Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 138: Khí thế bắt gian
67@-
Câu nói dễ gây hiểu lầm của Minh Tích Nguyệt vừa thốt ra, lập tức khiến hai người đang quyết đấu giữa ranh giới sống chết sững lại tại chỗ.
Minh Tích Nguyệt đến cứu người mà cứu với khí thế như đi bắt gian, hùng hổ xông vào khiến người ta khó mà phớt lờ được sự tồn tại của y.
Sở Tinh Lan: "....."
Trong hoàn cảnh nghiêm túc thế này mà ngươi cũng có thể nói mờ ám như vậy, không hổ là ngươi.
Ngay khi bức tường đá sụp xuống, thân ảnh đỏ rực của Minh Tích Nguyệt hiện ra trước mặt hai người, vì chạy đến quá vội, trên người y phủ một tầng mồ hôi mỏng, thoạt nhìn vô cùng gấp gáp.
Lần này Minh Tích Nguyệt đến rất nhanh, thời gian còn chưa một nén nhang, cứ như trên người y gắn sẵn định vị vậy.
Vừa trông thấy Sở Tinh Lan, đôi mắt ảm đạm ấy như cỏ cây gặp ánh nắng ban mai, tham lam hút lấy từng tia sinh khí, vội vã bước nhanh về phía cậu.
"Tinh Lan, ta đến tìm ngươi rồi đây, cái chỗ quỷ quái này lắm cơ quan thật, ta phải phá đi khá nhiều mới vào đây được."
Khó khăn lắm y mới được nắm tay, thế mà lại có người tách bọn họ ra.
Lúc Minh Tích Nguyệt cảm nhận được một pháp bảo giữ mạng mà mình tặng cho Sở Tinh Lan đã bị vỡ, y vội muốn chết.
Sở Tinh Lan gặp phải nguy hiểm rồi!
Minh Tích Nguyệt dùng tốc độ nhanh nhất xông đến đây, giữa đường còn gặp phải không ít bẫy rập ngăn cản bước đi của y.
Sở Tinh Lan: "Tích Nguyệt, ngươi mau đi, lão già này rất mạnh, nếu không đi lát nữa chúng ta sẽ phải chết chung một chỗ luôn đấy!"
Đấu với người này, khả năng thắng của Sở Tinh Lan không cao lắm, cậu không hi vọng Minh Tích Nguyệt sẽ bị thương.
"Ta cảm nhận được có người muốn giết ngươi, nên vội vàng chạy đến giúp đỡ. Thêm cả ta nữa, chỉ là một tàn hồn cỏn con mà thôi, chẳng thể g**t ch*t được chúng ta. Ngươi còn ở đây, thì ta tuyệt đối sẽ không rời đi."
Minh Tích Nguyệt cầm trường kiếm đứng chắn trước mặt Sở Tinh Lan, mắc mặt lạnh lùng nhìn tàn hồn Đại Vu, như muốn trực tiếp xử lý ngay tại chỗ.
"Các xa hắn ra, người chết thì nên có dáng vẻ của người chết, nếu không ta đào mộ ngươi lên, đốt tro cốt ngươi thành tro bụi, cho ngươi vĩnh viễn không được an nghỉ!"
Minh Tích Nguyệt cảm nhận được cấm địa này của Thanh Nguyên Tông không gì tốt lành, lúc nào cũng có kẻ dòm ngó đến đạo lữ của y.
Vậy nên vừa vào cái là y buông lời cay nghiệt.
Đào mộ của kẻ thù, đốt xương bọn chúng thành tro bụi, Minh Tích Nguyệt rất có kinh nghiệm trong chuyện này.
"Sở Tinh Lan, người này lại tìm đến đây rồi, y như một con bạch tuộc dính người." Đại Vu cau mày nhìn Minh Tích Nguyệt, cảm thấy hơi khó hiểu, "Ta đã tách hai người các ngươi ra, sao mới đó mà đã tìm đến được đến đây rồi?"
Ngóc ngách trong cấm địa rất phức tạp, vì để Sở Tinh Lan tách khỏi bầy đàn, hắn đã tốn không ít sức lức mới chia rẽ được bọn họ, thế mà chưa được bao lâu Minh Tích Nguyệt đã lại tìm tới cửa.
Lẽ nào trong lúc hắn ngủ say, tu chân giới đã sảy ra chuyện gì đó mà hắn không biết?
Hay là bọn họ có duyên, đến cả thiên đạo cũng không thể làm làm ngơ?
