Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 242
Chương 242: Bi kịch của Phó Quân (tiếp)
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
"Lúc ấy tôi bị dọa chết khiếp, hồn ma kia cũng hoảng sợ không kém." Phó Quân cười khổ, "Cũng may là khi báo cảnh sát, tôi chỉ nói phát hiện thi thể chứ không nói rõ đã chết bao lâu."
Khi cảnh sát đến, Phó Quân đương nhiên phải làm biên bản. Đồng thời, cảnh sát phát hiện thi thể đã tử vong từ lâu nên gọi pháp y đến khám nghiệm. Họ xác định thời gian tử vong thực sự là từ ba tháng trước. Điểm kỳ lạ là toàn bộ lá gan của người chết đã biến mất, nhưng trên cơ thể lại không hề có vết mổ —— Chẳng lẽ gan có thể không cánh mà bay?
Lúc đó Phó Quân đã hỏi hồn ma, nhưng hồn ma cũng chỉ biết kinh hoàng.
Mấy tháng qua mình vẫn sinh hoạt bình thường, nếu đã chết từ ba tháng trước, vậy mấy tháng qua mình là thứ gì? Xác chết biết đi sao?
Hồn ma suy nghĩ không thông, rất dễ phát điên. Phó Quân thấy tình hình không ổn, vội vàng dùng dây thừng trói chặt y lại. Theo lời dạy của bà cốt, hắn đưa y đến một đạo quán nổi tiếng, giao cho quán chủ, nhờ đạo quán đợi đến dịp quỷ môn mở hàng năm sẽ đưa y xuống Âm phủ cùng các cô hồn dã quỷ khác. Còn về dị trạng trên người con quỷ đó, hắn không giải quyết được nên cũng không xen vào nhiều, không nói thêm gì với quán chủ.
Đối với Phó Quân, đó chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ. Xong việc, hắn lại tiếp tục hành trình tìm kiếm vợ con.
Có lẽ ông trời muốn trừng phạt hắn. Hơn một tháng sau, trải qua bao gian khổ, cuối cùng Phó Quân cũng nghe ngóng được tung tích vợ con từ một đám cô hồn dã quỷ. Nhưng tin tức nhận được lại như sét đánh ngang tai: Con gái anh vì dọc đường quấy khóc, lại là con gái nên không bán được giá, đã bị bọn buôn người ném thẳng xuống sông dìm chết. Vợ hắn không ngăn cản được, đau đớn đến phát điên. Nếu không phải đã thỏa thuận giá cả từ trước, định bán đi để tận dụng chút giá trị cuối cùng, có lẽ cô cũng chịu chung số phận! Nhưng dù hắn rốt cuộc cũng tìm được vợ, cô vẫn đã chết. Sau khi phát điên, cô bị bán vào sâu trong núi lớn, trong lúc giằng co chống cự đã đập đầu vào tường tự vẫn.
Phó Quân đau khổ đến tột cùng. Sau khi nhặt xác cho vợ, không thể nhịn được nữa, hắn xuất hồn phá hủy từ đường trong thôn đó. Sau đó hắn tìm đến những nữ quỷ lang thang ngoài thôn, những người từng bị dân trong thôn hại chết, dẫn họ vào trong thôn báo thù. Xong xuôi, hắn mới cõng thi thể vợ, ảm đạm rời đi. Sau đó, hắn lập tức đến huyện báo án. Đợi khi cảnh sát ập vào ngôi làng hẻo lánh đó, chắc những nữ quỷ kia đã làm xong những gì cần làm...
Về sau vụ án đó thế nào, Phó Quân không quan tâm nữa. Một là hắn đã biết kết cục, hai là hắn cũng hiểu rõ, dù những kẻ đó có bị báo ứng thì hắn cũng không thể tìm lại được vợ con mình.
Cõng thi thể vợ, nhờ thủy quỷ tìm vớt thi thể con gái, Phó Quân vừa thấy may mắn vì mình đã trở thành Vô Thường sống, lại vừa thống hận bản thân sao quá vô dụng, hành động quá chậm trễ!
