Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 231
Chương 231: Người nhà họ Tông
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Tính cách Tông Quốc Phú hoàn toàn khác biệt với con trai cả của ông. Nghe Nguyễn Tiêu chào, ông vui vẻ đáp lời: "Ngoan, mau lại đây ngồi."
Nguyễn Tiêu ngoan ngoãn bước tới, nhưng chưa vội ngồi xuống mà mỉm cười với cậu bé đang đứng trước ghế sô pha.
Cậu bé trông rất quy củ, thấy Nguyễn Tiêu cười cũng ngượng ngùng cười lại.
Giọng Nguyễn Tiêu mềm mại hẳn đi: "Chào em."
Cậu bé lanh lảnh nói: "Em chào anh, em tên là Tông Tử Hạo, là em trai của anh cả!" Nói xong, cậu bé nghiêm túc chìa bàn tay nhỏ xíu ra.
Ánh mắt Nguyễn Tiêu càng thêm dịu dàng, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn ấy, cũng nghiêm túc đáp lại: "Chào em, anh là Nguyễn Tiêu, là đàn em cùng khoa với anh Tông của em, hiện tại đang làm trợ lý cho anh ấy."
Tông Tử Hạo thấy Nguyễn Tiêu đối xử tốt với mình như vậy, không nhịn được cười tít mắt.
Vợ chồng Tông Quốc Phú và Dư Mỹ Phượng thấy cảnh này, nụ cười trên mặt càng thêm chân thành.
Tiếp đó, Tông Tử Hạo lại rất nghiêm túc chào hỏi Tông Tuế Trọng và Tông Tử Nhạc. Quả là một cậu bé hoạt bát, lễ phép và đáng yêu.
Tông Tử Nhạc và Tông Tử Hạo quan hệ rất tốt. Tuy nhiên khi Tông Tử Hạo gặp anh cả, giọng điệu lại đầy vẻ kính trọng, ánh mắt cũng nhìn anh như nhìn... đại ma vương —— điểm này có vẻ rất giống Tông Tử Nhạc, chắc chắn hai anh em họ có nhiều tiếng nói chung lắm đây.
Nguyễn Tiêu cũng không thấy lạ. Đừng nhìn Tông Tử Hạo mới gặp cậu lần đầu, chứ cậu đâu phải lần đầu gặp cậu bé. Hồi mới làm Thành Hoàng, lần đầu tiên hiển linh nhập vào bức tranh ở nhà họ Tông, cậu đã thấy một đàn trẻ con lần lượt thắp nhang cho mình. Khi đó cậu nghèo rớt mồng tơi, nhà họ Tông giàu có, cậu bé này cũng đóng góp không ít đâu.
Cho nên Nguyễn Tiêu thấy Tông Tử Hạo rất thân thiết, không chỉ vì cậu bé là em trai ruột cùng cha cùng mẹ duy nhất của bạn trai cậu, mà còn vì vị này cũng là một "nguồn tài trợ tín ngưỡng" tiềm năng. Tuy không phải ngày nào cũng cúng, nhưng mỗi tháng cũng lục tục cung cấp cho cậu vài trăm điểm tín ngưỡng, rất khá rồi.
Sau một hồi chào hỏi, Nguyễn Tiêu ngồi xuống một bên ghế sô pha.
Tông Tuế Trọng ngồi ngay bên cạnh cậu.
Vợ chồng Tông Quốc Phú thấy vậy, trong lòng đều có chút kinh ngạc. Cậu con trai cả này của họ sinh ra đã mắc bệnh sạch sẽ cực nặng. Trừ cha mẹ ruột thịt ra, người khác đứng gần chút là nó đã khó chịu cả người. Lớn lên vì công việc nên nó cũng biết kiềm chế, nhưng làm cha mẹ sao họ không biết cái nết không thích người lạ đụng chạm của nó vẫn y nguyên? Vậy mà giờ thật kỳ lạ, họ thấy con trai chủ động ngồi sát bên cạnh cậu đàn em kia, thần sắc còn giãn ra, không thấy chút khó chịu nào, ngược lại còn rất bình thản... Họ thầm nghĩ, xem ra quan hệ giữa con trai và Tiểu Nguyễn thực sự rất tốt.
Ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong chớp mắt. Sau khi ngồi xuống, Dư Mỹ Phượng chủ động hỏi: "Tiểu Nguyễn, con muốn uống gì? Trong nhà cái gì cũng có, đừng khách sáo."
Nguyễn Tiêu cười, không muốn làm bầu không khí trở nên gượng gạo, bèn nói: "Cho con một ly nước trái cây đi ạ, loại nào cũng được, con không kén chọn."
Nước trái cây tươi đương nhiên luôn có sẵn, chuyện này không thành vấn đề.
Tông Tử Nhạc vội vàng nói theo: "Con cũng muốn một ly nước trái cây, nước xoài ạ."
Tông Tử Hạo nhỏ giọng nói: "Con muốn nước táo."
Mấy đứa nhỏ đều đã gọi đồ, tất cả đồng loạt nhìn về phía Tông Tuế Trọng.
Tông Tuế Trọng: "Cà phê."
Nguyễn Tiêu cảm thấy cà phê uống nhiều không tốt, hơn nữa giờ đâu phải lúc vội vã làm việc, uống cà phê làm gì? Cậu là bạn trai, chuyện này phải nhắc nhở. Nhưng ba mẹ người ta đang ở đây, cậu nhắc nhở thế nào cho tiện? Thế thì lộ liễu quá.
Vì thế, cậu lén nhìn bạn trai một cái đầy ẩn ý.
Tông Tuế Trọng và Nguyễn Tiêu vô cùng ăn ý, đương nhiên hiểu ngay, bèn đổi lời: "...Thôi, cho con nước chanh đi."
Nguyễn Tiêu thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Tuy nhiên, Tông Quốc Phú và Dư Mỹ Phượng đều là những người lăn lộn trên thương trường, sao có thể không nhìn ra động tác nhỏ của Nguyễn Tiêu? Dù rất kín đáo nhưng họ vẫn chú ý tới. Đồng thời trong lòng họ càng thêm kinh ngạc. Rốt cuộc đứa con trai cả của họ xưa nay rất cố chấp, hầu như không ai có thể thay đổi ý định của nó. Vậy mà giờ đây, chỉ cần một cái ra hiệu của Tiểu Nguyễn liền... Nhưng nghĩ lại, tiểu học đệ này từng tay không đập nát thế giới quan của con trai họ, lại là trợ lý thân cận, thì chuyện đổi cà phê thành nước trái cây hình như cũng chẳng có gì đáng kinh ngạc.
Chẳng bao lâu sau, người giúp việc bưng nước trái cây lên.
Nguyễn Tiêu uống một ngụm, cảm nhận nguyên liệu rất tươi ngon, tâm trạng càng thêm tốt. Trước khi đến đây cậu cứ tưởng sẽ có chút gượng gạo, nhưng sau khi thực sự gặp gỡ hai vị phụ huynh này, cậu lại cảm thấy rất thoải mái. Không phải vì tính cách họ không góc cạnh hay không có uy, mà là vì họ đã bộc lộ thiện chí lớn nhất, khiến lòng người ấm áp. Hơn nữa quan sát kỹ, trên người hai vị đều vương vấn chút khói nhang, chắc hẳn cũng từng thắp hương cho Thành Hoàng. Chỉ là số lần chắc rất ít, lại thêm tâm tính kiên định nên lượng tín ngưỡng cung cấp không nhiều, vì thế trước đây cậu không phát hiện ra. Giờ thấy rồi, cũng coi như một niềm vui bất ngờ nhỉ?
Uống vài ngụm nước, trò chuyện thêm vài câu, Nguyễn Tiêu mới ngượng ngùng hỏi: "Nghe học trưởng nói, nơi này là nhà tổ..."
