Tôi Biến Phim Trinh Thám Thành Văn Mary Sue
Chương 37: Bể Cá Nổ Tung - Heo Còn Biết Gặm Hơn Anh
Vinh Yến từ nhỏ đã biết mình rất đặc biệt.
Trong nhà có quyền có thế, hắn muốn gì có nấy, lúc bốn năm tuổi ỷ vào Hoắc Tân Nam không ai quản không ít lần bắt nạt hắn.
Tuy nhiên hắn biết ẩn giấu và thu liễm, trước mặt người lớn, hắn cùng lắm là có chút âm u, nhưng tuyệt đối không liên quan gì đến tâm ngoan thủ lạt.
Dựa vào lớp da này hắn yên ổn vượt qua bao nhiêu năm như vậy, nếu không phải lần sự cố kia, hắn hiện tại chỉ sẽ càng thêm không kiêng nể gì.
Nói thật lòng, trong lòng Vinh Yến không phải chưa từng hận Chu Mặc Hằng. Lúc đầu biết có một cô em gái muốn tới nhà bọn họ ở lâu dài hắn còn rất không kiên nhẫn, mấy ngày Chu Mặc Hằng mới đến nhà họ Vinh, hắn nhìn thẳng cũng chưa từng nhìn.
Mãi cho đến khi hắn phát hiện Chu Mặc Hằng cũng giống hắn, có tiềm chất "người hai mặt".
Hắn bắt đầu dẫn Chu Mặc Hằng chơi, cái gì tốt đều cho Chu Mặc Hằng, kết quả vì Chu Mặc Hằng, hắn ngã từ trên cao xuống, nằm viện một năm.
Nếu không tỉnh lại thì thôi, hắn không có ý thức, nhưng mà hắn tỉnh rồi.
Hắn tỉnh rồi, trong lòng hắn bắt đầu có ý kiến với Chu Mặc Hằng, chỉ là hắn quá buồn chán, bên cạnh ngoại trừ Chu Mặc Hằng có thể theo kịp tiết tấu tư duy của hắn, không còn người nào khác.
Thế là hắn tiếp tục đối tốt với Chu Mặc Hằng.
Mãi cho đến khi hắn gặp Ôn Ngư.
Có thể mỗi kẻ b**n th** đều có trực giác siêu cường, gặp mặt Ôn Ngư lần đầu tiên, DNA thuộc về b**n th** trong cơ thể hắn đã động rồi.
Khoảnh khắc đó Vinh Yến liền nhận định, Ôn Ngư và hắn là cùng một loại người.
Mà người hắn nhận định, không dung tha người khác nhúng chàm, đặc biệt là Hoắc Tân Nam.
"Anh ghen?" Ôn Miên hứng thú bừng bừng nói, "Nhưng mà tôi bảo anh chia cho tôi sự sủng ái anh lại không cho, vậy anh quản tôi?"
Vinh Yến trầm mặc, trong lòng rõ ràng Ôn Miên đây là được đằng chân lân đằng đầu, nhưng gần đây người có thể khơi gợi hứng thú của hắn chỉ có một người này, hắn tạm thời không định buông tay.
"Xin lỗi tôi." Vinh Yến nói, phương pháp giải quyết nghĩ nửa ngày mới nghĩ ra, "Tôi vui vẻ rồi, sẽ ra ngoài chơi với cô."
"Được a, vậy anh đá Chu Mặc Hằng đi." Ôn Miên thuận thế nói, đây là điều cô đã sớm tính toán kỹ, "Anh không thích Hoắc Tân Nam, vừa khéo, tôi không thích Chu Mặc Hằng."
"Tiểu Hằng?" Vinh Yến hơi có chút bất mãn, Ôn Miên quả thực là được một tấc lại muốn tiến một thước, hắn trào phúng, "Cô cảm thấy trong lòng tôi địa vị của cô rất cao?"
"Không muốn? Vậy thôi." Ôn Miên bày ra tư thế không cưỡng cầu, dù sao khoảng cách đến lúc Hoắc Tân Nam c.h.ế.t còn một khoảng thời gian, cô không đến mức cấp thiết như vậy.
"Hôm nay chúng ta cứ nói đến đây thôi, tạm biệt Vinh đại thiếu."
Tút, điện thoại bị cúp.
Vinh Yến không thể tin nổi nhìn chằm chằm điện thoại của mình, không phải nói không ai dám cúp điện thoại của hắn, chỉ là rất ít người dám lúc hắn đang tức giận còn chủ động cúp.
Ôn Ngư cô giỏi lắm. Vinh Yến trở tay ném điện thoại, trực tiếp đập vào tường.
