Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi

Chương 129: Hả? Ta sinh?


Lần trước ở trên tàu Victoria, trước khi sinh Lâm Tự cũng rơi vào trạng thái hôn mê kéo dài. Tỉnh lại xong, cậu phá tung cửa phòng thí nghiệm của Chu Bình Ba, chạy về tổ mình dựng lên, rồi sinh ra một quả trứng giả.


Nhưng lần đó, phần cơ thể bị giấu dưới lớp vảy của Lâm Tự đã bắt đầu rỉ nước ngay sau khi cậu hôn mê.


Heinrich cảm thấy mình nên đi tìm Trầm Uyên, nhưng hơi thở của Lâm Tự đã trở nên gấp gáp và nóng rực. Cậu nhắm chặt mắt, hai má ửng hồng. Heinrich không yên tâm để Lâm Tự lại một mình, cũng không dám ôm cậu rời khỏi tổ.


Nỗi lo cuộn lên trong lòng, cuối cùng anh quyết định ở lại bên cạnh cậu.


Toàn thân Lâm Tự bốc hơi nóng, đuôi cá khẽ lay, vây đuôi màu xám nhạt như tơ lụa trôi dạt trong nước.


Heinrich giúp cậu cởi áo bào.


Trong nước, quần áo vốn chẳng giữ ấm được, cởi ra cũng không lạnh hơn bao nhiêu, chỉ là để khỏi vướng động tác của Lâm Tự.


Bụng Lâm Tự nhô lên nhỏ hơn lần trước. Có lẽ lần mang thai giả trước, thể trạng cậu quá tệ, gầy đến đáng sợ. Cùng kích thước trứng, bị lớp da mỏng bao bọc, nên trông càng rõ.


Lúc này vẫn thấy được những mạch máu xanh dưới da bị đẩy lên. Bụng dưới phập phồng theo nhịp thở. Đột nhiên, thứ cứng bên trong như động đậy một chút.


Hay là không.


Heinrich cẩn thận đặt tay lên bụng Lâm Tự. Một nhịp đập cùng co giật rõ rệt truyền thẳng vào lòng bàn tay, làm anh giật mình rụt tay lại.


Nhưng không kịp.


Lâm Tự nắm lấy tay Heinrich đang rút về. Lợi trảo đã thu lại, nhưng lực tay của cậu vẫn đủ mạnh để siết cổ tay Heinrich đến bầm tím.


Ý thức Lâm Tự mơ mơ màng màng, chỉ cảm thấy bên cạnh có mùi hương căn thảo khiến người ta an tâm — mùi của "tất cả" thuộc về cậu.


Cậu nắm tay Heinrich, cọ lên người anh, đầu mũi rung rung, như thể muốn dùng khứu giác níu lấy thứ gì đó.


Heinrich nhớ lúc Lâm Tự làm tổ, thứ cậu dùng toàn là quân phục của anh. Cậu thích mùi ấy. Anh thuận theo động tác của cậu, lùi sâu thêm vào tổ, vòng tay qua vai kéo cậu vào lòng.


Nhưng vẫn chưa đủ.


Lâm Tự bỗng bật dậy, xô ngã Heinrich.



Heinrich lập tức ngửa người ngã ra. Nửa th*n d*** còn kẹt trong tổ, thân trên treo lơ lửng ngoài nền thủy tinh. Cú va làm đầu anh ong lên. Chưa kịp hoàn hồn, Lâm Tự đã kéo chân anh, lôi vào tổ, rồi ôm chặt như ôm một chiếc gối lớn mềm mại.


Chuỗi hành động săn mồi ấy khiến Heinrich khó tin rằng Lâm Tự đang ngủ. Rất có thể cậu chỉ rơi vào trạng thái ý thức mơ hồ, hoàn toàn hành động theo bản năng.


Heinrich gọi tên cậu, nhưng nhân ngư như đã ngủ thật, bặt vô âm tín.


Bụng Lâm Tự áp vào hông Heinrich. Qua lớp lụa mỏng, nhịp đập huyết mạch khiến Heinrich không thể đơn giản mà ngủ theo cậu.


Anh chỉ có thể mở to mắt nhìn trần thủy tinh.


Không biết bao lâu sau, tiếng thở đều đều của Lâm Tự xen thêm những tiếng rên khe khẽ, như mèo con bị đau. Đuôi cá cũng bắt đầu co giật từng đợt.


Để giảm cảm giác đau nhức, đuôi cá quấn quýt, cọ qua cọ lại trên đuôi rồng của Heinrich.


