Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 202
Chương 202: Mục Triết gặp chuyện
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
—— Chết rồi? Ai chết?!
Tiếng khóc nức nở qua loa ngoài điện thoại như một quả bom nổ tung, khiến Nhan Duệ chết lặng. Nguyễn Tiêu và Thôi Nghĩa Xương đứng cạnh cũng ngơ ngác không kém.
Nguyễn Tiêu nhanh chóng hoàn hồn. "A Triết" trong miệng Bác Dương chẳng phải là Mục Triết sao? Cậu bạn nối khố vẫn luôn hết lòng chăm sóc Bác Dương. Mấy năm nay, ngoài việc học, cuộc sống của Mục Triết gần như chỉ xoay quanh Bác Dương. Người đại diện của Bác Dương tuy không tồi nhưng không phải chuyên trách, nếu không có Mục Triết luôn để mắt tới thì Bác Dương đừng hòng có được những ngày tháng thoải mái như vậy. Qua đó cũng có thể thấy Mục Triết là một hạt giống tốt. Nguyễn Tiêu từng tiến cử cậu ấy với Tông Tuế Trọng, học trưởng cũng bảo Mục Triết bồi dưỡng thêm sẽ trở thành quản lý rất khá, định bụng khảo sát thêm rồi sẽ cho cậu ấy cơ hội về Huyền Hoàng làm việc. Một chàng trai trẻ ưu tú như vậy... lại chết rồi sao? Thật không thể tin nổi.
Nhưng Nguyễn Tiêu cũng biết Bác Dương sẽ không nói dối. Đừng thấy Bác Dương bình thường hay tưng tửng, thực ra cậu ấy là người rất chân thành, trong lòng sáng như gương. Cậu ấy hiểu rõ tấm lòng của bạn thân dành cho mình, đương nhiên vô cùng trân trọng Mục Triết, tuyệt đối không bao giờ đem chuyện sống chết của Mục Triết ra đùa giỡn. Vậy thì... Mục Triết thực sự đã chết? Tại sao lại chết?
Hiện tại không phải lúc để suy đoán lung tung. Thôi Nghĩa Xương là anh cả ký túc xá, Nhan Duệ cũng là người bình tĩnh, cả hai nhanh chóng phản ứng, dồn dập hỏi: "Bác Dương, mày đang ở đâu? Bọn tao qua với mày ngay! Qua đó rồi nói, mày bỏ điện thoại xuống trước đi, lau mặt rồi bình tĩnh lại nào!"
Nguyễn Tiêu cũng tán thành. Tình cảm càng sâu đậm thì khi xảy ra chuyện càng khó chấp nhận. Bác Dương tuy chỉ đang khóc nức nở nhưng chắc chắn trong lòng đã đau đớn tột cùng. Bọn họ cần phải đến đó ngay, mọi việc khác gác lại một bên. Hơn nữa Nguyễn Tiêu còn nghĩ, nếu cậu đến nhanh, biết đâu có thể gặp được quỷ hồn của Mục Triết, lúc đó sẽ biết rõ ngọn ngành sự việc...
"Tao ở... tôi ở phim trường Phố Đông... khu Cung Uyển số 3..."
Cảm xúc của Bác Dương quả thực rất kích động. Cậu theo bản năng nghe lời bạn cùng phòng đi lau mặt nhưng lại không muốn cúp máy, dường như chỉ nhét điện thoại vào túi áo nào đó. Tiếng nức nở vụn vặt vẫn không ngừng lẩm bẩm gọi tên Mục Triết. Thậm chí họ còn nghe thấy tiếng Bác Dương đi loạn rồi va vào vật gì đó. Khác với vẻ ồn ào thường ngày, lần này tiếng va chạm mạnh đến mức qua điện thoại cũng nghe rõ mồn một, chắc chắn rất đau, nhưng cậu chẳng kêu lấy một tiếng, chỉ thất thần lẩm bẩm điều gì đó không rõ. Càng về sau, cậu dường như càng hồ đồ, hoàn toàn không thể chấp nhận sự thật... Nhóm Nguyễn Tiêu nghi ngờ cậu gọi cho số này chỉ là hành động vô thức. Cậu tìm Nhan Duệ, có lẽ vì Nhan Duệ ở một khía cạnh nào đó, có nét tương đồng với Mục Triết.
Cứ tiếp tục thế này Bác Dương sẽ xảy ra chuyện mất. Họ cần phải đến đó ngay lập tức!
.
Mấy người nhanh chóng ra cửa. Nguyễn Tiêu âm thầm dùng thần lực đẩy một cái, giúp tốc độ chạy của cả nhóm nhanh hơn bình thường. Ra đến cổng trường Đại học Đế Đô, họ vội vàng gọi xe —— thực ra vận may không tốt lắm, lúc đó không có xe nào trống. Nguyễn Tiêu lại phải âm thầm dùng thần lực thúc đẩy chiếc taxi gần nhất nhanh chóng chạy tới mới gọi được xe thuận lợi.
