Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà

Chương 123: Tình yêu khiến cho người ta trở nên mù quáng

74@-

Minh Tích Nguyệt và Sở Tinh Lan đã thăm dò xong Ôn Viễn Sơn, đi xuyên qua rừng chuẩn bị về phòng.


Hai người đi ngang qua một hồ suối nước nóng thì trông thấy khu phòng nghỉ của nam tu ở gần đó, có khá nhiều người đang tắm.


Cực kỳ đông vui.


Trong làn hơi nước, cậu lờ mờ nhìn thấy được vài bóng hình quen thuộc trong đó.


Đại sư huynh vừa trông thấy hai người thì lập tức nhiệt tình mời gọi: "Tiểu sư đệ! Minh Tích Nguyệt! Mau đến đây! Ta dành chỗ cho hai ngươi, linh tuyền của Thanh Viễn Tông có linh khí nồng đậm, rất có lợi cho việc nâng cao tu vi."


Nhìn thấy suối nước nóng, cả Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt đều nhớ đến hình ảnh ngượng ngùng ban nãy, cùng lúc cứng đờ người.


Có hơi xấu hổ.


Suối nước nóng của Thanh Nguyên Tông  khắc bọn họ thì phải.


Khi hai người lại gần, lúc này đại sư huynh mới phát hiện quần áo của cả hai chưa khô: "Ầy, sao lại ướt cả thế này?"


"Trượt chân ngã xuống nước."


"Đến cũng đến rồi, các ngươi cứ xuống ngâm đã, lát nữa đổi một bộ quần áo sạch sẽ rồi về."


Sở Tinh Lan nhìn thấy trong số những đệ tử Thanh Nguyên Tông ở đó có cả Tần Vãn Ngọc, tính nghe ngóng một chút thông tin từ hắn, thế là bọn họ quyết định xuống tắm một lúc.


Hồ nước nóng này rất lớn, hai người ngồi ở một góc, bọn rọ nghe được không ít tu sĩ đang thảo luận chuyện cấm địa của Thanh Nguyên Tông, sau khi các tu sĩ hợp lực phong ấn lại thì đã ngừng bạo động rồi.



Thanh Nguyên Tông truyền tin nhắc mọi người không có chuyện gì thì đừng đi vào khu vực cấm, lỡ mà chết bọn họ sẽ không chịu trách nhiệm.


Trân trọng tính mạng, rời ra cấm địa.


Từ xưa đến nay, những tông môn có cấm địa đều sẽ có đệ tử tìm đường chết mò vào.


Sở Tinh Lan cảm thấy nó rất kỳ lạ, cậu muốn điều ra sự thật.


Sở Tinh Lan âm thầm dò hỏi: "Tần đạo hữu, cấm địa của tông môn các ngươi là sao vậy? Cứ cách ba đến năm ngày là lại phải phong ấn một đợt, sư tôn ta đã đến tông môn các ngươi những mấy lần rồi, bên trong nhốt đại ma đầu nào thế, khó đối phó vậy sao?"


Đại ma đầu gây chuyện, đa số sẽ là giết được thì sẽ giết, thứ mà phải trấn áp liên tục thế này, chắc phải ghê gớm lắm.


Đây là thứ gì mà không thể giết, chỉ có thể phong ấn?


"Phong ấn lâu năm đã mất hiệu lực, nghe nói là di hài của một đại vu. Sư tổ đã trấn áp hắn ở nơi này, hi vọng có thể tiêu trừ bớt lệ khí của hắn, không ngờ nay lệ khí lại càng ngày càng nặng."


Sở Tinh Lan và Minh Tích Nguyệt nhìn nhau hai giây.


Lại liên quan đến Vu tộc.


Sao lúc nào cũng dính đến thứ này vậy.


Rất nhiều đệ tử trẻ tuổi của Thanh Nguyên Tông không rõ tình hình, chỉ nhắc nhở bọn họ đừng đến gần đó, lúc này mới hết chuyện.


Sở Tinh Lan: "Ta gặp Ôn đạo hữu rồi, gần đây hắn không bình thường lắm thì phải, trước đây hắn cũng như vậy à?"


Nói đến chuyện này, Tần Vãn Ngọc thân là đại đệ tử của tông môn, hắn cũng cảm thấy khó hiểu.



Trước đây Ôn Viễn Sơn là một người rất bình thường, tất cả sự chú ý đều dồn vào thanh kiếm, trở thành lứa kiếm tu có danh tiếng trong tu chân giới.


Vừa gặp phải Thường Vũ Thư, cả người hắn bỗng chốc trở nên thay đổi.


Tựa như đánh mất bản thân, hoàn toàn biến thành một con rối chỉ biết vây quanh Thường Vũ Thư, càng lúc càng điên cuồng.


Mặc kệ trưởng bối sư môn có khuyên thế nào, hắn vẫn cứ y như bị trúng cổ vậy, coi những người ngăn cản hắn là kẻ địch.


Nói tới nói lui, cuối cùng chỉ có thể nói hắn đã bị ái tình làm mất đi lí trí.


Sở Tinh Lan cảm thấy sự thay đổi lớn của Ôn Viễn Sơn rất có thể liên quan đến đến sợi dây tơ hồng đó.


Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến thái lát sư thúc?


Sở Tinh Lan nhận ra thứ này không giống vết tích mà hắn để lại, nhưng hình như hắn cũng có dính dáng đến chuyện này.


