Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 188: Cò trai tranh đấu, Tinh Nguyệt bỏ chạy

115@-

Trang Hạ động tay trong chớp mắt, uy áp của tu sĩ có tu vi xuất khiếu kỳ đại viên mãn khiến người ta sợ hãi, trong phạm vi trăm dặm đều có thể cảm nhận được sự tức giận của hắn.

Tu sĩ nấp ở phía xa hóng hớt cũng bị chèn ép phun ra một ngụm máu, sau khi nhận ra người này không phải là nhân vật mà bọn họ có thể đối phó bèn nhanh chóng rời khỏi hiện trường.

Trong suy đoán của bọn họ, Sở Tinh Lan bọn họ có lẽ đã đắc tội một chân nhân xuất khiếu kỳ, hắn mà ra tay, mấy người Sở Tinh Lan chắc chắn sẽ chết không toàn thây.

Tu sĩ lúc đầu còn tính giết người đoạt bảo giờ này đã mất tăm không còn một người.

Trong đống đổ nát, chỉ còn lại ba người bọn họ.


Sở Tinh Lan có thân thủ linh hoạt, như một con hạc hoang dã nơi núi rừng ven suối, nhanh nhẹn tránh thoát khỏi bàn tay bắt người của Trang Hạ, thiếu niên như ngọc cau mày nhìn Trang Hạ, lửa giận trong lòng phun trào ra khỏi đôi môi. hóa thành thanh kiếm sắc bén trực tiếp nhắm đến trái tim Trang Hạ.

"Đừng có gọi ta là đồ đệ, ta nói bao nhiêu lần rồi, tình sư đồ chúng ta đã cắt đứt từ lâu rồi, chúng ta bây giờ chỉ là kẻ thù. Sư tôn của ta là Minh Huyền."

Chú chim non loạng choạng chạy theo sau người khắc năm ấy nay đã rụng lớp lông tơ, mọc ra đôi cánh, đã có năng lực tung cánh bay thẳng lên trời cao.

Chú chim hoang dã bay đến vùng trời xanh sẽ không bao giờ quay lại chiếc tổ cũ nữa.

"Ta sẽ không bao giờ quay về nơi đã từng làm tổn thương ta."

Đầu óc bình thường đã không tỉnh táo của Trang Hạc sau khi nghe Sở Tinh Lan từ chối thì dần dần sụp đổ, trong đôi mắt đột nhiên hiện ra sắc đỏ, càng lúc càng gần với nhập ma.

Minh Huyền Minh Huyền Minh Huyền!


Hắn sắp tức điên với cái tên này rồi.

Kẻ này đã cướp mất đồ đệ của hắn!

Trang Hạ cũng không khách khí với Minh Huyền qua lời nói của Sở Tinh Lan: "Đồ nhi, tên tiểu nhân đê tiện ấy dùng kế cướp ngươi khỏi ta! Hắn là cái thá gì, mà dám tranh giành thành quả của ta!"

"Là hắn lừa ngươi có đúng không?"

Nếu không còn chút tình sư đồ nào, vậy sao ban đầu ngươi lại tốt với vi sư như vậy?"

...........

Trang Hạ như kẻ phát điên, tỉ mỉ nhắc lại từng chi tiết khi hai người từng ở bên nhau, cứ như thể họ từng thật sự là một cặp sư đồ thân thiết vậy.

Hắn tự tin rằng có thể dùng tình cảm ấm áp trong quá khứ của bọn họ để khuyên cậu quay đầu.

"Trang Hạ, nói thật cho ngươi biết. Chuyện ngươi muốn lấy kim đan của ta, vào lúc ngươi dẫn ta về tông môn, ta đã biết rồi."  Sở Tinh Lan nói ra chân tướng năm đó ngay trước mặt Trang Hạ đang vô cùng tự tin, "Nếu không phải có thứ đang cưỡng ép ta, thì ai mà thèm đồng ý theo ngươi làm đồ đệ gì đó, chạy từ lâu rồi ấy chứ. Tình nghĩa sư đồ này của chúng ta, ngay từ lúc bắt đầu đã tính kế lẫn nhau, chưa bao giờ tồn tại chút chân tình nào." 

