Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Chương 91: Tôi từng lặng lẽ yêu em, không lời, không hy vọng
Lula nhún nhảy trên mặt đất, mặt sàn xám chì phản chiếu ánh đèn lạnh lẽo. Đôi mắt tròn xoe của Slime ngước nhìn Lâm Tự:
Ngài Lâm xinh đẹp... ngài có thể trả lại nó cho em không...
Huy chương vừa được đặt vào trong chiếc hộp vuông trong suốt chứa đầy khí nitơ, để tránh tiếp tục bị oxy hóa.
Lông mi Lâm Tự khẽ run, cậu tách mình khỏi chuỗi suy đoán lạnh lùng vừa thoáng qua trong đầu:
"Lu..."
Lula!
Lula rất rõ loài người luôn phân không nổi Slime.
"Lula, tôi muốn đổi thứ này với em." Lâm Tự hỏi nó, "em có thứ gì muốn lấy không?"
Ừm... Lula rơi vào trầm tư. Lúc này Lua liền chui lại gần, dán chặt vào Lula, hai cục thạch vàng nhạt như lại sắp dính liền làm một, thì thầm nho nhỏ bàn xem mình muốn cái gì.
Một chiếc huy chương kim loại đối với Slime mà nói, ngoài mới mẻ đẹp mắt, cũng chẳng có công dụng gì khác. Lula và Lua không để tâm chuyện dùng nó để đổi với Lâm Tự.
Một lúc sau, Lula gật đầu với Lua, kết thúc cuộc thương lượng, rồi nhảy đến trước mặt Lâm Tự, vô cùng nghiêm túc, trịnh trọng nói với cậu:
Bọn em muốn một nhà kính Slime hạng sang, loại có thể cho sáu con Slime ở chung ấy.
"Được." Lâm Tự đại khái đoán được nhà kính Slime là dạng chỗ ở thương mại dành riêng cho Slime. Đế Quốc có cả một chuỗi dịch vụ hoàn chỉnh dành cho Slime, chắc chắn không khó để tìm. "Nhưng bây giờ trên chiến hạm không kiếm đâu ra nhà kính Slime, đợi về Thủ Đô Tinh rồi, tôi sẽ chuẩn bị nhà kính cho các em."
Tuyệt quá! Lua và Lula dính vào nhau thành một quả cầu tròn, lăn qua lăn lại trên mặt đất:
Lada và Kaka đã về trước rồi, đến lúc đó bọn em sẽ bảo với chúng là bọn em cũng có nhà kính nhé!
Lúc Lâm Tự và Hải Ninh Hi chuẩn bị mang huy chương hình đám mây đi, Lua nhảy bật lên, cực kỳ cẩn trọng yêu cầu Lâm Tự ký một bản cam kết rồi mới chịu để họ rời khỏi.
Cửa phòng 010 tự động đóng lại, hành lang khu H tràn ngập thứ ánh sáng trắng lạnh. Tiểu Hắc và Tiểu Bạch ngửi thấy mùi sinh vật lạ xuất hiện ở khu H, liền lẻn ra khỏi phòng của Lâm Tự, ngồi chồm hỗm giữa hành lang nhìn về phía Lâm Tự và Hải Ninh Hi.
"Vụ ám sát trong buổi tiệc ở Bảo tàng Cổ Địa Cầu..." Hải Ninh Hi cũng nghĩ đến chuyện đó.
"Có lẽ Marinna đã biết được điều gì đó." Mắt Lâm Tự hơi rũ xuống, nhìn lên bờ vai rộng của Hải Ninh Hi. Trước đây cậu vẫn luôn không hiểu vì sao lại có người muốn ám sát Marinna. Cô dịu dàng, tốt bụng là thế, có thể tạo thành uy h**p gì chứ.
Nhưng giờ, cậu đã có phỏng đoán.
"Cổ Địa Cầu được phát hiện, những chuyện Marinna biết rất có khả năng sẽ được chứng thực, kẻ đứng sau hoảng sợ rồi."
Hải Ninh Hi: "Anh cũng nằm trong danh sách ám sát."
"Tôi là học trò thân cận nhất của cô ấy mà."
Marinna đã từng dạy rất nhiều nghiên cứu sinh, nhưng chỉ có Lâm Tự là gần như trở thành người nhà của cô, thậm chí còn được chỉ định làm người thừa kế tài sản.
