Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 160: Thư tình năm xưa

131@-

Mỹ nhân dưới ánh trăng ôm măng trèo cửa sổ, cảnh tượng này quá mức quỷ dị, suýt nữa Sở Tinh Lan đã bật cười ra tiếng.

Minh Tích Nguyệt, hình tượng của ngươi đâu?

Minh Tích Nguyệt vừa tiếp đất, đã lập tức đưa đống măng mình vừa đào đưa cho Sở Tinh Lan, dáng vẻ như đang nén đau thương từ bỏ người mình yêu vậy.

"Tinh Lan, măng đông ở rừng ngộ đạo cũng ngon lắm, ta trộm đào vài búp, nhân lúc sư tôn ngươi đang bế quan, chúng ta nếm thử đi."

Cảm giác lén lút của Minh Tích Nguyệt khá mạnh.

Không chỉ nửa đêm canh ba lén lút đến hẹn hò, mà còn trộm cả măng trong rừng ngộ đạo của sư tôn!

Người này trộm măng!

Chẳng trách đi đến đâu cũng đáng đánh.

"Nếu sư tôn mà biết, chắc chắn sẽ đánh ngươi đó, đúng là ỷ vào sư tôn không ở mà làm xằng làm bậy." Sở Tinh Lan chỉ biết bất lực lắc đầu trước cái tay ngứa này của Minh Tích Nguyệt, để măng lên trên bàn, "Không có lần sau."

Sở Tinh Lan vẫn nghĩ cho an nguy của Minh Tích Nguyệt.

Tôm hùm đất mà ngỏm, thì sẽ chẳng còn mấy người đáng tin có thể cùng cậu đồng hành trên con đường tu đạo này.

Vượng Tài lén trèo lên ngửi măng đông, thấy không phải thứ nó thích ăn lại chui về tổ gặm pháp bảo.

Minh Tích Nguyệt ngồi xuống cạnh Sở Tinh Lan: "Minh Huyền chân nhân đang bế quan còn gì, hắn cũng không thể đột nhiên thăng cấp ra đây xử lý ta chứ? Ta đã nghe ngóng trước rồi mới xông vào Chiêu Dương Phong, Minh Huyền chân nhân tuyệt đối không thể biết ta đang ở chỗ này."

Y bắt đầu kể cho Sở Tinh Lan nghe về những chuyện gần đây mình đã trải qua, Sở Tinh Lan nghe mà thấy lạ.


Đột nhiên cậu nhớ ra, hình như hai người chưa ra ngoài lịch luyện cùng nhau bao giờ, hay là cũng tìm một cơ hội cùng Minh Tích Nguyệt lịch luyện một lần?

Gần đây tu vi của cậu tăng khá chậm, dù trong lĩnh vực luyện khí có tiến triển, nhưng tu càng cao thì càng chậm lại, có lẽ phải ra ngoài lịch luyện một chuyến, biết đâu lại có cơ hội đột phá.

Lần trước đột phá là khi liều mình với đại vu, đứng giữa ranh giới sinh tử lĩnh ngộ ra.

Cậu lại đi lịch luyện một chuyến, khả năng vẫn còn có kiểu đột phá tương tự.

Minh Tích Nguyệt đột nhiên chú ý đến sách của Sở Tinh Lan,  bức tranh táo bạo vẽ trên bìa khiến y tỏ ra hứng thú: "Ngươi đang xem gì đây? Loại sách này ở chỗ Hợp Hoan Tông bọn ta còn bạo hơn, nếu rảnh có thể đến xem thử."

Minh Tích Nguyệt vẫn chưa chết tâm, ý đồ dụ dỗ Sở Tinh Lan đi Hợp Hoan Tông lần nữa.

Hồi mới cứu lại được cái mạng nhỏ của Sở Tinh Lan, y cưỡng ép đưa người về dưỡng thương, bây giờ thì không có chuyện đó đâu.

