Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 238


Chương 238: Vô Thường sống


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Nữ quỷ — Triệu Hiểu An nghe Nguyễn Tiêu nói vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ kinh hoàng.


"Dân nữ, dân nữ... tôi..."


Nguyễn Tiêu trong lòng cạn lời, ngoài miệng giục: "Được rồi, nói thẳng đi."


Triệu Hiểu An hít sâu một hơi quỷ khí, hốc mắt xanh lét rơm rớm nước mắt... Cuối cùng vẫn nức nở nói: "Tôi oan uổng, tôi oan uổng lắm! Thành Hoàng gia, họ nói tôi bị đột tử, ba mẹ tôi cũng chẳng chịu khám nghiệm tử thi. Chỉ cần họ làm khám nghiệm, họ sẽ biết tôi căn bản không phải đột tử, tôi là bị người ta hại chết!"


Nguyễn Tiêu nghiêm mặt. Từ lúc biết Triệu Hiểu An quấn lấy Lê Tử Tịnh, cậu đã đoán chắc bên trong có uẩn khúc. Giờ xem ra đúng là như vậy.


"Có oan khuất gì, ngươi cứ việc nói ra."


Triệu Hiểu An lau mặt, giọng run run: "Tôi, tôi tuy ngày thường làm việc rất mệt, nhưng cũng biết sức khỏe quan trọng. Tôi luôn tìm cách bồi bổ bằng đồ ăn dinh dưỡng, lúc nào được nghỉ ngơi là tôi tranh thủ nghỉ ngay. Tôi còn trẻ, tôi rất chú ý giữ gìn, không thể nào chết vì kiệt sức được."


Tuy nhiên, chuyện mình tự cho là đúng và thực tế đôi khi lại khác xa nhau. Lời này của Triệu Hiểu An cũng chưa chắc đã chính xác.


Nguyễn Tiêu không ngắt lời cô.



Triệu Hiểu An dù sao cũng là người có học, biết lý lẽ đó chưa đủ thuyết phục, liền nói tiếp: "Sau khi chết, tôi rất không cam tâm. Tôi cảm thấy mình không thể chết vì mệt được, dù có lẽ là do tôi nghĩ nhiều... Sau đó tôi phát hiện sau khi chết mình vẫn có ý thức. Tiềm thức mách bảo tôi phải đợi tại chỗ chờ quỷ môn xuất hiện để đi đầu thai, ít nhất cũng phải vài ngày. Nhưng ai ngờ đột nhiên tôi bị một lực lượng không biết từ đâu tới lôi kéo, khiến tôi hoảng hốt bay về một hướng làm tôi rợn tóc gáy. Cố tình, cố tình là tôi không thể nào chống cự được!"


Nguyễn Tiêu rùng mình.


Điều này không bình thường! Đúng như trực giác của Triệu Hiểu An, sau khi chết cô nên đợi đầu thất, đợi quỷ môn mở, chứ không phải bị thù hận làm mờ mắt đi tìm kẻ thù trả thù, càng không thể bị kéo về hướng mình sợ hãi.


Trong tình huống bình thường, chỉ có một khả năng: Có người đang chiêu hồn cô. Hơn nữa, kẻ chiêu hồn đó hơn phân nửa là không có ý tốt —— Nhưng ai lại biết cô thành quỷ ngay khi vừa chết, còn ra tay chiêu hồn nhanh gọn như vậy?


Triệu Hiểu An rất bất an, quỷ khí trên người cuộn trào!


"Sau đó, càng đến gần tôi càng phát hiện, hướng đó có thứ gì thuộc về cơ thể tôi!" Cô rít lên the thé, như bùng phát nỗi căm hận tột cùng, "Tôi không phải chết vì kiệt sức! Có kẻ đã lấy đồ của tôi! Tôi chết vì thiếu mất thứ đó!"


Nguyễn Tiêu thấy Triệu Hiểu An cuồng loạn, cau mày lại.


Cậu đánh một đạo thần lực sang, giúp Triệu Hiểu An từ từ bình tĩnh lại.


