Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 187: Ngươi bị người khác dạy hư thật rồi

66@-

"Lần đầu thấy ngươi trang điểm thành tiểu cô nương, suýt nữa không nhận ra, giờ thì xác định rồi, đúng là ngươi thật."


Giọng nói này vang vọng bên tai bọn họ, ba người còn đang đánh nhau đột nhiên phát hiện ra nguy hiểm thì dừng lại.


Âm thanh này vô cùng quen thuộc, đã từng gắn bó với Sở Tinh Lan trong những năm tháng mới đến tu chân giới.


Là giọng nói của sư tôn cũ Trang Hạ.


Sở Tinh Lan quay đầu lại thì nhìn thấy hắn đang chậm rãi bước về phía bọn họ.


Trông hắn không đúng lắm, rõ ràng là tu sĩ tiên môn, vậy mà lại có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma, khắp người tản ra tà khí không lành.


Tu sĩ tu vi cao có dấu hiệu nhập ma, điều này khiến bọn họ lập tức cảm thấy kinh hãi.


Hắn đang cố chấp điều gì? Có chuyện gì mà nghĩ không thông, chỉ vỏn vẹn vài năm đã tự dày vò mình tới nỗi sắp nhập ma.


Đột nhiên, Sở Tinh Lan nhớ ra lúc trước có người nói đến chuyện sau khi Thường Vũ Thư chết, có vẻ như Trang Hạ đã chịu phải cú sốc lớn, trông không còn bình thường nữa, lúc ở Thanh Nguyên Tông đại sư huynh cũng nói đã gặp hắn đứng trước cửa phòng cậu.


Sở Tinh Lan không thấy người, không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng không muốn quan tâm đến sống chết của hắn, gặp lại cố nhân, trong lòng cậu bỗng chợt cảm thấy không vui.


"Trang Hạ, ngươi đến đây làm gì?" Vừa nhìn thấy sư tôn cũ Trang Hạ, Sở Tinh Lan lập tức lạnh mặt, như gặp phải kẻ thù, "Trong hội đấu giá có thứ ngươi ngắm trúng? Ngươi lấy được đồ thì đi mau đi."


Hội đấu giá này đúng là khắc cậu thật.



Tạ Linh Hoa bên này còn chưa giải quyết xong, mới đó đã lại lòi ra một Trang Hạ không rõ mục đích, Sở Tinh Lan nghĩ thôi đã thấy đau đầu.


Minh Tích Nguyệt vừa nhìn thấy Trang Hạ đã lập tức cảnh giác, dịch đến bên cạnh Sở Tinh Lan: "Tinh Lan, tránh xa bọn họ một chút. Dù họ có nói gì cũng đều là giả dối, chỉ có ta mới là người chân thành nhất."


Y vẫn luôn nhớ đến tin đồn Sở Tinh Lan tốt với Trang Hạ, vừa nhìn thấy Trang Hạ đã lại coi hắn là tình địch lớn nhất.


Tạ Linh Hoa vừa nhìn đã biết là b**n th** thèm muốn thân thể Sở Tinh Lan, giữa bọn họ không có tình cảm, Minh Tích Nguyệt cũng chưa bao giờ thật sự để trong lòng.


Trang Hạ mới là kẻ địch lớn nhất cần đề phòng.


Trang Hạ đang nói chuyện với Sở Tinh Lan thì bị cắt ngang, rất không hài lòng: "Ta đang nói chuyện với đồ đệ của ta, ngươi là ai, lấy thân phận gì mà đến trước mặt ta nói chuyện?"


Tuy hắn có nghe Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt là đôi đạo lữ ân ái, nhưng hắn còn lâu mới tin.


Khi Sở Tinh Lan còn là đệ tử của Lăng Tiêu Tông, cũng chẳng biết sao lại đắc tội Minh Tích Nguyệt, nhãi ranh này cũng nào cũng đến kiếm chuyện với Sở Tinh Lan, ngáng chân cậu.


Quan hệ của hai người bọn họ có vẻ không tốt lắm, tám chín phần mười là đang đóng giả làm đạo lữ giúp Sở Tinh Lan vào Thiên Diễn Tông.


Trang Hạ coi như Minh Tích Nguyệt đang gây rối.


Minh Tích Nguyệt nói chuyện vừa thẳng thắn vừa mập mờ: "Ta là nam nhân của hắn."


Minh Tích Nguyệt quyết tâm khoe khoang trước mặt tình địch.


Trang Hạ: "....."



Tạ Linh Hoa: "....."


Sở Tinh Lan: "....."


Sở Tinh Lan cảm thấy Minh Tích Nguyệt không nhất thiết phải nói hết ra ngoài như thế đâu.


Ánh mắt của Trang Hạ rơi di chuyển đến người Sở Tinh Lan, giống như oán quỷ khóa chặt mục tiêu, tự lẩm bẩm nói chuyện một mình.


"Đồ nhi, ngươi ở bên ngoài lâu như vậy, bị những kẻ không ra gì dạy hư rồi. Vi sư đích thân tới đây, đương nhiên là để đón ngươi về, dạy dỗ lại cho đàng hoàng, để ngươi biết thế nào là một đồ đệ ngoan."


Khoảng thời gian này Trang Hạ như một cái xác biết đi, sống mơ mơ màng màng, người của Lăng Tiêu Tông nhiều lần khuyên hắn thu thêm vài đồ đệ, làm lại từ đầu, đệ tử trong đại điển thu nhận đệ tử của tông môn cũng không kém hơn Sở Tinh Lan.


Sau nhiều lần bị Trang Hạ từ chối, họ cũng mặc kệ hắn thích làm gì thì làm.


Chỉ cần không nổi điên, thế nào cũng được.


