Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Chương 122: Bọn ta đang vụng trộm
79@-
Sở Tinh Lan đang chăm chú quan sát Ôn Viễn Sơn, muốn tìm ra dây tơ hồng quái dị ấy trên người hắn.
Thứ kỳ lạ xuất hiện lúc ban ngày ấy, vào lúc này lại chẳng thấy tăm hơi.
Lẽ nào điều kiện xuất hiện là khi có sát ý với Sở Tinh Lan?
Sở Tinh Lan hoài nghi kiếp trước mình chính là đồ tể giết lợn, vậy nên đời này mới bị ác ý vây quanh.
Minh Tích Nguyệt quay qua nhìn sườn mặt của Sở Tinh Lan, thấy cậu say mê nhìn, trong lòng không vui: "Hắn thì có gì đẹp? Sao ngươi nhìn mê mẩn thế, ta ghen rồi đấy."
Còn chẳng bằng y!
Nếu không phải hoàn cảnh không cho phép, thì y cũng muốn cởi, cho Sở Tinh Lan từ từ mà ngắm.
Minh Tích Nguyệt thấy Sở Tinh Lan vẫn chăm chú nhìn, bỗng nảy ra một ý tưởng, y cầm lấy tay Sở Tinh Lan đặt lên trên người mình, bắt đầu giở giọng lẳng lơ.
"Ngươi không những có thể nhìn ta, mà còn có thể đưa tay lên sờ, ngươi muốn làm gì ta cũng được hết."
Sở Tinh Lan cảm thấy cảm giác dưới lòng bàn tay không đúng lắm, nắn một cái: "Đừng nghịch ngợm."
Sở Tinh Lan chịu Minh Tích Nguyên luôn, bất cứ lúc nào cũng có thể thân mật.
Bây giờ là lúc để thân mật sao?
Nghiêm cấm ghen tuông đua đòi.
Hai người bọn họ ở bên đó phát ra một chút động tĩnh, đôi tai nhạy bén của Ôn Viễn Sơn lập tức phát giác được, cau mày quay về hướng bọn họ phẫn nộ quát một tiếng.
"Ai ở bên đó? Tiểu nhân phương nào dám lén lút rình mò mò ta! Mau ra đây!"
Ôn Viễn Sơn phất tay, một cơn gió bổ xuống gò đất trước mặt bọn họ, linh kiếm hóa thành kiếm trận giết thẳng về phía hai người!
Một màn kiếm bay đầy trời, tất cả đều xông về phía bọn họ nhằm đoạt mạng.
Hai người vì né sự tập kích của thanh kiếm mà bổ nhào xuống nước, bắt lên một cột nước nông ngay trước mặt Ôn Viễn Sơn.
Hú hí với nhau nên mới bị lộ tẩy.
Ôn Viễn Sơn lập tức vơ ngay bội kiếm và quần áo bên cạnh, ánh mắt tăm tối nhìn hai người trong nước, linh kiếm trong tay sẵn sàng bay ra bất cứ lúc nào.
Sở Tinh Lan: "Bọn ta là người của Lăng Tiêu Tông."
Chuyện xấu thì cứ đẩy đi.
"Vớ vẩn. Sở Tinh Lan, ngươi vừa nói là ta đã nghe ra tiếng của ngươi, ta đâu có điếc."
Hai người từ trong nước bật dậy, trước mối thù sinh tử, Ôn Viễn Sơn đã ngay lập tức nhận ra hai người, suýt nữa thì tức đến nổ phổi.
"Là hai người các ngươi, không ngờ các ngươi lại dám làm hái hoa tặc lén nhìn ta tắm ngay trong Thanh Nguyên Tông, đúng là vô liêm sỉ!"
Đừng tưởng che mặt là hắn không nhận ra hai người này.
Kẻ thù không đội trời chung, có hóa thành tro hắn cũng nhận ra.
Hắn ở Thanh Nguyên Tông bao nhiêu năm nay, lần đầu tiên gặp phải trường hợp này, không ngờ lại có người to gan đến vậy, trước đó vừa mới uy h**p giết người diệt khẩu, bây giờ lại dám qua đây nhìn lén hắn tắm!
Ôn Viễn Sơn có thể nghĩ đến khả năng kẻ thù sẽ âm thầm ám sát hắn, nhưng chuyện thế này thì lần đầu tiên gặp phải.
Thật không hổ là Sở Tinh Lan quỷ kế đa đoan.
Không ngờ lại nghĩ ra mưu kế hèn hạ này để đối phó hắn!
Vô sỉ!