Dư Mỹ Phượng hiểu ý cậu, cười nói: "Ông nội đang chơi cờ với chú hai ở sân sau, bà nội và thím hai đang trồng hoa, lát nữa sẽ vào. Chú ba và thím ba hôm nay đều có việc, chắc đang trên đường về, lát nữa mới tới. Đám trẻ con thì đi học, đi nhà trẻ, cũng phải đợi một lúc nữa. Cô cả của Tuế Trọng lấy chồng xa, ít khi về đây. Cô út thì thích đi du lịch khắp nơi, vẫn chưa về. Hai người đó hôm nay cháu không gặp được đâu..."
Nguyễn Tiêu là phận con cháu, đến chơi với tư cách học đệ của Tông Tuế Trọng, chủ yếu là để ra mắt và mượn đồ, không tính là quá chính thức, đâu có lý nào bắt cả đại gia đình phải chờ đợi một mình cậu? Trừ khi cậu đến với tư cách bạn trai ra mắt, thì may ra.
Hiện tại không quá rình rang, Nguyễn Tiêu thực ra lại thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Nghe giọng điệu của Dư Mỹ Phượng là biết bà không coi cậu là người ngoài, cậu rất vui. Biết rõ lịch trình của mọi người cũng giúp cậu đỡ bỡ ngỡ, tránh việc lát nữa gặp người lạ lại thất lễ.
Ngồi chưa bao lâu thì đã gần đến giờ trưa.
Một ông lão có gương mặt hiền từ đi vào từ phía sau, nhìn thấy trong phòng khách có thêm người liền nheo mắt suy nghĩ một lát rồi cười ha hả: "Đây là Tiểu Nguyễn phải không? Cuối cùng cũng chịu đến chơi rồi à?"
Nguyễn Tiêu vội vàng đứng dậy: "Chào Tông đổng ạ, con là Nguyễn Tiêu, mạo muội đến chơi..."
Chưa đợi cậu nói hết, ông lão — Tông Thắng Khải đã xua tay ngắt lời: "Khách sáo cái gì, con nít con nôi đừng có học cái tính cổ hủ như thằng cháu đích tôn của ông."
Người đàn ông trung niên ôm bàn cờ bên cạnh cười tủm tỉm, nhìn Nguyễn Tiêu với thái độ rất hòa nhã.
Đi theo sau ông là một bà cụ tóc bạc phơ được một người phụ nữ xinh đẹp dìu, ai nấy đều tươi cười, mặt mày hiền hậu.
"Đúng đấy, Tiểu Nguyễn đừng khách sáo. Chúng ta nghe Tuế Trọng kể rồi, con giúp đỡ nó rất nhiều."
Nguyễn Tiêu vội nói: "Dạ không, là học trưởng giúp đỡ con nhiều hơn ạ..."
Sau đó, cũng thật trùng hợp, bên ngoài lại có người đi vào. Là một cặp vợ chồng trông chưa đến 40 tuổi, tay dắt theo một đàn con, đứa lớn dắt đứa bé, trai gái tổng cộng bốn năm đứa.
Họ vào nhà cũng chào hỏi rộn ràng:
"Là Tiểu Nguyễn phải không? Hoan nghênh hoan nghênh!"
"Mấy đứa nhỏ còn không mau chào anh đi?"
Lại là tiếng trẻ con lanh lảnh:
"Em chào anh Nguyễn!"
"Chào anh ạ!"
"Anh ơi!"
Ríu ra ríu rít, náo nhiệt vô cùng.
Nguyễn Tiêu từng thấy qua tranh vẽ cảnh con cháu nhà họ Tông hòa thuận, nhưng không ngờ không khí thực tế của cả gia đình lại đầm ấm đến thế. Chẳng giống gia đình đại gia chút nào, cũng không có chút vẻ kiêu ngạo, xa cách. Bất kể nam nữ già trẻ, đừng nói đến chuyện tranh giành gia sản lục đục với nhau, ngay cả những gia đình khá giả bình thường cũng chưa chắc đã hòa thuận được như họ.
Nhìn đến đây, trong lòng Nguyễn Tiêu cũng có chút cảm thán.
