Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 195: Rừng ngộ đạo của sư tôn

127@-

Sau khi đại sư huynh và Tang Tịnh Viễn bị sư tôn tóm về, vì suýt nữa làm mất luôn cái mạng nhỏ mà đã bị ăn một trận đòn.

Hai người bị tông môn cấm túc, không có mệnh lệnh của tông môn thì không thể tùy ý nhận nhiệm vụ ra ngoài tìm chết.

Sư tôn cảm thấy đại sư huynh mãi không chịu tu hành, gặp kẻ địch không có năng lực tự bảo vệ mình, thế là quyết định đích thân dạy dỗ, đến khi tu vi của đại sư huynh có tiến triển mới thôi.

Dưới sự dạy dỗ của đòn roi, một người tu hành chậm rì rì như đại sư huynh cuối cùng cũng tu đến hợp thể kỳ, lúc này Minh Huyền mới tha cho hắn.

Đại sư huynh khổ trong lòng.

Hắn vô cùng nhớ Sở Tinh Lan, ít nhất nếu có tiểu sư đệ ở, sư tôn sẽ không nhắm vào mình hắn.

Sư tôn tàn bạo thế này kèm cặp sát sao thật sự khiến hắn không chịu nổi!

Khó khăn lắm mới sống sót được đến ngày Sở Tinh Lan quay về.

Vừa nhìn, tiểu sư đệ đi chơi xa một chuyến, vậy mà đã đuổi kịp hắn rồi, đại sư huynh tan nát cõi lòng.

"Sư đệ, nếu để sư tôn thấy tu vi của đệ lại tăng, rồi thấy ta thích lời biếng như thế này, lần cấm túc này của ta sẽ chẳng bao giờ thấy ngày kết thúc mất."

Tiếu sư đệ là vua cày cấp.

Đại sư huynh lén làm biếng thất bại, bị ép đi tu luyện tiếp.

Đại sưu huynh trông có vẻ chán đời.


Sở Tinh Lan mang quà tặng chuẩn bị đại sư huynh ra: "Đại sư huynh, đừng ồn nữa. Ta mang quà về cho mọi người này."

Cậu không muốn thấy đại sư huynh ngày thường vô tri bỗng dưng chán đời, có thể khi nhìn thấy món quà của cậu, tâm trạng của hắn sẽ tốt hơn.

Đại sư huynh vừa nhìn thấy nguyên liệu hiếm có mà Sở Tinh Lan mang về từ hội đấu giá, hai mắt bỗng chợt phát sáng, tâm trạng chán nản cũng đã bay sạch.

"Tiểu sư đệ! Đệ thật có nghĩa khí, đồ tốt thế này mà cũng còn nhớ mang về cho ta, có thể mang về luyện món pháp bảo đang thiếu nguyên liệu rồi."

Đại sư huynh ôm đống nguyên liệu luyện khí vui vẻ bắt đầu nghiên cứu xem nên dùng nó để luyện ra thứ gì.

"Cấm túc đã là gì? Chờ khi ta luyện xong pháp khí này, sư tôn thấy ta thiên tài như vậy, tâm trạng tốt lên sẽ thả ta ra ngoài thôi."

Đến lúc đó, hắn lại tiếp tục chạy loạn khắp nơi.

Vượng Tài nhảy ra từ túi linh thú, chạy đến bên cạnh đại sư huynh tha thiết nhìn hắn, chờ đại sư huynh cho ăn.

Sở Tinh Lan cũng chuẩn bị một phần quà cho Tang Tịnh Viễn, là dưỡng linh thạch dùng để bảo dưỡng linh kiếm, đây là thứ mà kiếm tu thích nhất, hắn đang bị cấm túc ở Tử Hà Phong, cậu chỉ đành phi hành qua đó tặng đồ.

Sở Tinh Lan nhìn thấy đại sư huynh mới đó mà đã quên hết nỗi buồn, mải mê nghịch đống nguyên liệu luyện khí, thầm nghĩ đống đồ vật mua trong hội đấu giá có chỗ dùng rồi: "Quả nhiên luyện khí sư nào cũng thích nguyên liệu luyện khí khó tìm, còn thiếu mỗi tặng quà cho sư tôn thôi."

Sở Tinh Lan nhìn vòng quanh Chiêu Dương Phong, phát hiện sư tôn không ngồi ở ghế mà hắn vẫn thường hay ngồi, cũng chẳng thấy cắm đầu vào luyện khí, không khỏi tò mò mà hỏi: "Đại sư huynh, sư tôn đâu?"

Vừa nãy sư tôn mới truyền âm bảo cậu về, cậu về Chiêu Dương Phong thì lại không thấy người.


Thật kỳ lạ.

"Sư tôn ở rừng ngộ đạo, ta không muốn đi chỗ đó, sư đệ, ta không đưa đệ đi đâu."

Dường như đại sư huynh có bóng ma tâm lý với rừng ngộ đạo của sư tôn, trước giờ luôn đi đường vòng, cũng không biết đã gặp phải thứ gì.

"Đê chưa qua đó lần nào, có thể đi xem thử, sư tôn mới xuất quan, người biết đệ về sẽ không làm gì đệ đâu."

Rừng ngộ đạo của sư tôn ở phía sau Chiêu Dương Phong, bình thường nếu  Minh Huyền không luyện khí cũng không xử lý sự vụ thì sẽ đến đây tu hành.

Thánh địa tu hành của đại năng bình thường đều rất cảnh giác đề  phòng người khác tiến vào, đột nhiên xông vào sẽ làm ảnh hưởng đến tu sĩ đang tu hành, có mấy lần suýt nữa đã bị g**t ch*t ngay tại chỗ.