Bên cạnh có tôm hùm đất hay ghen, Sở Tinh Lan vẫn rất để ý đến cảm nhận của y, cố gắng vì thanh danh của bọn họ giải thích một hai câu.
"Hiểu lầm hiểu lầm thôi, bọn ta đang tản bộ đúng lúc ngang qua nơi này, chân đi không cẩn thận trượt rớt xuống hồ. Tuyệt đối không phải cố ý qua đây nhìn lén, bọn ta vẫn còn liêm sỉ mà!"
Sở Tinh Lan thật sự không có sở thích nhìn lén người khác.
Cậu đang làm chuyện đàng hoàng!
Ôn Viễn Sơn liếc nhìn xung quanh, chỗ này bình thường vắng vẻ, căn bản sẽ không có ai ngang qua nơi này, cái lí do đúng lúc ngang qua cũng quá gượng ép rồi.
Ai mà lại tìm chỗ hẻo lánh trong tông môn người khác để tản bộ?
Ba người ngơ ngác nhìn nhau, đang suy nghĩ xem nên dùng lí do đàng hoàng gì để lấp l**m cho qua.
Minh Tích Nguyệt chớp chớp đôi mắt, mở miệng không cần suy nghĩ: "Vụng trộm trong tông môn người khác tìm cảm giác k*ch th*ch, đương phiên phải chọn một góc hoang vu hẻo lánh rồi, ngươi làm phiền bọn ta bồi dưỡng tình cảm, nói sao cũng phải bồi thường cho bọn ta một chút tiền chứ nhỉ?."
Y nói nghe rất hùng hồn, giống y như thật.
Lời này từ miệng thiếu tông chủ Hợp Hoan Tông nói ra, nghe rất hợp tình hợp lí.
Tiếng tăm của Hợp Hoan Tông bọn họ đúng thật rất kém.
Sở Tinh Lan: "?"
Tiếng xấu của Minh Tích Nguyệt nhờ cả vào cái miệng này.
Nhớ đến tin đồn hai người bọn họ là đôi đạo lữ ân ái, Ôn Viễn Sơn hừ lạnh một tiếng, không hề tin lí do vớ vẩn này của bọn họ.
"Vụng trộm với đạo lữ? Tìm cớ cũng phải hợp lí một chút, ngươi nghĩ ta tin các ngươi à?"
Đạo lữ nhà ai mà phải vụng trộm?
Chẳng phải lúc nào cũng quang minh chính đại à?
Hai tên này thập thà thập thò ở gần đó rốt cuộc có mục đích gì?
Sở Tinh Lan đứng bên cạnh bốc phét theo: "Giả vờ bọn ta không phải đạo lữ, càng k*ch th*ch. Ngươi độc thân, không hiểu được đâu."
"Ta thừa nhận vậy, thực ra ta đến để tuyên chiến! Ta sẽ đích thân đạp ngươi xuống khỏi võ đài!"
Vài câu nói đã khiến Ôn Viễn Sơn lập tức nổi giận, quát lớn một tiếng, ra lệnh cho bọn rời khỏi.
"Cút ra khỏi ôn tuyền của ta, trên sàn thi đấu ngươi chết chắc rồi! Ta nhất định sẽ chém tên khốn ngươi chết dưới kiếm của ta!"
Thù mới hận cũ khiến cho Sở Tinh Lan cảm thấy chuyện này không thể êm xuôi được nữa.
Ngay khoảnh khắc Ôn Viễn Sơn nổi lên sát ý với Sở Tinh Lan, dây tơ hồng ấy lại xuất hiện, trừ cậu ra, hai người bọn họ không ai có thể nhìn thấy.
Quả nhiên đúng như cậu nhĩ, Sở Tinh Lan bỗng chốc nảy ra ý tưởng mới: "Vậy lúc đó gặp lại."
Trên sàn thi đấu, nhân cơ hội cắt đứt thứ này, xem xem rốt cuộc là đồ vật quỷ quái gì.
Trực giác nói cho Sở Tinh Lan biết, cậu có thể chạm vào thứ này.
"Sư chất, vừa nãy ta nghe bên này có động tĩnh, ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Hắn trông như một trưởng bối hiền từ trong tông môn, phong thái đoan chính, diện mạo tuấn tú, xuất hiện giữa rừng núi hẻo lánh lại khiến lòng người lạnh buốt như sương đêm.
"Có con mèo hoang rơi xuống nước, con đã đuổi nó đi rồi, không phải chuyện gì lớn." Ôn Viễn Sơn ngạc nhiên nhìn tu sĩ im hơi lặng tiếng xuất hiện bên người , trong lòng chợt nổi lên trăm mối ngờ vực, "Sư thúc, sao người lại ở đây?"