Ban đầu còn có chút tình cảm lệ thuộc như một chú chim non, nhưng đối mặt với một sư tôn lúc nào cũng muốn moi kim đan của mình, lại chà đạp mọi chân tình mà mình dành cho hắn, thì dù có bao nhiêu tình nghĩa cũng chẳng còn lại gì.

Với Sở Tinh Lan mà nói, bọn họ cũng chỉ là một mắt xích trong kế hoạch thoát khỏi sự khống chế của hệ thống mà thôi.

Mục tiêu đã đạt được, cậu suýt nữa chết trong tay Trang Hạ, coi như bọn họ không ai mắc nợ ai.

Trang Hạ sững người: "Ngươi biết....."

Hắn vốn cho rằng mình đã che giấu rất kỹ, nếu không ngày đó trong bí cảnh Sở Tinh Lan đã chẳng kinh ngạc đến vậy.

Ngay sau đó, hắn lại chất vấn: "Là ai? Là ai cưỡng ép ngươi?"

Trang Hạ không tin ngay từ lúc bắt đầu, quan hệ sư đồ giữa hắn và Sở Tinh Lan đã là giả.

"Ngươi thích diễn kịch, vậy ta diễn cùng ngươi. Còn chuyện là ai ép ta, ngươi không cần biết, thứ đó đã bị ta băm thành trăm mảnh rồi." Sở Tinh Lan tiếp tục vung kiếm chĩa vào Trang Hạ, người từng là sư tôn của cậu, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, "Đúng như ngươi nghĩ, tất cả đều là giả!"


Minh Tích Nguyệt quay qua nhìn Sở Tinh Lan, rất lo cho cậu.

Sở Tinh Lan luôn bị cưỡng ép sao?

Về phải hỏi cho rõ mới được.

Có thể đào kẻ đó ra quất xác được không?

Trang Hạ kinh ngạc.

Minh Tích Nguyệt ở cạnh giúp nổ lò luyện đan: "Giờ  biết hối hận rồi? Muộn rồi, ta đã đưa Tinh Lan đi từ lâu rồi. Hắn là một người độc lập, không phải đồ vật của bất kỳ ai, đừng có nói cướp qua cướp lại với hắn."

Hai người liên thủ đánh với Trang Hạ, trên người hai bên đều có thêm không ít vết thương.

Bỗng Sở Tinh Lan phát hiện ra Tạ Linh Hoa đang nấp ở bên cạnh âm thầm quan sát, tính ngồi nhìn cò trai tranh đấu, ngư ông đắc lợi.

"Trang Hạ, ngươi g**t ch*t Tạ Linh Hoa trước, rồi thảo luận chuyện này với ta sau." Sở Tinh Lan nhìn Trang Hạ đang dần trở nên điên cuồng, bắt đầu đẩy họa tránh thân, "Ngươi chẳng chịu làm gì cho ta, sao ta biết được ngươi có phải muốn bắt ta về móc kim đan, móc nguyên anh không chứ, làm người không thể cái gì cũng muốn được." 

Trang Hạ đang loanh quanh giữa ranh giới lý trí và tẩu hỏa nhập ma, đầu óc càng lúc càng điên cuồng, ngay sau đó đã chuyển hướng công kích sang Tạ Linh Hoa.

Xử lý xong tên tiểu tử này, Tinh Lan sẽ trở lại làm đồ đệ ngoan của hắn.

Tạ Linh Hoa: "?"

