Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 243
Chương 243: Chiêu mộ
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Nghĩ đến điều này, Nguyễn Tiêu nhìn về phía Phó Quân, mở miệng hỏi: "Mấy người kia... anh đã từng điều tra chưa?"
Phó Quân hơi chần chừ, nhưng nghĩ đối phương là Thành Hoàng gia đáng tin cậy nên gật đầu đáp: "Tôi không có năng lực đi tra sâu, nhưng sau khi gặp phải những sự việc này, trừ lần đầu tiên tôi chưa kịp phản ứng, mấy hồn ma sau tôi đều hỏi rất kỹ, cũng hứa với họ sẽ cố gắng tìm hiểu. Họ tin tôi, kể cho tôi nghe tất cả những gì họ cho là kỳ lạ. Và tôi... cũng tìm được điểm chung."
Mắt Nguyễn Tiêu sáng lên, vội hỏi: "Điểm chung gì?"
Phó Quân nhớ lại: "Trong số họ, người mệnh Kim bị móc phổi, người mệnh Hỏa bị lấy tim, người mệnh Thổ mất lá lách, người mệnh Mộc mất gan, và người mệnh Thủy mất thận. Mệnh ngũ hành tương ứng với ngũ tạng... Còn một điểm chung nữa, không quá đặc biệt, không biết có tính không." Nói đến đây, hắn ngừng một chút, "Những người này đều từng thổ lộ tâm sự trên Weibo, và cũng từng để lại số chứng minh thư trên các trang web khác nhau."
Nguyễn Tiêu nhíu mày.
Mệnh ngũ hành tương ứng với ngũ tạng, đây quả là điểm chung không thể bỏ qua. Còn chuyện thổ lộ tâm sự và để lại số chứng minh thư trên mạng thì hầu như ai dùng internet cũng từng làm —— xem phim, mua sắm, chơi game đều cần xác minh danh tính, đâu có gì đặc biệt? Tuy nhiên Phó Quân vẫn nhắc đến, có lẽ là vì... không muốn bỏ sót bất kỳ manh mối nào.
Rốt cuộc, biết số chứng minh thư thường cũng có thể tìm được nơi ở của người đó. Thậm chí đối với thuật sĩ, biết dãy số đó cũng coi như biết được sáu phần tám tự, nếu thủ đoạn cao siêu thì có thể làm ra rất nhiều chuyện.
"Họ đều không nhớ mình mất nội tạng từ khi nào sao?" Nguyễn Tiêu hỏi.
Phó Quân lắc đầu: "Tôi đã hỏi kỹ, họ hoàn toàn không biết."
"Có từng đi đến cùng một địa điểm không?"
"Không."
"Quỹ đạo sinh hoạt có tương đồng không?"
"Không."
"Có quen biết cùng một người nào không?"
"Cái này thì không xác định được."
Nguyễn Tiêu gật đầu.
Không xác định được cũng là bình thường. Mấy hồn ma làm sao mô tả hết tất cả những người mình từng quen biết để đối chiếu? Huống chi thuật sĩ làm phép cũng không nhất thiết phải tiếp xúc trực tiếp. Dù có tiếp xúc thì cũng chưa chắc người tiếp xúc với họ đều là cùng một người.
Phiền phức thật.
Đối với họ, hiện tại điểm đáng chú ý nhất là sự tương ứng giữa mệnh ngũ hành và ngũ tạng. Chắc chắn có huyền cơ gì đó ở đây. Lát nữa cậu sẽ tra cứu kỹ trong ký ức thừa kế tù 'lải nhải'. Ngoài ra, chuyện này không thể giấu các cao tầng của đại phái Huyền môn. Họ có thể tra cứu điển tịch từ xưa đến nay, đặc biệt là những cấm thuật bị phong ấn, biết đâu lại tìm ra manh mối...