Thật kỳ lạ, hôm nay vì cớ gì mà hết người này đến người khác kéo nhau đến nơi ôn tuyền hẻo lánh của hắn.
Nơi đây chẳng phải linh địa gì, linh khí cũng chẳng sung mãn, chẳng hiểu vì sao lại lũ lượt tụ về, như ong tìm mật.
Cuộc đối thoại của bọn họ ban nãy, hắn có nghe được không?
Nam tử khẽ liếc về phía bóng dáng Sở Tinh Lan đang khuất dần trong màn sương mù, khóe môi hiện nụ cười nhàn nhạt tựa như đã nhìn thấu hết thảy
"Sư chất, nghe nói người trong lòng của ngươi bị sát hại, mà nay lại còn sắp đối đầu với hung thủ trên sàn thi đấu, Sư thúc rất lo lắng nên mới đến xem ngươi thế nào."
Vừa nhắc đến chuyện này, Ôn Viễn Sơn âm thầm nắm chặt nắm đấm.
"Vì sao sư thúc lại nhắc đến chuyện này?"
Không nhắc còn đỡ, vừa nhắc đến là lại làm cho đạo tâm vốn đã không ổn định của Ôn Viễn Sơn chịu thêm ảnh hưởng.
Người đó nhìn Ôn Viễn Sơn, bắt đầu mê hoặc hắn, như đang dẫn dắt hắn bước vào cái bẫy đã được sắp đặt sẵn.
"Trong lúc tỉ võ, sao không nhân cơ hội ấy giết luôn hắn đi? Trả thù cho Thường Vũ Thư mà ngươi yêu."
"Vũ Thư đau lắm, trước lúc chết vẫn luôn hỏi, vì sao ngươi không đến cứu hắn."
"Tu tiên đáng lẽ phải nghịch thiên mà đi, sao phải để quy tắc trói buộc mình? Ngươi muốn làm gì, thì cứ mạnh dạn mà làm."
Hóng hớt không lo lớn chuyện, hắn chỉ muốn đổ thêm dầu quạt thêm gió, nhìn bọn họ đối đầu. Đây chính là ý muốn của hắn.
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Sở Tinh Lan đang chăm chú quan sát Ôn Viễn Sơn, muốn tìm ra dây tơ hồng quái dị ấy trên người hắn.
Thứ kỳ lạ xuất hiện lúc ban ngày ấy, vào lúc này lại chẳng thấy tăm hơi.
Lẽ nào điều kiện xuất hiện là khi có sát ý với Sở Tinh Lan?
Sở Tinh Lan hoài nghi kiếp trước mình chính là đồ tể giết lợn, vậy nên đời này mới bị ác ý vây quanh.
Minh Tích Nguyệt quay qua nhìn sườn mặt của Sở Tinh Lan, thấy cậu say mê nhìn, trong lòng không vui: "Hắn thì có gì đẹp? Sao ngươi nhìn mê mẩn thế, ta ghen rồi đấy."
Còn chẳng bằng y!
Nếu không phải hoàn cảnh không cho phép, thì y cũng muốn cởi, cho Sở Tinh Lan từ từ mà ngắm.
Minh Tích Nguyệt thấy Sở Tinh Lan vẫn chăm chú nhìn, bỗng nảy ra một ý tưởng, y cầm lấy tay Sở Tinh Lan đặt lên trên người mình, bắt đầu giở giọng lẳng lơ.
"Ngươi không những có thể nhìn ta, mà còn có thể đưa tay lên sờ, ngươi muốn làm gì ta cũng được hết."
Sở Tinh Lan cảm thấy cảm giác dưới lòng bàn tay không đúng lắm, nắn một cái: "Đừng nghịch ngợm."
Sở Tinh Lan chịu Minh Tích Nguyên luôn, bất cứ lúc nào cũng có thể thân mật.
Bây giờ là lúc để thân mật sao?
Nghiêm cấm ghen tuông đua đòi.
Hai người bọn họ ở bên đó phát ra một chút động tĩnh, đôi tai nhạy bén của Ôn Viễn Sơn lập tức phát giác được, cau mày quay về hướng bọn họ phẫn nộ quát một tiếng.
"Ai ở bên đó? Tiểu nhân phương nào dám lén lút rình mò mò ta! Mau ra đây!"
Ôn Viễn Sơn phất tay, một cơn gió bổ xuống gò đất trước mặt bọn họ, linh kiếm hóa thành kiếm trận giết thẳng về phía hai người!
Một màn kiếm bay đầy trời, tất cả đều xông về phía bọn họ nhằm đoạt mạng.
