Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 232
Chương 232: Tra cứu tư liệu
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Những chiếc rương sách được làm từ chất liệu rất tốt, bảo quản những cuốn sách dày cộp được xếp ngay ngắn bên trong. Nhiều cuốn thậm chí còn được đánh dấu mốc thời gian bằng những trang rời: 1910-1919, 1920-1929... Với báo chí, người ta dùng kẹp tài liệu mềm để bọc lại, trên mỗi kẹp đều dán nhãn ghi rõ niên đại và tóm tắt nội dung sự kiện.
Nguyễn Tiêu nhìn đống rương sách này, hai mắt sáng lên, nhưng trong lòng lại có chút rối rắm.
Nhiều thế này... không biết phải xem đến bao giờ, chưa kể còn phải tìm kiếm manh mối cụ thể trong đó.
Tông Tuế Trọng nhận ra sự băn khoăn của Nguyễn Tiêu, giọng trầm thấp nhắc nhở: "Em còn rất nhiều nhân thủ mà, có thể bảo họ đến vào ban đêm."
Nguyễn Tiêu sững sờ, sau đó lập tức hiểu ra "nhân thủ" mà anh ám chỉ là gì. Cậu nhoẻn miệng cười, cảm thấy bạn trai mình quả thực thông minh quá!
"Học trưởng nói đúng! Dưới trướng em có bao nhiêu là quỷ, tìm mấy người biết chữ thời cận đại, việc khác không giỏi chứ đọc sách xem báo thì dư sức! À đúng rồi, còn có thể chiêu hồn nữa. Em có thể triệu tập quỷ hồn trong khu vực quản hạt đến gặp mặt, tìm vài người chết trong thời kỳ loạn lạc để hỏi thăm cũng tốt. Còn nữa, lần trước em đúng là ngớ ngẩn, quanh khu vực miếu Sơn Thần chắc cũng có cô hồn dã quỷ, bắt vài con lão quỷ ra hỏi là được..."
Nguyễn Tiêu đang nói hăng say thì bị Tông Tuế Trọng nhẹ nhàng ấn vai.
Cậu im bặt.
Tông Tuế Trọng: "Tốt nhất đừng bắt lão quỷ ở đó ra hỏi."
Nguyễn Tiêu ngạc nhiên.
Tông Tuế Trọng giải thích: "Phụng Sơn cũng có thể điều khiển quỷ hồn. Nếu trong số đó có con quỷ nào từng bị hắn khống chế..."
Nguyễn Tiêu bừng tỉnh, lộ vẻ suy tư.
Đúng vậy, tuy họ đã đoán được thân phận của Phụng Sơn, nhưng hắn vẫn đang ẩn mình trong bóng tối. Nếu để hắn biết mình đã bị lộ thì sẽ rất phiền phức.
Cho nên lần trước không chiêu hồn trên núi để hỏi lại là may mắn —— Dù sao Phụng Sơn cũng rất để ý nơi đó, ai biết trong đám quỷ ở đấy có gián điệp của hắn hay không?
Lúc này Nguyễn Tiêu lại thấy may mắn vì lần trước họ đến đó đã cẩn thận tránh cả người lẫn quỷ, hơn nữa trong phạm vi cảm nhận của cậu lúc đó quả thực không có quỷ hồn nào. Nếu không, nói không chừng tin tức có người đến miếu Sơn Thần đã bay đến tai Phụng Sơn rồi. Phụng Sơn tâm tư kín đáo, một khi hắn nắm được đầu mối... nghĩ thôi đã thấy đau đầu, ai biết hắn sẽ gây ra rắc rối gì nữa!
Sau cuộc trò chuyện ngắn gọn, Nguyễn Tiêu tĩnh tâm lại, ngồi phịch xuống trước một rương sách.
"Học trưởng, chúng ta chia nhau xem trước đi. Đợi tối đến em sẽ gọi đám thuộc hạ lên giúp."