Ngày hôm sau thức dậy vẫn như cũ là Ôn Ngư, cảm nhận một chút trạng thái tinh thần của mình, rất tốt, xem ra tối qua Ôn Miên ngủ sớm.
Hệ thống truyền đạt lại lời trước khi ngủ của Ôn Miên cho Ôn Ngư: "Ôn Miên nói mình cãi nhau với Vinh Yến rồi, bởi vì Vinh Yến đối với Chu Mặc Hằng quá tốt, cô ấy ghen."
Ôn Ngư đang đ.á.n.h răng hàm hồ hỏi: "Vậy làm sao bây giờ?"
"Đây là một câu hỏi hay." Hệ thống suýt nữa b.úng tay một cái, "Ôn Miên nói, tình cảm phải có qua có lại, cô ấy cũng muốn để Vinh Yến ghen."
"Người như Vinh Yến, nhìn qua không dễ ghen đâu."
"Đúng, nhưng Vinh Yến ghét Hoắc Tân Nam."
"??" Ôn Ngư đ.á.n.h răng xong mộng bức chớp chớp mắt, hệ thống nói đến nước này, cô nếu còn không hiểu thì cô chính là đồ ngốc.
"Ý của ngươi là, tôi phải đi gần Hoắc Tân Nam một chút, để khiến Vinh Yến ghen?"
Hệ thống dùng giọng nói hiền từ khẳng định suy đoán của Ôn Ngư: "Bảo bối, cô càng ngày càng thông minh rồi."
"Cảm ơn, ngươi càng ngày càng lẳng lơ rồi."
Thật là một cái có qua có lại, Ôn Ngư có nhận thức mới về từ ngữ này, giáo viên ngữ văn nghe xong đều phải rơi lệ.
Với ý nghĩ hài hòa hỗ trợ, lúc Ôn Ngư gặp Hoắc Tân Nam ở cổng trường, chặn đối phương lại không cho đi.
"Cô đến tìm tôi tính sổ?" Hoắc Tân Nam hỏi, tưởng Ôn Ngư vẫn còn giận chuyện hôm qua.
Mặc dù hắn cũng rất tức giận, người đàn ông nào nguyện ý thừa nhận kỹ thuật mình kém:)
"Không phải, không nghiêm trọng như vậy." Thần tình Ôn Ngư có thể nói là hiền hòa, vì để giữ chân Hoắc Tân Nam, cô nói dối không chớp mắt, "Hôm qua tôi nói sai rồi, anh cũng không kém như vậy."
Hoắc Tân Nam:?
Phu nhân U Lan đến Đế Đô xong, hắn mỗi ngày đều khá bận, một tuần đều không đến trường, nếu không phải lâu như vậy không gặp Ôn Ngư, Ôn Ngư lại không chủ động liên lạc với hắn, hắn sẽ không chạy tới trường.
Hôm qua gặp Ôn Ngư xong hắn liền rời khỏi trường, hôm nay lại đến, thuần túy là sợ hành động hôm qua dọa đến Ôn Ngư, đến an ủi (ép buộc Ôn Ngư tha thứ cho hắn) Ôn Ngư.
Hắn có chút buồn cười: "Vậy cô nói xem, không kém như vậy rốt cuộc là tốt hay xấu?"
Vinh Yến xuống xe, cô lộ ra một nụ cười thật tươi với Hoắc Tân Nam.
Vinh Yến:?
Hoắc Tân Nam:?
Cười thành như vậy, chẳng lẽ là rất hài lòng với hắn?
Hoắc Tân Nam vừa ảo tưởng xong, liền nghe Ôn Ngư nói: "Không kém như vậy, nhưng mà heo còn biết gặm hơn anh."
Hoắc Tân Nam:?
Hắn ngẩn ra hai ba giây, sau khi phản ứng lại là ý gì liền tức giận ngút trời.
"Ôn Ngư!"
Ôn Ngư, hừ Ôn Ngư đã chạy rồi, Hoắc Tân Nam lần đầu tiên trước mặt nhiều người như vậy đuổi theo một người phụ nữ.
Học sinh ở cổng trường toàn bộ đều nhìn bọn họ.
Ôn Ngư cảm thấy cường độ này hẳn là đủ rồi, một màn liếc mắt đưa tình biết bao, cô còn hỏi hệ thống: "Thống Thống, tôi bây giờ có phải còn nên làm một tràng tiếng cười như chuông bạc không?"
Trong sách đều diễn như vậy, nữ chính cứ cười như thế.