Heinrich đè nén phản ứng sinh lý trước mùi mật ong cùng xúc cảm mềm mại, dùng đuôi rồng quấn lấy đuôi cá để khống chế Lâm Tự, tránh để cậu vô thức làm mình bị thương.


Vài tiếng sau, đuôi cá bắt đầu mềm ra, phần dưới lớp vảy tự động hé mở, chuẩn bị nhường lối cho sinh mệnh sắp chào đời.


Tiếng rên của Lâm Tự kéo dài hơn, hàm và cổ vận động nhanh, tham lam giành lấy dưỡng khí trong nước.


Lại qua một khoảng thời gian dài, Heinrich cảm nhận được quả trứng cứng trong bụng Lâm Tự bắt đầu dịch chuyển. Cậu vẫn chưa tỉnh, nhưng chuyển động ấy mang đến từng đợt đau như sóng. Trong mơ màng, Heinrich thấy nước mắt tràn ra từ khóe mắt khép chặt của cậu.


Ngay sau đó, Lâm Tự cắn mạnh lên vai Heinrich.


"Xì —"


Cắn rất tàn nhẫn.


Máu tan ra trong nước biển thành màu hồng nhạt. Eo và đuôi cá của Lâm Tự dồn lực, răng nanh ghim sâu hơn vào vai Heinrich.


Không biết vì gắng sức hay đau đớn, từ đuôi đến hàm răng Lâm Tự đều run lên. Heinrich ôm chặt cậu, mặc cho cậu gần như cắn rách cả mảng thịt trên vai mình.


Dưới lớp vảy, một vật trơn bóng, nóng hổi lộ ra đầu tiên.


Lâm Tự nhắm mắt hít sâu, đuôi vẫy mạnh, móng tay cào vào lưng Heinrich. Đuôi cá lại dồn lực, quả trứng hình bầu dục bị đẩy ra từng chút. Heinrich cảm nhận rõ sự kết nối và rung động thấu xương truyền qua những vết thương cậu để lại.


Vỏ trứng mới sinh mềm hơn Heinrich tưởng. Sợ mình vô ý đẩy ngược trứng vào lại, anh lùi ra nhường chỗ, dùng đuôi rồng quấn lấy eo Lâm Tự.



Quy trình ấy lặp lại vô số lần trong hang thủy tinh. Cuối cùng, một quả trứng hoàn chỉnh được đuôi cá đẩy hẳn ra, kẹt giữa Heinrich và Lâm Tự.


Xong xuôi, cơ đuôi vẫn co giật vì hoạt động cường độ cao. Lâm Tự vùi mặt vào ngực Heinrich, cắn người, rồi lại chìm vào mê man nặng nề.


Heinrich một tay ôm Lâm Tự, tay kia cực kỳ cẩn thận lấy quả trứng — kết tinh từ bao gian khổ của cậu — ra khỏi giữa hai người, tránh để đuôi cá vô tình ép vỡ.


Vỏ trứng lúc mới sinh còn mềm dẻo, nhưng theo dòng nước và nhiệt độ hạ xuống, lớp vỏ trắng dần cứng lại, hình dáng cũng ổn định.


Lâm Tự không chịu buông Heinrich. Heinrich khom lưng, đặt trứng giữa ngực bụng hai người, như đặt một con mèo nhỏ.


Anh nhẹ nhàng vỗ lưng Lâm Tự, chờ hơi thở cậu dần đều lại.



Lâm Tự nhớ mình vì quá buồn ngủ, buông tay khỏi việc khắc chạm, nhào về tổ ngủ.


Tỉnh dậy, cậu chỉ thấy eo mỏi, đuôi đau dữ dội, vừa chua vừa căng.


Không thể nào là Heinrich... không rút ra?


Nhưng cậu chỉ nhớ mình ngủ một giấc. Trước khi ngủ, Heinrich đúng là đã quay về hang.


Cậu khẽ vẫy đuôi cho đỡ khó chịu.


"Lâm Tự, em tỉnh rồi à?"


Cậu vẫn nhắm mắt, nhưng động tác đã đánh thức Heinrich.


"Ừm..."


"Em thấy thế nào?"


"Không biết sao... mệt quá."


Không biết sao?


Heinrich sững lại.



"Hả?" Lâm Tự dụi mắt, mở ra nhìn Heinrich.


Vai Heinrich có một vết cắn sâu rõ ràng, gần thấy xương. Khắp người là vết trảo và dấu móng tay — nhìn là biết kiệt tác của ai.


Nhưng cậu... hoàn toàn không nhớ đêm qua.


Chẳng lẽ trong lúc mê man, cậu nổi điên đè Heinrich? Hay ngược lại... Heinrich ép cậu?


