Tôi Biến Phim Trinh Thám Thành Văn Mary Sue
Chương 38: Bể Cá Nổ Tung - Hung Thủ Giết Người
Lúc Ôn Miên đến nơi, một trận đấu vừa khéo tiếp cận hồi kết, tiếng động cơ gầm rú đinh tai nhức óc, Ôn Miên nhẹ nhàng ấn ấn vành tai.
Không tìm thấy Chu Mặc Hằng, Ôn Miên cầm điện thoại đi dạo bốn phía, hai bên lối đi đều là người, đều thần sắc điên cuồng nhìn về phía những chiếc xe đang thi đấu.
Bây giờ là vòng cuối cùng, chỗ vạch đích đông người nhất, Ôn Miên hồi ức một chút, Chu Mặc Hằng lúc đó nói Vinh Yến đang thi đấu, chưa biết chừng chính là trận này.
Nghĩ đến đây, cô đi về phía vạch đích.
Tiếng gầm rú càng lúc càng lớn, dần dần tiếp cận vạch đích, Ôn Miên lơ đãng nhìn qua, vừa vặn chạm mắt với người ở giữa.
Người đàn ông đội mũ bảo hiểm, không nhìn rõ diện mạo cụ thể, nhưng Ôn Miên biết, chính là hắn rồi.
Tuyệt đối là Vinh Yến.
Ăn uống vui chơi, Vinh Yến là cao thủ trong đó, ngay cả đua xe cũng có thể lấy hạng nhất.
Người đàn ông một ngựa tuyệt trần, rất nhanh vượt qua vạch đích, mọi người sôi nổi hoan hô, những chiếc xe còn lại cũng lần lượt tới nơi.
Chỉ là mọi người rất nhanh phát hiện không đúng, Vinh Yến qua vạch đích thế mà không dừng xe, còn giữ nguyên tốc độ ban đầu lái về phía trước.
Phanh xe có vấn đề rồi?
Cũng không giống.
Chỉ có Ôn Miên biết Vinh Yến có ý gì, không phải là muốn dọa cô sao. Cô nhướng mày, vững vàng đứng giữa đường, đợi Vinh Yến tới.
"Ôn Miên!" Chu Mặc Hằng chú ý tới, sợ đến mức hét to.
Những người khác đều nơm nớp lo sợ.
Ôn Miên bất động, Vinh Yến cách cô càng lúc càng gần, năm mươi mét, hai mươi mét, vài giây thời gian vội vã trôi qua.
Mãi cho đến khoảnh khắc cuối cùng xe máy lướt ngang vang lên tiếng phanh gấp ch.ói tai, Vinh Yến dừng lại trước người Ôn Miên, khoảng cách chưa đến nửa mét.
Ôn Miên nhìn thẳng Vinh Yến, trên mặt không chút sợ hãi, thậm chí còn muốn vỗ tay cho Vinh Yến. Vinh Yến cũng nhìn lại Ôn Miên, hai người kẻ tám lạng người nửa cân, mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g dần dần dâng lên, không khí đều trở nên nôn nóng.
Vinh Yến cúi đầu trước, hắn tháo mũ bảo hiểm xuống, lộ ra khuôn mặt tái nhợt dưới mũ bảo hiểm.
Tóc mái trước trán đã bị mồ hôi làm ướt, hắn vuốt lên tùy ý rũ rũ, mắt liếc thấy bên cạnh Ôn Miên ghét bỏ lùi lại một bước, hắn cười cười.
Vẻn vẹn chỉ là cười cười, khóe miệng nhếch lên vừa nhìn là biết cười giả tạo: "Cô tới làm gì?"
"Trên thực tế, anh nếu không muốn tôi tới, cũng sẽ không nói cho tôi địa chỉ." Ôn Miên ứng đối tự nhiên, thò đầu nhìn nhìn sau lưng Vinh Yến, một đám người ùa tới, "Chúng ta chỉ cần biết kết quả là anh muốn tôi tới là được rồi, quá trình không quan trọng."
"Ngoài ra, anh chuẩn bị tiếp nhận phỏng vấn sau trận đấu sao?"
Phỏng vấn sau trận đấu? Vinh Yến bị hỏi đến ngẩn ra, Ôn Miên chỉ chỉ sau lưng hắn, hắn quay đầu nhìn thoáng qua, đáy mắt xẹt qua một tia hiểu rõ.
Không nói rõ được là kiêu ngạo hay là không kiên nhẫn, Vinh Yến nghịch nghịch mũ bảo hiểm: "Quán quân luôn luôn thu hút sự chú ý."