"Tinh Lan, ngươi mượn đao giết người, không ngờ còn xúi được Trang Hạ đến giết ta." Tạ Linh Hoa nghiêng người né tránh đòn công kích của Trang Hạ, trường đao đỡ lấy linh kiếm của hắn, "Còn ngươi thì ngồi nhìn bọn ta tàn sát lẫn nhau."

Hai người lập tức lao vào đánh nhau.



Sở Tinh Lan thản nhiên: "Vì các ngươi xứng đáng!"

"Đi!"

Giữa lúc hỗn chiến, Sở Tinh Lan thấy hình hình không ổn, nhân lúc Trang Hạ và Tạ Linh Hoa còn đang đấu pháp, nhanh tay lấy ra pháp khí phi hành của mình, kéo theo Minh Tích Nguyệt nghênh ngang rời đi.

"Các ngươi cứ từ từ mà đánh, hai ta chạy trước đây!"

Pháp khí mới luyện này của Sở Tinh Lan rất tiện trong việc chạy trốn, thoáng chốc đã bay xa.

Hai người đang liều mạng đấu pháp nhìn Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt rời đi, muốn đuổi theo.

"Các ngươi chạy không thoát đâu!"

Dù Sở Tinh Lan có chạy đến nơi nào, cũng không thể thoát khỏi hắn!

Vừa mới nói xong, bóng dáng của Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt đã biến mất ngay trước mặt bọn họ, bỏ xa bọn họ lại phía sau.

Minh Tích Nguyệt ôm Sở Tinh Lan: "Tinh Lan, trông chúng ta bây giờ cứ như đang bỏ trốn chạy theo tiếng gọi của yêu ấy!"

Lãng mạn quá đi.

"Còn lén sờ eo ta quăng ngươi xuống dưới." Sở Tinh Lan nhịn rồi lại nhịn, suýt nữa quăng con tôm hùm đất nào đó lén lút sờ mó cậu xuống dưới, "Ngươi tự ngự kiếm phi hành cho ta."


Tôm hùm đất chạy trốn vẫn không quên v* v*n, đúng thật là bất lực.

Minh Tích Nguyệt không chỉ không bỏ tay ra, ngược lại còn to gan càng lúc càng ngang ngược, sờ mò khắp người cậu.

"Ầy, ta đâu có lén sờ, ta sờ công khai mà! Ấy ấy ấy, đừng quăng đừng quăng, ta ngoan rồi."

Minh Tích Nguyệt sợ mất cơ hội cùng ngồi bay với Sở Tinh Lan, lập tức ngoan ngoãn trở lại.

Hai người lo lắng bị người khác đuổi theo phía sau, nửa đường dùng tiên thuật đổi y phục đang mặc thành y phục thường ngày, ngoài Trang Hạ và Tạ Linh Hoa ra thì tạm thời không người nào biết được lịch sử đen của bọn họ.

Những người đó cũng chỉ biết là hai nữ tu có xuất thân không tầm thường lấy đi Vân Châu, còn về họ gì tên gì, có tra thế nào cũng không tra ra được.

Giả trang thành công tránh được không ít rắc rối.

Nửa tháng sau, bóng dáng của hai người xuất hiện trước Hợp Hoan Tông, ngoài cửa vẫn lấp ló những người bị đệ tử Hợp Hoan Tông lừa tình, bọn họ kéo đến hỏi tội.

Bọn họ âm thầm đánh giá đôi bích nhân này, ánh mắt thăm dò lướt lên lướt xuống trên người họ.

Sở Tinh Lan nhìn cánh cổng quen thuộc của Hợp Hoan Tông, không khỏi cảm thán.

"Mệnh vận trêu ngươi, không ngờ rằng, có một ngày ta lại quay lại Hợp Hoan Tông lần nữa."

Sau bao năm rời đi,  Sở Tinh Lan lại một lần nữa đặt chân đến Hợp Hoan Tông.


Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Story Chương 188: Cò trai tranh đấu, Tinh Nguyệt bỏ chạy
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...