Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 159: Tinh Lan, ta đến tập kích đêm rồi đây

113@-

Sở Tích Lan lấy đá truyền tin ra, bên trong truyền đến giọng nói quen thuộc của sư tôn Minh Huyền.

[ Đồ nhi, vi sư bế quan đột phá luyện hư kỳ, trong đá lưu ảnh có vài bộ công pháp mới, các con mang đi mà tu luyện, vi sư xuất quan sẽ kiểm tra. Trông đại sư huynh cho kỹ, đừng để nó gây chuyện khắp nơi, vi sư lại phải thu dọn tàn cục.]

Chẳng trách lúc đại sư huynh sắp đi rồi mới nói chuyện này với cậu, sợ cậu ngăn cản hắn không cho xuống núi.

Không thể không gây chuyện, chỉ cần sư tôn không ở, Sở Tinh Lan và đại sư huynh sẽ dùng đủ mọi cách để gây chuyện.

Cũng may thực lực của bọn họ cũng được, đến nay vẫn chưa đến nỗi tự nghịch chết mình.

Sở Tinh Lan mặc niệm hai câu cho đại sư huynh, hi vọng hắn có thể trở về trước khi sư tôn xuất quan, nếu không, lòng bàn tay của hắn sẽ bị sư tôn đánh sưng.

Sở Tinh Lan nhìn đá lưu ảnh mà sư tôn để lại, trong đó có công pháp mới mà sư tôn tạo ra, còn có người thật làm mẫu.

Sở Tinh Lan nhìn công pháp mới sáng tạo ra của sư tôn, là một bộ công pháp thực chiến, ngộ được trong lúc lịch luyện quan sát linh thú tranh đấu, sau đó tạo ra bộ công pháp này.

Một khi có người tiếp cận bọn họ, có thể lập tức áp chế những kẻ nguy hiểm đó, nhân lúc đối phương không kịp đề phòng mà g**t ch*t.

Trong lưu ảnh thạch, thân ảnh sư tôn như tiên hạc thong dong giữa mây trời, động tác lưu loát, mỗi chiêu mỗi thức đều có lực phá núi sông.

Ngoài ra còn có một số tâm đắc luyện khí mới, vừa vặn thích hợp cho cậu và đại sư huynh sử dụng.

"Công pháp tốt quá đi! Sư tôn thật là hào phóng, lần nào cũng là bảo bối." Sở Tinh Lan mắt sáng lấp lánh, "Đại sư huynh đã học chưa? Lén chuồn xuống núi nhanh thế này, đến lúc sư tôn kiểm tra kết quả, xem hắn lấy gì để trả bài."

Vừa về Chiêu Dương Phong đã có công pháp mới, hời to rồi.

Vì để tránh cho đại sư huynh bị ăn chửi, cậu lấy đá truyền tin nói với đại sư huynh yêu cầu của sư tôn.


Sở Tinh Lan vui vẻ cầm công pháp mới quay về chuẩn bị luyện khí, luyện được hơn một tháng, học được khoảng bảy tám phần, còn một số chi tiết cần đợi sư tôn xuất quan giải đáp mới có kết quả.

Sư tôn vẫn đang bế quan chưa có động tĩnh gì, chẳng biết đột phá luyện hư kỳ ra sao rồi.

Tu vi càng cao tu sĩ càng ít, rất nhiều người đã chết trên con đường tu tiên này, tu sĩ có tu vi trên xuất khiếu kỳ trong tu chân giới không nhiều, luyện hư kỳ lại càng ít.

Trong đá truyền tin, đại sư huynh vẫn còn rất vui vẻ, xem ra vẫn chưa xảy ra vấn đề gì, xử lý chuyện này cũng rất suôn sẻ.

Nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có lẽ sẽ kịp về trước khi sư tôn xuất quan.

Con tôm hùm đất nào đó vừa về đến Hợp Hoan Tông đã lập tức mở đá truyền tin ra tìm cậu, chỉ ước có thể bay đến bên cậu, xem ra vẫn còn khỏe lắm.

Nghĩ đến đây, Sở Tinh Lan cũng yên tâm tu luyện tiếp rồi.

Nửa đêm Sở Tinh Lan đang tu luyện ở trong động phủ, tỳ hưu thì nằm bên cạnh tiếp tục gặm pháp bảo, trông có vẻ như đã béo tròn hơn trước rồi.

Sở Tinh Lan ôm tỳ hưu lên ước lượng thử, đúng thật là béo lên không ít, hồi đầu mới bẳng lòng bàn tay, nay đã tròn vo như một chú mèo mập, lông bóng loáng mượt mà, chạm vào mềm mịn vô cùng.

"Vượng Tài, bao giờ ngươi mới có thể trở thành dáng vẻ thành niên cao lớn vạm vỡ vậy? Nghe nói tỳ hưu rất lớn oai phong lắm, đến khi có năng lực tự bảo vệ, ngươi sẽ không cần giả vờ không biết nói chuyện trước mặt người khác nữa."

Vượng Tài thử ước tính: "Chờ thêm ba đến năm trăm năm nữa."

Tỳ hưu do thiên địa dựng dục mà sinh, bọn chúng sinh ra đã thần thông quảng đại, đương nhiên thời thơ ấu cũng rất dài.



Sở Tinh Lan tuốt lông tỳ hưu nhỏ, đột nhiên nhớ ra một chuyện.

