Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Chương 130: Nó gọi Nguyên Tiêu
Một ý nghĩ vụt qua trong đầu Lâm Tự. Cậu khẽ nhíu mày, ngẫm một lúc, rồi chộp lấy manh mối nhỏ xíu ấy.
"Lúc ở Sa Tinh... anh cũng từng hỏi câu này đúng không?
Anh bảo em thu bớt 'tín tức tố', mà em nói em đâu có."
Heinrich gật đầu: "Cũng mùi mật ong ngọt như vậy thôi. Chỉ mình anh ngửi thấy."
Hồi đó Lâm Tự có thấy hơi lạ. Cậu không hiểu Heinrich đang nói gì, thậm chí câu "chỉ mình anh ngửi thấy" còn khiến cậu cảm giác như có chút... trêu ghẹo khó tả. Mà tình huống ở Sa Tinh lúc ấy nguy cấp, cậu không đào sâu nữa, chỉ mở hệ thống thông gió để cái "mùi" kia khỏi làm Heinrich bị ảnh hưởng.
Nhưng nếu Heinrich từng tưởng mùi đó là pheromone, lần đầu gặp đã có phản ứng, rồi cả những lúc Lâm Tự không hề "đ*ng t*nh" cũng vẫn tỏa ra vị ngọt...
Vậy chẳng phải mùi đó là một bài kiểm tra sức chịu đựng của Heinrich sao?
Một ý nghĩ rất... vi diệu lóe lên trong lòng Lâm Tự.
Cậu lập tức kéo lại tâm trí, nghiêm túc phân tích với Heinrich: "Lần đầu gặp, em đang ở giai đoạn phản ứng kỳ lạ sau khi cấy ghép gene. Sau đó trên S105, lúc nhảy vọt, năng lực thời-không của em bị ảnh hưởng bởi biến động không gian liên tục, nên mới phát sinh dị động."
"Mùi mật ong có liên quan đến dị năng của em?"
"Có thể." Lâm Tự nói. "Giờ em kích hoạt thử. Anh xem còn ngửi thấy không."
Dứt lời, lòng bàn tay Lâm Tự bùng lên một chùm lửa. Lửa cháy lách tách ngay trong nước biển, nước quanh đó bị nhiệt đẩy ra thành từng vòng xao động. Một mùi mật ong nhàn nhạt theo dòng nước trườn tới chóp mũi Heinrich. Ngay sau đó, anh áp sát cổ nghiêng của Lâm Tự — mạch máu cuộn chảy khiến vị ngọt bỗng bùng mạnh.
"Có... Em ngọt quá."
Ngọn lửa nhỏ trong tay Lâm Tự "bốp" một cái nở thành bó đuốc lớn, ánh cam nhảy múa hắt lên gò má đang đỏ dần của cậu.
Cậu hơi nghiêng đầu, môi gần sát tai Heinrich: "Thật ra anh cũng không chỉ có mùi hương căn thảo."
Nhiệt lan theo nước.
"Anh... nếm như sô-cô-la trắng." Lâm Tự nói. "Em thích lắm."
Người vừa nãy còn dám cọ cọ hõm vai Lâm Tự lập tức cứng đờ từ đầu đến chân.
Lâm Tự cong mắt, vẫn tiếp tục: "Nên sau này đừng để vương vãi tùm lum bên ngoài nữa. Để hết cho em, được không?"
Đến cả đuôi rồng cũng cứng ngắc dán chặt lên eo Lâm Tự. Heinrich gần như nín thở, không dám nhúc nhích.
Lâm Tự đưa tay nâng hai má Heinrich, bắt anh nhìn thẳng vào mình.
Mắt vàng căng đến mức co thành đồng tử dọc. Heinrich cau mày, môi mím chặt, ánh mắt vẫn lạnh và sâu như thường lệ, nhưng vành tai đỏ rực như muốn nhỏ máu.
Heinrich thấy Lâm Tự cười hiếm hoi thì muốn nhìn thêm, lại sợ cậu sẽ trêu tiếp nên định quay đi né.
Lâm Tự nắm chặt tay anh, không cho trốn, cười rồi vỗ vỗ hai má Heinrich: "Được rồi, không chọc nữa. Em nghi cả hai mùi đó đều do năng lượng rò ra khỏi cơ thể, nên tụi mình mới ngửi được nhau.
Sô-cô-la trắng cũng giúp em tỉnh lại chút. Lần sau nhớ đừng lãng phí."
Chưa dứt lời, cổ tay Lâm Tự đã bị Heinrich nắm chặt trong bàn tay to và rộng. Lớp chai cọ lên khớp xương rõ đến quá đáng. Đuôi rồng quấn siết hơn nữa. Tay còn lại kéo thẳng chiếc đuôi cá đang cong của Lâm Tự, rồi từ đuôi cá dần dần leo lên... Heinrich cả người đè xuống phía Lâm Tự.