"..." Ôn Miên cười lạnh, nói anh béo anh còn th* d*c lên, không biết xấu hổ, cô cố ý nhắc tới một người khác, "Tôi trước kia từng tới đây, quán quân lúc đó vẫn là Trần Sâm. Trần Sâm anh hẳn cũng quen, cùng một vòng tròn, cậu ta chơi đua xe cũng khá tốt."
"Ồ," Vinh Yến chút nào không bị ảnh hưởng, giọng điệu bình thản nói, "Bại tướng dưới tay."
Ôn Miên: "?"
Vinh Yến chỉ ra sau lưng: "Cái tên đội mũ bảo hiểm màu đen kia, nhìn thấy không, Trần Sâm trong miệng cô, hạng hai."
Vừa dứt lời, người đàn ông đội mũ bảo hiểm màu đen tháo mũ bảo hiểm xuống, khuôn mặt Trần Sâm xuất hiện trước mặt hai người.
Ôn Miên:... Thật trùng hợp.
Trần Sâm đi theo bước chân mọi người đến bên cạnh Vinh Yến và Ôn Miên, Vinh Yến đã bị vây quanh tầng tầng lớp lớp, Ôn Miên không kiên nhẫn chen chúc với mọi người, vài bước lùi ra ngoài.
Trần Sâm đi qua, chủ động chào hỏi Ôn Miên: "Đến xem Vinh Yến?"
Ôn Miên có chút kinh ngạc, Trần Sâm không phải tuyệt vọng với cô rồi sao? Mỗi lần nhìn cô ánh mắt đều hận không thể ăn tươi nuốt sống cô, bây giờ thế mà lại bình tâm tĩnh khí chào hỏi cô.
"Coi là vậy đi." Cô cũng không giấu giếm, sự lấy lòng chủ động đưa tới cửa, không nhận phí của giời.
"Hừ." Trần Sâm cúi đầu cười một tiếng, trong tiếng cười bao hàm quá nhiều cảm xúc, Ôn Miên không có hứng thú đi phân biệt từng cái một.
Vinh Yến chú ý tới tình huống bên này, đẩy Chu Mặc Hằng đi ứng phó, bản thân chạy tới tìm Ôn Miên.
Hắn nhìn trúng Ôn Miên, tự nhiên không thích Ôn Miên quan hệ tốt với người khác, bất luận nam nữ, Hoắc Tân Nam đặc biệt.
Nhưng cảm quan của hắn đối với Trần Sâm cũng không tốt lắm, nhà Trần Sâm có tiền có thế, hắn đối phó Trần Sâm còn phải tốn chút tâm tư.
"Nói chuyện gì?" Vinh Yến hỏi Ôn Miên.
"Lát nữa anh còn thi đấu không?" Ôn Miên tránh không đáp, tầm mắt lướt qua trên người Chu Mặc Hằng, "Không có thì chúng ta đi uống rượu?"
"Không đi." Vinh Yến dứt khoát từ chối, nhìn ra Ôn Miên là cố ý chuyển chủ đề, trong lòng hắn khó chịu, "Cô nói đi là đi? Cô là cái gì?"
Ôn Miên khoanh tay trước n.g.ự.c, lạnh lùng nhìn lại vị đại gia này, không biết lại đang náo loạn cái gì.
"Lại làm một trận?" Vinh Yến ngược lại đưa mắt nhìn về phía Trần Sâm, mũ bảo hiểm chạm chạm về phía Trần Sâm, "Chỉ hai chúng ta."
Trần Sâm do dự hai giây, cuối cùng đồng ý.
DNA hiếu thắng của đàn ông động rồi, huống hồ Trần Sâm biết Vinh Yến tại sao muốn so riêng với cậu ta một trận.
Không phải là chịu k*ch th*ch từ Ôn Miên sao.
Vừa khéo, Trần Sâm đội mũ bảo hiểm lên, cậu ta cũng chịu k*ch th*ch không nhỏ.
Hai người đội mũ bảo hiểm đi về phía sau, Ôn Miên không cản, trong mắt cô, Trần Sâm và Vinh Yến đã hạ xuống độ cao của học sinh tiểu học.
Trận đấu rất nhanh bắt đầu lại, Ôn Miên liếc vài lần, Chu Mặc Hằng lẻn đến bên cạnh cô.
"Ôn Ngư, cậu vừa rồi không sao chứ?"
"Ừ." Ôn Miên đáp một tiếng.
Chu Mặc Hằng nhếch khóe miệng: "Anh tớ chính là như vậy, thích dọa người, anh ấy không cố ý đâu."
"Anh ta chính là cố ý." Ôn Miên buồn cười nhìn Chu Mặc Hằng, "Chúng tôi hiểu nhau, anh ta đang thông qua phương thức này chào hỏi tôi đấy."
