Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 196: Ngộ đạo từ đá ngộ đạo

85@-

Minh Huyền khoác pháp bào trắng như mặt trăng, tu sĩ tựa tiên nhân cầm phất trần hóa thành dải lụa cuốn lấy Sở Tinh Lan đang ở trên bờ, kéo người đến trước tảng đá.

"Đồ nhi, qua đây. Đến xem cái này, xem thử con ngộ ra được điều gì từ trong đó."

Sau khi Sở Tinh Lan đứng vững, cậu thấy rõ tấm bia đá trước mặt.

Bia đá?


Sở Tinh Lan tu hành lâu như vậy, còn chưa bao giờ thử ngộ đạo từ trên bia đá.

Tu hành mà nền tảng chưa vững thì cũng chỉ có thể trừng mắt nhìn tảng đá này.

Hiện giờ tu vi của cậu đã đến hợp thể kỳ rồi, thần hồn sáng rực, ngộ tính cực kỳ tốt, Minh Huyền có ý hướng dẫn y quan sát vạn vật trong thế gian này để ngộ đạo.

Dưới sự vận hành của Thiên Đạo, giới tu chân đã ra đời đúng vào thời kỳ của nó, trong vạn vật vạn sự đều có đạo, cũng có đạo pháp, tu sĩ su hành, truyền thừa và cơ duyên là một con đường, bản thân tự tham ngộ, tự mình tham ngộ chính là sự thăng hoa trong tâm cảnh tu đạo.

Tấm bia đá này là một bước ngoặt của Sở Tinh Lan trong quá trình tham ngộ vạn vật đạo pháp.

Sở Tinh Lan đến gần nhìn, phát hiện trên bề mặt của bia đá toàn là những vết kiếm và công pháp để lại, có mới có cũ, đã không biết qua biết bao nhiêu năm tháng, kiếm ý và đường công pháp vẫn còn giấu trên mặt đá, như biển khơi không ngừng dao động, đạo pháp biến đổi liên túc, khiến người ta khó mà nhìn thấu.



Đối với nhiều tu sĩ mà nói, chuyện này có sức hấp dẫn rất lớn.

Sở Tinh Lan tò mò: "Sư tôn, đây là gì?"

Chiêu Dương Phong bọn họ mà còn có cả thứ này.

Bình thường cậu thích ở lì trong động phủ luyện khí và tu hành, không biết rõ hết mọi ngóc ngách trong phong bọn họ.

Sở Tinh Lan cảm thấy mình vẫn hiểu quá ít về Chiêu Dương Phong, lúc rảnh rỗi nên dắt theo Vượng Tài đi dạo quanh một chút.

"Đồ nhi, tu vi của con lại tăng rồi, vi sư thấy yên lòng. Vừa hay chỗ này thích hợp để con tu luyện."

Minh Huyền hài lòng nhìn Sở Tinh Lan lại tăng thêm một bậc tu vi, nhìn đồ đệ mà hắn dẫn dắt bao lâu nay càng lúc càng tỏa sáng, trong lòng đột nhiên sinh ra cảm giác thành tựu.

"Đâu là đá ngộ đạo, trên đó giấu vết tu luyện của rất nhiều đại năng để lại, cũng có của vi sư. Là vật hiếm có trong tu chân giới, tu sĩ có thể ngộ đạo từ trong đó, là ta tìm thấy ở bên ngoài mang về đấy. Đại sư huynh con vài lần, ngộ chưa được ba phần đã thôi rồi. Cũng chẳng biết vì sao, rõ ràng tu vi của nó cũng đã tăng lên không ít, nhưng nó vẫn không muốn đến đây."

Minh Huyền đã cảm thấy vô cùng bất lực với đại đồ đệ Cát Kiếm Bình cả ngày làm biếng.

Không bắt lấy hắn cầm roi ép đi tu luyện thì còn lâu Cát Kiếm Bình mới vội, lại còn lẩm bẩm gì mà đạo pháp tự nhiên, gì mà dục tốc thì bất đạt.

Bây giờ chỉ có thể trông cậy vào tiểu đồ đệ Sở Tinh Lan trước giờ luôn chăm chỉ thôi, xem cậu có ngộ tính thế nào với tảng đá này.


Sở Tinh Lan tò mò đưa tay lên sờ bia đá, lòng bàn tay chạm đến bề mặt gồ ghề của đá ngộ đạo, bắt đầu thử ngộ ra điều gì đó từ nó.

Ngay lúc Sở Tinh Lan chạm đến, cậu đã nhập định ngay tại chỗ, bắt đầu con đường ngộ đạo trước đá ngộ đạo.

"Ồ? Nhanh thế mà đã nhập định rồi?" Dù đã biết trước thiên phú xuất chúng của Sở Tinh Lan không giống người thường, nhưng khi nhìn thấy tư chất ngộ đạo xuất sắc của Sở Tinh Lan, ánh mắt tĩnh lặng như nước của hắn cũng trở nên cuồng nhiệt, "Đồ đệ này của ta đúng là có ngộ tính không tệ. Đến cả vi sư cũng chỉ có thể ngước nhìn theo sau."

Minh Huyền nhìn thân hình mảnh mai của thiếu niên, ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống người cậu, thiếu niên như được phủ lên một tầng kim quang. Đệ tử từng xông vào Chiêu Dương Phong của hắn bái vào môn hạ của bọn họ, giờ đây ánh sáng tỏa ra đã ngày càng không thể bị trần thế che lấp.