Hai người vì né sự tập kích của thanh kiếm mà bổ nhào xuống nước, bắt lên một cột nước nông ngay trước mặt Ôn Viễn Sơn.
Hú hí với nhau nên mới bị lộ tẩy.
Ôn Viễn Sơn lập tức vơ ngay bội kiếm và quần áo bên cạnh, ánh mắt tăm tối nhìn hai người trong nước, linh kiếm trong tay sẵn sàng bay ra bất cứ lúc nào.
Sở Tinh Lan: "Bọn ta là người của Lăng Tiêu Tông."
Chuyện xấu thì cứ đẩy đi.
"Vớ vẩn. Sở Tinh Lan, ngươi vừa nói là ta đã nghe ra tiếng của ngươi, ta đâu có điếc."
Hai người từ trong nước bật dậy, trước mối thù sinh tử, Ôn Viễn Sơn đã ngay lập tức nhận ra hai người, suýt nữa thì tức đến nổ phổi.
"Là hai người các ngươi, không ngờ các ngươi lại dám làm hái hoa tặc lén nhìn ta tắm ngay trong Thanh Nguyên Tông, đúng là vô liêm sỉ!"
Đừng tưởng che mặt là hắn không nhận ra hai người này.
Kẻ thù không đội trời chung, có hóa thành tro hắn cũng nhận ra.
Hắn ở Thanh Nguyên Tông bao nhiêu năm nay, lần đầu tiên gặp phải trường hợp này, không ngờ lại có người to gan đến vậy, trước đó vừa mới uy h**p giết người diệt khẩu, bây giờ lại dám qua đây nhìn lén hắn tắm!
Ôn Viễn Sơn có thể nghĩ đến khả năng kẻ thù sẽ âm thầm ám sát hắn, nhưng chuyện thế này thì lần đầu tiên gặp phải.
Thật không hổ là Sở Tinh Lan quỷ kế đa đoan.
Không ngờ lại nghĩ ra mưu kế hèn hạ này để đối phó hắn!
Vô sỉ!
Bên cạnh có tôm hùm đất hay ghen, Sở Tinh Lan vẫn rất để ý đến cảm nhận của y, cố gắng vì thanh danh của bọn họ giải thích một hai câu.
"Hiểu lầm hiểu lầm thôi, bọn ta đang tản bộ đúng lúc ngang qua nơi này, chân đi không cẩn thận trượt rớt xuống hồ. Tuyệt đối không phải cố ý qua đây nhìn lén, bọn ta vẫn còn liêm sỉ mà!"
Sở Tinh Lan thật sự không có sở thích nhìn lén người khác.
Cậu đang làm chuyện đàng hoàng!
Ôn Viễn Sơn liếc nhìn xung quanh, chỗ này bình thường vắng vẻ, căn bản sẽ không có ai ngang qua nơi này, cái lí do đúng lúc ngang qua cũng quá gượng ép rồi.
Ai mà lại tìm chỗ hẻo lánh trong tông môn người khác để tản bộ?
Ba người ngơ ngác nhìn nhau, đang suy nghĩ xem nên dùng lí do đàng hoàng gì để lấp l**m cho qua.
Minh Tích Nguyệt chớp chớp đôi mắt, mở miệng không cần suy nghĩ: "Vụng trộm trong tông môn người khác tìm cảm giác k*ch th*ch, đương phiên phải chọn một góc hoang vu hẻo lánh rồi, ngươi làm phiền bọn ta bồi dưỡng tình cảm, nói sao cũng phải bồi thường cho bọn ta một chút tiền chứ nhỉ?."
Y nói nghe rất hùng hồn, giống y như thật.
Lời này từ miệng thiếu tông chủ Hợp Hoan Tông nói ra, nghe rất hợp tình hợp lí.
Tiếng tăm của Hợp Hoan Tông bọn họ đúng thật rất kém.
Sở Tinh Lan: "?"
Tiếng xấu của Minh Tích Nguyệt nhờ cả vào cái miệng này.
Nhớ đến tin đồn hai người bọn họ là đôi đạo lữ ân ái, Ôn Viễn Sơn hừ lạnh một tiếng, không hề tin lí do vớ vẩn này của bọn họ.
"Vụng trộm với đạo lữ? Tìm cớ cũng phải hợp lí một chút, ngươi nghĩ ta tin các ngươi à?"
Đạo lữ nhà ai mà phải vụng trộm?
Chẳng phải lúc nào cũng quang minh chính đại à?
Hai tên này thập thà thập thò ở gần đó rốt cuộc có mục đích gì?