Tang Tịnh Viễn phụ họa bên cạnh, vẫn như mọi khi khuyên người ta tu vô tình đạo: "Sâu tình ăn mất não chứ gì, tiếc thật, chi bằng theo ta tu vô tình đạo đi."


Sở Tinh Lan: "....."


Tang sư huynh , đừng quảng cáo vô tình đạo mà cả tu chân giới chẳng có mấy ai tu thành nữa.


Tỉ lệ tốt nghiệp của vô tình đạo gần như bằng 0.


Đến nay Sở Tinh lan còn chưa thấy có tu sĩ nào tu vô tình đạo thành công đâu.


Thời gian thoắt cái đã đến hôm sau.



Đại sưu huynh đánh người ta đơn giản thô bạo, gặp ai cũng cho ăn một trận đòn. Các loại pháp khí lúc nào cũng sẵn sàng móc ra đập chết đối phương. Chiến lược chủ yếu là giàu, ra tay một cái là đối thủ im re không dám hó hé.


Vô tình đạo của Tang Tịnh Viễn xem ra đã đạt được chút thành tựu, thường ngày vẫn còn vài phần tình người, nhưng hễ bước vào trận đấu thì cả người lập tức hóa thành một thanh trường kiếm lạnh lẽo vô tình vô dục. Kiếm quyết vừa thi triển, kiếm khí lập tức đánh bay đối thủ khỏi đài.


Cuộc đấu pháp của hai người đều vô cùng nhiệt huyết, sôi sục máu lửa.


Sở Tinh Lan đứng dưới đài xem mà hào hứng không chịu nổi, chỉ hận không thể lập tức lao lên võ đài, cùng Ôn Viễn Sơn giao đấu một trận thỏa thích.


Đến ngày Sở Tinh Lan và Ôn Viễn Sơn tỉ thí, không ít người nghe phong phanh chuyện ân oán giữa hai người, cả đám kéo nhau tới xem náo nhiệt.


Hai thiên chi kiêu tử của hai đại tông môn, hôm nay bất kể ai thắng ai thua, cũng đều trở thành chủ đề lớn trong tu chân giới.


"Cuối cùng cũng đến bọn họ rồi! Ta cược Ôn đạo hữu thắng!"


"Ta cược Sở đạo hữu! Ta còn chưa thấy hắn thua bao giờ đâu đấy."


"Trông dáng vẻ đỏ mắt khi gặp kẻ thù kìa, chắc sẽ không có người chết trên võ đài đó chứ? Nếu vậy thì có thể xem như hai tông môn kết thù rồi."


"Không nói trước được."


.........


Dưới sự mong chờ của mọi người, hai tử địch đã đứng trên võ đài, gió lạnh gào thét cuốn bay góc áo của bọn họ, bao trùm một bầu không khí ngột ngạt.


Có lẽ nghĩ đến cảnh tượng hôm đó Sở Tinh Lan bọn họ xông vào hồ nước nóng của hắn, Ôn Viễn Sơn vừa thấy Sở Tinh Lan, sắc mặt lại càng trở nên khó coi.


Vừa trông thấy Sở Tinh Lan, hắn đã thẳng thừng nói ra lời cay độc.



Kiếm pháp mà hắn cực khổ tu luyện bao năm nay, tuyệt đối không thể thua trước tu sĩ vừa mới lên phân thần kỳ này.


Hôm nay không cần biết là ai, cũng không thể ngăn cẳn được hắn.


"Muốn giết ta? Ta ở trong tu chân giới đắc tội người khác nhiều năm như thế, người muốn giết ta có thể xếp thành ba hàng vòng quanh tu chân giới. Ngươi không giết được ta đâu."


Sở Tinh Lan lấy linh kiếm ra, không hề hoảng loạn đối đầu với Ôn Viễn Sơn, nhìn sợi dây đỏ trên cổ tay hắn, chiến ý dâng trào.


"Đạo hữu, không cần nhiều lời, đến đi, để xem trong chúng ta ai mới là người chết."


Hôm nay, Sở Tinh Lan nhất định phải xem cho rõ, rốt cuộc bí mật ẩn giấu trên người Thường Vũ Thư và Ôn Viễn Sơn là gì.


Gặp chuyện không chắc chắn, thì cứ đánh Ôn Viễn Sơn rớt đài trước!


Hai người mang mục đích riêng xuất ra một kiếm lướt nhanh như hồng nhạn, trận chiến bùng nổ!


Dưới đài, tất cả mọi người đều đang tập chung theo dõi trận tỉ thí này, trưởng bối của hai tông môn đang sẵn sàng ra tay bảo vệ người mình bất cứ lúc nào, tránh cho hai tông môn phải kết thù.


Bao gồm sư tôn Minh Huyền vừa mới xử lý việc ở cấm địa xong.


Cách hắn không xa, trong góc phòng, một tu sĩ có dung mạo tuấn tú như ngọc đang hứng thú quan sát cảnh tượng thú vị này, trên gương mặt hiền hòa nở một nụ cười nhẹ.


Thú vị! Thú vị!


Không uổng công hắn ở trong bóng tối khống chế, để bọn họ đấu với nhau ngay trận đầu tiên.


Người này nhìn về phía Minh Huyền ở bên cạnh, bắt chuyện với hắn.


"Trò chơi bắt đầu rồi, đạo hữu, ngươi cảm thấy giữa Ôn Viễn Sơn và đồ đệ của ngươi, ai sẽ thắng?"


Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà Story Chương 123: Tình yêu khiến cho người ta trở nên mù quáng
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...