"Đây là sức mạnh của khoa học kỹ thuật, có định vị thôi."
Sở Tinh Lan nhớ đến những tu sĩ vì nghiện mạng mà không màng tu luyện, bỗng chốc cảm thấy hơi chột dạ.
"Có lẽ là vì sắp chuyển sang thời đại tu tiên công nghệ số rồi, Đại Vu à, thời đại đã đổi thay, ngươi vẫn nên nằm trong quan tài mà làm lão già lạc hậu đi."
Tiện thì tiện thật, nhưng tu sĩ phải đối mặt với nhiều cám dỗ, con đường tu tiên của bọn họ cũng gập ghềnh hơn.
Nhưng nghĩ lại thiên đạo cũng chẳng có phản ứng gì, mà tốc độ tu luyện của cậu càng ngày càng nhanh, Sở Tinh Lan cảm thấy yên tâm hẳn
Đối mặt với cám dỗ không thể chuyên tâm tu luyện, vậy thì là vấn đề của bọn họ rồi!
"Đạo lữ quấn quýt bên nhau chẳng phải rất bình thường sao?" Chẳng có chuyện gì ngăn cản được Minh Tích Nguyệt khoe ân ái, "Ngươi hết lần này tới lần khác âm mưu chia rẽ bọn ta, tốt nhất đừng bao giờ từ dưới đất chui lên nữa."
Dù bọn họ có bị chia cắt bao nhiêu lần đi chăng nữa, Minh Tích Nguyệt vẫn sẽ luôn tìm được được người, sau đó lại dính lấy Sở Tinh Lan không rời.
Vừa nhìn thấy tên Đại Vu kỳ lạ kia, Minh Tích Nguyệt đã chắc chắn hắn chính là kẻ chia cắt bọn họ, giờ lại còn muốn giết Sở Tinh Lan.
Đại vu: "Đạo lữ của Sở Tinh Lan?"
Đại Vu càng nghĩ càng nhăn mặt, hắn vốn muốn chọn một thân thể không có bất kỳ một mối quan hệ nào trong tu chân giới, không ngờ với tính cách độc lai độc vãng của Sở Tinh Lan mà cũng có thể tìm được đạo lữ.
Lần này thì hay rồi, rắc rối cần xử lý càng ngày càng nhiều.
Đại Vu bất lực thở dài một hơi, tay công kích Minh Tích Nguyệt: "Đã vậy, để ta tiễn hai ngươi cùng lên đường, làm một đôi uyên ương mệnh khổ dưới suối vàng!"
Hắn đã giết nhiều người thế rồi, giờ chỉ giết thêm một người nữa thôi mà.
"Muốn giết ta ư? Ngươi đã hỏi kiếm và lò luyện đan của ta chưa?"
Khi Đại Vu chạm phải luồng kiếm khí này, sát khí từ kiếm đột ngột bùng lên dữ dội, như thể mang tính khắc chế hắn, khiến hắn khựng lại một lần nữa, vội vàng né tránh kiếm khí từ linh kiếm của Minh Tích Nguyệt.
Đại Vu nhìn gương mặt rạng rỡ đầy tự tin của Minh Tích Nguyệt chầm tư trong chốc lát: "Mặt ngươi trông rất quen, hình như ta đã từng gặp ở đâu rồi thì phải? Lâu quá rồi, suýt nữa quên mất người đó."
Gương mặt của Minh Tích Nguyệt tương tự với gương mặt của người trong ký ức, cũng rất giống một người mà hắn cực kỳ ghét.
Đến khi nhớ ra một bóng người, hắn mới chợt bừng tỉnh.
Minh Tích Nguyệt: "Lão yêu quái, ta không quen biết ngươi, ta là người thuần chủng, không có quan hệ gì với Vu tộc. Ngươi đừng hòng dùng kế ly gián phá hoại tình cảm giữa ta và Tinh Lan."
Minh Tích Nguyệt mắng thầm tên này quả nhiên gian trá xảo quyệt, không chỉ thích đào góc tường, mà còn ở đây ly gián chia rẽ.
Đáng hận!
Minh Tích Nguyệt đã ghi thêm của hắn vào danh sách kẻ thù.
"Đúng là không quen biết, miệng của nàng ta không độc như ngươi, cũng không phải là một nam nhân thô kệch," Đại Vu cẩn thận nhìn kỹ lại, phát hiện thanh kiếm vừa nãy rất quen thuộc, "Vũ khí của ngươi thì lại rất giống."