Những gia đình tích thiện có công đức thì nhiều, nhưng tàn hồn Đông Nhạc Đại Đế lại chọn đầu thai vào nhà họ Tông, còn bảo vệ tính mạng cả nhà họ, luôn che chở cho họ. Nếu không phải vì gia phong tốt, người nhà lương thiện, thì làm gì có chuyện tốt như vậy, đường sinh cơ duy nhất lại rơi trúng vào họ? Dòng họ phù hợp chỉ là một phần, phần nhiều là do trời cao cũng không nỡ để gia đình này bị hãm hại đến mức tuyệt tự —— hay nói cách khác, không cho phép họ bị tuyệt tự.
Công đức trên người mỗi thành viên... quả thực đều không ít...
Nguyễn Tiêu vừa suy nghĩ vừa ngồi xuống cạnh Tông Tuế Trọng, cố gắng hòa nhập vào bầu không khí này, không để mình trở thành nốt nhạc lạc điệu. Đặc biệt là cậu rất thích trẻ con, nên nhanh chóng chơi đùa vui vẻ với chúng.
Dần dần, cơm trưa đã dọn lên. Cả đại gia đình cùng ngồi chung một bàn lớn, ăn uống vui vẻ, cũng chẳng có quy tắc ăn không nói ngủ không lời, càng náo nhiệt càng vui...
Nguyễn Tiêu ngày càng thả lỏng.
Ăn xong, mọi người lại ngồi ở sô pha trò chuyện. Tông Thắng Khải bày bàn cờ bắt mấy đứa con trai chơi cùng. Vợ ông là Phương Tâm Khiết thì rủ con dâu đánh bài lá. Tông Tử Nhạc phụ trách trông nom đám trẻ con chơi đùa.
Tính đi tính lại, chỉ còn Tông Tuế Trọng và Nguyễn Tiêu là rảnh rỗi.
Nguyễn Tiêu hơi do dự, nhìn sang Tông Tuế Trọng.
Tông Tuế Trọng biết đây là sự sắp xếp cố ý của các trưởng bối, bèn nói: "Bọn con lên lầu trước đây."
Tông Thắng Khải vừa đặt một quân cờ xuống, lúc này ngẩng đầu lên, ôn hòa nói: "Ở gian trong của thư phòng, Tuế Trọng biết chỗ rồi chứ? Tiểu Nguyễn đi theo nó đi, đồ đạc đều ở đó cả, cứ tự nhiên."
Nguyễn Tiêu hiểu ra, vội vàng cảm ơn.
Tông Thắng Khải xua tay, ra hiệu cho họ cứ tự nhiên.
Ngón tay Tông Tuế Trọng hơi cong lại, rồi nắm lấy tay Nguyễn Tiêu, dẫn cậu lên lầu.
.
Thư phòng nằm ở chỗ rẽ trên tầng hai. Khi xây dựng biệt thự này, thư phòng đã được thiết kế làm trọng điểm, cửa ra vào cũng phải dùng nhận diện khuôn mặt.
Nguyễn Tiêu đi theo vào, trong lòng còn chút hồi hộp. Nhưng khi bước vào trong, chỉ còn lại sự choáng ngợp.
Bốn phía đều là tường, và tường nào cũng là giá sách khổng lồ kịch trần! Trên giá chất đầy sách, nhìn qua chi chít, tất cả đều được phân loại và đánh số rõ ràng, ngăn nắp vô cùng.
Đương nhiên, giữa các giá sách cũng có bàn làm việc lớn và vài bộ sô pha thoải mái, nhưng so với sự đồ sộ của kho sách thì chúng trở nên thật nhỏ bé.
Tuy nhiên, Tông Tuế Trọng dẫn Nguyễn Tiêu đi thẳng đến một cánh cửa nhỏ ở góc giá sách. Bước vào trong lại là một gian phòng nhỏ khác.
Bên trong đặt vài chiếc rương sách lớn nhỏ, đã được mở sẵn. Trong rương có sách, có báo và đủ loại đồ vật cũ kỹ khác. Có thể thấy chúng được bảo quản rất tốt, và cũng có thể thấy... chúng thực sự rất lâu đời.
Hết chương 231.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 231
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 231