Hệ thống không nỡ nhìn: "Tôi sợ cô bị đưa vào bệnh viện tâm thần."
Tóm lại, đoạn này coi như kéo đầy thù hận, Chu Mặc Hằng thăm dò nói với Vinh Yến: "Anh, Ôn Ngư và Hoắc Tân Nam nhìn qua quan hệ rất tốt?"
"Cô ấy không phải bạn em?" Vinh Yến lạnh mặt không nhìn Chu Mặc Hằng, "Là anh ngủ một năm không phải em ngủ một năm, quan hệ bọn họ tốt hay không, em hẳn là rõ ràng nhất."
"Không, không..." Chu Mặc Hằng lập tức đỏ mặt, lời này nghe như trách cứ, cô ta vội xua tay, "Em cảm thấy chắc không có gì đâu, bình thường cũng không thấy bọn họ chơi cùng nhau các kiểu."
"Thế này còn không tốt?" Bên cạnh có người nghe thấy, bĩu môi nói một câu, "Tao nhớ Ôn Ngư trước kia còn mặc quần áo của Hoắc Tân Nam, đù má siêu ái muội."
Sắc mặt Chu Mặc Hằng soạt một cái trắng bệch, có thể so với tắc kè hoa.
Vinh Yến cười lạnh, rất tốt Ôn Ngư, đây là lần thứ hai.
Sự thật chứng minh, không chỉ có lần thứ hai, còn có lần thứ ba.
Vinh Yến ngủ một năm, lần này trở lại trường bắt đầu học từ lớp 11, buổi chiều lúc học tiết thể d.ụ.c, hắn ngẩng đầu nhìn lên, cảm thấy hình như nhìn thấy bóng dáng Ôn Ngư ở cửa sổ nào đó.
Nhưng mấy phút trôi qua đều không thấy bóng dáng Ôn Ngư, Vinh Yến chỉ coi như mình nhìn nhầm.
Đang định tìm lý do trốn học, Ôn Ngư ôm một chai nước xuất hiện.
"Hoắc Tân Nam, cố lên a!"
Vinh Yến:?
Hắn lập tức quay đầu nhìn về phía sân bóng rổ bên cạnh, Hoắc Tân Nam đang ở bên trong vung vẩy mồ hôi (nói chính xác là phát tiết lửa giận), con gái cổ vũ tiếp sức quả thực không cần quá nhiều.
Ôn Ngư còn cố ý chen vào hàng đầu tiên, chai nước kia giơ lên thật cao, vừa nhìn là biết chuẩn bị cho Hoắc Tân Nam.
Mặt Vinh Yến đột ngột đen lại.
Thực ra Ôn Ngư lúc này trong lòng cũng chột dạ, nguyên nhân cô cười đến mắt cũng không mở ra được thuần túy nằm ở chỗ cô không dám nhìn Hoắc Tân Nam.
"Thống Thống, Hoắc Tân Nam bây giờ biểu cảm gì? Vinh Yến bây giờ biểu cảm gì?"
Hệ thống thay thiên lý nhãn của mình: "Hoắc Tân Nam rất kinh ngạc, đứng tại chỗ thở dài, bộ dạng sủng nịch bó tay với cô."
Tay Ôn Ngư run lên: "Hả?"
Hệ thống tiếp tục: "Vinh Yến rất tức giận, đứng tại chỗ hít sâu một hơi, bộ dạng nguy hiểm hận không thể lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t cô."
Ôn Ngư hơi mở mắt ra một chút, thầm nghĩ cô thế này coi như hoàn thành nhiệm vụ rồi đi, Vinh Yến thế này nếu còn không ghen, chứng tỏ không có ý nghĩ gì với Ôn Miên.
Thế giới lớn như vậy, Ôn Miên có thể cân nhắc đổi người tiếp theo rồi.
"Được rồi, công thành lui thân." Tay Ôn Ngư đang giơ lên hạ xuống, nhìn chai nước trong tay, cô dứt khoát vặn ra tự mình uống một ngụm.
Hoắc Tân Nam đừng hòng uống một giọt nước của cô, người đàn ông không bằng heo.
Từ lúc Ôn Ngư xuất hiện, Hoắc Tân Nam không biết liếc về phía Ôn Ngư bao nhiêu lần, lúc này thấy Ôn Ngư tự mình uống chai nước tặng hắn, lập tức liền cuống lên.
Bóng cũng không đ.á.n.h nữa, vội vội vàng vàng chạy đến trước mặt Ôn Ngư, nhân lúc Ôn Ngư chưa phản ứng lại, mạnh mẽ cướp lấy nước tự mình uống một ngụm.