Đồng thời, Lâm Tự cũng nghiên cứu học vấn Cổ Địa Cầu. Từng yếu tố gộp lại, kẻ chủ mưu rất dễ cho rằng Marinna và Lâm Tự đã trao đổi với nhau về bí mật lịch sử Cổ Địa Cầu mà cô biết được.
"Thế còn Ryan?"
Lời nhắc của Hải Ninh Hi khiến Lâm Tự lập tức ngẩng đầu, ánh mắt sắc như lưỡi dao băng đã tuốt vỏ. Bản thân cậu đang ở trong cuộc, bị cảm xúc quấy nhiễu đến bực bội khó hiểu, suýt chút nữa quên mất trên đời này còn một biến số khác.
Đúng vậy, còn Ryan thì sao?
"Giữa tôi và người thầy ở Thủ Đô Tinh trước đây của Ryan không thân thiết, cậu ấy đến thực tập tại Bảo tàng Cổ Địa Cầu là do phân phối ngẫu nhiên, bị sắp xếp tới chỗ tôi." Lâm Tự nói, "ngoài Ryan ra, dưới tay tôi còn có hai thực tập sinh khác, họ không gặp phải ám sát."
"Marinna đã nói với anh điều gì chưa?"
"Không."
"Hoặc là có hành vi nào đó của Marinna khiến bọn chúng cho rằng anh và Ryan biết chuyện này." Hải Ninh Hi nói, "anh có ấn tượng gì không?"
Lâm Tự nhíu mày suy nghĩ. Sau khi tốt nghiệp, số lần cậu gặp Marinna cũng không nhiều, nhưng hai người vẫn luôn giữ liên lạc trên Tinh Võng. Trong khi đó, chỉ cần không phải ngày nghỉ, Ryan luôn làm việc dưới tay cậu.
Khi làm việc trong Bảo tàng Cổ Địa Cầu, Lâm Tự ít nói trầm lặng, đời thường hầu như không chuyện trò gì với Ryan, nhưng hễ Ryan gặp khó khăn trong công việc hay học tập, cậu nhất định sẽ trả lời.
Những cuộc thảo luận, chỉ dẫn như vậy nhiều không kể xiết, Lâm Tự thật sự không nghĩ ra lần nào đặc biệt khác biệt.
Hải Ninh Hi không giục cậu, trước tiên đưa huy chương kim loại cho Chu Bình Ba làm kiểm tra cơ bản, sau đó mới cùng Lâm Tự ăn xong bữa tối, rồi đến phòng làm việc của Ica "tóm sống" Ryan đang chạy tới chạy lui.
Khi hai người bước vào phòng, Ica vừa xử lý công việc hằng ngày, vừa giải thích cho Ryan – kẻ mà tò mò đã lên đến đỉnh – về từng loại máy móc trong phòng, đầu không hề ngoảnh lại, giọng nói cũng lơ đãng y như đang dỗ trẻ con.
Lúc nghe thấy giọng Hải Ninh Hi, Ica vẫn chẳng để tâm, mắt vẫn dính chặt vào vô số màn hình xanh lam nhấp nháy. Mãi đến khi anh ta nhận ra bên cạnh Hải Ninh Hi còn có thêm tiếng bước chân của một người nữa, mới giật mình quay phắt đầu lại.
"Tiến sĩ Lâm."
Ica phải đến câu sau mới bổ sung: "Nguyên soái."
"Tôi muốn tìm Ryan." Lâm Tự nói.
Ica gật đầu, kéo ghế sang bên, nhường một lối cho Lâm Tự vòng qua, tiện tay lôi luôn Ryan đang lang thang giữa đám máy móc ra.
Robot đẩy "hì hục" mấy thùng hàng xếp chồng lên nhau tới làm ghế ngồi cho ba người.
"À... chào Nguyên soái, chào thầy Lâm!" Ryan chui ra khỏi đống thiết bị của Ica, trên đầu và cổ quấn mấy sợi dây cáp, lớp vỏ cách điện đủ màu sắc quấn quanh khiến Ryan trông giống như một con chim ngốc nghếch lòe loẹt.
"Ngồi đi, tôi có chuyện muốn hỏi em."
