Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 139: Đừng ai mong được sung sướng
68@-
Sở Tinh Lan lặng lẽ vểnh tai hóng hớt.
Có dưa? Tiết lộ chút đi, ta muốn nghe.
Huynh muội đoạn tuyệt, thủ túc tương tàn, nghe có vẻ rất k*ch th*ch.
Trong đầu cậu đã nghĩ ra đủ kiểu suy đoán, tiện thể đâm hắn cho hắn một nhát: "Kiếm ngươi tặng cho muội muội, sao lại dùng để giết ngươi? Là bị người ta trộm mất, hay là muội muội người dùng nó để giết ngươi?"
Tuy cậu đánh không lại, nhưng công kích tâm lý thì vẫn làm được.
Sở Tinh Lan không vui vẻ thì đừng ai mong được sung sướng.
Có lẽ Sở Tinh Lan đã nói trúng, Đại Vu nhớ lại chuyện xưa, trái tim vốn đã nguội lạnh từ lâu bỗng như đau nhói trở lại, khiến hắn thoáng ảo giác thấy lại cảnh tượng bị chính người mình quan tâm g**t ch*t.
Khuôn mặt vô cùng quen thuộc ấy của Minh Tích Nguyệt cầm kiếm đứng trước mặt hắn, tựa như đang tái hiện lại cảnh tượng năm xưa.
Sát khí trên người Đại Vu vốn đã nặng, nay lại càng thêm trầm trọng, nhìn hai người bọn họ càng lúc càng chướng mắt.
"Chướng mắt, quá chướng mắt. Ngươi có một khuôn mặt khiến ta thấy ghét! Sao ngươi lại có thể giống đến như vậy!" Đại Vu không thích nhắc lại quá khứ của mình, giờ đây hắn chỉ muốn giết sạch những người mà mình thấy chán ghét, "Không cần lắm lời, dù các ngươi có kéo dài thời gian, thì hôm nay vẫn sẽ phải bỏ mạng tại nơi này, quan tài của ta có thể tặng cho các ngươi, để người có tình các ngươi chôn cùng một chỗ."
"Khỏi đi, ta không cần đồ mà người khác đã dùng qua, người giữ lại tự mình dùng đi." Sở Tinh Lan từ chối món quà quá đáng của Đại Vu, "Ngươi chỉ là một mảnh tàn hồn, mà lại có thể gây ra nhiều chuyện như vậy, bản thể của ngươi ở đâu?"
Sở Tinh Lan nghi ngờ cấm địa chỉ phong ấn tàn hồn của hắn.
Thái lát sư thúc còn có thể bắt bản thân ra thành thịt băm, cậu nghi ngờ thân thể của Đại Vu này đang giấu ở chỗ khác làm loạn.
Đại Vu không nói chuyện cũ có hơi đáng tiếc, cảm giác như đã bỏ lỡ một chuyện gì đó k*ch th*ch.
Đại Vu nói như vậy thì chắc chắn Minh Tích Nguyệt trông rất giống muội muội của hắn, nhưng Minh Tích Nguyệt là nhân loại thuần chủng, mà y lại có được kiếm linh, chuyện lạ.
Sở Tinh Lan bỗng thấy tò mò không biết vị tác giả vô danh trong giới tu chân kia, người đã viết ra một đống truyện đúng y như thực tế, có biết chuyện xưa này không, biết thì viết ra để cậu hóng một chút.
"Không nói cho ngươi." Đại Vu trực tiếp động thủ, "Cho dù chỉ là một mảnh tàn hồn thì ta cũng có thể giết sạch các người, ngươi đa được trải nghiệm qua rồi, các ngươi đánh không lại ta."
Đã giao thủ cùng hắn, đương nhiên Sở Tinh Lan biết rõ mảnh tàn hồn khiến cậu lãng phí hơn phân nửa pháp bảo trên người chỉ để kéo dài chút thời gian này có thực lực kh*ng b* cỡ nào.
Đã từng giao thủ với hắn, Sở Tinh Lan đương nhiên hiểu rõ thực lực đáng sợ của mảnh tàn hồn này, chỉ trong thời gian ngắn đã khiến hơn nửa số pháp bảo giữ mạng trên người cậu vỡ nát, chỉ để kéo dài lấy một chút thời gian.
Một mảnh tàn hồn thôi mà đã mạnh đến thế, vậy nếu bản thể hoàn chỉnh, chẳng phải tu vi đã gần chạm đến cảnh giới phi thăng rồi sao?
