Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 237
Chương 237: Bóng chồng bóng
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Trên mặt Tông Tâm Di thoáng hiện vẻ lo lắng, bà cau mày nói: "Đã mấy ngày rồi, con bé không chỉ không xuống được giường mà thời gian tỉnh táo mỗi ngày cũng rất ít. Phần lớn thời gian nó đều ngủ li bì. Lúc hôn mê, biểu cảm trên mặt nó không giống ngày thường, ngược lại trông rất khổ sở, như thể muốn kêu oan mà không kêu được..." Nói đến đây, bà thở dài, "May mà qua vài lần kiểm tra, bác sĩ đều nói con bé chỉ bị suy nhược tinh thần, cơ thể vẫn không có vấn đề gì."
—— Nếu không phải vậy, bà đã sớm lo sốt vó lên rồi, làm sao còn có thể bình tĩnh ngồi đây kể chuyện?
Nguyễn Tiêu cơ bản có thể xác định, đây là bị quỷ ám, và khả năng cao chính là Triệu Hiểu An. Chỉ là cậu có chút không hiểu, tại sao Triệu Hiểu An lại tìm đến Lê Tử Tịnh? Chẳng lẽ chỉ vì Lê Tử Tịnh mềm lòng? Ngoài ra... cái bóng đen xuất hiện cùng Triệu Hiểu An là thứ gì, tại sao lại đi cùng cô ta?
Kể xong chuyện nhà, Tông Tâm Di thành khẩn nói với Nguyễn Tiêu: "Tiểu Nguyễn, con xem chuyện này là thế nào?"
Nguyễn Tiêu cười: "Nếu tiện, con muốn đích thân đến xem thử."
Tông Tâm Di đương nhiên không có ý kiến, cảm kích nói: "Vậy thì cảm ơn Tiểu Nguyễn nhiều lắm." Bà ngừng một chút, "Khi nào thì..."
Nguyễn Tiêu hơi hé miệng định nói "ăn xong rồi đi" —— dù sao bản thân cậu không sao, nhưng bạn trai cậu không thể chịu đói được.
Bên kia, bà nội Phương Tâm Khiết đã lên tiếng: "Ăn cơm xong rồi hãy nói chuyện này."
Tông Tâm Di sực tỉnh, biết mình quá nóng vội, vuốt tóc cười trừ: "Đúng, đúng, ăn cơm trước đã."
Nguyễn Tiêu trấn an bà: "Ăn xong để học trưởng lái xe đưa chúng ta qua đó."
Tông Tâm Di định nói bà cũng lái xe được, nhưng Tông Tuế Trọng đã nhanh miệng đồng ý: "Được."
Liên quan đến chuyện ma quỷ và an nguy của Lê Tử Tịnh, mọi người cũng không có tâm trạng nhai kỹ nuốt chậm. Bữa sáng kết thúc nhanh chóng, ai nấy xốc lại tinh thần, lái xe theo sau Tông Tâm Di về nhà bà.
Chồng Tông Tâm Di xuất thân thư hương thế gia, cha mẹ chồng sống trong một ngôi tứ hợp viện cổ tổ tiên để lại. Vợ chồng bà mua một căn biệt thự ở khu tiểu khu gần đó.
Mấy ngày nay, vì chuyện của Lê Tử Tịnh, ông bà nội cũng đều túc trực ở biệt thự để chăm sóc cháu gái. So với Lê Tuyển và Tông Tâm Di ban đầu không nghĩ đến chuyện tâm linh, hai ông bà ngay từ đầu đã nghi ngờ cháu mình trúng tà. Thế hệ trước thường tin vào những chuyện này hơn. Vì vậy, khi nghe con dâu nói muốn về nhà mẹ đẻ tìm đại sư, hai ông bà rất ủng hộ. Giờ nghe tiếng động ngoài cửa, họ vội vàng ra mở cửa đón khách.