"Sau đó ta vừa chạm đất đã bị bắt đi thành hôn? Sao ta cảm thấy tiểu tử ngươi đang có âm mưu gì đó nhỉ?" Sở Tinh Lan ném sách cho Minh Tích Nguyệt, "Ta cảm thấy những quyển sách này như đang nói đến lão tổ tông của ngươi, ngươi xem thử không?"

"Sao có thể, Hợp Hoan Tông chúng ta là danh môn chính phái, sao có thể làm ra chuyện bức hôn được. Chúng ta cùng nhau đọc."

Sở Tinh Lan nói với Minh Tích Nguyệt về những quyển sách mà cậu đọc, Minh Tích Nguyệt vô cùng ngạc nhiên trước chuyện này, hai người cùng lật ra đọc.

Minh Tích Nguyệt cũng mới biết thì ra nhiều năm trước còn có đoạn quá khứ ân oán tình thù như vậy.

Dưới ánh nến, chỉ có âm thanh lật giấy sàn sạt, và cả tiếng hít thở của bọn họ.

Minh Tích Nguyệt đang chăm chú đọc, bỗng nhiên nhìn về phía Sở Tinh Lan dưới ánh nến, thiếu nhiên như được bao phủ bởi một tầng ảnh sáng mỏng manh, trông cực kỳ đẹp.

Nhận ra có người đang nhìn mình, Sở Tinh Lan vừa quay đầu đã nhìn thấy Minh Tích Nguyệt đang say mê nhìn cậu.


"Nhìn cái gì? Ta có gì mà đẹp, nhìn sách đi. Ta nghi ngờ người có thể viết ra thứ sách này nhất định là người quen của chúng ta, ngươi cảm thấy sẽ là ai?"

Có thể viết ra thoại bản của bọn họ, thậm chỉ còn có tình tiết mười tám cộng trong phòng nghỉ ở Thanh Nguyên Tông!

Nghĩ sao cũng là người quen, đã quá hiểu rõ bọn họ rồi.

"Chuyện này thật không dễ đoán." Minh Tích Nguyệt cũng điểm danh một lượt, "Cát Kiếm Bình thì ta chẳng thấy hắn bình tĩnh được nổi một chữ, Tang Tịnh Viễn là một tu sĩ tu vô tình đạo, cũng sẽ không viết ra thứ này. Lẽ  nào là Lư Ngọc Thành của ngự thú phong?"

Minh Huyền cũng có thể loại trừ.

Trông hắn có vẻ không có sở thích viết thoại bản của chính mình.

Hai người lại rơi vào bế tắc.

Sở Tinh Lan đang suy nghĩ, lần sau phải đi xem thử ông chủ sạp sách ra sao rồi, nếu còn đang bị nhốt thì cứu người ra, phải lấy được bản gốc viết tay ấy.

"Không nhắc mấy chuyện này nữa, Tinh Lan, đã lâu không gặp rồi, chẳng lẽ ngươi không nhớ ta sao? Minh Tích Nguyệt đột nhiên lộ ra bộ mặt thật của mình, "Đọc mấy cái sách này nhàm chán biết bao nhiêu, chi bằng chúng ta lại thảo luận công pháp tu hành đi."

Sở Tinh Lan: "....."

Sao cậu cảm thấy tu hành mà Minh Tích Nguyệt nói không đứng đắn vậy nhỉ?

Sở Tinh Lan: "Ta từ chối! Nếu sư tôn đột nhiên xuất quan phát hiện ra, tiểu Tích Nguyệt của ngươi sẽ không giữ được nữa đâu."

Minh Tích Nguyệt đúng là theo đuổi cảm giác k*ch th*ch đến tận cùng.


"Vậy đổi cách nói khác, chi bằng chúng ta thảo luận một chút, trên linh võng có người nói xấu ta không được là thế nào?" Minh Tích Nguyệt đột nhiên nhắc lại chuyện cũ, "Ta có được hay không, ngươi thử lại một lần xem."

Sở Tinh Lan xấu hổ.

Cậu hỏi đông hỏi tây trên linh võng, không ngờ lại bị đương sự bắt ngay tại trận thật.