Tông Tuế Trọng "Ừ" một tiếng, cũng ngồi xuống trước một rương sách khác, lấy ra xấp báo trên cùng.
Nguyễn Tiêu cũng đưa tay tìm kiếm những tạp chí thời đó.
Chẳng mấy chốc, trong phòng chỉ còn lại tiếng lật sách sột soạt, không gian chìm vào tĩnh lặng.
Tốc độ đọc của cả hai rất nhanh, trí nhớ cũng tốt, chỉ cần lướt qua là nhớ. Nhưng vì cần bàn bạc để tránh sai sót nên sau khi xem vài trang, Tông Tuế Trọng chủ động đi lấy hai chiếc laptop, mỗi người một cái. Những thông tin đáng chú ý sẽ được ghi lại, nếu tài liệu quá dài thì ghi chú tên báo và số trang, hoặc dùng điện thoại chụp lại phần trọng tâm để lưu trữ.
Thời gian trôi qua...
Bất tri bất giác, trên máy tính đã lưu được hơn mười hồ sơ, sắc trời bên ngoài cũng tối dần.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa.
Nguyễn Tiêu giật mình ngẩng đầu. Tông Tuế Trọng cũng hoàn hồn, đứng dậy ra mở cửa.
Bên ngoài là Tông Tử Nhạc. Nó đã biết thân phận thật của hai người, sợ họ đang tìm kiếm thứ gì bí mật nên chủ động xung phong lên gọi xuống ăn cơm.
Cửa mở, nó ngó vào trong —— chà, đống tài liệu này nhiều thật, nhìn mà phát hoảng.
Nguyễn Tiêu thấy là Tông Tử Nhạc thì cũng thả lỏng hơn. Không phải cậu không yên tâm về người nhà họ Tông, mà chỉ là phản ứng theo bản năng khi thấy người biết rõ thân phận và đáng tin cậy thôi.
Tông Tử Nhạc cười hì hì: "Nguyễn ca, Tuế Trọng ca, vẫn đang bận à? Dưới nhà dọn cơm rồi, bảo em lên gọi hai anh."
Nguyễn Tiêu gật đầu, đứng dậy vươn vai.
Tông Tuế Trọng thu dọn sơ qua đống đồ đạc lộn xộn rồi nói: "Đi thôi."
Tông Tử Nhạc liếc nhìn vào trong lần nữa, thầm tặc lưỡi, đúng là càng nhìn càng thấy phức tạp...
Tông Tuế Trọng đi trước, Nguyễn Tiêu theo sau, Tông Tử Nhạc thuận tay đóng cửa lại.
Dưới nhà, bàn ăn đã bày biện xong xuôi. Các bậc trưởng bối đang ngồi ở sô pha, chưa ai vào bàn.
Thấy Tông Tuế Trọng và Nguyễn Tiêu xuống, mọi người mới cười nói rôm rả mời nhau vào tiệc.
Bữa tối, các món ăn trên bàn vẫn tươi ngon như buổi trưa, tuy không phải sơn hào hải vị đắt đỏ nhưng nhà họ Tông xưa nay chú trọng sức khỏe, không cố tình phô trương.
Nguyễn Tiêu ăn cơm cùng mọi người, cảm thấy tự nhiên hơn nhiều so với bữa trưa.
Ăn xong, Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng lại lên lầu làm việc đến 8 giờ tối thì chuẩn bị ra về.
Tài liệu quá nhiều, một chốc một lát không thể xong được...
Tông Tuế Trọng nói thẳng: "Thời gian này em ở lại nhà tổ với tôi đi."
Nguyễn Tiêu kinh ngạc: "Hả?"
Tông Tuế Trọng nhìn cậu: "Em định nửa đêm lại dẫn quỷ đến đây à?"
Nguyễn Tiêu cười gượng.