Đường xá Đế Đô khá đông đúc, may mà không phải giờ cao điểm nên họ không bị kẹt xe, một đường chạy thẳng đến phim trường nơi Bác Dương đang quay phim. Vào trong, họ nhanh chóng tìm được khu vực Bác Dương đã chỉ định.
Gần đây Bác Dương đang quay một bộ phim cổ trang cung đình. Vốn dĩ hôm nay cậu không có cảnh quay, chỉ đến để học hỏi thêm. Nhưng sự việc xảy ra quá đột ngột, vừa nhận được tin dữ mặt cậu đã cắt không còn giọt máu, gần như bị trợ lý cưỡng chế dìu vào phòng nghỉ. Dù vậy, vì cậu là diễn viên có tên tuổi nhất trong đoàn nên sự việc vẫn thu hút sự chú ý của mọi người.
Chỉ là Bác Dương vào phòng nghỉ rồi thì không thấy ra nữa, cả đoàn phim cũng chỉ biết lo lắng suông. Sau đó không còn cách nào khác, thời gian của đoàn phim là vàng bạc, đạo diễn đành phải căng da đầu tiếp tục quay, nhưng vẫn cử phó đạo diễn và một số nhân viên theo dõi tình hình, cố gắng giao tiếp với phía Bác Dương.
Trợ lý của Bác Dương họ Lưu, bình thường chỉ phụ trách chạy vặt những lúc Mục Triết vắng mặt. Giờ gặp chuyện nghiêm trọng thế này, cậu ta cũng cuống cuồng không biết làm sao, ngoài việc nghe lời Bác Dương thì chẳng biết phản ứng thế nào. Gọi cho người đại diện của Bác Dương thì người này đang bận đưa nghệ sĩ khác đi tỉnh, liên lạc được nhưng muốn quay về ngay là điều không thể. Huống chi đối phương gọi điện hỏi thăm, Bác Dương cũng trả lời lộn xộn, hoàn toàn không bình tĩnh nổi.
Sau khi Bác Dương gọi cho bạn cùng phòng, trợ lý Lưu thấy cậu dường như ổn định hơn đôi chút, nhưng nhìn kỹ vẫn thấy thất hồn lạc phách. Biết bạn cùng phòng của Bác Dương sắp đến, cậu ta vừa chăm sóc Bác Dương vừa nôn nóng chờ đợi.
Vì thế, khi thấy nhóm Nguyễn Tiêu xuất hiện, trợ lý Lưu mừng như bắt được cọc, vội vàng mời họ vào phòng nghỉ, ngay cả một câu khách sáo thừa thãi cũng không dám nói.
Trợ lý Lưu hoảng hốt vô cùng, vội vã kể: "Chuyện lần này không ai ngờ tới cả, vốn dĩ đã giấu rất kỹ rồi..."
Nghe thấy cụm từ "giấu rất kỹ", nhóm Nguyễn Tiêu sững sờ.
Nhan Duệ lên tiếng: "Giấu?"
Trợ lý Lưu khựng lại, nhưng nghĩ đằng nào cũng phải nói cho họ biết, bèn áy náy kể: "Anh Bác hiện tại rất nổi, thường xuyên có người gửi kịch bản tới. Sau khi anh Phòng (người đại diện) sàng lọc sơ bộ thì thường giao cho anh Mục. Anh Mục sẽ chọn ra vài kịch bản ưng ý để đi khảo sát thực tế, thấy đáng tin cậy rồi mới lọc lại lần nữa để anh Bác chọn. Trước giờ vẫn luôn như vậy..."
Nghe đến đây, lòng Nguyễn Tiêu chùng xuống.
Mục Triết vẫn đang đi học, ngoài việc học còn phải lo cho Bác Dương, ngày thường lại phải tuyển chọn kịch bản, đích thân đi khảo sát thế này... Tâm sức bỏ ra thật khó mà đong đếm, có thể nói là tiêu hao quá mức bản thân.