Sau khi an táng vợ con, Phó Quân cẩn thận triệu hồi hồn phách họ. Con gái còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, chết thành thủy quỷ nhưng tâm hồn vẫn ngây thơ. May mắn thay, đúng lúc có người nhảy sông tự tử, hồn ma dưới sông nhường chỗ nên bé đã được đi đầu thai. Còn vợ hắn mang đầy hận ý, dựa vào oán niệm đó mà lặn lội trở về Đế Đô, quẩn quanh ám ảnh gia đình kẻ thù.
Cũng nhờ vậy, Phó Quân mới biết được sự thật. Hóa ra vợ con hắn không phải ngẫu nhiên bị bọn buôn người nhắm trúng, mà là có kẻ cố ý hãm hại! Phó Quân hận mình có mắt như mù, dẫn sói vào nhà, kết giao với kẻ độc ác vong ân bội nghĩa. Hắn cũng hận mình ngu ngốc đến mức còn bán kịch bản cho gã, hoàn toàn không biết mình đã rơi vào bẫy của đối phương! Nhưng khi Phó Quân muốn trả thù, hắn lại phát hiện... mình chẳng cần phải ra tay nữa.
Ngày đó, gã biên kịch vì sĩ diện nên đã bỏ ra không ít tiền mua lại kịch bản, sau đó thay thế Phó Quân đến ký hợp đồng với Huyền Hoàng. Tuy nhiên, phía Huyền Hoàng chỉ gặp mặt gã một lúc ngắn ngủi rồi từ chối ký hợp đồng. Bởi vì họ coi trọng không chỉ kịch bản mà còn là tài năng của Phó Quân. Khi Phó Quân không còn trong dự án, thỏa thuận ban đầu coi như vô hiệu.
Bao năm lăn lộn ở tầng đáy, tên biên kịch chẳng có mấy tiền tiết kiệm. Vì cú đánh cược này, tiền thuê người bắt cóc hay tiền mua kịch bản, một phần là vay mượn người quen, phần lớn là vay nặng lãi. Gã tính toán rằng sau khi ký hợp đồng với Huyền Hoàng, tiền đầu tư rót xuống là gã có thể nhanh chóng trả nợ. Nhưng gã tự đánh giá mình quá cao, đâu ngờ Huyền Hoàng tuy thích kịch bản nhưng càng coi trọng người cầm kịch bản là Phó Quân hơn!
Không ký được hợp đồng, gã biên kịch đương nhiên bị chủ nợ truy đòi ráo riết. Gã định quay sang ăn vạ Huyền Hoàng, nhưng phía Huyền Hoàng đã nói rõ từ đầu, đối tượng hợp tác là Phó Quân, chính gã đã đẩy Phó Quân đi, còn kiện cáo gì được? Với thế lực của Huyền Hoàng, thậm chí chẳng cần kinh động đến chủ tịch, chỉ cần cấp dưới ra mặt cũng đủ khiến gã biên kịch phải ngoan ngoãn.
Tên biên kịch muốn vay tiền những người khác trong đoàn phim, nhưng ai có chút tiền đều đã cho Phó Quân vay để đi tìm vợ con, lấy đâu ra cho gã mượn? Bị dồn đến bước đường cùng, gã dần phát điên, bắt đầu đánh chủ ý lên con cái của những người trong đoàn phim, định bắt cóc bán cho chủ nợ lấy tiền gán nợ. Nhưng mọi người trong đoàn sớm đã nhận ra tinh thần gã có vấn đề nên bắt quả tang ngay tại trận. Gần như cùng lúc, mọi người liên kết các sự việc: Phó Quân mất tích người nhà, hành trình tìm kiếm vô vọng, biên kịch đột ngột thế chỗ... và bắt đầu nghi ngờ nguyên nhân thực sự khiến gia đình Phó Quân gặp nạn có lẽ là...
Nghĩ đến việc vì Phó Quân rời đi mà dự án thất bại, nghĩ đến thái độ cao ngạo của tên biên kịch khi lên nắm quyền, lại nghĩ đến việc Huyền Hoàng từ chối hợp tác, và hành động điên cuồng bắt cóc trẻ con của gã... Mọi người trong đoàn phim nảy sinh oán khí và căm hận, đồng thời nảy sinh ý định báo án.