Giờ cậu chỉ ước mình tu luyện nhanh hơn chút nữa, nhanh chóng nâng cao tu vi, trở thành vô địch thủ trong tu chân giới.
Gặp kẻ nào lén lút giở trò thì đánh chết kẻ đó ngay!
Này thì bày trò!
"Thảo nào có thể thương tổn được ngươi, thì ra là có ngọn nguồn cả." Minh Tích Nguyệt nhìn thanh kiếm trong tay mình, sau đó trực tiếp xông lên, "Vậy ta dùng nó để giết ngươi, cũng không quá đáng chứ?"
Minh Tích Nguyệt thích giết người diệt tâm.
Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt phối hợp cùng nhau chống địch, cắn răng đối mặt với mảnh tàn hồn của Đại Vu.
Pháp thuật của Đại Vu xảo quyệt khó lường, vận dụng Vu thuật một cách lão luyện, dùng tu vi áp chế hai người bọn họ, đã rất nhiều lần suýt nữa đánh chết cả hai!
Giao đấu với kẻ có thực lực chênh lệch quá lớn chẳng khác nào bước đi trên núi đao biển lửa, chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng, vạn kiếp bất phục!
Trong lúc đang giằng co với Đại Vu, ngay vào thời khắc nguy hiểm khi đòn tấn công sắp bổ xuống đỉnh đầu, Sở Tinh Lan lại bất ngờ lĩnh ngộ được đạo tu hành của chính mình trong lúc giao chiến.
Ngộ đạo trong hiểm cảnh!
Tu vi trên người Sở Tinh Lan bỗng dưng tăng cao, linh khí không ngừng tuôn vào đan điền đã cạn kiệt vì chiến đấu, rất nhanh đã khiến kinh mạch đầy ắp linh lực, trực tiếp đột phá cảnh giới.
Phân thần trung kỳ!
Tu vi càng cao, mỗi một cảnh giới lại như trời vực, mỗi lần đột phá đều khiến thế giới trong mắt họ thay đổi hoàn toàn.
Ngay khoảnh khắc tu vi đột phá, thế giới rộng lớn trong mắt Sở Tinh Lan trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, dấu vết của linh khí cũng có thể dễ dàng nắm bắt, ngay cả dòng chảy của thời gian cũng dường như chậm lại.
Những chiêu thức khó nắm bắt của tàn hồn Đại Vu giờ đã trở nên có quy luật trong mắt cậu, cũng dễ dàng hơn để tìm ra sơ hở của đối phương.
Trong khoảnh khắc Đại Vu sững người, Sở Tinh Lan lập tức rút ra cây thương của mình, theo sức mạnh dần gia tăng, uy lực của pháp khí này cũng bộc phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết!
"Ta còn có hậu chiêu!"
Tuy Đại Vu chưa từng thấy qua thứ này, nhưng hắn cảm nhận được nguy cơ, vô thức muốn tránh né.
Sở Tinh Lan gọi ra dây mây quấn chặt lấy hai chân Đại Vu, không cho hắn cơ hội trốn tránh.
Ầy~ Ngũ hành linh căn dùng tốt ghê~
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Trên tay Đại Vu bỗng xuất hiện một lỗ thủng máu me, xuyên thẳng đến tận ngực, còn vương mùi cháy khét, hứng trọn đòn công kích của cậu!
Bị kẻ có thực lực kém xa mình làm bị thương, sắc mặt Đại Vu bỗng trở nên tốt hơn: "Đúng rồi! Chính là như vậy! Ngươi thế này ta rất tán thưởng!"
Dễ bị g**t ch*t thì còn gì vui chứ?
Vẫn nên có chút năng lực thì giết mới đã tay!
Thần hồn của Đại Vu bị thương mà trông như không biết đau, dơ tay vồ về phía Sở Tinh Lan, từng bước ép sát Sở Tinh Lan ý đồ g**t ch*t đối phương.
"Lại đột phá rồi?"
Áp lực của Minh Tích Nguyệt lại nặng thêm rồi.
Cứ tiếp tục thế này, Sở Tinh Lan phi thăng rồi y vẫn còn ở lại tu chân giới.
Tu sĩ bình thường mà đứt tay thì phần lớn là phế rồi, nhưng Vu thuật quá mức quỷ dị, lại còn là tàn hồn, nên vết thương này không có ảnh hưởng quá nhiều đến hắn.
