Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 255
Chương 255: Hóa thân ngàn vạn - Ngươi tưởng thế này là cản được bản quan?
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Giây phút này, sắc mặt Nguyễn Tiêu thay đổi.
Sao lại đột nhiên xuất hiện nhiều kẻ "nghi là Phụng Sơn" như vậy? Cho dù dưới bầu trời này thực sự còn có vài kẻ khác đang giở trò, nhưng hành động trùng hợp không hẹn mà cùng thế này chắc chắn có uẩn khúc.
Gần như ngay lập tức, Nguyễn Tiêu phản ứng lại, trong đầu lóe lên hai ý nghĩ ——
Thứ nhất, đây chắc chắn là thủ thuật che mắt của Phụng Sơn!
Thứ hai, Phụng Sơn chắc chắn đang lẫn trong đám "Phụng Sơn giả" này, bắt đầu bố trí Ngũ Hành Thăng Tiên Đại Trận!
Không ngoài dự đoán của Nguyễn Tiêu, ngay sau khi cậu nảy sinh nghi ngờ này, lục tục có thêm vài bức tượng thần nhỏ phản ứng, báo tin phát hiện kẻ nghi là Phụng Sơn. Cấp dưới của Phụng Sơn tuy bị phát hiện và tiêu diệt một ít, nhưng bao năm qua hắn tích lũy lực lượng chắc chắn không chỉ có vài người. Vì thế hắn sai những kẻ còn lại đi đến các nơi khác nhau cùng lúc bày trận giả. Mục đích chính là cầm chân những kẻ đang ráo riết truy lùng hắn. Chỉ cần kéo dài được một khoảng thời gian, hắn sẽ thuận lợi hoàn thành trận pháp thật, ngũ hành thăng tiên!
Chỉ trong chớp mắt, Nguyễn Tiêu đã đoán ra toan tính của Phụng Sơn. Quả không hổ danh là cáo già xảo quyệt. Vốn tưởng thiên la địa võng giăng ra sẽ ép hắn lộ diện, không ngờ hắn lộ diện thật, nhưng lại chơi chiêu phân thân, thật khó lòng phòng bị.
Tuy nhiên...
Nguyễn Tiêu nở một nụ cười lạnh.
Lão già đó tưởng làm vậy là cậu sẽ bó tay sao? Xem ra hắn ta vẫn chưa biết, đứng sau lưng đám người này là một vị thần linh chân chính như cậu.
Thần linh là gì? Thần linh có thể hóa thân ngàn vạn, có thể gửi gắm thần niệm của mình đến bất kỳ nơi nào có tượng thần thờ phụng. Nếu không, trên đời này tín đồ nhiều như vậy, mỗi lần thần linh chỉ có thể giúp một người thì làm sao khiến người đời tin tưởng?
Vì thế Nguyễn Tiêu hít sâu một hơi, thần thân lóe lên rồi biến mất khỏi rừng Quỷ Khóc.
Cậu chỉ để lại một câu: "Nơi này là nghi trận do Phụng Sơn cố ý bày ra. Ngươi hãy thu dọn tàn cục, bản quan đi nơi khác trước."
Sau khi cậu biến mất, vị đạo sĩ kia cung kính hành lễ, sau đó xắn tay áo nhanh chóng bắt tay vào việc dọn dẹp.
Nguyễn Tiêu trở lại thần đường, đặt ấn Thành Hoàng trước mặt, bắt đầu giao cảm với tượng thần chân chính của mình bên trong ấn.
Từng luồng tín ngưỡng hóa thành thần lực, xoay quanh bức tượng thần.
Cùng lúc đó, tiếng triệu hồi của thần linh bắt đầu lan tỏa. Những bức tượng quỷ thần xung quanh tượng Thành Hoàng cũng bắt đầu chớp động ánh sáng thần tính.
Khi Nguyễn Tiêu thăng cấp lên Châu Thành Hoàng và huyết nhục trùng sinh, tượng thần của cậu đã chuyển từ tượng gỗ/đất nung sang tượng đá. Sau này cậu thu nhận thêm nhiều quỷ thần, mỗi đêm đều ra ngoài tích lũy công đức, lượng công đức của cậu cũng theo đó mà tăng lên không ngừng, chỉ là mãi chưa thực sự đạt đến con số mười vạn. Nhưng trong khoảng thời gian chuẩn bị diệt trừ Phụng Sơn, các đạo sĩ và Bảo Gia Tiên dưới sự chỉ đạo của cậu đã diệt trừ không ít tà ma ở khắp nơi, trả lại sự bình yên cho nhiều vùng đất. Việc này không chỉ khiến tín ngưỡng của cậu tăng vọt mà còn mang lại cho cậu một lượng công đức đáng kể —— rốt cuộc cậu cũng góp không ít công sức trong đó. Ngay đêm hôm kia, tổng công đức của cậu đã đột phá mốc mười vạn, chính thức thăng cấp từ Châu Thành Hoàng lên Phủ Thành Hoàng!
Lần thăng cấp này giúp sự tự tin của Nguyễn Tiêu tăng thêm một bậc, đồng thời tượng thần của cậu cũng từ tượng đá chuyển hóa thành tượng đồng.
Trong thời gian ngắn tới, công đức của cậu sẽ không tăng đột biến nữa. Muốn từ Phủ Thành Hoàng lên Đô Thành Hoàng, đó thực sự cần thời gian đằng đẵng để tích lũy dần dần.
—— Quay lại chuyện chính.
