Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 256
Chương 256: Tìm thấy Phụng Sơn - Cứu người
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Hàn Trang bao nhiêu năm tu đạo cũng không phải uổng phí. Nhờ dốc lòng thờ phụng Thành Hoàng, khả năng câu thông thần linh của y tăng lên đáng kể, thực lực bản thân cũng tiến bộ vượt bậc. Đừng thấy y đang chạy trối chết, thực ra bộ pháp y dùng chính là Cương Bộ mà y vô cùng quen thuộc.
Vì thế, khi con yêu vượn đuổi kịp, y nhanh chóng giơ Kiếm Tiền Tài lên, xoay người quất mạnh vào mặt nó. Dưới cú đánh này, những đồng tiền trên thân kiếm dường như đứt lìa, hóa thành từng quầng sáng hình đồng tiền, rào rào nện xuống đầu, xuống mặt con yêu vượn.
Yêu vượn tru lên đau đớn. Những đồng tiền sau khi đánh nó một đòn bất ngờ liền nhanh chóng tụ lại, biến thành một sợi Xích Tiền Tài dài ngoằng, siết chặt lấy con yêu vượn như xiềng xích.
Cùng lúc đó, Hàn Trang bấm quyết chỉ về phía Xích Tiền Tài, mồ hôi nhễ nhại thi pháp, cưỡng ép rót sức mạnh vào sợi xích, khiến yêu vượn không thể thoát ra. Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy trong mắt yêu vượn tràn ngập bạo ngược, cơ bắp trên người nó phồng lên cuồn cuộn, sức mạnh tăng lên từng giây. Xích Tiền Tài tuy trói chặt nhưng cũng đang căng ra hết mức dưới sức mạnh khủng khiếp đó, chỉ sơ sẩy một chút là có thể bị nó phá vỡ.
Tạp mao hồ ly thấy Hàn Trang tạm thời khống chế được yêu vượn cũng không nhàn rỗi, lập tức nhảy lên vai Hàn Trang. Giây tiếp theo, nó ngước đôi mắt hồ ly lên, đối diện với đôi mắt hung bạo của yêu vượn, khẽ kêu một tiếng vô cùng kiều mị.
Sự hung hãn trong mắt yêu vượn dưới mị thuật của tạp mao hồ ly từ từ rút đi từng chút một... Mắt thường có thể thấy tơ máu trong mắt nó biến mất dần, thần trí dường như sắp tỉnh táo lại, sức giãy giụa cũng giảm đi nhiều...
Nhưng cả người và hồ ly đều không ngờ tới, ngay khi họ tưởng đã ngăn được con quái vật, từ bên trong cơ thể yêu vượn đột ngột bùng phát một luồng sức mạnh đáng sợ. Luồng sức mạnh này trong nháy mắt phá vỡ sự kiểm soát tâm trí, khiến mắt nó đỏ ngầu như máu, lông lá toàn thân dựng đứng, trở nên cứng như sắt thép. Sau đó, nó đột ngột vung hai cánh tay vượn dài ngoằng, cơ bắp cuồn cuộn, dùng sức xé toạc sang hai bên, phát ra tiếng gầm thét bạo nộ!
Xích Tiền Tài lại tỏa kim quang, vô số đồng tiền rung lên bần bật, rồi dưới sức mạnh khủng khiếp đó, ầm ầm nổ tung ra bốn phương tám hướng!
Những đồng tiền vỡ vụn lại tụ hợp thành Kiếm Tiền Tài bay về tay Hàn Trang. Còn yêu vượn giận dữ giơ nắm đấm to như cái nồi đất lên, chập hai tay lại, dùng hết sức bình sinh giáng xuống đầu một người một hồ.
Hàn Trang nào dám đỡ cú đấm này? Y vác tạp mao hồ ly chạy lùi thật nhanh.
Nắm đấm nện thẳng xuống đất ngay trước mặt y. Khoảnh khắc chạm đất, cả mảng núi đá nứt toạc, bắn lên hàng trăm mảnh đá vụn, đập vào đầu cổ một người một hồ khiến cả hai bị thương khắp người.
Hàn Trang biết tình hình không ổn. Con yêu vượn này dùng sức mạnh tuyệt đối phá giải mọi chiêu thức, thân thể nhỏ bé của y tuy cường tráng hơn so với người thường, nhưng so với con quái vật khỏe hơn gấu này thì kém quá xa. Y hoảng loạn v**t v* bức tượng thần nhỏ, trong lòng gấp gáp gọi thần linh, đồng thời thân thủ nhanh nhẹn né tránh, cố gắng dùng sức ít nhất để đạt hiệu quả né tránh cao nhất.
Nhưng yêu vượn dù sao cũng là yêu quái rừng núi, am hiểu địa hình, nhanh nhẹn vô cùng. Nếu không phải Hàn Trang đã khắc Cương Bộ vào trong xương tủy thì e rằng đã bị đập chết ngay từ đầu. Dù vậy, tốc độ của y ngày càng chậm, né tránh ngày càng mạo hiểm... Không, phải nói là tốc độ của yêu vượn ngày càng nhanh, phạm vi tấn công ngày càng rộng, không gian né tránh của Hàn Trang ngày càng thu hẹp...