Ryan vốn đang cố sức gỡ đám dây cáp khỏi người, giờ ngoan ngoãn ngồi im trước mặt Lâm Tự và Hải Ninh Hi đang ngồi kề vai nhau. Có vẻ Ica không hài lòng với trạng thái lộn xộn của Ryan trước mặt Lâm Tự, bèn bước tới giúp cậu ta tháo đống dây cáp đang quấn đầy người ra.
Ryan liên tục lí nhí cảm ơn.
"Dạ?" Ryan lập tức ngồi thẳng lưng.
Lâm Tự tạm thời bỏ qua vụ Slime và sự cố hành tinh G398, đi thẳng vào vấn đề: "Một năm trước, chúng ta đã từng thảo luận chuyện gì liên quan đến Marinna chưa?"
"Giáo sư Percy ấy ạ? Dạ không..." Ryan khựng lại. Cậu ta biết cái chết của Marinna đã gây ảnh hưởng rất lớn đến Lâm Tự, nên đành cẩn thận lựa lời: "Nhưng em từng nghe một buổi tọa đàm chuyên đề về thơ ca Cổ Địa Cầu của Giáo sư Percy, cô ấy thực sự tài hoa, buổi đó khiến em ngộ ra nhiều điều."
Lâm Tự nhớ buổi tọa đàm đó, cậu không có mặt trực tiếp, nhưng Marinna từng nhờ cậu sửa bản thảo. Nội dung buổi nói chuyện chủ yếu xoay quanh thơ ca lãng mạn Cổ Địa Cầu, hoàn toàn không có nội dung lịch sử nào đủ để k*ch th*ch thần kinh của tầng lớp chóp bu Đế Quốc.
"Thầy Lâm, chuyện đó... liên quan đến vụ ám sát lần trước sao ạ?"
Lâm Tự lạnh mặt gật đầu: "Dưới tay tôi còn hai thực tập sinh khác, bọn họ hiện giờ vẫn bình an vô sự, chưa gặp bất kỳ biến cố nào. Em cảm thấy, giữa quan hệ của chúng ta có điểm gì đặc biệt?"
Hơi thở Ryan lập tức nghẹn lại, cậu ta hoàn toàn không dám liếc sang Hải Ninh Hi đang ngồi cạnh.
Quan hệ giữa mình với thầy Lâm có gì đặc biệt à... Chẳng lẽ là do mình cực kỳ tôn sư trọng đạo?
"Em, em..." Ryan cố nghĩ một hồi, rốt cuộc cũng rặn ra được một câu: "Em từng cùng thầy đăng bài luận, bọn họ thì không."
Câu này khiến Lâm Tự hơi nghiêng đầu, hỏi với vẻ ngờ vực: "Thật à, khi nào?"
Đến Ica cũng quay sang nhìn.
"Thực ra cũng không hẳn là 'cùng' ạ..." Ryan ôm mặt, không nén được liên tục dùng kính ngữ, "Bài đó em được thầy gợi ý mà viết, em còn hỏi là có nên để tên thầy ở vị trí tác giả thứ hai không, thầy bảo khỏi cần, nên em chỉ ghi tên thầy trong lời cảm ơn thôi."
"Là bài nào?"
"Dạ... tên là 'Sự chuyển hóa của nỗi bi thương – Từ bi kịch Hy Lạp cổ đại, chủ nghĩa lãng mạn Cổ Địa Cầu, các thi nhân thế giới cũ đến thơ ca phái bất lực trước khoa học kỹ thuật đương đại'." Giờ chỉ muốn độn thổ, Ryan vẫn nhớ hôm đó sau khi Lâm Tự đọc xong bài luận, đã im lặng rất lâu.
Sau đó thầy bảo cậu: Viết hay lắm, lần sau đừng viết nữa.
Kế tiếp lại nói: Đừng lo, tạp chí em gửi bài chắc chắn sẽ nhận.
Ryan hoàn toàn không phân biệt được đó là mỉa mai hay an ủi nữa.
Lâm Tự cố nhớ lại, cuối cùng cũng mơ hồ có chút ấn tượng. Hình như Ryan từng đưa bài đó cho cậu xem, bài viết tràn trề nhiệt huyết, nhưng nội dung thì đúng là... chả ra làm sao.