"Tôi nếu không uống thì hết mất, Ôn Ngư sao cô keo kiệt thế."
Ôn Ngư nghe tiếng cảm thán "ngọt quá" "cứu mạng cùng uống một chai nước" "gián tiếp hôn môi" liên tiếp bên tai, yên lặng bảo hệ thống giúp cô nhìn Vinh Yến thêm một cái.
"Gần như xong rồi, Vinh Yến đã tức giận rời khỏi sân vận động rồi."
Ôn Ngư còn chưa bắt đầu vui vẻ, hệ thống dội một gáo nước lạnh: "Dựa theo tính cách của Vinh Yến, cô cách cái c.h.ế.t không xa rồi."
Ôn Ngư:...
Ôn Ngư vừa rồi vẫn luôn không để ý đến hắn.
Ôn Ngư hoàn hồn, liều mạng lắc lắc đầu: "Chuyện gì?"
"Tôi sắp phải đi rồi, xe Tạ Ngôn Uẩn đã đến trường rồi." Hoắc Tân Nam muốn nói lại thôi, qua hôm nay hắn lại phải bắt đầu bận rộn, "Cô muốn đi chơi với tôi không?"
"Chơi ở đâu? Không đi." Ôn Ngư dứt khoát từ chối.
Cô có dự cảm, cô buổi chiều đi rồi, buổi tối lúc về nhà Vinh Yến nhất định sẽ truy sát cô trên đường.
Bây giờ biện pháp duy nhất có thể giữ mạng ch.ó của cô chính là mau ch.óng về nhà ngủ, để Ôn Miên ra đối phó Vinh Yến.
Luôn bị từ chối, trong lòng Hoắc Tân Nam cũng có chút khó chịu, nghe vậy nhét lại chai nước vào tay Ôn Ngư: "Được rồi, tôi đi trước đây."
Ôn Ngư mờ mịt nhìn chằm chằm chai nước, ý gì, đi thì đi, rác rưởi còn trả lại cho cô?
Nữ sinh xung quanh đều ánh mắt nóng rực nhìn cô, giống như cô lập tức sẽ lại cầm lên uống một ngụm, lại đến một cái gián tiếp hôn môi.
Ôn Ngư cười nhạo, thầm nghĩ cô mới không phải người nông cạn như vậy.
Chai nước ném xuống đất: "Tôi muốn tố cáo, Hoắc Tân Nam vứt rác bừa bãi, trừ điểm hạnh kiểm của anh ta."
Đến đây đi, để Hoắc Tân Nam đi nhặt rác đi.
Mọi người:...?
Ôn Ngư là thật sự lo lắng Vinh Yến sẽ có hành vi quá khích, buổi chiều tan học Vệ Hộ có việc phải làm, cô cứ bám lấy Vệ Hộ về đến nhà mới cho Vệ Hộ đi.
Vệ Hộ vừa đi, cô khóa trái cửa, lập tức lên giường đi ngủ.
Ôn Miên vẫn là lần đầu tiên ra ngoài sớm như vậy, bảy giờ tối, cuộc sống về đêm vừa mới bắt đầu.
Lấy điện thoại ra, Ôn Miên tìm số điện thoại của Vinh Yến gọi qua: "Anh đang ở đâu?"
Ôn Miên chắc chắn Vinh Yến sẽ nói cho cô biết, từ việc Vinh Yến nguyện ý nghe điện thoại là biết Vinh Yến đã nghĩ xong phải đối xử với cô thế nào rồi.
Quả nhiên, bên kia điện thoại dừng vài giây, giọng nói của Chu Mặc Hằng truyền đến: "Anh tớ đang đua xe, anh ấy nói nếu cậu gọi điện thoại tới, thì nói cho cậu địa chỉ."
"Bọn tớ đang đua xe ở một trung tâm thương mại dưới lòng đất, không biết cậu nghe qua chưa, trước kia là trung tâm thương mại, bây giờ đổi thành trường đua xe."
Trung tâm thương mại, trường đua xe?
Ôn Miên vừa nghe liền cười, chỗ này cô quen a.
Vệ Hộ từng đưa Ôn Ngư đi thi đấu đấy, nếu vận khí tốt, nói không chừng còn có thể gặp được Trần Sâm.
Tôi Biến Phim Trinh Thám Thành Văn Mary Sue
Đánh giá:
Truyện Tôi Biến Phim Trinh Thám Thành Văn Mary Sue
Story
Chương 37: Bể Cá Nổ Tung - Heo Còn Biết Gặm Hơn Anh
10.0/10 từ 19 lượt.