Sở Tinh Lan đứng bên cạnh bốc phét theo: "Giả vờ bọn ta không phải đạo lữ, càng k*ch th*ch. Ngươi độc thân, không hiểu được đâu."
"Ta thừa nhận vậy, thực ra ta đến để tuyên chiến! Ta sẽ đích thân đạp ngươi xuống khỏi võ đài!"
Vài câu nói đã khiến Ôn Viễn Sơn lập tức nổi giận, quát lớn một tiếng, ra lệnh cho bọn rời khỏi.
"Cút ra khỏi ôn tuyền của ta, trên sàn thi đấu ngươi chết chắc rồi! Ta nhất định sẽ chém tên khốn ngươi chết dưới kiếm của ta!"
Thù mới hận cũ khiến cho Sở Tinh Lan cảm thấy chuyện này không thể êm xuôi được nữa.
Ngay khoảnh khắc Ôn Viễn Sơn nổi lên sát ý với Sở Tinh Lan, dây tơ hồng ấy lại xuất hiện, trừ cậu ra, hai người bọn họ không ai có thể nhìn thấy.
Quả nhiên đúng như cậu nhĩ, Sở Tinh Lan bỗng chốc nảy ra ý tưởng mới: "Vậy lúc đó gặp lại."
Trên sàn thi đấu, nhân cơ hội cắt đứt thứ này, xem xem rốt cuộc là đồ vật quỷ quái gì.
Trực giác nói cho Sở Tinh Lan biết, cậu có thể chạm vào thứ này.
"Sư chất, vừa nãy ta nghe bên này có động tĩnh, ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Hắn trông như một trưởng bối hiền từ trong tông môn, phong thái đoan chính, diện mạo tuấn tú, xuất hiện giữa rừng núi hẻo lánh lại khiến lòng người lạnh buốt như sương đêm.
"Có con mèo hoang rơi xuống nước, con đã đuổi nó đi rồi, không phải chuyện gì lớn." Ôn Viễn Sơn ngạc nhiên nhìn tu sĩ im hơi lặng tiếng xuất hiện bên người , trong lòng chợt nổi lên trăm mối ngờ vực, "Sư thúc, sao người lại ở đây?"
Thật kỳ lạ, hôm nay vì cớ gì mà hết người này đến người khác kéo nhau đến nơi ôn tuyền hẻo lánh của hắn.
Nơi đây chẳng phải linh địa gì, linh khí cũng chẳng sung mãn, chẳng hiểu vì sao lại lũ lượt tụ về, như ong tìm mật.
Cuộc đối thoại của bọn họ ban nãy, hắn có nghe được không?
Nam tử khẽ liếc về phía bóng dáng Sở Tinh Lan đang khuất dần trong màn sương mù, khóe môi hiện nụ cười nhàn nhạt tựa như đã nhìn thấu hết thảy
"Sư chất, nghe nói người trong lòng của ngươi bị sát hại, mà nay lại còn sắp đối đầu với hung thủ trên sàn thi đấu, Sư thúc rất lo lắng nên mới đến xem ngươi thế nào."
Vừa nhắc đến chuyện này, Ôn Viễn Sơn âm thầm nắm chặt nắm đấm.
"Vì sao sư thúc lại nhắc đến chuyện này?"
Không nhắc còn đỡ, vừa nhắc đến là lại làm cho đạo tâm vốn đã không ổn định của Ôn Viễn Sơn chịu thêm ảnh hưởng.
Người đó nhìn Ôn Viễn Sơn, bắt đầu mê hoặc hắn, như đang dẫn dắt hắn bước vào cái bẫy đã được sắp đặt sẵn.
"Trong lúc tỉ võ, sao không nhân cơ hội ấy giết luôn hắn đi? Trả thù cho Thường Vũ Thư mà ngươi yêu."
"Vũ Thư đau lắm, trước lúc chết vẫn luôn hỏi, vì sao ngươi không đến cứu hắn."
"Tu tiên đáng lẽ phải nghịch thiên mà đi, sao phải để quy tắc trói buộc mình? Ngươi muốn làm gì, thì cứ mạnh dạn mà làm."
Hóng hớt không lo lớn chuyện, hắn chỉ muốn đổ thêm dầu quạt thêm gió, nhìn bọn họ đối đầu. Đây chính là ý muốn của hắn.
Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Đánh giá:
Truyện Tình Địch Biến Thành Đạo Lữ, Thiếu Tông Chủ Hợp Hoan Tông Cưỡng Ép Bắt Về Nhà
Story
Chương 122: Bọn ta đang vụng trộm
10.0/10 từ 12 lượt.