Thế mà y không vạch trần ngay lúc đó, còn ở đấy xem cậu tâm phiền ý loạn trên linh võng.

"Ta cảm thấy chúng ta có thể thảo luận chuyện khác. Ví dụ như, thư tình mà lúc trước ngươi viết cho ta, ta còn chưa đọc kỹ đâu. Cũng may ta thấy ngươi cực khổ viết, nên không vứt." Sở Tinh Lan đổi chủ đề, lôi ra một cái hòm lớn từ trong nhẫn trữ vật, bên trong chất một đống thư, "Hay là qua đây đọc thử, tiện thể dạy Vượng Tài học chữ."

Hồi đầu Minh Tích Nguyệt đã dốc hết tâm tư để đào góc tước, chẳng biết học đâu ra cái kiểu tặng thư tình, nữ trang vừa xuất hiện là lại gặp y đỏ mặt tặng bọc thư tình dày như gạch nền.

Vừa mở ra, toàn bộ đều là thư tình đọc mà thấy ngại.

Vốn dĩ Sở Tinh Lan muốn vứt nó đi, nhưng thấy y lần nào cũng đưa bọc thư tình dày như gạch nền, chắc viết cũng vất vả lắm, vậy nên cậu cho xuống đáy hòm để.

Bây giờ có thể mang ra rồi.

Sở Tinh Lan bắt đầu đọc, xem thử năm xưa Minh Tích Nguyệt đã viết cho cậu những gì.

Minh Tích Nguyệt vừa nghe thấy thư tình của mình bị đọc thành tiếng, sắc mặt bỗng chốc đỏ rực như cà chua, vội vàng giật về: "Đừng đọc nữa! Đừng đọc nữa! Đó đều là lịch sử đen của ta!"

Hồi đó Minh Tích Nguyệt cắm đầu vào viết thư tình, còn cảm thấy mình quá là thâm tình, giờ thì chỉ toàn là lịch sử đen.

"Không cho! Tặng ta thì là của ta rồi!"


Hai người thi nhau đào lại lịch sử đen của đối phương, cảnh tượng gà bay chó sủa.

Mãi đến khi Sở Tinh Lan lại một nữa bị Minh Tích Nguyệt áp chế muốn giật lại thư tình, giật qua giật lại cuối cùng biến thành Minh Tích Nguyệt muốn thơm thơm.

"Tinh Lan hư quá, phải hôn đến khi ngươi không thể nghịch ngợm được nữa mới thôi."

Ngay đúng lúc này, rừng ngộ đạo sau núi Chiêu Dương Phong xảy ra dị động, cắt ngang hai người bọn họ.

Sở Tinh Lan lập tức bật ra ba mét, đến trước của sổ nhìn về hướng rừng ngộ đạo.

"Sư tôn xuất quan rồi?"

Minh Tích Nguyệt nhìn vòng tay trống rỗng của mình, mặt đen kịt.

Quả nhiên, chỉ cần y và Sở Tinh Lan làm chút gì đó, sẽ luôn có đủ chuyện xảy ra chia cắt bọn họ.

Thậm chí Minh Tích Nguyệt còn bắt đầu nghi ngờ thiên đạo này ghen tỵ y có đạo lữ, dùng đủ mọi thủ đoạn ngăn cản không cho bọn họ ở bên nhau.

Minh Tinh Nguyệt lại một lần nữa biến thành tôm hùm đất chín.

Minh Tích Nguyệt cầm lấy áo choàng khoác lên người cậu, sợ cậu bị cảm lạnh.

"Tinh Lan, ngươi đang nhìn cái gì."

Có thứ gì còn đẹp hơn y?

Sở Tinh Lan nhìn về phía mây lôi kiếp bên ngoài động phủ, nhớ lại cảm giác đau đớn khi lôi kiếp đánh xuống người mình, suýt chút đã nghiến răng nhăn mặt.

"Sư tôn độ kiếp rồi."


Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Story Chương 160: Thư tình năm xưa
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...