Đại Vu nhìn thấy thanh kiếm của Minh Tích Nguyệt thì lộ rõ vẻ ngạc nhiên, quan sát một lúc, trên gương mặt đầy phù văn của hắn hiện lên một biểu cảm vừa kỳ lạ vừa phức tạp.
"Thì ra là kiếm của cố nhân, không ngờ thanh kiếm này lại ở trong tay của ngươi."
Chính là thanh kiếm này.
"Ngươi biết nó?"
Nghe vậy, Minh Tích Nguyệt liếc nhìn thanh linh kiếm kỳ quái không rõ lai lịch của y, thầm nghĩ, thế mà lại có quan hệ với lão già này, hèn gì sát khí lại nặng đến vậy.
Chắc sẽ không đột nhiên phản chủ đâm y một nhát đấy chứ?
Chỉ trong phút chốc, Minh Tích Nguyệt đã nghĩ xong cách giải quyết, nếu linh kiếm dám phản bội y, thì y sẽ nung chảy nó tặng cho Sở Tinh Lan làm nguyên liệu luyện khí.
Linh kiếm: "?"
Lại trách ta rồi.
Nghiêm cấm bổ não lung tung!
Ta thấy ngươi chẳng qua là muốn tặng quà cho người trong lòng, tiện thể lôi ta ra làm vật hy sinh thì có!
Linh kiếm vừa làu bàu chửi rủa, vừa phát ra tiếng ngân đầy phẫn uất.
Tuy không ai nghe hiểu, nhưng vẫn cảm nhận được sự tức giận của linh kiếm.
Sở Tinh Lan liếc Minh Tích Nguyệt một cái, đang nghĩ không biết tên tiểu tử này lại đang nghĩ lung tung chuyện gì, sao cậu cảm thấy y cũng bị linh kiếm chửi luôn rồi.
"Nhớ ra rồi, đây chính là thanh kiếm do chính tay ta luyện chế năm xưa để tặng cho muội muội của ta."
Lại nghe tên quái nhân kia tiếp tục cất lời, giọng nói đầy oán hận và không cam lòng:
"Thật hoài niệm, thanh kiếm này, cũng chính là thanh kiếm lấy mạng ta năm đó. Một kiếm ấy, đau đến thấu tận tim gan."
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Câu nói dễ gây hiểu lầm của Minh Tích Nguyệt vừa thốt ra, lập tức khiến hai người đang quyết đấu giữa ranh giới sống chết sững lại tại chỗ.
Minh Tích Nguyệt đến cứu người mà cứu với khí thế như đi bắt gian, hùng hổ xông vào khiến người ta khó mà phớt lờ được sự tồn tại của y.
Sở Tinh Lan: "....."
Trong hoàn cảnh nghiêm túc thế này mà ngươi cũng có thể nói mờ ám như vậy, không hổ là ngươi.
Ngay khi bức tường đá sụp xuống, thân ảnh đỏ rực của Minh Tích Nguyệt hiện ra trước mặt hai người, vì chạy đến quá vội, trên người y phủ một tầng mồ hôi mỏng, thoạt nhìn vô cùng gấp gáp.
Lần này Minh Tích Nguyệt đến rất nhanh, thời gian còn chưa một nén nhang, cứ như trên người y gắn sẵn định vị vậy.
Vừa trông thấy Sở Tinh Lan, đôi mắt ảm đạm ấy như cỏ cây gặp ánh nắng ban mai, tham lam hút lấy từng tia sinh khí, vội vã bước nhanh về phía cậu.
"Tinh Lan, ta đến tìm ngươi rồi đây, cái chỗ quỷ quái này lắm cơ quan thật, ta phải phá đi khá nhiều mới vào đây được."
Khó khăn lắm y mới được nắm tay, thế mà lại có người tách bọn họ ra.
Lúc Minh Tích Nguyệt cảm nhận được một pháp bảo giữ mạng mà mình tặng cho Sở Tinh Lan đã bị vỡ, y vội muốn chết.
Sở Tinh Lan gặp phải nguy hiểm rồi!
Minh Tích Nguyệt dùng tốc độ nhanh nhất xông đến đây, giữa đường còn gặp phải không ít bẫy rập ngăn cản bước đi của y.
Sở Tinh Lan: "Tích Nguyệt, ngươi mau đi, lão già này rất mạnh, nếu không đi lát nữa chúng ta sẽ phải chết chung một chỗ luôn đấy!"
Đấu với người này, khả năng thắng của Sở Tinh Lan không cao lắm, cậu không hi vọng Minh Tích Nguyệt sẽ bị thương.