Triệu Hiểu An sợ hãi nhìn Nguyễn Tiêu, run rẩy nói: "Xin, xin lỗi."


Nguyễn Tiêu lắc đầu: "Không sao, làm quỷ đôi khi khó kiểm soát bản thân." Ngừng một chút, cậu hỏi tiếp, "Ngươi chết vì thiếu mất cái gì?"


Trong mắt quỷ của Triệu Hiểu An lóe lên tia máu: "Gan." Cô nói, "Tôi không nhớ tại sao mình lại mất gan, nhưng chắc chắn tôi chết vì thiếu gan. Nhất định có kẻ nào đó đã lấy gan của tôi! Nhưng mà, nhưng mà tôi không hiểu. Tôi chưa từng bị thương, cũng không có ký ức đi bệnh viện phẫu thuật, tại sao gan của tôi đột nhiên biến mất? Tôi không hiểu!"


Mày Nguyễn Tiêu càng nhíu chặt hơn.



Chết vì mất gan, có vài khả năng: Một là gan đột ngột biến mất. Nếu bị lấy sống thì sẽ đau đớn một thời gian chứ không chết ngay, nhưng Triệu Hiểu An không có triệu chứng đó. Muốn lấy gan mà không để lại vết thương, nạn nhân không cảm giác được đau đớn thì phải dùng tà pháp. Hai là Triệu Hiểu An thực ra đã bị phẫu thuật nhưng mất đi ký ức đó. Nhưng nếu vậy thì trên người cô cũng phải có vết mổ. Hơn nữa, làm cô mất trí nhớ, sống sót một thời gian dài... cũng phải dùng tà pháp. Tóm lại, kẻ đứng sau chẳng lẽ muốn lấy gan trước, rồi lại muốn lấy cả hồn của Triệu Hiểu An? Mục đích là gì? Tà đạo sĩ luyện quỷ là chuyện thường, nhưng gan người... thì có tác dụng gì?


Trong đầu Nguyễn Tiêu suy tính rất nhiều nhưng không nói ra.


Triệu Hiểu An thấy Thành Hoàng gia vẫn bình tĩnh lắng nghe mình kể lể, trong lòng cũng dần ổn định lại.


"Lúc đó tôi vừa sợ vừa muốn đi tìm lại bộ phận cơ thể. Khi ấy xác tôi chưa bị hỏa táng, tôi nghĩ mình không thể để thi thể không trọn vẹn mà hạ táng được. Nhưng khi bay được một nửa, tôi đụng phải một người."


Ánh mắt Nguyễn Tiêu khẽ động: "Đụng phải?"


Triệu Hiểu An gật đầu, nhớ lại với vẻ biết ơn: "Chính là cái bóng đen mà ngài nhắc tới. Lúc đó anh ta cũng ở dạng linh hồn, đã dùng thứ gì đó giữ tôi lại, giúp tôi thuận lợi dừng lại, không tiếp tục bay về hướng đó nữa. Tôi tỉnh táo hơn, cảm thấy rất sợ hãi, biết mình có đi tiếp cũng chưa chắc tìm lại được thứ đã mất, nói không chừng còn bị..." Cô ta thở hắt ra một hơi quỷ khí, "Người giúp tôi bảo rằng, anh ta là một 'Vô Thường sống', chuyên môn đưa quỷ đến Quỷ Môn."


Vô Thường sống?


Vô Thường sống hay còn gọi là Đi Vô Thường, hay người đi âm (tẩu âm nhân), là người sống phục vụ cho Âm phủ. Nói trắng ra là người có mắt Âm Dương, có thiên phú xuất hồn mà không gây gánh nặng lớn cho cơ thể.


Nguyễn Tiêu thầm nghĩ, trước kia khi Địa phủ còn tồn tại, Vô Thường sống cũng coi như một nghề tay trái, được Âm phủ che chở. Tuy thường xuyên xuất hồn nhưng không có gánh nặng gì, tổn hại cho cơ thể gần như bằng không. Nhưng hiện tại thì khác, Địa phủ biến mất, người có thiên phú muốn tự mình mày mò trở thành Vô Thường sống là rất khó. Làm nghề này e rằng gánh nặng lên bản thân cũng không nhỏ... Coi như là hàng hiếm.