Khi thăng cấp lên Phủ Thành Hoàng, cậu lĩnh ngộ được càng nhiều thần thông của thần đạo. Việc hóa thân ngàn vạn đến khắp nơi đáp lại tín đồ đương nhiên cũng trở nên dễ dàng như ăn kẹo.
Vài phút sau, thần đường chật kín quỷ thần.
Hắc Bạch Vô Thường, Nhật Dạ Du Thần, Văn Võ Phán Quan, Đầu Trâu Mặt Ngựa cùng những quỷ binh tinh nhuệ dưới trướng họ không thiếu một ai, tất cả đều tề tựu đông đủ, nhìn Nguyễn Tiêu với ánh mắt sùng kính.
Nguyễn Tiêu ngẩng đầu, kể lại chuyện "rất nhiều Phụng Sơn", rồi ra lệnh: "Bản quan hiện tại sẽ hóa thân ra ngàn vạn đi tìm Phụng Sơn, đến lúc đó tự khắc sẽ triệu hồi các ngươi. Các ngươi hãy ở đây chờ lệnh, không được rời đi."
Các quỷ thần nghe chuyện Phụng Sơn đều rất phẫn nộ, khi nghe Nguyễn Tiêu ra lệnh liền đồng thanh đáp: "Tuân lệnh Thành Hoàng gia!"
Nguyễn Tiêu khẽ gật đầu, sau đó cậu ngồi khoanh chân xuống. Một đại quỷ mặt xanh mặc quan bào bước ra từ thân xác cậu.
Các quỷ thần nhìn nhau, cố gắng bình ổn cảm xúc, kiên nhẫn chờ đợi...
Ngày hôm đó, tại những địa điểm khác nhau, những người trong Huyền môn và các tổ đội Bảo Gia Tiên phát hiện ra kẻ nghi là Phụng Sơn đều cảm thấy bức tượng thần nhỏ bên người nóng lên. Ngay sau đó, một đại quỷ mặc quan phục xuất hiện bên cạnh họ.
Vị Thành Hoàng gia này sau khi xuất hiện liền yêu cầu họ dẫn đường đi kiểm tra cái gọi là trận pháp.
Khi Thành Hoàng gia nhìn rõ trận pháp: Có lúc ngài phất tay phá hủy trận pháp giả; có lúc tóm lấy kẻ trong trận, kẻ đó lại đột nhiên tự bạo; có lúc ngài phán trận pháp vô dụng, trực tiếp ra lệnh cho người có mặt thu dọn tàn cục rồi biến mất...
Tuy nhiên, tại sườn núi hoang phía Tây Nam ngoài Hồ Thành, phản ứng của Thành Hoàng gia lại khác biệt.
Hàn Trang sau khi "gọi" Thành Hoàng gia xong cũng không dám manh động. Y và hồ ly lông tạp ngồi xổm trên tảng đá, cố gắng che giấu thân thể, thở mạnh cũng không dám, sợ Thành Hoàng gia chưa tới thì mình đã bị phát hiện trước.
Nhưng sau khi gọi xong, Thành Hoàng gia lại không xuất hiện ngay lập tức.
Trong lòng Hàn Trang căng thẳng —— Chẳng lẽ vì có quá nhiều tượng thần nhỏ gọi cùng lúc nên đường truyền của Thành Hoàng gia bị nghẽn, nhất thời không nghe thấy? Cổ họng y chuyển động khó khăn, dùng tay chắn gió, đưa tượng thần sát vào miệng, thì thầm gọi lại lần nữa.
Hồ ly lông tạp cũng rất căng thẳng, lông toàn thân dựng đứng, dán chặt vào người Hàn Trang. Nó muốn hỏi Hàn Trang rốt cuộc là sao, nhưng thấy Hàn Trang cẩn trọng như vậy cũng không dám xen mồm, sợ mình không kiểm soát được âm lượng, bị kẻ nghi là Phụng Sơn bên dưới phát hiện thì chết dở.
Nhưng mà...
Thành Hoàng gia vẫn chưa tới.
Hàn Trang và hồ ly càng thêm sốt ruột. Nhưng dù họ có lo lắng đến đâu, rắc rối vẫn tìm đến.
Đột nhiên, trong thung lũng có tiếng cười khẽ.
"Phát hiện hai con sâu nhỏ rồi." Giọng nói già nua, mờ ảo không định vị được hướng truyền tới, "Đi, diệt trừ sâu bọ cho lão phu, đừng để chúng cản trở việc lớn."
Đồng tử Hàn Trang co rút lại. Lông tóc hồ ly lông tạp xù lên, cuộn tròn như quả cầu gai, đôi mắt hẹp dài vằn lên tia máu.
—— Không ổn! Bọn họ bị phát hiện rồi!
Hàn Trang biết mình không phải đối thủ, lập tức quát: "Chạy!"
Hồ ly lông tạp cũng hiểu vai trò của họ hiện tại không phải chiến đấu mà là giữ vị trí chờ Thành Hoàng gia giáng lâm. Vì thế nó quyết đoán ngậm lấy tượng thần nhỏ mà Hàn Trang ném cho, lao vút đi như mũi tên rời cung.
Quả nhiên, trong thung lũng có thứ gì đó đột nhiên gầm lên như mãnh thú. Sau đó một bóng đen tràn ngập sát khí lao nhanh lên sườn núi. Dáng vẻ tay dài chân dài, linh hoạt mạnh mẽ ấy trông hệt như một con vượn khổng lồ.
Con yêu vượn quá nhanh, như một tia chớp, nhanh chóng đuổi theo một người một hồ.
Hết chương 255.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 255
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 255