"Vậy, vậy sao?" Tay Chu Mặc Hằng siết c.h.ặ.t, sắc mặt có chút miễn cưỡng, cô ta cúi đầu, chỉ cảm thấy sự nôn nóng trong lòng đè cũng không đè được.
Tại sao, tại sao Ôn Ngư lại đối xử với cô ta như vậy. Đáy mắt Chu Mặc Hằng nhiễm một tia hận ý, Ôn Ngư lúc đầu không phải bảo vệ cô ta sao, cứu cô ta từ trong tay Đỗ Lai, kéo cô ta về quỹ đạo. Đã lựa chọn làm như vậy rồi, thì cứ bảo vệ cô ta mãi đi.
Khoảng thời gian đó Chu Mặc Hằng thật sự tưởng rằng Vinh Yến sẽ không tỉnh lại nữa, cô ta liền nghĩ sau này làm một người tốt, người quang minh lỗi lạc chính trực thiện lương, đi theo Ôn Ngư bắt đầu lại cuộc sống, tác phong hai mặt trước kia cô ta vứt bỏ toàn bộ.
Nhưng Ôn Ngư giữa đường thay đổi, Ôn Ngư muốn vứt bỏ cô ta. Chu Mặc Hằng lúc đầu còn có chút luống cuống, sau đó Vinh Yến tỉnh, cô ta cũng không xoắn xuýt nữa.
Tiếp tục đi theo Vinh Yến lăn lộn là được.
Nhưng mà bây giờ, Vinh Yến đang dần dần bị Ôn Ngư cướp đi...
Ôn Ngư tại sao muốn tranh Vinh Yến với cô ta!
Chu Mặc Hằng hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Lúc này trên trường đua, Vinh Yến và Trần Sâm cũng đang tiến hành cuộc đọ sức không tiếng động, hai chiếc xe tới gần thăm dò lẫn nhau, tim người xem đều treo lơ lửng giữa không trung, chỉ sợ một trong hai người không nhịn được đi tạt đầu xe, tạo thành người kia xe hủy người vong.
Cuối cùng, một lần nữa tới gần, Trần Sâm mở miệng trước: "Cậu thích Ôn Ngư?"
Vinh Yến không để ý, cho Trần Sâm một ánh mắt nhìn kẻ ngốc.
"Hừ." Trần Sâm tự giễu cười một tiếng, nhận định Vinh Yến thích Ôn Ngư, "Im lặng là ý ngầm thừa nhận đi."
"Tôi nếu nói phải, cậu không tức giận?" Vinh Yến tới chút hứng thú, thầm nghĩ nếu có thể khiến Trần Sâm biết khó mà lui cũng không tệ.
"Không có gì đáng tức giận cả." Ai ngờ Trần Sâm căn bản không để ý, thậm chí còn bao hàm sự thương hại đối với Vinh Yến, "Lại một người bị hại mà thôi."
Vinh Yến:?
Thấy Vinh Yến không hiểu lắm, Trần Sâm giảm tốc độ kiên nhẫn giải thích, Vinh Yến cũng đi theo giảm tốc độ, hai người nhìn qua như tay nắm tay đi dạo phố, làm cho khán giả không hiểu ra sao.
"Cậu biết sáng nay Ôn Ngư ở cổng trường liếc mắt đưa tình với Hoắc Tân Nam không?"
Vinh Yến không nói chuyện.
Trần Sâm lại hỏi: "Cậu biết chiều nay Hoắc Tân Nam đ.á.n.h bóng Ôn Ngư đi đưa nước không?"
Vinh Yến vẫn không nói chuyện.
Trần Sâm thở dài, mang theo chút ý tứ nghĩ thông suốt: "Tôi sớm nên hiểu rõ, người cô ấy thích nhất nhất định là Hoắc Tân Nam, tôi và Vệ Hộ chẳng qua là tạm bợ."
"Bây giờ," Trần Sâm nhìn về phía Vinh Yến, "Đến lượt cậu rồi, tiểu tứ."
Tiểu tứ?
Vinh Yến giận tím mặt, Trần Sâm đó là ánh mắt gì, đáng thương hắn? Coi thường hắn?
Hắn lớn thế này còn chưa ai dám nhìn hắn như vậy, đồng thời với tức giận, hắn chỉ cảm thấy là lúc áp dụng biện pháp rồi.
Hắn hôn mê một năm, một năm này không tìm Hoắc Tân Nam gây phiền toái, Hoắc Tân Nam hẳn là sống rất sướng.
Hắn giúp Hoắc Tân Nam giãn gân cốt một chút.