Tông Tâm Di vội chạy lại đỡ: "Ba, mẹ, sao hai người lại ra đây? Mau vào nhà đi ạ, lần này đến đều là người nhà cả."
Ông bà nội Lê nghe xong nhìn ra ngoài, thấy cháu trai lớn của con dâu và một chàng trai trẻ, nhưng... đại sư đâu? Nghĩ lại, con dâu mới đi được một hai tiếng, hỏi thăm được tin tức đã là tốt rồi, đại sư chắc chưa tìm được nhanh thế. Nên họ cũng không lộ vẻ thất vọng, mời mọi người vào nhà trước.
.
Nguyễn Tiêu vừa bước vào biệt thự, lông mày đã giật giật, không kìm được nhìn sang Tông Tuế Trọng.
Tông Tuế Trọng cũng nhận ra, gật đầu với Nguyễn Tiêu.
—— Không sai, trong biệt thự vương vấn quỷ khí nhàn nhạt. Khoan bàn đến việc đó có phải là Triệu Hiểu An hay không, ít nhất nơi này thực sự có quỷ, hơn nữa còn là loại quỷ mang theo oan khuất.
Tông Tâm Di vốn là người tinh ý, vào cửa liền quan sát biểu hiện của Nguyễn Tiêu. Thấy màn tương tác giữa hắn và cháu trai, trong lòng bà thót một cái. Tuy bà đoán có thể là quỷ, nhưng nếu không phải thì ai lại muốn gặp ma thật chứ? Chỉ là hiện tại xem ra, e rằng thực sự đã gặp ma rồi...
Tông Tâm Di thấp giọng hỏi: "Tiểu Nguyễn à, thế nào?"
Nguyễn Tiêu cũng hạ giọng đáp: "Vẫn phải nhanh chóng xem người thế nào đã."
Tông Tâm Di hít sâu một hơi, dẫn Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng lên lầu.
Ông bà nội Lê không hiểu lắm.
Tông Tâm Di vội giải thích: "Ba, mẹ, đừng nhìn Tiểu Nguyễn còn trẻ, cậu ấy là một thiên sư rất lợi hại đấy. Lúc con về, Tiểu Nguyễn đang làm khách ở nhà, nghe chuyện liền đồng ý đến xem giúp Tịnh Nhi trước."
Ông bà nội Lê rất tin tưởng con dâu, nghe bà nói vậy cũng không tỏ ý coi thường Nguyễn Tiêu, vội vàng tránh đường mời họ đi trước, rối rít nói: "Vậy thì tốt quá, Tịnh Nhi đang ở trong phòng trên lầu, ba nó đang trông đấy."
Tiếp đó, Tông Tâm Di không khách sáo nữa, dẫn người đi thẳng lên tầng hai.
Ông bà nội Lê không yên tâm nên cũng đi theo.
.
Lê Tử Tịnh ở phòng ngủ phụ trên tầng hai. Căn phòng rất rộng, trang trí trang nhã nhưng vẫn giữ nét nữ tính. Trên chiếc giường êm ái, thiếu nữ trẻ tuổi đắp chăn mỏng, nằm ngửa với sắc mặt tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi. Bên mép giường, một người đàn ông trung niên nho nhã đang dùng khăn tay nhẹ nhàng lau mồ hôi cho con gái —— nhưng vô ích, vừa lau xong, chưa đầy một lát cô gái lại phát ra tiếng nói mớ mơ hồ, mồ hôi lạnh lại túa ra.
Không chỉ trên trán, cả người cô gái cũng ướt đẫm mồ hôi. Trong áo cô phải lót khăn bông mềm thấm nước, cứ nửa tiếng lại thay một lần. Theo lý thuyết, đổ mồ hôi nhiều như vậy sẽ mất nước, nhưng ngoài vẻ tiều tụy, cô gái không có dấu hiệu thiếu nước nghiêm trọng nào.
Khi nhóm Nguyễn Tiêu bước vào, họ nhìn thấy một Lê Tử Tịnh như vậy.