Hiện tại, Heinrich hoàn toàn có thể "giúp" Lâm Tự tỉnh táo hơn.
Lâm Tự đang cười thì bỗng hoảng: "Heinrich, dừng lại! Đừng vậy!"
Heinrich như không nghe.
"Anh sẽ đè lên trứng của tụi mình!"
Một câu đó như tạt thẳng gáo nước lạnh. Heinrich khựng lại, lập tức kéo Lâm Tự vào lòng ôm cho chắc, rồi nhìn sang bên cạnh — quả trứng trắng to đã bị hai người bỏ quên nãy giờ.
Quả trứng nằm cô độc trong ổ: lạnh ngắt, cứng ngắc, mới sinh nửa ngày mà chẳng được hai ông bố mới toanh quan tâm mấy.
Lâm Tự ngồi trong lòng Heinrich, quay người lại, ôm lấy quả trứng. Nó trông cỡ bằng não người, nhưng khi ước lượng, Lâm Tự cảm thấy nó nặng hơn hẳn một cái đầu người.
Sau đó, Lâm Tự áp trứng lên tai, lắng nghe. Chỉ cách một lớp vỏ, nhịp tim của sinh mệnh nhỏ bên trong rõ ràng, mạnh mẽ hơn cả khi cậu nghe bằng ống nghe.
Nghe xong, cậu đưa trứng cho Heinrich nghe.
Hai ông bố mới, áp tai nghe tim con... một lúc lâu.
Trong ổ ngoài lụa mỏng và tảo biển còn đầy hải tinh đủ màu. Heinrich đang nghe trứng, Lâm Tự nhặt mấy viên hải tinh nhỏ.
Theo Trầm Uyên nói, trứng nhân ngư không cần ấp, tự hấp thụ năng lượng trong nước để lớn. Hải tinh cũng chứa năng lượng, chỉ là nồng độ cao hơn nước biển.
Lâm Tự ôm trứng vào lòng, bàn với Heinrich: "Em muốn cho nó chút năng lượng từ hải tinh. Có khi nó lớn nhanh hơn."
"Thử đi." Heinrich đáp.
Anh nhìn không chớp mắt khi Lâm Tự bóp nát hải tinh ngay phía trên trứng, để dòng năng lượng lấp lánh nhỏ lên vỏ.
Lạch cạch... lạch cạch...
Giọt năng lượng xanh nhạt vừa chạm vỏ đã bị hút sạch rất nhanh. Vỏ trứng ấm lên nhẹ, sinh mệnh bên trong còn cựa một cái.
Vậy là nó nhận được năng lượng.
Lâm Tự chọn thêm một viên hải tinh hồng nhạt, bóp nát nhỏ lên. Quả trứng trắng lại hút sạch, còn lắc lư nhẹ.
Heinrich: "Nó... hình như còn muốn nữa."
Thế là Lâm Tự cho thêm ba viên. Đến viên thứ tư, dòng năng lượng xanh nhạt trượt khỏi vỏ, tan vào nước, không còn được hấp thụ nữa. Quả trứng trong lòng Lâm Tự lắc một cái, rồi tự lăn xuống ổ tảo biển, lật một vòng.
"Cạch—" một tiếng rất nhỏ vang lên từ bên trong.
Lâm Tự trợn mắt: "Nó... ăn no ợ một cái hả?"
Heinrich cẩn thận đỡ quả trứng dựng lại, vỗ vỗ lên nó một cách nghiêm túc. Thấy Lâm Tự nhìn mình kiểu "anh đang làm cái gì vậy", Heinrich giải thích đàng hoàng: "Trong giáo trình nói, trẻ mà ợ sữa thì phải vỗ vỗ lưng cho nó dễ chịu."
Nhưng... làm sao biết mặt nào là "lưng" của một quả trứng?
Lâm Tự chỉ bối rối một giây rồi bật sang vấn đề khác: "Mình đặt tên cho nó đi. Nó chưa có tên."
Con người, Long tộc, nhân ngư đều có quy tắc đặt tên khác nhau. Mà giờ họ còn chưa biết trong trứng là rồng con, nhân ngư con hay em bé loài người, cũng chưa biết giới tính.
"Có thể gọi tạm một cái trước." Heinrich nói. "Họ tên đầy đủ chưa cần vội. Long tộc với nhân ngư đều không dùng họ."
"Ừm..." Lâm Tự dùng ngón tay chọc chọc quả trứng. Nó như đã no rồi ngủ, không phản ứng. "Nó tròn vo thế này... gọi Nguyên Tiêu đi."
"Nguyên Tiêu?"
"Là một ngày lễ truyền thống thời Trái Đất cổ. Cũng là món ăn: nếp bọc nhân ngọt mè đen, vo tròn rồi luộc."
Heinrich gật đầu: "Được. Vậy nó là Nguyên Tiêu."