Nguyễn Tiêu đau đầu nhưng không thể biểu hiện ra trước mặt thuộc hạ. Cậu thầm thở dài, giữ vẻ mặt uy nghiêm của Thành Hoàng gia, nói: "Phó Quân, ngươi đã chú ý đến việc này thì sau này hãy tiếp tục theo dõi. Nếu phát hiện điều gì bất thường, lập tức bẩm báo với bản quan. Nhưng việc này có liên quan đến tà đạo thuật sĩ, ngươi đơn thương độc mã khó tránh khỏi gặp nguy hiểm. Vì vậy, ngươi có thể đi theo Nhật Dạ Du Thần tuần du vào ban đêm. Còn ban ngày..."
Tông Tuế Trọng đứng bên cạnh trầm giọng lên tiếng: "Ban ngày thì gầy dựng lại đoàn phim đi."
Phó Quân ngẩng phắt đầu lên, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Tông Tuế Trọng.
—— Sau khi mất đi sự nghiệp, nhà tan cửa nát, hắn chỉ chết lặng làm công việc của Vô Thường sống, muốn tích góp phúc báo cho vợ con và tìm lý do để tiếp tục sống. Nhưng hiện tại, hắn còn có cơ hội nhặt lại ước mơ của mình sao?
Tông Tuế Trọng nói: "Tôi sẽ cho người mua lại kịch bản. Anh có tự tin quay tốt không?"
Phó Quân nhắm mắt, hít sâu một hơi, nói: "Tông đổng, tôi nhất định sẽ không làm ngài thất vọng."
Tông Tuế Trọng gật đầu: "Ngày mai anh thu xếp một chút rồi đến Huyền Hoàng."
Phó Quân đáp: "Tôi hiểu rồi, đa tạ Tông đổng."
Sau cuộc trò chuyện ngắn gọn, Nguyễn Tiêu thầm bái phục học trưởng: Thế là bắt được một lao động chất lượng cao rồi? Như vậy cũng tốt. Cậu cảm thấy Phó Quân - Vô Thường sống này rất được. Gặp cảnh ngộ thê thảm như vậy mà không trả thù xã hội, làm người rất chính trực. Nếu bồi dưỡng đàng hoàng, có lẽ vị trí Võ Phán Quan của cậu cũng có người thích hợp rồi.
Trước đó, có thể nhờ học trưởng quan sát kỹ năng lực làm việc của đối phương. Hiện tại nhân sự không thiếu thốn đến mức thấy ai mặt mũi sáng sủa là tuyển ngay.
Nguyễn Tiêu nói: "Ngươi về trước đi, Triệu Hiểu An tạm thời ở lại chỗ bản quan."
Triệu Hiểu An nãy giờ không dám hó hé, nghe vậy giật mình, vội vàng gật đầu lia lịa.
Nguyễn Tiêu nói tiếp: "Về phần Lê Tử Tịnh, các ngươi còn nợ cô ấy một lời xin lỗi. Xin lỗi xong rồi mới tính đến hình phạt."
Phó Quân không có ý kiến. Hắn vốn dĩ cảm thấy có lỗi với Lê Tử Tịnh, định bụng đợi xong chuyện của Triệu Hiểu An sẽ làm chút gì đó bù đắp. Hắn nhìn ra Lê Tử Tịnh dương hỏa không vượng, sau này dễ gặp chuyện kỳ quái, đến lúc đó sẽ có đất dụng võ... Giờ bị Thành Hoàng gia phát hiện và trừng phạt, hắn tâm phục khẩu phục.
Triệu Hiểu An càng gật đầu như giã tỏi. So với Phó Quân là người lạ, cô càng thấy áy náy hơn nhiều.
Thấy hai người không có ý thoái thác, Nguyễn Tiêu tạm hài lòng.
Sau đó, Phó Quân nhìn Triệu Hiểu An, thấy cảm xúc cô đã ổn định mới cáo từ mọi người ra về.
Bên ngoài mưa vẫn rất to nhưng không ảnh hưởng gì đến sinh hồn. Tạo hình của hắn trông vẫn sa sút, nhưng có lẽ vì trong lòng đã nhen nhóm hy vọng nên tinh thần phấn chấn hơn, không còn vẻ suy sụp như trước.