"Lần trước ở Thanh Nguyên Tông ngươi bị đại sư huynh ôm đi có nhìn thấy bọn họ làm gì không?"

Vượng Tài: "Bọn họ đang viết chữ."

Quả nhiên là đang làm chính sự.

Sở Tinh Lan hỏi tiếp: "Viết những gì?"

Hai người lúc nào cũng ở riêng, hóa ra là đang viết chữ!

Tang Tịnh  Viễn là một đệ ưu tú, hắn viết viết vẽ vẽ cũng chẳng có gì lạ, nhưng còn đại sư huynh, hắn có thể bình tĩnh viết ra chữ, đúng là chẳng giống hắn gì cả.

Tỳ hưu xấu hổ: "Cha, ta không biết chữ."

Ban đầu nó cũng rất tò mò, ngó lên ngó xuống, nhìn chẳng hiểu chữ nào, thế là dứt khoát bỏ cuộc, bực bội ở bên cạnh gặm thiên tài địa bảo mà đại sư huynh cho nó.

Sấm sét giữa trời quang, không ngờ tỳ hưu chui ra từ trong trứng lại mù chữ!

Nó không biết chữ!


Lúc này Sở Tinh Lan mới kinh ngạch phát hiện ra, phải giáo dục từ còn tấm bé, dù là linh thú cũng phải biết chữ, nếu không sau này hóa hình thì phải làm sao, mù chữ sẽ bị tu chân giới đào thải đấy!

Cậu lục lại đống sách mình mua với ông chủ sạp sách, không ngờ lại thật sự tìm ra được bộ sách nhập môn nhận mặt chữ dành cho người mới, còn rất thú vị, thế là cậu ném qua cho Vượng Tài.

"Ta tin tưởng, với ngộ tính của ngươi, nhất định sẽ nhanh chóng tham ngộ được những thứ này! Ngươi phải làm một con tỳ hưu có văn hóa! Tốt nhất là xuất khẩu thành văn, bảy bước thành thơ, bụng đầy kinh thư!"

"Ta cũng cần phải học sao? Ta chỉ là một con tỳ hưu!" Vượng Tài nhìn đống sách chất lên còn cao hơn nó, khuôn mặt đáng yêu bỗng chốc xụ xuống, "Không! Ta không muốn học! Áu!"

Chỉ cần nó tìm thiên tài địa bảo ở khắp nơi về gặm đến khi thành niên là được rồi, xem mấy cái này nhàm chán biết bao nhiêu!

Sở Tinh Lan lộ ra một nụ cười ác quỷ, giật lấy thiên tài địa bảo bên miệng tỳ hưu: "Ngươi mà không học hành đàng hoàng, phần ăn của ngươi sẽ không còn nữa!"

Vượng Tài nhìn phần ăn của mình, cực kỳ ấm ức mà đồng ý.

Nó đột nhiên cảnh giác.

"Cha! Có người vào đây! Sắp tới chân núi rồi!"

Vượng Tài cảm nhận được có một tu sĩ đang đến gần chân núi Chiêu Dương Phong, hơi quen thuộc, hình như là người quen.

"Vượng Tài, có người đến, tạm thời đừng nói chuyện, đột cái mũ hẳn hoi vào, đừng để người khác phát hiện ngươi là tỳ hưu. Nếu mà bị bắt thì ngươi có thể lớn tiếng kêu cứu."

Nửa đêm nửa hôm, thứ đáng tiền trong phong bọn họ ngoại trừ đống pháp khí ra thì chỉ còn tỳ hưu được coi là thần thú này thôi, pháp bảo mất rồi còn có thể làm lại, tỳ hưu mà mất chắc cậu phải gào khóc khắp nơi quá.

"Ồ."

Sở Tinh Lan cảm nhận được vị khách không mời mà đến này đang lặng lẽ hướng về phía bọn họ, rất nhanh đã đến gần động phủ, cậu đi qua nấp trong bóng tối quan sát xem kẻ nào to gan đến vậy, dám nhân lúc phong bọn họ chỉ có mỗi mình cậu mà lẻn vào ăn trộm.

Vừa nhìn thấy đã không nói nên lời.

Một con tôm hùm đất đang thử leo cửa sổ lẻn vào trong động phủ của cậu.

Này là đến trộm người rồi.

Sở Tinh Lan đi qua, im lặng chạm mặt với Minh Tích Nguyệt mới trèo vào được một chân, chỉ về phía cửa lớn không có ai cản.

"Ngươi ở đây làm gì? Ta để cửa cho ngươi rồi, có thể vào thẳng."

Sở Tinh Lan biết Minh Tích Nguyệt không chờ nổi, nhất định sẽ qua đây tìm cậu, cửa động phủ cũng không bày cấm chế, thế mà y không đi cửa lớn, cứ phải trèo đường cửa sổ mới chịu.

"Như vậy mới k*ch th*ch."

Minh Tích Nguyệt mặt không đỏ tim không loạn, cười hi hi tiếp tục trèo cửa sổ, từ trên cửa sổ nhảy xuống, còn ôm mấy búp măng dính bùn, vừa nhìn là biết trộm đào cạnh rừng ngộ đạo của sư tôn.

"Tinh Lan, ta đến tập kích đêm rồi đây."

Y nói tập kích đêm, đúng thật là giữa đêm tối gió lặng mà mò đến tìm người.


Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Story Chương 159: Tinh Lan, ta đến tập kích đêm rồi đây
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...