà sóc lam lại chui từ ống khói vào lò sưởi, lần này ngoài tro đen còn dính đầy bùn.


Lâm Tự thở dài. Cậu biết mình không thể đuổi nhà này đi nữa rồi.


Buổi lễ trên sóng vẫn rề rà dài dằng dặc. Sau nghi thức trao huân chương, Chu Bình Ba và vài người phụ trách trong đoàn khảo sát lần lượt lên sân khấu phát biểu, tóm tắt lại kết quả khảo sát.


Phía bên này, tắm xong cho Tiểu Bạch, Lâm Tự lại bắt luôn cả gia đình sóc lam vào phòng tắm. Một hồi hỗn chiến ướt nhẹp kết thúc, cậu tìm một cái thùng, lót chăn cho nhà sóc lam làm ổ tạm, còn bản thân thì dùng dị năng điều khiển dụng cụ, bắt đầu tháo tổ sóc lam trong ống khói.


Lò sưởi này sau này còn phải dùng, không thể để nhà sóc lam khóa kín lại.


Bầu trời ngoài cửa sổ ngày càng trầm xuống dưới lớp mây dày. Mây bị ép thấp đến mức tựa như chỉ cần đưa tay là chạm tới. Những hạt mưa li ti kéo dài biến thành mưa xối xả, bắn tung bọt bùn trên mặt đất.


Sấm sét xé toạc bầu trời, tiếng sấm cuộn tròn giữa tầng mây và dãy núi xa tít đen kịt.


Tiểu Bạch và cả nhà sóc lam đều đã được tắm rửa sạch rồi sấy khô, thả về ổ yên ổn. Thế mà Lâm Tự lại nghe thấy tiếng nước chảy.


Cậu đứng dậy khỏi trước lò sưởi, bước lên tầng hai tìm nguồn phát ra tiếng nước.


Có thể thấy những ván sàn gỗ tại hành lang đã bị ngấm nước sưng phồng lên. Càng đi sâu về sau càng tệ, đến cuối hành lang, cậu phát hiện mái tầng áp mái không biết từ lúc nào đã bị lật tung. Những thanh xà gỗ lộ ra, bị nước mưa ngâm đến đen sì, mấy cây nấm nhỏ cố chọc thẳng mình về phía bầu trời.


Nước mưa đọng đầy sàn, đang theo kẽ sàn thấm dần xuống kho dưới.


Sóng gió hiểm ác trong lòng Đế Quốc, cùng những trận gió tanh mưa máu quả thật đủ khiến người ta kinh hồn bạt vía. Nhưng có lẽ trong đời sống thường nhật, những chuyện vặt vãnh tưởng chừng tầm thường kia lại tới nhanh hơn đạn và pháo năng lượng rất nhiều.


Căn nhà này không thể ở tiếp được nữa rồi.


Lâm Tự bất lực.


Những giọt mưa to như hạt đậu đập rào rào lên bậc thềm, nhưng Người Đội Miện sẽ không bị chút gió mưa, sấm chớp hay điện lóe nào trong thế giới tư duy làm ảnh hưởng. Ngài đi vòng quanh căn nhà nhỏ màu trắng của Lâm Tự một vòng, cuối cùng dừng trước cửa, trong tay hiện ra một cây bút lông, ung dung phong nhã đề lên:


"Mốc rêu lên bậc thềm xanh, cỏ biếc len vào rèm cửa."


Hoành phi: "Nhà hẹp nhưng thanh sạch, nhờ đức hạnh chủ nhân."


Viết xong, Ngài vừa quay đầu đã thấy trong bụi cỏ có một con thỏ-mèo lông đen trắng đang dựng tai nhìn chằm chằm vào cái thứ kỳ quái là mình. Người Đội Miện vứt luôn bút, lao tới ôm chặt thỏ-mèo ép vào ngực. Nét chữ và cây bút lông vừa hiện ra đã hóa thành những điểm sáng lấp lánh, tan vào làn sóng vàng kim.


Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Story Chương 92: Bong bóng sinh sản
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...