Vết thương trên người Đại Vu lại một lần nữa khép lại, hắn nhặt cánh tay dưới đất lên, ngay lập tức nối lại, xoay cổ tay nhìn về phía hai người.
Hai người họ thiên phú xuất chúng, đặt vào thời đại của hắn cũng là những thiên tài hiếm gặp.
Đáng tiếc, hôm nay thiên tài phải bỏ mình tại đây rồi.
"Đúng là kỳ tích y học, nối lại tay đứt, năng lực này mà không làm đại phu cứu thế đúng là rất đáng tiếc."Sở Tinh Lan đang âm thầm tặc lưỡi cảm thán, "Cắt đứt rồi mà vẫn nối lại được?"
Nếu tan nát thành thịt băm mà vẫn có thể nổi lại được, thì đúng là quá nghịch thiên rồi.
"Các ngươi có thể thử xem, linh lực của các ngươi sắp cạn kiệt rồi, còn đánh thế nào được."
"Ta còn có thể nổ lò luyện đan!"
Nói là làm luôn, Minh Tích Nguyệt gặp chuyện khó giải quyết lại bắt đầu đập đống lò luyện đan trong nhẫn trữ vật.
Kỹ thuật nổ lò luyện đan của y đã đạt đến mức điêu luyện, có chuyện gì khó thì nổ vài lò, ngoài tốn tiền ra cũng chẳng có khuyết điểm gì.
Lò luyện đan nổ tung ngay tức khắc
Bụi mù nổ ra che khuất tầm nhìn, Sở Tinh Lan vừa thấy có cơ hội, lập tức kéo Minh Tích Nguyệt chạy về phía lối ra!
"Chạy!"
Thực lực chênh lệch quá lớn, đánh không lại thì cậu cũng không miễn cưỡng, vừa có cơ hội là kéo Minh Tích Nguyệt chạy trốn, hoàn toàn không cho Đại Vu cơ hội đuổi theo bọn họ.
Đại Vu lại một lần nữa tập trung ánh mắt, khóa chặt dấu vết của hai người trong làn bụi mờ.
"Muốn chạy ư?"
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Sở Tinh Lan lặng lẽ vểnh tai hóng hớt.
Có dưa? Tiết lộ chút đi, ta muốn nghe.
Huynh muội đoạn tuyệt, thủ túc tương tàn, nghe có vẻ rất k*ch th*ch.
Trong đầu cậu đã nghĩ ra đủ kiểu suy đoán, tiện thể đâm hắn cho hắn một nhát: "Kiếm ngươi tặng cho muội muội, sao lại dùng để giết ngươi? Là bị người ta trộm mất, hay là muội muội người dùng nó để giết ngươi?"
Tuy cậu đánh không lại, nhưng công kích tâm lý thì vẫn làm được.
Sở Tinh Lan không vui vẻ thì đừng ai mong được sung sướng.
Có lẽ Sở Tinh Lan đã nói trúng, Đại Vu nhớ lại chuyện xưa, trái tim vốn đã nguội lạnh từ lâu bỗng như đau nhói trở lại, khiến hắn thoáng ảo giác thấy lại cảnh tượng bị chính người mình quan tâm g**t ch*t.
Khuôn mặt vô cùng quen thuộc ấy của Minh Tích Nguyệt cầm kiếm đứng trước mặt hắn, tựa như đang tái hiện lại cảnh tượng năm xưa.
Sát khí trên người Đại Vu vốn đã nặng, nay lại càng thêm trầm trọng, nhìn hai người bọn họ càng lúc càng chướng mắt.
"Chướng mắt, quá chướng mắt. Ngươi có một khuôn mặt khiến ta thấy ghét! Sao ngươi lại có thể giống đến như vậy!" Đại Vu không thích nhắc lại quá khứ của mình, giờ đây hắn chỉ muốn giết sạch những người mà mình thấy chán ghét, "Không cần lắm lời, dù các ngươi có kéo dài thời gian, thì hôm nay vẫn sẽ phải bỏ mạng tại nơi này, quan tài của ta có thể tặng cho các ngươi, để người có tình các ngươi chôn cùng một chỗ."
"Khỏi đi, ta không cần đồ mà người khác đã dùng qua, người giữ lại tự mình dùng đi." Sở Tinh Lan từ chối món quà quá đáng của Đại Vu, "Ngươi chỉ là một mảnh tàn hồn, mà lại có thể gây ra nhiều chuyện như vậy, bản thể của ngươi ở đâu?"