Bất quá cũng chẳng thể trách Ryan, bởi tư liệu lịch sử và văn hóa Cổ Địa Cầu mà Đế Quốc lưu giữ quá ít, Ryan chỉ là không tìm được tài liệu tham khảo thích hợp mà thôi.
Sau đó, Lâm Tự bắt đầu từ từ hướng Ryan sang mảng phục chế cổ vật. Bản sao Khải Hoàn Môn đặt làm theo yêu cầu nhà Hill chính là do cậu giao cho Ryan thực hành.
Thế nhưng, nhìn vào kết quả... chỉ có thể nói rằng: Ryan là một đứa trẻ rất giàu nhiệt tình, cũng rất nhiều ý tưởng.
Lâm Tự muốn thở dài, nhưng nhìn bộ dạng xấu hổ tội nghiệp của Ryan, cậu cố gắng dùng giọng dịu đi đôi chút, hỏi:
"Trong phần cảm ơn, em đã viết gì?"
Phần nội dung chính tuy nhảm nhí, nhưng cũng chính vì nó đơn giản nhảm nhí nên chưa vượt ra khỏi phạm trù nghiên cứu văn học Cổ Địa Cầu thông thường, không đến nỗi khiến Ryan rước lấy một viên đạn cơ giới vào đầu.
"Em, em lúc đó là vì xem bản dịch hai bài thơ của thầy, nên mới có cảm hứng viết bài này. Một bài là 'Nếu cuộc sống lừa dối bạn, chớ đau buồn, chớ nôn nóng'." Ryan nói, "Bài kia là 'Tôi từng lặng lẽ yêu em, không lời, không hy vọng, chỉ mong Thượng Đế phù hộ, để một người khác cũng yêu em như tôi đã yêu.'"
Ryan len lén nhìn Ica – người vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm – nhưng hàng lông mày đang nhíu chặt của Lâm Tự khiến cậu ta càng thêm căng thẳng: "Thầy Lâm, có vấn đề gì sao ạ?"
"Không, chẳng qua là em đọc sai thứ tự câu của bài thứ hai." Lâm Tự khoát tay, giãn mi mày ra, bảo cậu ta đừng quá để ý: "Vì sao em lại đưa hai câu thơ đó vào phần cảm ơn?"
Ryan: "Em đã đọc hết bản dịch đầy đủ của thầy, nhưng thầy nói đó là bản thầy chép lại theo trí nhớ. Em từng thử làm công tác khảo cứu truy nguyên, vẫn luôn không tìm được nguồn, nên em không đưa chúng vào nội dung chính để phân tích lập luận, chỉ nhắc đến thầy và hai bài thơ đó trong phần cảm ơn."
"Bản gốc bài thơ thứ nhất là do Marinna giao cho tôi dịch, chỉ có nửa đầu. Nhưng... tôi từng vô tình đọc được tác phẩm của thi nhân đó, bèn tự bổ sung nửa sau, rồi chép thêm một bài khác đưa cho cô ấy."
Ryan cẩn thận hỏi: "Chuyện này... có liên quan gì đến vụ ám sát không ạ?"
Lâm Tự ngước lên nhìn cậu ta, nói thẳng: "Tôi không biết. Tác giả bài thơ đó đã chết hai trăm năm trước khi hạm đội Con Tàu Lớn khởi hành."
Cậu nhớ hôm đó, khi Marinna đưa nửa đầu bài thơ cho mình, cô nói đó là thứ cô vô tình có được.
Cái vô tình đó liệu có liên quan đến những thi thể trên G398 không? Còn nửa bài còn lại đang ở đâu?
Lâm Tự cảm thấy mình sắp bị từng chuỗi suy nghĩ vùi lấp trong đống câu hỏi. Đống câu hỏi này vượt qua ba ngàn năm thời gian, vắt ngang vạn vạn năm ánh sáng, khiến người ta khó mà gỡ ra đầu mối.
Tuy vậy, lệnh ám sát từ tầng lớp quyền lực Đế Quốc lại là sự thật sờ sờ. Lúc này, hạm đội Vực Sâu còn chưa trở về trung tâm Đế Quốc, nhưng làn mây u ám đã một lần nữa phủ kín.