Cuối cùng, cơ thể Hàn Trang kiệt sức, mà nắm đấm to như cái nồi đất kia từ trên cao bất ngờ giáng xuống ——
Hàn Trang trợn tròn mắt, nhưng tốc độ quá nhanh, không thể tránh thoát!
Xong đời, toi rồi!
Giây phút này, Hàn Trang không hối hận gì, chỉ cảm thấy thật đáng tiếc —— Tu đạo cả đời mà chưa thực sự triệu hồi được thần linh hiện thân lần nào... Lúc mới phát hiện kẻ nghi là Phụng Sơn, y còn rất vui mừng, tưởng lần này được lập công triệu thần, nào ngờ "tín hiệu kém", thần linh không nhận được.
Haizz, giá mà ngày thường y nỗ lực hơn chút nữa, có thể liên lạc với thần linh nhanh hơn thì tốt biết mấy...
Hàn Trang nhắm chặt mắt, chờ đợi nắm đấm đập nát đầu mình.
Nhưng một giây trôi qua, hai giây trôi qua, ba giây... Sao nắm đấm rơi chậm thế?
Ngay sau đó, mặt y bị đệm thịt mềm mại vả cho mười mấy cái "bộp bộp".
Hàn Trang: "......"
Hồ ly lông tạp cũng chưa chết?
Lúc này, một giọng nói ồm ồm vang lên: "Khá khen cho một Phụng Sơn, cuối cùng bản quan cũng tìm được ngươi!"
Tiếp theo, y nhìn thấy con yêu vượn.
Nó vẫn ở ngay trước mặt y, thân hình to lớn che khuất tầm nhìn, nhưng bản thân nó lại bất động như tượng. Cả nắm đấm khổng lồ —— không, cả con yêu vượn đều bị một luồng sức mạnh vô hình giam cầm. Dù nó vẫn đang liều mạng vùng vẫy nhưng không thể nhúc nhích mảy may, căn bản không thể ra quyền được nữa.
Hàn Trang thở phào nhẹ nhõm.
Hồ ly lông tạp lại vả thêm mấy cái vào mặt y: "Đồ ngốc, còn đứng ngây ra đó làm gì! Thành Hoàng gia đến rồi!"
Hàn Trang cũng không ngốc, y nhận ra giọng nói vừa rồi chính là của Thành Hoàng gia. Y vội vàng cúi người, chui qua dưới nách yêu vượn. Ngay sau đó, quả nhiên y nhìn thấy một đại quỷ mặc quan phục cao lớn đứng trước mặt yêu vượn. Vị đại quỷ đó đang "đi" về phía vách núi bên cạnh thung lũng, mỗi bước đi lại dịch chuyển xa đến gần mười mét (súc địa thành thốn).
Hồ ly túm tóc Hàn Trang: "Đi thôi, còn không mau qua đó?"
Hàn Trang hít sâu, túm lấy túm lông cổ của hồ ly, giữ nó lại.
Hồ ly đau điếng kêu chi chi: "Ngươi làm gì thế?"
Hàn Trang rất bình tĩnh: "Đừng đi." y vội vàng vuốt lại lông cho nó, trấn an, "Chúng ta không thể qua đó. Ai biết tên Phụng Sơn kia có tà thuật gì, hai ta qua xem náo nhiệt lỡ không may bị bắt làm con tin thì chẳng phải gây thêm phiền phức cho Thành Hoàng gia sao? Chúng ta phải đi mau. Nhìn thấy ngài ấy một lần là đủ rồi, giờ tránh đi thật xa, đừng làm phiền ngài ấy mới là việc chúng ta nên làm nhất. Hiểu chưa?"
Hồ ly: "Được rồi, hiểu."
Sau khi hết cơn phấn khích vì được tận mắt thấy Thành Hoàng gia cứu mạng, hồ ly lông tạp cũng bình tĩnh lại. Nó giật tóc Hàn Trang một cái cho bõ tức rồi nói: "Đi thôi, chúng ta đi thật xa vào."
Hàn Trang mang theo hồ ly lông tạp, bước nhanh về phía xa chạy trốn.
Tình huống hiện tại, hai người họ ở lại thêm một giây là gây thêm một giây phiền phức cho Thành Hoàng gia...
Thành Hoàng gia đã đi đến mép vực, thần lực tràn đầy, đương nhiên không bỏ qua cuộc đối thoại ngắn gọn của một người một hồ này. Cậu gật đầu rất hài lòng.
Đúng, nên như vậy. Cái kiểu "đồng cam cộng khổ" trong phim truyền hình thực chất toàn là kéo chân sau đồng đội để tạo kịch tính. Chúng ta hiện tại không cần kịch tính, cứ âm thầm xử lý Phụng Sơn gọn gàng là tốt nhất.
Bên mép vực.
Nguyễn Tiêu cúi đầu nhìn xuống thung lũng tràn ngập tà khí, sắc mặt âm trầm.
Cậu nhìn thấy rõ ràng, giữa đại trận đang dần hình thành kia, có một lão đạo sĩ râu tóc bạc phơ, cốt cách tiên phong, đang đứng đó.
Hết chương 256.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 256
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 256