Cùng lúc đó, cậu cũng nhìn thấy một bóng mờ gần như trùng khít lên người Lê Tử Tịnh. Chính xác là một linh hồn đang nằm chung một thân xác với cô.
Theo bản năng, Nguyễn Tiêu dấy lên cơn giận dữ. Đây là ác quỷ muốn cướp xác người sống sao?! Nhưng cậu không để cơn giận làm mờ mắt, lập tức nhận ra linh hồn kia hành động rất nhẹ nhàng, không có ý định xua đuổi hồn phách của Lê Tử Tịnh, ngược lại dường như muốn mượn miệng cô để nói điều gì đó.
Đáng tiếc, quỷ nhập vào người, lời nói ra toàn là quỷ ngữ, người thường làm sao nghe hiểu được?
Liếc qua một cái, Nguyễn Tiêu quay sang hỏi Tông Tâm Di: "Cô có biết mặt mũi cô bé Triệu Hiểu An kia thế nào không ạ?"
Tông Tâm Di vội đáp: "Cô biết." Nhớ ra điều gì, bà đi đến giá sách lấy một cuốn album, "Lúc còn sống con bé quan hệ khá tốt với Tịnh Nhi, có chụp ảnh chung."
Nguyễn Tiêu nhận lấy cuốn album, lật xem vài trang, tìm được một tấm ảnh chụp chung vui vẻ của Lê Tử Tịnh và các bạn. Hắn chỉ vào cô gái đứng bên trái, đưa cho Tông Tâm Di xem.
"Là người này phải không ạ?"
Tông Tâm Di nhìn qua, khẳng định gật đầu: "Chính là nó." Bà ngạc nhiên, "Tiểu Nguyễn, sao cháu biết..."
Tiểu Nguyễn chỉ nghe tên Triệu Hiểu An qua lời bà kể, đáng lẽ không biết mặt, sao giờ lại như đã quen biết? Vừa nghĩ đến đây, bà chợt hiểu ra, đồng tử co rút lại.
Nguyễn Tiêu chỉ tay về phía Lê Tử Tịnh: "Cô ấy đang ở kia, ngủ chung với Lê cô nương đấy."
Tông Tâm Di tim như ngừng đập, thân thể lảo đảo.
Lê Tuyển đứng bên cạnh vẫn luôn chú ý từ lúc Nguyễn Tiêu vào phòng. Thấy Nguyễn Tiêu nói chuyện với vợ, ông đoán được mục đích của cậu. Giờ thấy vợ kinh hãi đứng không vững, dù trong lòng cũng rất lo lắng nhưng ông vẫn nhanh chóng bước tới, đỡ lấy bà.
Giọng Tông Tâm Di run rẩy: "Vậy... vậy con gái cô còn..."
Nguyễn Tiêu hiểu ngay bà đang nghĩ quẩn, lập tức trấn an: "Em ấy không sao."
Tảng đá lớn trong lòng Tông Tâm Di được trút bỏ, sức lực toàn thân như bị rút cạn, bà lảo đảo dựa vào chồng.
"Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi." Bà xoa mặt, "Xin lỗi, cô sốt ruột quá."
Nguyễn Tiêu cười nói: "Cô yên tâm, cháu sẽ gọi cô ta ra hỏi chuyện ngay. Mấy ngày qua không xảy ra chuyện gì nghiêm trọng, có lẽ cô ta chỉ muốn kêu oan thôi, không có ý hại người." Nói đến đây, cậu tỏ vẻ áy náy, "Cô à, để đề phòng vạn nhất, cô và chú cứ ra ngoài cửa chờ được không ạ? Trong phòng có học trưởng trông chừng là được rồi."
Tông Tâm Di định bảo không sợ, nhưng nghĩ lại sợ Tiểu Nguyễn có thủ đoạn riêng không tiện cho người ngoài xem, nên không nói gì thêm, kéo tay chồng đi ra ngoài. Hai người cùng dìu ông bà nội ra cửa, cẩn thận khép cửa lại.