Đúng là cậu định như vậy: xin phép ông nội Tông trước, cậu theo học trưởng đến chơi, nếu một ngày xem không hết thì xin phép cho học trưởng ở lại nhà tổ, đêm đến cậu sẽ lẻn đến dưới sự giám sát của học trưởng, dẫn bầy quỷ cùng tra cứu tài liệu... Nhưng ý của học trưởng là cậu cũng ở lại đây luôn? Cái này... cái này không hay lắm đâu. Mượn tài liệu xem đã đành, lại còn ngủ lại nhà cũ, người lớn nhà học trưởng thực sự không có ý kiến gì sao...
"Ặc, em mới đến lần đầu mà đã ngủ lại, có phải mặt dày quá không?" cậu còn muốn giữ chút ấn tượng tốt với mọi người mà!
Tông Tuế Trọng nhìn sâu vào mắt Nguyễn Tiêu: "Tài liệu chưa tra xong thì ngày nào em cũng phải đến đây."
Nguyễn Tiêu thoạt đầu không hiểu, sau đó liền nhận ra vấn đề.
Đúng vậy, đây dù sao cũng là nhà tổ, dù học trưởng tin tưởng cậu nhưng cậu cũng không thể đêm hôm khuya khoắt tự mình lẻn vào thư phòng tư mật của người ta lục lọi được. Nếu để học trưởng mỗi đêm tự nhốt mình trong thư phòng tra cứu thì chỉ có hai người biết với nhau, người nhà họ Tông đâu có biết. Như vậy trong mắt họ chẳng phải học trưởng đang nai lưng ra làm việc giúp cậu, còn cậu thì ngồi mát ăn bát vàng sao? Ấn tượng e rằng sẽ càng tệ hơn...
Tông Tuế Trọng chốt hạ: "Vẫn nên ngủ lại đi."
Nguyễn Tiêu gãi mặt, ngượng ngùng nói: "Thế thì..."
Tông Tuế Trọng xoa đầu: "Em cứ xem tiếp đi, để tôi đi nói." Anh ngừng một chút, "Bà nội chắc cũng muốn giữ em lại."
.
Sự thật chứng minh, Tông Tuế Trọng rất hiểu người nhà mình.
Khi anh xuống lầu, những người khác đã về hết, chỉ còn bà nội Phương Tâm Khiết quan tâm hỏi: "Nhiều quá hả, xem chưa xong đúng không? Tối muộn thế này mấy đứa về không an toàn, chi bằng cứ ở lại đây một thời gian đi."
Tông Tuế Trọng khẽ gật đầu: "Tài liệu còn nhiều lắm, đi đi về về bất tiện, con cũng bảo cậu ấy thế. Nhưng cậu ấy..." Nói đến đây, anh nghĩ một chút, "...cậu ấy thấy ngại."
Phương Tâm Khiết bật cười: "Nhìn là biết, thằng bé da mặt mỏng. Từ lúc quen biết, nó giúp con không ít việc phải không? Tuy giờ mới gặp nhưng cũng coi như người quen rồi. Bảo nó ở lại vài ngày cho quen, sau này thường xuyên đến chơi với ông bà." Nói đoạn, bà oán trách nhìn Tông Tuế Trọng, "Còn con nữa, đường đường là cháu đích tôn mà suốt ngày chỉ biết công việc. Ba mẹ, chú thím con còn hay về đây, chỉ có con là ít về nhất. Lần này nhân tiện, con đi làm thì cứ đi làm, nhưng tối nào cũng phải về đây ngủ cho bà, nghe chưa?"
Nghe bà nội nói vậy, Tông Tuế Trọng cảm thấy có lỗi. Anh quả thực quá bận rộn, tuy thỉnh thoảng cũng tham gia tụ họp gia đình nhưng so với mọi người thì vẫn ít hơn, sau này phải chú ý hơn.
"Dạ, lần này con sẽ ở lại vài ngày."
Phương Tâm Khiết hiểu tính Tông Tuế Trọng, thấy anh nhận sai thì cũng không càm ràm nữa.