Triệu Hiểu An kể tiếp: "Vị đại nhân Vô Thường sống đó là người tốt. Anh ta bảo trên người tôi bị tà pháp đánh dấu, trừ khi anh ta canh chừng tôi mỗi ngày, nếu không anh ta vừa đi, e là tôi lại bị thứ gì đó lôi đi mất. Tôi rất sợ hãi. Anh ta liền bảo tôi tìm một nơi có thể che chở mình, tốt nhất là người quen có giao tình, sẽ không kiên quyết đuổi tôi đi."


Nguyễn Tiêu vỡ lẽ: "Cho nên, ngươi tìm đến Lê Tử Tịnh."


Triệu Hiểu An áy náy gật đầu: "Tôi... tôi nghe Vô Thường sống đại nhân bảo phải tìm người quen có quan hệ tốt, gia thế tốt, lại có tâm địa lương thiện. Xuất thân như tôi, ngoài bạn học ra thì chẳng quen ai có gia thế tốt cả. Còn nếu nói có khả năng và nguyện ý giúp tôi... Trong tất cả mọi người, tôi biết Tịnh Tịnh là người lương thiện nhất, gia thế cũng rất tốt, nên nhờ Vô Thường sống đại nhân đưa tôi đến đây." Nói đến đây, cô ta vội vàng bổ sung, "Tôi đã hỏi rồi, việc này sẽ không gây hại cho cơ thể Tịnh Tịnh! Tịnh Tịnh đổ mồ hôi nhiều là do quỷ khí của tôi gây ra, không phải mất nước thật. Tôi sẽ không làm hại Tịnh Tịnh đâu!"



Nguyễn Tiêu gật đầu, ra hiệu cho cô ta tiếp tục.


Triệu Hiểu An cúi đầu nói: "Vô Thường sống đại nhân đưa tôi đến đây xong liền bảo rằng Tịnh Tịnh có mệnh cách phú quý rất tốt, nhưng dương hỏa không vượng, tôi muốn bám vào sẽ dễ dàng hơn, xung đột với Tịnh Tịnh cũng không lớn. Quả thực là ông trời cũng giúp tôi! Nhưng sức lực tôi yếu quá, vốn định báo mộng kể rõ sự tình cho Tịnh Tịnh, nhưng cô ấy hoàn toàn không nghe hiểu tôi nói gì, tôi cũng không cách nào diễn đạt rõ ràng... Vô Thường sống đại nhân bảo tôi cứ dứt khoát chờ đợi như vậy, tạo ra chút hiện tượng kỳ lạ. Anh ta bảo với gia thế như nhà Tịnh Tịnh, thấy cô ấy bị ma ám chắc chắn sẽ mời thiên sư Huyền môn đến. Đến lúc đó, thiên sư có thể nghe hiểu lời tôi, tôi sẽ có cơ hội kể rõ oan khuất..."


Lông mày Nguyễn Tiêu nhướng lên: "Nhỡ thiên sư đó không nghe ngươi nói, không phân rõ trắng đen đã đánh tan hồn phách ngươi thì sao?"


—— Thời trước, Vô Thường sống là sinh hồn, làm thêm chủ yếu để giúp quỷ sai khi quá tải công việc, hoặc khi người chết có mệnh cách đặc biệt mà quỷ sai thường không thể chạm vào. Vì vậy, Vô Thường sống quả thực có kỹ năng nhìn thấy thiện đức, quý lộc của con người.


Vô Thường sống nhìn ra mệnh cách phú quý của Lê Tử Tịnh rồi chỉ điểm cho nữ quỷ Triệu Hiểu An cũng là điều dễ hiểu.