Phía trước là ánh mắt khinh bỉ của đồng nghiệp, phía sau là chủ nợ truy đuổi gắt gao, có thể nói là trước có sói sau có llhổ, mang đến áp lực tâm lý vô tận cho tên biên kịch. Gã rất ích kỷ, vào một đêm nọ đã nhảy lầu tự tử, kết liễu đời mình.
Cái chết của gã không gây ra tiếng vang lớn, chỉ xuất hiện một mẩu tin nhỏ ở góc báo. Cũng vì chủ nợ có chút bối cảnh nên cả sự việc chìm xuống nhanh chóng, không sủi tăm.
Đoàn phim giải tán, mang theo nỗi oán hận với tên biên kịch và nhiều cảm xúc phức tạp, mỗi người bắt đầu lại công việc của mình. Còn đám chủ nợ sau một thời gian im ắng cũng bắt đầu tìm đến vợ con tên biên kịch để đòi nợ.
Sau đó, vợ Phó Quân chết nơi đất khách quê người, hóa thành lệ quỷ trở về tìm tên biên kịch báo thù, nhưng phát hiện gã đã chết. Cô chỉ còn cách tìm vợ con hắn tính sổ. Mẹ con họ ban ngày bị chủ nợ bức bách, ban đêm bị nữ quỷ hù dọa, kể ra cũng thật đáng thương —— Nhưng họ có gì đáng để đồng cảm? Kẻ ích kỷ để lại nợ nần cho họ là tên biên kịch. Và lúc trước, khi tên biên kịch lừa vợ con Phó Quân đi, khi gã mời bọn bắt cóc về nhà bàn bạc, vợ gã vì tiền đồ tương lai của con trai mà giả câm vờ điếc. Bà ta quả thực không trực tiếp tham gia, nhưng bà ta đã dung túng cho tội ác.
Phó Quân tìm thấy hồn ma của vợ, đau lòng khôn xiết. Hắn hiểu không thể để tay vợ nhuốm máu người vô tội, nên từ từ trấn an oán niệm của cô. Vợ tên biên kịch có tội nhưng tội không đáng chết, con trai họ chẳng hiểu gì, cũng không nên làm gì thằng bé. Vợ hắn hù dọa họ bấy lâu, khiến họ sống trong sợ hãi đến suy nhược, thế là đủ rồi.
Cuối cùng, vợ hắn cũng bình tĩnh lại, từ biệt Phó Quân, được đưa đến đạo quán để cùng các cô hồn dã quỷ khác trở về Âm phủ trong dịp Quỷ tiết, chờ đầu thai chuyển thế.
Còn Phó Quân, hắn lại trở về cảnh cô độc một mình. Không còn mục tiêu, cũng chẳng còn động lực, hắn chỉ có thể mơ màng làm chút việc thiện tích đức để cầu phúc cho vợ con, hy vọng họ ở Âm phủ được tốt lành, đầu thai vào gia đình tử tế, cuộc đời sau này suôn sẻ... và không bao giờ gặp phải người đàn ông vô tri lại vô dụng như hắn nữa.
Về sau, để lấp đầy sự trống rỗng, đêm nào Phó Quân cũng lang thang quanh khu vực mình sống. Hắn chẳng buồn để ý đến bộ dạng lôi thôi lếch thếch của mình. Trong những lần lang thang đó, hắn lại bắt gặp vài trường hợp hồn ma mất kiểm soát bị hút về một hướng nào đó, và xác minh được sự thật: những hồn ma này đều chết sau khi sống lay lắt vài tháng trong tình trạng mất một phần nội tạng.
Cho đến khi hắn tìm mọi cách giúp đỡ Triệu Hiểu An, và nhờ cô ấy mà quen biết Thành Hoàng gia.
.
Nghe xong toàn bộ câu chuyện của Phó Quân, Nguyễn Tiêu trầm ngâm suy nghĩ.
"Những người chết đột ngột này còn có đặc điểm gì khác không, ngươi có biết không?"
Phó Quân cẩn thận nhớ lại, lắc đầu: "Không có. Ít nhất là sau khi họ chết, trên thi thể ngoài việc thiếu hụt nội tạng ra thì không phát hiện điểm chung nào khác."
Nguyễn Tiêu nhíu mày.
Xem ra, vẫn phải điều tra thân phận của những người này, tìm hiểu xem khi còn sống họ rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì mới được.
Hết chương 242.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 242
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 242