Sở Tinh Lan nghi ngờ cấm địa chỉ phong ấn tàn hồn của hắn.
Thái lát sư thúc còn có thể bắt bản thân ra thành thịt băm, cậu nghi ngờ thân thể của Đại Vu này đang giấu ở chỗ khác làm loạn.
Đại Vu không nói chuyện cũ có hơi đáng tiếc, cảm giác như đã bỏ lỡ một chuyện gì đó k*ch th*ch.
Đại Vu nói như vậy thì chắc chắn Minh Tích Nguyệt trông rất giống muội muội của hắn, nhưng Minh Tích Nguyệt là nhân loại thuần chủng, mà y lại có được kiếm linh, chuyện lạ.
Sở Tinh Lan bỗng thấy tò mò không biết vị tác giả vô danh trong giới tu chân kia, người đã viết ra một đống truyện đúng y như thực tế, có biết chuyện xưa này không, biết thì viết ra để cậu hóng một chút.
"Không nói cho ngươi." Đại Vu trực tiếp động thủ, "Cho dù chỉ là một mảnh tàn hồn thì ta cũng có thể giết sạch các người, ngươi đa được trải nghiệm qua rồi, các ngươi đánh không lại ta."
Đã giao thủ cùng hắn, đương nhiên Sở Tinh Lan biết rõ mảnh tàn hồn khiến cậu lãng phí hơn phân nửa pháp bảo trên người chỉ để kéo dài chút thời gian này có thực lực kh*ng b* cỡ nào.
Đã từng giao thủ với hắn, Sở Tinh Lan đương nhiên hiểu rõ thực lực đáng sợ của mảnh tàn hồn này, chỉ trong thời gian ngắn đã khiến hơn nửa số pháp bảo giữ mạng trên người cậu vỡ nát, chỉ để kéo dài lấy một chút thời gian.
Một mảnh tàn hồn thôi mà đã mạnh đến thế, vậy nếu bản thể hoàn chỉnh, chẳng phải tu vi đã gần chạm đến cảnh giới phi thăng rồi sao?
Giờ cậu chỉ ước mình tu luyện nhanh hơn chút nữa, nhanh chóng nâng cao tu vi, trở thành vô địch thủ trong tu chân giới.
Gặp kẻ nào lén lút giở trò thì đánh chết kẻ đó ngay!
Này thì bày trò!
"Thảo nào có thể thương tổn được ngươi, thì ra là có ngọn nguồn cả." Minh Tích Nguyệt nhìn thanh kiếm trong tay mình, sau đó trực tiếp xông lên, "Vậy ta dùng nó để giết ngươi, cũng không quá đáng chứ?"
Minh Tích Nguyệt thích giết người diệt tâm.
Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt phối hợp cùng nhau chống địch, cắn răng đối mặt với mảnh tàn hồn của Đại Vu.
Pháp thuật của Đại Vu xảo quyệt khó lường, vận dụng Vu thuật một cách lão luyện, dùng tu vi áp chế hai người bọn họ, đã rất nhiều lần suýt nữa đánh chết cả hai!
Giao đấu với kẻ có thực lực chênh lệch quá lớn chẳng khác nào bước đi trên núi đao biển lửa, chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng, vạn kiếp bất phục!
Trong lúc đang giằng co với Đại Vu, ngay vào thời khắc nguy hiểm khi đòn tấn công sắp bổ xuống đỉnh đầu, Sở Tinh Lan lại bất ngờ lĩnh ngộ được đạo tu hành của chính mình trong lúc giao chiến.
Ngộ đạo trong hiểm cảnh!
Tu vi trên người Sở Tinh Lan bỗng dưng tăng cao, linh khí không ngừng tuôn vào đan điền đã cạn kiệt vì chiến đấu, rất nhanh đã khiến kinh mạch đầy ắp linh lực, trực tiếp đột phá cảnh giới.
Phân thần trung kỳ!
Tu vi càng cao, mỗi một cảnh giới lại như trời vực, mỗi lần đột phá đều khiến thế giới trong mắt họ thay đổi hoàn toàn.
Ngay khoảnh khắc tu vi đột phá, thế giới rộng lớn trong mắt Sở Tinh Lan trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, dấu vết của linh khí cũng có thể dễ dàng nắm bắt, ngay cả dòng chảy của thời gian cũng dường như chậm lại.