Sở Tinh Lan đang phân vân, nên ở chỗ này đợi sư tôn xuất quan, hay là mạnh dạn đến rừng ngộ đạo tìm sư tôn.

Hình như sư tôn biết Sở Tinh Lan đang phân vân, một lần nữa truyền âm đến.

"Vi sư ở rừng ngộ đạo, đồ nhi, qua đây."

Giọng nói của sư tôn một lần nữa vang lên.

Lần này không đi không được rồi.

Sở Tinh Lan hỏi đại sư huynh trước, chẳng hay sư tôn có chuyện gấp gì cần gọi cậu về: "Đại sư huynh, huynh biết sư tôn tìm ta làm gì không? Chắc không phải cảm thấy lần trước chưa đánh ta, nên mới gọi ta qua đó đánh bù lại đâu nhỉ?!"

Tu vi hợp thể kỳ này của cậu đối đầu với cây thước đánh bằng tu vi luyện hư kỳ của sư tôn, sẽ không đánh đến tóe cả thịt đấy chứ?

Đại sưu  huynh thấy tỳ hưu nhỏ béo tròn hơn trước, chiếc mũ cũng đã không vừa người, thế là lại luyện cho nó cái mới, "Chẳng biết, chắc là truyền công pháp mới? Sư tôn cũng đâu có ăn đệ, cùng lắm quất cho vài roi thôi, đợi đến khi da đệ dày như da ta, thì sẽ không sợ đau nữa."

Vì đại sư huynh quá quậy mà đã bị ăn không ít trận đòn ở chỗ sư tôn, hắn đã quen rồi.

Dù sao cũng không thể sửa được.

Đại sư huynh chơi đùa cùng Vượng Tài, nhe răng cười tiễn Sở Tinh Lan đi.

"Sư đệ! Đệ cứ yên tâm mà đi, ta sẽ thay đệ chăm sóc Vượng Tài."

Sở Tinh Lan đi về phía rừng ngộ đạo.

Rừng ngộ đạo của sư tôn ở phía sau Chiêu Dương Phong, khắp nơi là hoa cỏ kỳ lạ, thậm chí còn có một vùng rừng trúc tím, dù có đang là ngày đông buốt giá cũng vẫn tươi tốt, mơn mởn như trong ngày xuân.

Sở Tinh Lan không lấy làm lạ, không thể nhìn nhận tu chân giới bằng lẽ thường được.

Sở Tinh Lan nhìn nơi rừng trúc và măng trúc sinh trưởng tươi tốt này, cảm thấy chắc chắn măng sẽ rất ngon.

Lần trước Minh Tích Nguyệt lấy măng về, hai người bọn họ đã lén ăn rồi.

Khỏi phải nói, ngon lắm đó.

Chẳng trách Minh Tích Nguyệt cứ nhớ mãi không quên rừng ngộ đạo của sư tôn, ngang qua cũng phải bất chấp rủi ro bị sư tôn một kiếm đâm chết, đào lấy mấy  búp măng.

Sở Tinh Lan đi qua còn muốn đào hai búp về.


Đồ đệ tốt Sở Tinh Lan đã bắt đầu dòm ngó đến măng của sư tôn.

Công pháp của sư tôn, cậu muốn!

Pháp bảo của sư tôn, cậu cũng muốn!

Măng của sư tôn, cậu cũng muốn, vừa ăn vừa gói mấy búp mang về!

Cậu đã là tu sĩ thành niên rồi, cậu muốn hết, cậu chính là đồ đệ ngoan mà sư tôn thấy nhức đầu.

Sư tôn đang ở rừng ngộ đạo, nếu cậu trộm măng chắc chắn sẽ bị phát hiện, Sở Tinh Lan vẫn chưa muốn bị quất roi, thở dài một hơi tiếp tục đi vào phía trong.

Bình thường mà nói, chỉ cần Sở Tinh Lan đi qua những khu rừng nhỏ, thái lát sư thúc sẽ luôn xuất hiện tìm cậu gây phiền phức, có lẽ là vì lần này có sư tôn nên hắn không xuất hiện.

Thái lát sư thúc không nhảy ra tìm cậu gây chuyện, cậu còn thấy không quen.

"Quả nhiên thái lát sư thúc chỉ đến đánh cậu khi sư tôn không ở gần, có sư tôn, hắn sẽ không xuất hiện, hoặc chỉ lao về phía sư tôn." Sở Tinh Lan đã nắm bắt được đại khái xác xuất hiện thân của thái lát sư thúc, "Còn đang muốn thử xem thực lực bây giờ của mình và hắn cách bao xa."

Sư tôn còn chưa thấy đâu, Sở Tinh Lan đã nghe thấy âm thanh nước, cậu ngừng bước lại.

Sư tôn đang làm gì?

Đi qua khúc quanh, Sở Tinh Lan liền trông thấy một thác nước tựa dải lụa trắng buông rủ. Dưới thác, dòng nước róc rách chảy trôi, một bóng người áo trắng bạc đang đứng lặng bên thác, thân ảnh ấy như hạc chốn hoang sơn, cô tịch vô cùng.

Minh Huyền đang đứng dưới tảng đá lớn, tay sờ lên tảng đá như đang suy tư điều gì đó, trên mặt đá là những vết kiếm chém lên trong lúc hắn luyện kiếm, còn có cả những dấu ấn do công pháp để lại, đây là một tảng đá đã trải qua gió sương.

Đôi mắt dịu dàng như nước của Minh Huyền nhìn về phía Sở Tinh Lan.

"Đồ nhi, con về rồi. Mau xem thử tấm bia đá này, con có thể ngộ ra được điều gì từ nó?"


Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Story Chương 195: Rừng ngộ đạo của sư tôn
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...