Triệu Hiểu An theo bản năng ngẩng đầu lên, giọng chua xót:


"Vô Thường sống đại nhân nói, tôi làm quỷ rất yếu, là loại quỷ có oán hận nhưng không hung dữ, muốn tự mình đi báo thù là điều không thể. Anh ta cũng không đủ năng lực giúp tôi đối phó với tà thuật sĩ, phải nhờ người của Huyền môn chính tông. Con đường duy nhất để tôi giải oan là cầu xin người nhà Tịnh Tịnh, mong họ nể tình tôi chết thảm mà không làm hại Tịnh Tịnh để giúp đỡ tôi. Điều Thành Hoàng gia vừa nói, anh ta cũng đã nhắc nhở. Muốn cầu người thì phải mạo hiểm như vậy, nếu không chấp niệm của tôi không tan, vĩnh viễn không thể đầu thai... Tôi cũng hết cách rồi, đành phó mặc cho số mệnh vậy."


Chỉ là Triệu Hiểu An và Vô Thường sống đều không ngờ tới, người đến không phải đạo sĩ Huyền môn nào đó, mà lại là... Thành Hoàng gia?!


Thật đúng là gặp quỷ cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, cũng chẳng biết là vận may hay là xui xẻo nữa...


Nguyễn Tiêu đã hiểu rõ sự tình.


"Nể tình ngươi không làm hại Lê Tử Tịnh và bản thân có oan khuất, sau khi sự việc được giải quyết, ngươi hãy tự mình xin lỗi Lê Tử Tịnh. Nếu cô ấy tha thứ thì thôi, còn nếu không, bản quan sẽ sai quỷ sai đánh ngươi mấy trượng, trừng phạt tội tùy tiện bám vào người sống. Vô Thường sống chỉ điểm cho ngươi làm vậy, gây ảnh hưởng đến cuộc sống người thường, cũng đáng bị phạt như thế."


Triệu Hiểu An vội nói: "Kể cả Tịnh Tịnh tha thứ cho tôi, tôi cũng nguyện chịu mấy trượng này. Nhưng Vô Thường sống đại nhân làm vậy là để giúp tôi, tôi xin chịu phạt thay anh ta!"



Nguyễn Tiêu liếc cô ta một cái. Cô gái này cũng không phải kẻ vong ân phụ nghĩa.


"Việc này cũng phải xem khổ chủ có đồng ý hay không."


Đây là vì thực sự chưa gây ra hậu quả nghiêm trọng nên cậu mới cho họ cơ hội cầu xin khổ chủ tha thứ. Nếu khổ chủ đã bị tổn hại, thì dù có tha thứ, dù họ có ngàn vạn nỗi khổ tâm hay oan khuất, tội nào ra tội nấy, vẫn phải phạt. Đương nhiên, nếu khổ chủ không tha thứ thì đó là do họ tự làm tự chịu. Nếu không, cứ có oan khuất là tùy tiện bám vào người ta, người bị bám chẳng phải oan uổng quá sao?


Triệu Hiểu An lập tức im lặng. Cô cũng hiểu, dù mình có oan ức thì việc làm này cũng là thiếu đạo đức, không có tư cách đòi hỏi gì thêm.


"...Đợi Tịnh Tịnh tỉnh lại, tôi sẽ tạ tội với cô ấy, tùy cô ấy trừng phạt." Cuối cùng, cô ta rơi hai hàng lệ, nói, "Chỉ mong cô ấy vẫn còn coi tôi là bạn."


Nguyễn Tiêu phất tay, đây là chuyện giữa hai người họ.


"Được rồi, bản quan đã biết chuyện này. Ngươi vào trong ấn đi, đừng lưu lại nhà họ Lê nữa. Oan khuất của ngươi, bản quan sẽ xử lý."


Triệu Hiểu An không dám cãi lời, vội nói: "Tuân lệnh Thành Hoàng gia."


Nguyễn Tiêu nhẹ nhàng vẫy tay về phía cô ta, Triệu Hiểu An hóa thành một làn khói nhẹ bay tới, chui vào ấn Thành Hoàng.


Sau đó, Nguyễn Tiêu đánh một đạo thần lực vào người Lê Tử Tịnh đang hôn mê. Nhìn sắc mặt cô dần hồng hào trở lại, hắn mới đi kéo rèm cửa ra.


Tông Tuế Trọng nãy giờ vẫn im lặng quan sát bên cạnh liền bước tới cửa, mở cửa ra.


Hết chương 238.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 238
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...