Đặt tên xong, Heinrich bảo Lâm Tự ở lại hang thủy tinh, ăn thêm hải tinh bù năng lượng. Anh đi tìm Trầm Uyên và Tễ Vũ báo tin trứng đã sinh.
Lâm Tự ăn xong cỡ... nửa cân hải tinh, cuối cùng cũng thấy tinh lực hồi lại, bắt đầu dọn tổ.
Cậu nhặt hết những viên hải tinh cứng ra ngoài, chỉ để lại ổ mềm từ lụa mỏng và tảo biển cho Nguyên Tiêu ngủ êm hơn.
Rồi cậu chuyển một khối thủy tinh lớn trong hang, mài mặt phẳng cho bóng, trải tảo biển làm giường cho cậu và Heinrich.
Ổ của Nguyên Tiêu đặt sát mép "giường" thủy tinh, Lâm Tự chỉ cần liếc là thấy.
Ban đầu Heinrich chỉ định tìm Tễ Vũ và Trầm Uyên: một là báo tình trạng hai bố con, hai là hỏi thêm những lưu ý cần thiết.
Nhưng cuối cùng, anh dẫn về... một đoàn nhân ngư đông nghẹt. May có Tiển Hỏa giữ phần lớn ở ngoài cửa hang, nếu không Heinrich nghi cả Tễ Vũ lẫn Lâm Tự sẽ cùng lúc phát tác "chứng sợ xã hội".
Nhân ngư đứng xa xa, mắt sáng rực. Luân Nguyệt Sinh và Trầm Uyên kiểm tra Lâm Tự và trứng: bố con khỏe, chỉ là Nguyên Tiêu nặng hơn trứng nhân ngư bình thường, nhưng nghĩ đến có huyết thống Long tộc thì cũng hợp lý.
Đám nhân ngư ngoài kia mang đến vô số quà: từ giường cũi thủy tinh chạm khắc đến áo nhỏ đan bằng tảo biển... Nhiệt tình đến mức Heinrich chịu không nổi, quà chất gần kín hang.
Một phần là đến chúc mừng sinh mệnh mới, phần lớn thật ra là muốn tận mắt nhìn "Lâm tiên sinh" — người mà họ nghe truyền thuyết từ bé đến lớn.
Nhân ngư hiền hòa bị khí chất sắc lạnh của Lâm Tự làm tim đập thình thịch, nhưng Lâm tiên sinh lại đẹp đến mức họ chẳng biết là sợ hay là thích.
Chỉ tiếc... Lâm tiên sinh đã bị một con Cự Long "chiếm" mất.
Rồi có người lại hỏi: vậy Lâm tiên sinh là công chúa bị ác long bắt đi sao? Nhà thơ du ca nghĩ rất lâu, chốt một câu gọn lỏn: "Lâm tiên sinh là vị vua thuần phục ác long. Từ nay ác long thuộc về ngài, kho báu cũng thuộc về ngài."
Đám nhân ngư con coi Lâm tiên sinh như thần tượng, mãn nguyện rời đi.
—
Lâm Tự nghỉ trong hang thủy tinh năm ngày. Cậu gần như lúc nào cũng nhìn chằm chằm Nguyên Tiêu, nhưng đến hết "thời gian nở" thường thấy ở trứng nhân ngư, Nguyên Tiêu vẫn chưa phá vỏ.
Ngày thứ sáu, Lâm Tự thấy người cứng ngắc, ngồi yên không nổi. Cậu bảo Heinrich ở hang trông con, còn mình vẫy đuôi lao vút vào biển, bơi vài vòng giãn cơ.
Cơn đau cơ lúc sinh đã hồi phục từ lâu.
Nguyên Tiêu được "cho ăn" năng lượng rồi, nằm ngủ trong ổ mềm.
Lâm Tự vẫn hơi tức ngực như sữa về, nhưng rất ít, gần như không thấy thay đổi. Nguyên Tiêu chưa nở nên cũng chẳng dùng đến.
Heinrich ở lại hang, tiếp tục phân loại quà, đóng gói bằng "tiêu" nhân ngư dẻo và chắc để sau này mang lên S297.
Răng rắc—
Anh đang thu một gói đồ chơi xếp khối thủy tinh. Các khối va vào nhau kêu lách cách.
Răng rắc—
Ở nơi Heinrich không thấy, trên quả trứng trắng xuất hiện vài vết nứt nhỏ. Vỏ trứng hơi bị đội lên một khe. Một con mắt tròn xoe tò mò áp sát, lén nhìn thế giới bên ngoài.
Bỗng một bóng trắng xuất hiện ngay trước mặt nó. Người đó đưa ngón tay chọc vào khe vỏ trứng.
"Ai?—"
Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Đánh giá:
Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Story
Chương 130: Nó gọi Nguyên Tiêu
10.0/10 từ 39 lượt.