Ngoài cửa.
Ông nội Lê lo lắng hỏi: "Vừa rồi Tiểu Nguyễn... Thiên sư nói thế là ý gì? Bảo Tịnh Nhi nhà mình bị ma nhập à?"
Bà nội Lê cũng vội nhìn con dâu.
Tông Tâm Di cũng đang thấp thỏm, nhưng vẫn an ủi: "Dù là bị nhập cũng không sao đâu ạ. Ý Tiểu Nguyễn là con bé vẫn ổn. Đợi cậu ấy hỏi chuyện xong, chúng ta sẽ biết rõ mọi việc."
Bà nội Lê thở phào nhẹ nhõm rồi lại thở dài: "Cô bé kia cũng đáng thương, nhưng cũng không nên bắt nạt Tịnh Nhi chứ, thật là..."
Ông nội Lê vỗ vỗ tay bà, nói: "Đừng nói vậy. Nếu Tịnh Nhi không sao thì chắc cô bé kia có oan khuất gì đó, giúp được thì giúp. Dù sao cũng là bạn thân của Tịnh Nhi, con bé vì chuyện này mà buồn bã bao nhiêu ngày nay, giúp được bạn nó cũng sẽ vui. Tôi nghĩ, cô bé kia không đi đâu mà tìm đến Tịnh Nhi, có phải vì hai đứa thân thiết nên muốn nhờ cậy không?"
Bà nội Lê ngẫm nghĩ rồi gật đầu: "Chắc là vậy rồi."
Bà cũng thấy thương cảm cho cô gái xấu số kia.
Người nhà họ Lê đều hiền lành, đôn hậu. Nghe nói con quỷ kia không có ý hại người, họ liền nghĩ đến việc giúp đỡ linh hồn đáng thương kia —— rốt cuộc mạng người là quan trọng nhất.
Tông Tâm Di nhìn hai ông bà, lại một phen an ủi.
Bà sẽ chờ xem. Nếu con gái thực sự không bị tổn thương gì thì bà mới tính đến chuyện khác. Còn nếu không... bà sẽ không dễ nói chuyện như cha mẹ chồng đâu.
Lê Tuyển hiểu tâm tư vợ, đặt tay lên vai bà, nhẹ nhàng vỗ về.
.
Trong phòng, sau khi mọi người ra ngoài và cửa đóng lại, Tông Tuế Trọng đi đến bên cửa sổ, kéo rèm kín mít.
Nguyễn Tiêu xoay người, nhìn về phía thiếu nữ trên giường.
"Triệu Hiểu An, ngươi tự mình ra đây, hay để bản quan lôi ngươi ra?"
Giây tiếp theo, thiếu nữ trên giường khẽ run lên.
Một luồng hàn khí âm lãnh từ từ tỏa ra từ người cô, dần tụ lại thành một làn khói nhẹ, đáp xuống đất rồi ngưng tụ thành hình bóng một nữ quỷ tái nhợt.
Đúng là Triệu Hiểu An.
Nữ quỷ run rẩy bước tới, cúi người sợ hãi: "Thành... Thành Hoàng gia, tiểu quỷ... tôi, dân nữ tham kiến Thành Hoàng gia."
Cách xưng hô lộn xộn này khiến khóe miệng Nguyễn Tiêu giật giật. Cậu phất tay bảo cô không cần đa lễ, đi thẳng vào vấn đề: "Khai thật đi, tại sao lại quấn lấy Lê Tử Tịnh? Cái bóng đen trong giấc mơ của cô ấy ngoài ngươi ra là thứ gì? Lê Tử Tịnh không oán không thù với ngươi, ngươi bám riết lấy cô ấy là vô lý. Nếu không đưa ra được lý do thỏa đáng, e rằng bản quan không thể tha cho ngươi."
Hết chương 237.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 237
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 237