Thi đấu đến cuối cùng vẫn là Vinh Yến thắng, nửa sau trận đấu hắn cứ như có ch.ó đuổi sau lưng, lái nhanh như bay.
Trần Sâm cảm thấy Vinh Yến không phúc hậu, cậu ta hảo tâm khai giải Vinh Yến, Vinh Yến còn nhân lúc cậu ta không đề phòng tăng tốc vượt qua, thắng cậu ta một vòng khiến cậu ta không xuống đài được.
Thi đấu xong cậu ta liền rời đi, không mặt mũi nào đi gặp Ôn Miên.
Ôn Miên ngồi xổm ở lối đi được một lúc rồi, đợi Vinh Yến tìm được cô, sự nhẫn nại của cô đã đến cực điểm.
"Đi hay không?" Cô lạnh mặt hỏi.
Vinh Yến hơi cúi đầu đối diện với Ôn Miên, mắt Ôn Miên sinh đến đẹp, to mà ướt át, cô không mấy khi trang điểm, tất cả đều là nguyên sinh thái.
Rất thuần.
Vinh Yến nhặt túi của Ôn Miên ở một bên lên: "Đi thôi, đưa cô về."
Ôn Miên bất động.
Thái độ Vinh Yến cường ngạnh: "Tôi lát nữa còn có việc, cô nếu không động, tôi không ngại tìm người vác cô đi."
Thật sự về? Ôn Miên trừng lớn mắt, thế này là về rồi? Cô ra ngoài còn chưa làm gì cả.
Tức c.h.ế.t.
Được, chơi tôi, cứ đợi đấy cho tôi.
Sau lần này, Ôn Miên có lòng phơi Vinh Yến vài ngày, liên tiếp mấy ngày cô đều không xuất hiện, cũng bảo hệ thống chuyển lời cho Ôn Ngư, bảo Ôn Ngư cũng đừng để ý đến Vinh Yến.
Ôn Ngư cảm thấy Ôn Miên lần này có thể thất thủ rồi.
"Ngươi xem a Thống Thống, đều ba ngày rồi, Vinh Yến một lần cũng chưa tìm tôi." Hôm nay tan học, Vệ Hộ có việc không ở đây, Ôn Ngư sớm về nhà, "Vinh Yến có phải không thích Miên Miên không?"
"Không đúng a, Miên Miên tốt như vậy, Vinh Yến sao có thể không thích."
Hệ thống cạn lời, cảm thấy Ôn Ngư và Ôn Miên đều có bệnh, tên là tự luyến.
"Có lẽ Vinh Yến đang bận chuyện khác đi." Hệ thống tùy ý an ủi hai câu, thực tế nó cũng cảm thấy Ôn Miên có thể lật xe rồi, "Hoắc Tân Nam hai ngày nay cũng không thấy đâu."
Đúng, còn có Hoắc Tân Nam. Ôn Ngư tùy ý nói đùa: "Sẽ không phải Hoắc Tân Nam và Vinh Yến đi tương ái tương sát rồi chứ."
Hệ thống: "Cô gọi cú điện thoại hỏi thử chẳng phải sẽ biết, Hoắc Tân Nam khẳng định nghe."
"Không cần." Ôn Ngư từ chối, bóng ma lần trước còn chưa tan đâu.
Nhưng mà điện thoại không phải Ôn Ngư muốn không gọi là không gọi, nói chính xác hơn, Ôn Ngư không gọi, nó tự tìm tới cửa.
Lúc đó Ôn Ngư vừa làm xong ba món mặn một món canh, Vệ Hộ ăn khỏe, hai món mặn một món canh đều là chuẩn bị cho Vệ Hộ.
Điện thoại lúc này vang lên, Ôn Ngư đang bận bưng đĩa, nhìn cũng không nhìn liền bắt máy: "Ai vậy?"
"Cô nói xem?" Giọng nói nhẹ bẫng của Vinh Yến truyền đến.
Ôn Ngư ngẩn ra, nhớ tới lời Ôn Miên nói không được để ý đến Vinh Yến, ngay lập tức muốn cúp điện thoại.
Vinh Yến dường như phát giác được, lập tức nói ra mục đích của hắn: "Hoắc Tân Nam đang ở chỗ tôi."
Ôn Ngư:?
"Cô muốn đến xem kịch vui không?"
Ôn Ngư:!
Đù má, đù má đù má.
G.i.ế.c, hung thủ g.i.ế.c người xuất hiện rồi?
Tôi Biến Phim Trinh Thám Thành Văn Mary Sue
Đánh giá:
Truyện Tôi Biến Phim Trinh Thám Thành Văn Mary Sue
Story
Chương 38: Bể Cá Nổ Tung - Hung Thủ Giết Người
10.0/10 từ 19 lượt.