"Ta cảm nhận được có người muốn giết ngươi, nên vội vàng chạy đến giúp đỡ. Thêm cả ta nữa, chỉ là một tàn hồn cỏn con mà thôi, chẳng thể g**t ch*t được chúng ta. Ngươi còn ở đây, thì ta tuyệt đối sẽ không rời đi."
Minh Tích Nguyệt cầm trường kiếm đứng chắn trước mặt Sở Tinh Lan, mắc mặt lạnh lùng nhìn tàn hồn Đại Vu, như muốn trực tiếp xử lý ngay tại chỗ.
"Các xa hắn ra, người chết thì nên có dáng vẻ của người chết, nếu không ta đào mộ ngươi lên, đốt tro cốt ngươi thành tro bụi, cho ngươi vĩnh viễn không được an nghỉ!"
Minh Tích Nguyệt cảm nhận được cấm địa này của Thanh Nguyên Tông không gì tốt lành, lúc nào cũng có kẻ dòm ngó đến đạo lữ của y.
Vậy nên vừa vào cái là y buông lời cay nghiệt.
Đào mộ của kẻ thù, đốt xương bọn chúng thành tro bụi, Minh Tích Nguyệt rất có kinh nghiệm trong chuyện này.
"Sở Tinh Lan, người này lại tìm đến đây rồi, y như một con bạch tuộc dính người." Đại Vu cau mày nhìn Minh Tích Nguyệt, cảm thấy hơi khó hiểu, "Ta đã tách hai người các ngươi ra, sao mới đó mà đã tìm đến được đến đây rồi?"
Ngóc ngách trong cấm địa rất phức tạp, vì để Sở Tinh Lan tách khỏi bầy đàn, hắn đã tốn không ít sức lức mới chia rẽ được bọn họ, thế mà chưa được bao lâu Minh Tích Nguyệt đã lại tìm tới cửa.
Lẽ nào trong lúc hắn ngủ say, tu chân giới đã sảy ra chuyện gì đó mà hắn không biết?
Hay là bọn họ có duyên, đến cả thiên đạo cũng không thể làm làm ngơ?
"Đây là sức mạnh của khoa học kỹ thuật, có định vị thôi."
Sở Tinh Lan nhớ đến những tu sĩ vì nghiện mạng mà không màng tu luyện, bỗng chốc cảm thấy hơi chột dạ.
"Có lẽ là vì sắp chuyển sang thời đại tu tiên công nghệ số rồi, Đại Vu à, thời đại đã đổi thay, ngươi vẫn nên nằm trong quan tài mà làm lão già lạc hậu đi."
Tiện thì tiện thật, nhưng tu sĩ phải đối mặt với nhiều cám dỗ, con đường tu tiên của bọn họ cũng gập ghềnh hơn.
Nhưng nghĩ lại thiên đạo cũng chẳng có phản ứng gì, mà tốc độ tu luyện của cậu càng ngày càng nhanh, Sở Tinh Lan cảm thấy yên tâm hẳn
Đối mặt với cám dỗ không thể chuyên tâm tu luyện, vậy thì là vấn đề của bọn họ rồi!
"Đạo lữ quấn quýt bên nhau chẳng phải rất bình thường sao?" Chẳng có chuyện gì ngăn cản được Minh Tích Nguyệt khoe ân ái, "Ngươi hết lần này tới lần khác âm mưu chia rẽ bọn ta, tốt nhất đừng bao giờ từ dưới đất chui lên nữa."
Dù bọn họ có bị chia cắt bao nhiêu lần đi chăng nữa, Minh Tích Nguyệt vẫn sẽ luôn tìm được được người, sau đó lại dính lấy Sở Tinh Lan không rời.
Vừa nhìn thấy tên Đại Vu kỳ lạ kia, Minh Tích Nguyệt đã chắc chắn hắn chính là kẻ chia cắt bọn họ, giờ lại còn muốn giết Sở Tinh Lan.
Đại vu: "Đạo lữ của Sở Tinh Lan?"
Đại Vu càng nghĩ càng nhăn mặt, hắn vốn muốn chọn một thân thể không có bất kỳ một mối quan hệ nào trong tu chân giới, không ngờ với tính cách độc lai độc vãng của Sở Tinh Lan mà cũng có thể tìm được đạo lữ.
Lần này thì hay rồi, rắc rối cần xử lý càng ngày càng nhiều.