Đợi Phó Quân đi rồi, Nguyễn Tiêu thu Triệu Hiểu An vào ấn, sắc mặt lập tức trầm xuống. Cậu không kìm được nói với Tông Tuế Trọng: "Học trưởng, em lại có cảm giác chuyện này không thoát khỏi liên quan đến Phụng Sơn. Không biết có phải do em quá để ý đến hắn hay không, nhưng cứ... không nhịn được mà nghi ngờ hắn."
Nhưng cậu cũng không thể cứ thấy chuyện gì tà dị là đổ vạ cho Phụng Sơn được. Bóng ma tâm lý quá nặng sẽ ảnh hưởng đến phán đoán. Tuy nhiên cảm xúc cuộn trào trong lòng không cách nào kiểm soát nổi, biết đâu đó lại là trực giác thần linh... Vậy, rốt cuộc đây có phải là một âm mưu khác do Phụng Sơn gây ra không?
Tông Tuế Trọng bình tĩnh nói: "Tìm ra phạm vi các loại tà thuật tương tự trước đã, rồi hãy phân tích."
Thấy Tông Tuế Trọng bình tĩnh như vậy, Nguyễn Tiêu cũng dần trấn tĩnh lại: "Học trưởng nói đúng."
Cả hai đều không ngờ rằng, chuyện này còn có mối liên hệ khác với họ.
Hơn nữa, lại là mối liên hệ ngay bên cạnh.
.
Từ ngày hôm sau, Phó Quân quả nhiên đến Huyền Hoàng làm việc. Nguyễn Tiêu cũng không nhàn rỗi, cùng đi làm với Tông Tuế Trọng nên biết chuyện đoàn phim của Phó Quân —— hắn đang đi mời lại từng nhân viên của đoàn phim cũ.
Rõ ràng Phó Quân rất áy náy với ê-kíp cũ của mình. Tuy ban đầu hắn chủ động mời họ về là muốn cho họ cơ hội, là giúp đỡ, nhưng công sức họ bỏ ra chẳng lẽ có thể bỏ qua sao? Đúng, tên biên kịch kia là do hắn dẫn sói vào nhà, nhưng hắn cũng không thể giận cá chém thớt sang người khác. Bởi vì khi hắn phải rời đi, từ bỏ đoàn phim, mọi người đều thông cảm cho hắn, không hề oán trách, thậm chí còn cố gom góp tiền bạc giúp đỡ hắn. Đó đều là nghĩa khí bạn bè. Huống chi sau này tên biên kịch đó cũng xảy ra chuyện, Huyền Hoàng vì hắn không có mặt mà từ chối ký hợp đồng. Đối với Phó Quân, quyết định của Huyền Hoàng là giúp hắn hả giận, nhưng hắn không thể chỉ lo vui sướng... Thực tế, tên biên kịch bị trừng phạt đúng tội, nhưng các thành viên khác trong đoàn phim lại vô tình bị vạ lây, không chỉ lãng phí thời gian công sức, tiền bạc, mà còn mất đi tinh thần...
Hành động này của Phó Quân được Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng đánh giá cao.
Nếu hắn chỉ vì sự độc ác của tên biên kịch mà mặc kệ những người từng giúp mình, thì đánh giá của họ về hắn chắc chắn sẽ giảm sút, ít nhất là không thích hợp với chức vụ quan trọng như Võ Phán Quan.
Biểu hiện hiện tại của hắn coi như đã qua một cửa ải khảo hạch.
Ngoài ra, bên phía Tông Tâm Di cũng chủ động liên lạc với Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng. Bà nói con gái Lê Tử Tịnh đã nằm mơ thấy Vô Thường sống và Triệu Hiểu An đến xin lỗi. Lê Tử Tịnh đã tha thứ và rất thông cảm cho Triệu Hiểu An, hai người đã làm hòa.
Nguyễn Tiêu rất hài lòng với thái độ của họ. Tuy nhiên, theo thỉnh cầu của chính Triệu Hiểu An và Phó Quân, cậu vẫn để quỷ thần dưới trướng đánh mỗi người năm trượng rồi mới đưa Triệu Hiểu An vào Quỷ Môn đầu thai —— Khi báo mộng xin lỗi, cả Triệu Hiểu An và Phó Quân đều không nhắc đến việc mình sẽ bị phạt.
Hết chương 243.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 243
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 243