Giữa vũ trụ chết lặng vắng bóng người, Hải Ninh Hi còn có thể dựa vào quyền lực mà quét sạch những mầm họa đang ẩn núp trong hạm đội Vực Sâu. Nhưng một khi trở về Đế Quốc, thanh gươm Damocles tạm thời ẩn mình kia sẽ lại treo lơ lửng trên đầu họ.
Sát ý trong bóng tối đáng sợ chẳng khác nào cái chết. Nó chắc chắn sẽ đến, nhưng lại khiến người ta không biết nó sẽ giáng xuống vào lúc nào.
Vài ngày sau, hạm đội Vực Sâu và hạm đội Eland tiến vào khu vực lãnh thổ Đế Quốc. Tín hiệu Tinh Võng được khôi phục, chỉ là tốc độ tải vẫn còn hơi chậm.
Một chiếc tàu dân dụng có đội hộ tống giáp hộ vệ đi kèm đứng chờ trên tuyến bay của hạm đội, bên mạn tàu vẽ hình chim trắng, bên cạnh còn phun sơn câu chữ Đế Quốc ngữ: "Công ty vận tải Chim Trắng hân hạnh phục vụ quý khách."
Con tàu Tự Nhiên Diễn Hóa bay lên phía trên mặt phẳng đội hình tổng thể của hạm đội, giảm tốc độ, một chiếc tàu con rời khỏi khoang cửa đang mở rộng, trên thân cũng vẽ hình chim trắng, trong làn đuôi lửa xanh đậm lao về phía tàu dân dụng.
Tàu dân dụng mở chế độ đối tiếp, thành công kết nối với tàu con.
Gần trăm chiến hạm của cả hạm đội đều đồng loạt điều chỉnh đội hình và tốc độ để phối hợp với lần đối tiếp này, cho đến khi ánh sáng từ cánh cửa khoang mở tràn ra khoảng không vũ trụ tăm tối dần tắt lịm theo cánh cửa đóng lại, chiếc tàu dân dụng mới tách khỏi phạm vi di chuyển của hạm đội.
Hạm đội Vực Sâu và hạm đội Eland lại một lần nữa tăng tốc, ùn ùn kéo dài như dòng thác thép tĩnh lặng, tiến tới Khu Trăng Non – trung tâm chính trị, văn hóa, kinh tế của Đế Quốc.
Tàu Chim Trắng sau khi tách khỏi hạm đội đã tiến hành hai lần nhảy siêu không gian, đợi trạng thái thời – không khôi phục ổn định, Godrick mới bưng một ly rượu trái cây xanh trong mát lạnh ngồi xuống ghế sofa, thở ra một hơi.
Bên trong tàu không dùng kết cấu khoang theo kiểu thông thường, mà được phá vách nối thành một không gian khổng lồ, trang trí thành một phòng sinh hoạt thoải mái.
Có tiền có thể làm được nhiều chuyện. Ngoài việc biến tàu riêng thành biệt thự du hành vũ trụ, còn có thể tự nhét mình vào đội khảo sát Đế Quốc, đi du lịch Cổ Địa Cầu một vòng, rồi tách khỏi hạm đội từ sớm trên đường về, tự điều khiển tàu riêng quay lại.
Lúc này Godrick đang ngồi trong phòng khách ánh sáng ấm áp, ngay trước mặt là cửa sổ kính lớn cao từ sàn tới trần, ngoài kia là tinh hà vô tận. Bên cạnh cậu ta bước đến hai robot mô phỏng trí tuệ cao, một nam một nữ, ăn mặc đồng phục phục vụ, cung kính nhẹ nhàng dâng cho Godrick khăn nóng và nước.
"Ngài Chasman, phòng tắm đã chuẩn bị xong. Xin hỏi ngài có muốn tắm rửa nghỉ ngơi ngay bây giờ không?" Robot nữ khom người hỏi.
Hai robot lui ra, Godrick dùng khăn nóng lau mặt, cảm thấy cơ mặt căng cứng đã thả lỏng đi ít nhiều, sau đó bèn mở một kênh liên lạc mã hóa.
Bầu trời sao khu vực này tín hiệu không tốt, cậu ta phải đợi lâu hơn bình thường một chút.
Màn hình liên lạc phóng lớn trước cửa sổ kính, vài giây sau mới tải xong. Trên màn hình xuất hiện một người đàn ông tóc bạc trắng, ông ta đang ngồi trước bàn làm việc, dường như bị cuộc gọi của Godrick cắt ngang lúc đang bận rộn, giọng nói mang theo vẻ bực dọc:
"Godrick, rảnh quá không có việc gì làm nên tìm tôi à? Không thấy tôi đang bận sao."