"Đàn ông sự nghiệp làm trọng, lúc con mới tiếp quản công ty bận rộn bà cũng hiểu. Nhưng giờ đã hơn hai năm rồi, mọi thứ vào guồng cả rồi chứ? Lúc này con không thể cứ chôn chân vào công việc mãi được, nếu không thì thuê nhiều người làm gì? Một mình con cũng không lo hết việc được đâu, cứ từ từ mà làm."
Tông Tuế Trọng đáp: "Dạ."
Thấy cháu trai ngoan ngoãn, Phương Tâm Khiết hài lòng dừng lại.
Bên kia, lão Tông đổng Tông Thắng Khải từ lúc vợ bắt đầu "giáo dục" cháu trai thì im thin thít, đợi bà nói xong mới lên tiếng: "Cũng đừng suốt ngày cắm đầu đọc sách, hại mắt lắm. Bảo thằng bé kia dành chút thời gian chơi cờ với ông."
Tông Tuế Trọng lại đáp: "Con sẽ nói với cậu ấy."
Có thần lực hộ thân thì không đến mức hỏng mắt, nhưng thư giãn một chút cũng tốt.
Tông Tuế Trọng vẫn câu nói cũ: "Con sẽ nói với cậu ấy."
Hai ông bà đều biết tính cách cháu trai mình nghiêm túc như vậy, nghe giọng điệu khô khan của anh cũng chỉ biết nhìn nhau cười.
Nói thêm vài câu, Tông Tuế Trọng bảo: "Vậy con lên nói chuyện với cậu ấy đây."
Hai ông bà càng không nhịn được cười: "Ừ, đi đi."
.
Lên lầu, Tông Tuế Trọng chuyển lời lại cho Nguyễn Tiêu.
Nguyễn Tiêu gãi mặt: "Được thôi anh. Linh hồn ấn Thành Hoàng để lại rất nhiều câu chuyện xưa, em cũng trải qua không ít chuyện thú vị, có thể kể cho bà nội nghe."
Nghe cậu gọi là "bà nội", ánh mắt Tông Tuế Trọng trở nên dịu dàng.
Nguyễn Tiêu lại sờ mũi: "Còn chơi cờ... Em chỉ biết luật thôi, trình độ cờ gà mờ lắm. Nếu ông nội không chê, em cũng sẵn sàng tiếp chiêu vài ván."
Tông Tuế Trọng: "Ông sẽ không chê đâu."
Nguyễn Tiêu coi như đã hiểu tính cách người nhà họ Tông, cười rạng rỡ.
.
Đêm đó, Nguyễn Tiêu gọi Hắc Bạch Vô Thường và mấy con quỷ thời cận đại đến cùng nhau tra cứu tài liệu, những gì đặc biệt đều được tập hợp lại. Tuy nhiên Tông Tuế Trọng vẫn là người phàm, Nguyễn Tiêu xưa nay không muốn để anh hại sức khỏe nên đến giờ là bắt đi ngủ. Quỷ thần cũng có việc khác phải làm nên qua nửa đêm là ai nấy đều giải tán.
Từ hôm sau, ban ngày Nguyễn Tiêu đi làm cùng Tông Tuế Trọng, tối về tra cứu tài liệu, thỉnh thoảng tranh thủ thời gian chơi cờ với Tông Thắng Khải và trò chuyện cùng Phương Tâm Khiết.
Dần dần, cậu và hai ông bà ngày càng thân thiết.
Đồng thời, Phương Tâm Khiết ngày càng yêu quý Nguyễn Tiêu, lôi kéo cậu đi xem ảnh hồi nhỏ của Tông Tuế Trọng, kể cho cậu nghe những lịch sử đen tối của anh. Cười đùa một hồi, Phương Tâm Khiết lại lấy cuốn album ảnh rất cũ của dòng họ Tông ra, kể chuyện ngày xưa cho cậu nghe.
Nguyễn Tiêu không muốn phụ lòng người già nên ngồi nghe say sưa, cho đến khi... Cậu nhìn thấy một bức ảnh cũ, nụ cười trên mặt bỗng cứng đờ.
Hết chương 232.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 232
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 232