Minh Huyền cảm giác như mình đá nhặt được một khối  đá quý bị đá thô và bụi bặm che lấp, sau khi tỉ mỉ mài giũa, lộ ra bên trong đó là đá quý có giá trị liên thành, trở thành một trân bảo hiếm có người người thèm muốn.

Minh Huyền đột nhiên thấy tò mò, chỉ vài năm và Sở Tinh Lan đã có thể trưởng thành đến bước này, nếu cho cậu thêm một chút thời gian nữa, cậu có thể đạt được đến trình độ nào?

Càng lúc càng mong đợi sự thể hiện của tiểu đồ đệ rồi.

Minh Huyền ở cạnh hộ pháp giúp Sở Tinh Lan đang nhập định, đồng thời chú ý đến tiến độ ngộ đạo của Sở Tinh Lan.

Sở Tinh Lan đang chìm đắm trong đá ngộ đạo.


Đá ngộ đạo đá ghi lại tất cả những vết tích lưu lại trên thân nó, cũng ghi lại toàn bộ dấu vết của tu sĩ đã dừng bước trước nó, hậu bối có thể có được không ít kiến thức hữu dụng từ trong đó.

Sở Tinh Lan có thể cảm nhận được toàn bộ những vết tích và tình cảm của sư  tôn để lại khi tu luyện tại đây, có vui mừng, phẫn nộ, bi thương, thống khổ, toàn bộ hỉ nộ ai ố đều ẩn hiện trong từng vết tích đậm nhạt của các chiêu thức, cuối cùng quay về bình tĩnh.

Giống như dáng vẻ tựa hồ nước trong núi băng bây giờ của sư tôn vậy, hiu quạnh như một hồ nước chết.

Dường như Sở Tinh lan có thể nhìn thấy được quá trình và cảm xúc của sư tôn trong suốt quá trình tu luyện, điều này khiến tâm tình của cậu cũng thay đổi theo.

Không chỉ sư tôn, Sở Tinh Lan còn nhìn thấy bóng dáng của những tu sĩ lạ mặt, bọn họ cung từng ngộ đạo tu luyện trước đá ngộ đạo, lưu lại dấu vết tu luyện của mình.

Trong khoảnh khắc, Sở Tinh Lan như đã nhìn thấy không ít tu sĩ đang biểu diễn công pháp trong thần thức của cậu, thần hình nhanh nhẹn, mỗi một động đác và khẩu quyết đều vô cùng tinh diệu, Sở Tinh Lan nhìn mà vui sướng.

Về sau, các loại công pháp dần hòa quyện vào nhau, biến hóa khôn lường, từ đó diễn sinh ra vô số pháp môn mới, khắc sâu vào tâm trí Sở Tinh Lam.

Sở Tinh Lan ngộ rồi, cậu ngộ ra được không ít công pháp từ trong đó, nhưng không phải sao chép của người khác, mà là tự có ý tưởng tạo ra một bộ công pháp của riêng mình.

Đại đạo ba nghìn, vạn lối khác nhau, cuối cùng rồi cũng quy về một mối. Mỗi người đều có con đường riêng, từ một mà sinh nhiều, lại từ nhiều trở về một, luân hồi bất tận.

Sở Tinh Lan đã diễn luyện vô số lần trong thần thức của mình, chắt lọc ra được không ít công pháp thích hợp với mình nhất.

Sở Tinh Lan phát hiện những công pháp mới này đều rất thích hợp, như vốn đã một thể với cậu vậy.

Sở Tinh Lan có một loại dự cảm, nếu cậu có thể học hết những thứ này, có lẽ cậu sẽ trở nên mạnh hơn rất nhiều.

Không chỉ mỗi đá ngộ đạo, cậu vẫn có thể tiếp tục đến chỗ khác bắt đầu tham ngộ đạo của mình.


Con đường tu hành của cậu chỉ có bản thân cậu hiểu rõ.

Biểu diễn kết thúc, Sở Tinh Lan cảm nhận được linh lực trên người đột nhiên trở nên hưng phấn, một trướng ngại trên con đường tu luyện được phá bỏ, tu càng càng lúc càng thuận lợi.

Thần thức thì là vậy, chẳng biết trong hiện thực có thích hợp dùng không nữa.

Trong lòng Sở Tinh Lan đã có ý tưởng mới, thoát khỏi trạng thái nhập định, nhìn về phía Minh Huyền, bắt đầu háo hức muốn thử nghiệm.

"Sư  tôn, con ngộ rồi, con ngộ được không ít công pháp mới, cũng chẳng biết có khuyết điểm không nữa, kính mong sư tôn chỉ điểm."


Sư tôn ở ngay bên cạnh, đúng lúc Sở Tinh Lan cần tìm hắn chỉ dạy, đỡ phía mất mấy trăm năm đi đường vòng.

Minh Huyền vô cùng kinh ngạc trước tốc độ của Sở Tinh Lan, chỉ có nhiêu đó thời gian mà cậu đã có thể ngộ ra nhiều đến vậy, thậm chí còn có thể tự sáng tạo ra công pháp mới.

Tốc độ của Sở Tinh Lan đúng là có thể dùng từ bay để hình dung, người như vậy dù ở bất cứ đâu cũng sẽ không bị lẫn vào trong đám đông, cuối cùng sẽ có một ngày tỏa sáng rực rỡ.

Minh Huyền chắp tay đứng, bảo Sở Tinh Lan xuất thủ với hắn.

"Ngộ rồi? Vậy con ra tay  đi, dùng hết những gì mà con ngộ được đối phó ta, vi sư sẽ tận tình chỉ dạy con."


Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Story Chương 196: Ngộ đạo từ đá ngộ đạo
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...