Đại Vu bất lực thở dài một hơi, tay công kích Minh Tích Nguyệt: "Đã vậy, để ta tiễn hai ngươi cùng lên đường, làm một đôi uyên ương mệnh khổ dưới suối vàng!"
Hắn đã giết nhiều người thế rồi, giờ chỉ giết thêm một người nữa thôi mà.
"Muốn giết ta ư? Ngươi đã hỏi kiếm và lò luyện đan của ta chưa?"
Khi Đại Vu chạm phải luồng kiếm khí này, sát khí từ kiếm đột ngột bùng lên dữ dội, như thể mang tính khắc chế hắn, khiến hắn khựng lại một lần nữa, vội vàng né tránh kiếm khí từ linh kiếm của Minh Tích Nguyệt.
Đại Vu nhìn gương mặt rạng rỡ đầy tự tin của Minh Tích Nguyệt chầm tư trong chốc lát: "Mặt ngươi trông rất quen, hình như ta đã từng gặp ở đâu rồi thì phải? Lâu quá rồi, suýt nữa quên mất người đó."
Gương mặt của Minh Tích Nguyệt tương tự với gương mặt của người trong ký ức, cũng rất giống một người mà hắn cực kỳ ghét.
Đến khi nhớ ra một bóng người, hắn mới chợt bừng tỉnh.
Minh Tích Nguyệt: "Lão yêu quái, ta không quen biết ngươi, ta là người thuần chủng, không có quan hệ gì với Vu tộc. Ngươi đừng hòng dùng kế ly gián phá hoại tình cảm giữa ta và Tinh Lan."
Minh Tích Nguyệt mắng thầm tên này quả nhiên gian trá xảo quyệt, không chỉ thích đào góc tường, mà còn ở đây ly gián chia rẽ.
Đáng hận!
Minh Tích Nguyệt đã ghi thêm của hắn vào danh sách kẻ thù.
"Đúng là không quen biết, miệng của nàng ta không độc như ngươi, cũng không phải là một nam nhân thô kệch," Đại Vu cẩn thận nhìn kỹ lại, phát hiện thanh kiếm vừa nãy rất quen thuộc, "Vũ khí của ngươi thì lại rất giống."
Đại Vu nhìn thấy thanh kiếm của Minh Tích Nguyệt thì lộ rõ vẻ ngạc nhiên, quan sát một lúc, trên gương mặt đầy phù văn của hắn hiện lên một biểu cảm vừa kỳ lạ vừa phức tạp.
"Thì ra là kiếm của cố nhân, không ngờ thanh kiếm này lại ở trong tay của ngươi."
Chính là thanh kiếm này.
"Ngươi biết nó?"
Nghe vậy, Minh Tích Nguyệt liếc nhìn thanh linh kiếm kỳ quái không rõ lai lịch của y, thầm nghĩ, thế mà lại có quan hệ với lão già này, hèn gì sát khí lại nặng đến vậy.
Chắc sẽ không đột nhiên phản chủ đâm y một nhát đấy chứ?
Chỉ trong phút chốc, Minh Tích Nguyệt đã nghĩ xong cách giải quyết, nếu linh kiếm dám phản bội y, thì y sẽ nung chảy nó tặng cho Sở Tinh Lan làm nguyên liệu luyện khí.
Linh kiếm: "?"
Lại trách ta rồi.
Nghiêm cấm bổ não lung tung!
Ta thấy ngươi chẳng qua là muốn tặng quà cho người trong lòng, tiện thể lôi ta ra làm vật hy sinh thì có!
Linh kiếm vừa làu bàu chửi rủa, vừa phát ra tiếng ngân đầy phẫn uất.
Tuy không ai nghe hiểu, nhưng vẫn cảm nhận được sự tức giận của linh kiếm.
Sở Tinh Lan liếc Minh Tích Nguyệt một cái, đang nghĩ không biết tên tiểu tử này lại đang nghĩ lung tung chuyện gì, sao cậu cảm thấy y cũng bị linh kiếm chửi luôn rồi.
"Nhớ ra rồi, đây chính là thanh kiếm do chính tay ta luyện chế năm xưa để tặng cho muội muội của ta."
Lại nghe tên quái nhân kia tiếp tục cất lời, giọng nói đầy oán hận và không cam lòng:
"Thật hoài niệm, thanh kiếm này, cũng chính là thanh kiếm lấy mạng ta năm đó. Một kiếm ấy, đau đến thấu tận tim gan."
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Story
Chương 138: Khí thế bắt gian
10.0/10 từ 12 lượt.