"Đêm qua..."


"Ở đây." Heinrich chỉ vào quả trứng trắng giữa hai người.


Ánh mắt Lâm Tự chạm vào trứng. Chưa kịp nghĩ, tiềm thức đã biết đó là gì và phản ứng ngay.


Cậu lập tức ôm đuôi rút vào góc tường, nhanh đến mức chỉ còn tàn ảnh.


Đầu óc trống rỗng như bị sóng cuốn sạch mọi suy đoán hoang đường. Trong đầu cậu chỉ còn một việc: nhìn quả trứng.


Và hiểu rằng đó là trứng của mình.


"Đây là... ta sinh?"


"Em sinh."


"Đêm qua?"


"Ừ. Đêm qua em ngủ mê, rồi bắt đầu sinh."


Lâm Tự tựa lưng vào tường, hít mạnh một hơi lạnh. Cậu hiểu vì sao Heinrich đầy thương tích.


Nhưng cậu hoàn toàn không nhớ.


Rất lâu sau, cậu mới bình tĩnh lại, chậm rãi tới gần tổ, nhìn quả trứng yên tĩnh trong chăn.


Cậu đưa ngón tay chọc nhẹ. Quả trứng lắc lư, lăn mấy vòng rồi ngã vào đám tảo và lụa, làm cậu giật mình.


Heinrich nhìn cậu nghịch cũng không lo. Đêm qua anh đã biết độ cứng của trứng chẳng kém gì vảy rồng.



Trứng nằm im. Lâm Tự thử đặt cả bàn tay lên, cảm nhận lớp vỏ nhẵn mát. Nhịp tim nhỏ bé truyền qua chất lỏng và vỏ trứng vào lòng bàn tay cậu.


Dù trứng đã ở ngay trước mắt, Lâm Tự vẫn không khỏi kinh ngạc, nghi ngờ mọi lý thuyết sinh học nhân loại từng biết.


Rồng và nhân ngư — hay con người đã cải tạo gene — lại có thể thai nghén sinh mệnh mới.


Cậu nhìn trứng rất lâu, đến khi thấy ngực tức khó thở mới nhớ ra mình có thể thở, không cần nín thở nhìn tương lai của con.


Sự ra đời của sinh mệnh mới khiến người ta nhớ đến quá khứ. Không hiểu sao, Lâm Tự bỗng hỏi Heinrich: "Lúc mới gặp, sao anh hỏi chuyện ác long với công chúa?"


Heinrich lại gần, dùng đuôi rồng quấn lấy người yêu và trứng, chóp đuôi cọ cọ eo cậu: "Em muốn nghe sự thật à?"


Lâm Tự hỏi lại: "Anh có bịa được lời nói dối thuyết phục em không?"


Heinrich im lặng. Anh thật sự không giỏi. Mà suy nghĩ đầu tiên khi gặp Lâm Tự... quá mạo phạm.


Nhưng giờ thì đều thành thật cả.


"Vì... em nghe rất ngọt. Lần đầu tiên anh... muốn đánh dấu, muốn cùng ai đó sinh trứng."


Chóp đuôi rồng nịnh nọt cọ cọ eo Lâm Tự.


Heinrich hiếm khi nói ra điều mình muốn. Anh quen ít nói, làm nhiều.


Lâm Tự: "... Thiếu làm nũng."


Heinrich định nói mình không có, nhưng đầu óc bỗng thông suốt. Anh không đáp, chỉ vùi đầu vào hõm vai Lâm Tự cọ cọ.


Quả nhiên, Lâm Tự không đẩy anh ra, trái lại còn xoa nhẹ mái tóc bạc. Cậu... không ghét anh "làm nũng".


Heinrich miễn cưỡng chấp nhận cách dùng từ này.


"Trên người ta có mùi gì?" Lâm Tự không nhịn được hỏi. Cậu không dùng đồ có hương, không quen nước hoa.


Hơn nữa, cậu là con người thuần chủng từ Trái Đất cổ, không có pheromone Alpha hay Omega, chưa ai nói cậu có mùi.


Vậy mà... lại là vị ngọt.


"Mùi mật ong." Heinrich nói. "Lần đầu gặp em, cách một cánh cửa, anh đã ngửi thấy vị mật ong em để lại trong nhà. Sau đó trên S105, anh dễ phát tác cũng vì lúc nhảy vọt ngửi thấy mùi ngọt trên người em đột nhiên đậm lên. Khi đ*ng t*nh... cũng có."


Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Truyện Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi Story Chương 129: Hả? Ta sinh?
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...