"Lago, Lago thân mến của tôi, tôi muốn nhờ anh một chuyện."
Trên gương mặt người đàn ông trong màn hình có những dấu vết dao gió sương tuyết của năm tháng, khí thế lạnh lùng giữa lông mày cho thấy thân phận quân nhân của ông. Thế nhưng bộ quân phục ông mặc lúc này không thuộc bất kỳ đội quân nào của Đế Quốc.
Đối mặt với Godrick, ông hiển nhiên chẳng có ý định giữ kẽ, hừ lạnh một tiếng: "Nói đi, đừng bảo là lại gây họa ở Đế Quốc nữa đấy."
"Không, không tính là gây họa đâu." Godrick cười hềnh hệch, "Tôi muốn mua lại bộ giáp anh từng điều khiển – Du Hành Giả. Nhưng gia tộc Paris đã từ chối tôi, nên tôi muốn nhờ anh giúp một tay."
"Tôi giúp bằng cách nào? Giả chết rồi sống lại quay về à?"
"Không, không cần, không cần đâu. Anh chỉ cần nói cho tôi vài bí mật của nhà Paris là được, tôi đi uy h**p họ một chút. Yên tâm, tiền tôi chắc chắn trả đủ, anh cũng biết tôi là người cực kỳ hào phóng mà."
"Tôi biết là cậu thích vung tiền." Lago nói, "Nhưng cậu cần Du Hành Giả làm gì? Cậu có biết lái giáp đâu."
"Để tặng người ta."
Lago trừng mắt nhìn như muốn nói "tôi không nghe, tôi không nghe."
Godrick giải thích: "Tặng cho Người Đội Miện, ngài rất thích Du Hành Giả."
Lago nhìn cậu ta, chỉ cảm thấy bất lực: "Được rồi, được rồi, biết cậu là tín đồ cuồng nhiệt rồi. Lại đây, nghe cho rõ đây..."
Nếu lúc này có bất cứ người nào trong gia tộc Paris đứng đây, rất có thể họ sẽ bật khóc, gào lên rằng Lago Paris vẫn còn sống! Rằng vị tướng quân nhà Paris đã hy sinh trong trận Chiến Màn Trời ba mươi năm trước vẫn còn sống!
Nhưng hiện giờ, ngoài Godrick – kẻ trong đầu chỉ toàn nghĩ làm sao chuẩn bị quà cho Người Đội Miện – thì chẳng ai có mặt ở đây.
Trò chuyện một hồi, Godrick thỏa mãn đạt được thứ mình muốn, dự tính sau khi về Thủ Đô Tinh sẽ đích thân đến phủ gia tộc Paris, giúp Người Đội Miện mua lại bộ giáp ngài thích. Đồng thời, cậu ta cũng không quên phải gửi bản "giải mã" thánh dụ của Người Đội Miện cho Giáo hội Thì Thầm và Liên minh.
Tiếp đó, cậu ta lại vội vàng gọi sang cuộc liên lạc kế tiếp, thời gian chờ lần này còn lâu hơn cả vừa rồi.
Vài phút sau, cuộc gọi được kết nối, hình ảnh trên màn hình vẫn còn lắc lư, dường như đối phương vừa mới tìm được một chỗ thích hợp để nhận cuộc gọi.
Godrick trông thấy trên cầu vai thoáng qua trong hình ảnh mờ mịt có ba ngôi sao.
"Trung tá Trần Tĩnh Sơn lại thăng chức rồi à? Chúc mừng chúc mừng, giờ phải gọi là Thượng tá Trần mới đúng."
"Có chuyện gì?" Trần Tĩnh Sơn vừa bình ổn nhịp thở sau khi vận động xong, âm điệu mang theo sự cứng rắn lạnh lùng.
"Hạm đội Vực Sâu đi ngang qua G398, Người Đội Miện đã biết chuyện xảy ra trên đó rồi."
Tác giả có lời muốn nói:
Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Đánh giá:
Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Story
Chương 91: Tôi từng lặng lẽ yêu em, không lời, không hy vọng
10.0/10 từ 39 lượt.