Những chiêu thức khó nắm bắt của tàn hồn Đại Vu giờ đã trở nên có quy luật trong mắt cậu, cũng dễ dàng hơn để tìm ra sơ hở của đối phương.
Trong khoảnh khắc Đại Vu sững người, Sở Tinh Lan lập tức rút ra cây thương của mình, theo sức mạnh dần gia tăng, uy lực của pháp khí này cũng bộc phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết!
"Ta còn có hậu chiêu!"
Tuy Đại Vu chưa từng thấy qua thứ này, nhưng hắn cảm nhận được nguy cơ, vô thức muốn tránh né.
Sở Tinh Lan gọi ra dây mây quấn chặt lấy hai chân Đại Vu, không cho hắn cơ hội trốn tránh.
Ầy~ Ngũ hành linh căn dùng tốt ghê~
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Trên tay Đại Vu bỗng xuất hiện một lỗ thủng máu me, xuyên thẳng đến tận ngực, còn vương mùi cháy khét, hứng trọn đòn công kích của cậu!
Bị kẻ có thực lực kém xa mình làm bị thương, sắc mặt Đại Vu bỗng trở nên tốt hơn: "Đúng rồi! Chính là như vậy! Ngươi thế này ta rất tán thưởng!"
Dễ bị g**t ch*t thì còn gì vui chứ?
Vẫn nên có chút năng lực thì giết mới đã tay!
Thần hồn của Đại Vu bị thương mà trông như không biết đau, dơ tay vồ về phía Sở Tinh Lan, từng bước ép sát Sở Tinh Lan ý đồ g**t ch*t đối phương.
"Lại đột phá rồi?"
Áp lực của Minh Tích Nguyệt lại nặng thêm rồi.
Cứ tiếp tục thế này, Sở Tinh Lan phi thăng rồi y vẫn còn ở lại tu chân giới.
Tu sĩ bình thường mà đứt tay thì phần lớn là phế rồi, nhưng Vu thuật quá mức quỷ dị, lại còn là tàn hồn, nên vết thương này không có ảnh hưởng quá nhiều đến hắn.
Vết thương trên người Đại Vu lại một lần nữa khép lại, hắn nhặt cánh tay dưới đất lên, ngay lập tức nối lại, xoay cổ tay nhìn về phía hai người.
Hai người họ thiên phú xuất chúng, đặt vào thời đại của hắn cũng là những thiên tài hiếm gặp.
Đáng tiếc, hôm nay thiên tài phải bỏ mình tại đây rồi.
"Đúng là kỳ tích y học, nối lại tay đứt, năng lực này mà không làm đại phu cứu thế đúng là rất đáng tiếc."Sở Tinh Lan đang âm thầm tặc lưỡi cảm thán, "Cắt đứt rồi mà vẫn nối lại được?"
Nếu tan nát thành thịt băm mà vẫn có thể nổi lại được, thì đúng là quá nghịch thiên rồi.
"Các ngươi có thể thử xem, linh lực của các ngươi sắp cạn kiệt rồi, còn đánh thế nào được."
"Ta còn có thể nổ lò luyện đan!"
Nói là làm luôn, Minh Tích Nguyệt gặp chuyện khó giải quyết lại bắt đầu đập đống lò luyện đan trong nhẫn trữ vật.
Kỹ thuật nổ lò luyện đan của y đã đạt đến mức điêu luyện, có chuyện gì khó thì nổ vài lò, ngoài tốn tiền ra cũng chẳng có khuyết điểm gì.
Lò luyện đan nổ tung ngay tức khắc
Bụi mù nổ ra che khuất tầm nhìn, Sở Tinh Lan vừa thấy có cơ hội, lập tức kéo Minh Tích Nguyệt chạy về phía lối ra!
"Chạy!"
Thực lực chênh lệch quá lớn, đánh không lại thì cậu cũng không miễn cưỡng, vừa có cơ hội là kéo Minh Tích Nguyệt chạy trốn, hoàn toàn không cho Đại Vu cơ hội đuổi theo bọn họ.
Đại Vu lại một lần nữa tập trung ánh mắt, khóa chặt dấu vết của hai người trong làn bụi mờ.
"Muốn chạy ư?"
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Story
Chương 139: Đừng ai mong được sung sướng
10.0/10 từ 12 lượt.