Khi Trang Hạ thấy đồng môn dẫn đệ tử mới đi ngang qua hắn, nhớ đến rất lâu về trước, hắn cũng từng đích thân đưa Sở Tinh Lan và Thường Vũ Thư về tông môn.


Ân nhân đã tạ thế gửi thư đến, nhờ chăm sóc giúp đứa con duy nhất là Thường Vũ Thư đang trên đường tìm hắn nương nhờ, thiên phú không tốt, mong hắn có thể bảo vệ Thường Vũ Thư tu hành bình an trọn đời.


Trang Hạ là người biết ơn báo đáp, nghĩ đến chuyện đường núi lên Lăng Tiêu Tông nhiều yêu thú, yêu thú ăn thịt người cũng có, lo hắn xảy ra chuyện, đặc biệt đi trước đón người.


Hắn đã tìm được Thường Vũ Thư.


Ngoài ra, còn thêm một người.



Thi thể của linh thú nằm bên cạnh, Sở Tinh Lan lẻ loi đứng dưới gốc cây cảnh giác nhìn bọn họ, ánh mắt trong sáng như nai con đang hoảng sợ, lạ lẫm trước mọi thứ xung quanh mình, tựa như một đứa trẻ vừa mới cất tiếng khóc chào đời, lần đầu tiên nhận thức về thế giới này.


Sở Tinh Lan như một người xa lạ lần đầu tiên đến thế giới này, bất an sợ hãi với tất cả mọi thứ xung quanh, giống như một con nhím gai chỉ muốn đâm hết những người có khả năng sẽ làm hại mình.


Trang Hạ thầm nghĩ, bọn họ vốn không quen biết nhau, vậy chứ coi như chưa từng gặp mặt đi.


Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt thấp thỏm bất an của Sở Tinh Lan, Trang Hạ đã đưa ra một quyết định mà chính hắn cũng không ngờ tới, đưa Sở Tinh Lan cùng về.


Một đệ tử có tư chất bình thường, coi như sống vì Thường Vũ Thư có tư chất bình thường đi, kim đan sau này cũng có chỗ cần dùng.


Từ đó, Trang Hạ có thêm hai đồ đệ.


Thường Vũ Thư yếu ớt, hình như sức khỏe có vấn đề gì đó, tu hành mãi không thuận lợi, hắn đã bỏ ra rất nhiều công sức vào người Thường Vũ Thư.


Sở Tinh Lan thì thường làm cái đuôi nhỏ theo sau hắn, luôn nghĩ cách thu hút sự chú ý của hắn, nhưng Trang Hạ chưa bao giờ để tâm đến.


Hắn sợ mình có quá nhiều cảm tình, cuối cùng sẽ không thể xuống tay, thà rằng phớt lờ cậu ngay từ lúc bắt đầu.


Vào ngày lấy đi kim đan, Trang Hạ đã do dự, nhưng hắn cũng không thể làm trái lời hứa với ân nhân, bản thân hắn cũng chẳng biết vì sao mình có thể nhẫn tâm ra tay.


Cũng vào khoảnh khắc đó, Trang Hạ cảm nhận được mối liên hệ giữa mình và Sở Tinh Lan đã bị cắt đứt từ đây, trong lòng hụt hẫng trống trải.


Vào lúc này, ánh mắt Sở Tinh Lan nhìn hắn như nhìn kẻ thù không đội trời chung vậy.


Trong đầu có một giọng nói luôn thôi thúc Trang Hạ khẩn trương bắt Sở Tinh Lan về, cậu ở bên ngoài sẽ không an toàn.



[Đưa về! Đưa hắn về! Chỉ cần đưa hắn về, các ngươi vẫn sẽ là sư đồ!]


Đúng! Đúng! Đúng!


Chính là như vậy!


Bắt Sở Tinh Lan về, tất cả là tại những tu sĩ đáng ghét ấy đã bắt mất đồ đệ của hắn, khiến sư đồ họ chia ly!


Trang Hạ nghĩ, hắn phải nhanh chóng đưa người về.


Hắn bước ra, như một cỗ thi thể biết đi đi đến hội đấu giá, nhìn thấy một bóng dáng nữ tu rất giống Sở Tinh Lan, hắn bám theo cậu như một kẻ điên dại.


Tranh Hạ ẩn mình nơi góc khuất âm thầm quan sát phát hiện đây đúng thật là Sở Tinh Lan.


Sở Tinh Lan còn có một mặt mà hắn không hề hay biết, Trang Hạ chưa bao giờ để ý đến Sở Tinh Lan, nên hắn mới chẳng hay biết gì.


Càng không hiểu Sở Tinh Lan, Trang Hạ lại có một loại cảm giác như cậu đang dần trượt khỏi tay hắn.


Trang Hạ: "Đồ nhi, để chúng ta quay lại như xưa, có được không?


"Mơ đi! Điên thì đi ra chỗ khác mà điên!" Sở Tinh Lan lạnh nhạt, hoàn toàn khác với Sở Tinh Lan trong ký ức của Trang Hạ, "Nếu ngươi nhớ Thường Vũ Thư quá thì đi trông mộ cho hắn đi, đừng có ngày nào cũng ra ngoài lắc lư trước mặt ta."


"Ngươi bị kẻ khác dạy hư thật rồi!"


Nghe Sở Tinh Lan từ chối, Trang Hạ lập tức lộ ra sắc mặt đau khổ như bị phản bội, trực tiếp xuất chiêu tính bắt người về.


"Đồ đệ không nghe lời, vi sư chỉ đành cưỡng chế bắt ngươi về, dạy dỗ đến khi nào ngươi nghe lời mới thôi!"


Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Story Chương 187: Ngươi bị người khác dạy hư thật rồi
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...