Trợ lý Lưu tiếp tục: "Lần này cũng có mấy kịch bản gửi tới, trong đó có một cái liên quan đến đề tài dân gian. Ban đầu anh Mục nghĩ anh Bác sợ ma nên định không nhận, nhưng kịch bản giải thích những bí ẩn rất rõ ràng, chất lượng cao, đạo diễn lại là người bảo chứng rating. Đặc biệt vai diễn dành cho anh Bác rất dễ hút fan. Một bộ phim khả năng cao sẽ nổi tiếng mạnh và một vai diễn tốt khiến anh Mục do dự. Sau đó anh ấy bảo sẽ đi xem thử mấy bối cảnh đoàn phim đã chọn, nếu không quá đáng sợ thì mới đưa kịch bản cho anh Bác xem." Nói đến đây, vành mắt cậu ta đỏ hoe, "Anh Mục rất nỗ lực. Hơn một tuần trước anh ấy xin nghỉ để đi, lần lượt xem qua từng bối cảnh, cảm thấy đều khá ổn. Anh ấy gọi điện bảo tôi chăm sóc anh Bác cẩn thận, nói mình sắp về rồi. Nhưng mấy ngày trước, anh Mục không liên lạc nữa. Vì anh Bác đang bận quay, tôi sợ làm phiền anh ấy nên lén liên lạc với anh Mục, mới biết... anh Mục trên đường lái xe trở về do quá mệt mỏi... xe lao ra khỏi đường quốc lộ, gặp tai nạn... đã qua đời."
"Người nghe điện thoại là người nhà anh Mục. Họ bảo tôi giấu anh Bác, họ không trách anh Bác, bảo tôi đừng nói cho anh ấy biết vì sợ ảnh hưởng đến công việc... Tuy anh Mục vì đi khảo sát kịch bản cho anh Bác mà gặp nạn, nhưng chúng tôi đều biết đây không phải lỗi của anh Bác. Chỉ là nếu anh Bác biết chuyện, chắc chắn anh ấy sẽ không nghĩ như vậy..."
"Giấu được mấy ngày nay... Anh Bác vốn thân thiết với anh Mục, trước kia dù anh Mục đi công tác cũng thường xuyên liên lạc. Lần này do bận quá nên nhất thời lơ là, đến lúc nhớ ra gọi điện thì rất dễ phát hiện chúng tôi đang giấu giếm... Thực ra cũng chẳng giấu được nữa, hậu sự của anh Mục đã lo xong xuôi, chuẩn bị hạ táng rồi..."
Lời kể của trợ lý Lưu dần trở nên lộn xộn, nhưng thông tin tiết lộ ra thì ai cũng hiểu rõ.
Mục Triết chết thật rồi, là một tai nạn ngoài ý muốn. Và Mục Triết đã mất được nhiều ngày như vậy, lại còn chết ở nơi đất khách quê người. Điều này khiến Nguyễn Tiêu vô cùng bất ngờ, đặc biệt là khi nghe tin Mục Triết sắp hạ táng, vậy chẳng phải là đầu thất (7 ngày sau khi mất) đã qua rồi sao?
Cũng không biết Mục Triết có lỡ mất quỷ môn quan mà thành cô hồn dã quỷ hay không, hay là đã trực tiếp đi vào Quỷ Môn xuống Âm phủ đầu thai... Nếu là trường hợp sau thì Nguyễn Tiêu muốn hỏi rõ xem có thực sự chỉ là tai nạn hay không cũng chẳng còn cách nào. Hiện tại quỷ xuống Âm phủ, hoặc là xuống địa ngục, hoặc là đi đầu thai ngay, không có chuyện lưu lại. Mà trên người Mục Triết không có tội nghiệt, gia đình cậu ấy khi giàu có còn hay làm từ thiện, một khi xuống Âm phủ thì chỉ có kết quả duy nhất là nhanh chóng đầu thai.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Nguyễn Tiêu vô cùng nặng nề. Cậu biết Mục Triết quan trọng với Bác Dương đến nhường nào. Hiện tại nhìn lại quả đúng như vậy —— Mục Triết vừa đi, coi như rút cạn mọi tinh khí thần của Bác Dương.
.
Đẩy cửa bước vào phòng nghỉ.
Trong phòng tối om, rèm cửa kéo kín mít, đèn không bật. Phía trước có một chiếc ghế sô pha rộng, bên trên le lói chút ánh sáng. Nhìn kỹ thì đó là ánh sáng hắt ra từ màn hình điện thoại. Ánh sáng rung động, rồi một giọng nói vang lên.
"Dương Tử, chúng ta quen biết nhau từ khi còn trong bụng mẹ, bầu bạn bên nhau đã 21 năm rồi. Có một câu tao vẫn luôn muốn nói với mày. Hiện tại tao đã được ba mẹ đồng ý, chuẩn bị xong xuôi tất cả, tao nghĩ mình nên nói cho mày biết."
Giọng nói rất quen thuộc, không nhanh không chậm, ẩn chứa tia mong chờ. Là giọng của Mục Triết.
"Tao thích mày. Tao muốn cả đời này được ở bên mày. Tao không muốn chúng ta mỗi người lấy vợ sinh con, rồi trở thành hai gia đình, ngày càng xa cách, người thân mật nhất bên cạnh không còn là đối phương nữa."
"Đây là lời thật lòng của tao. Tao đã suy nghĩ rất nhiều năm, cũng đã hạ quyết tâm và chuẩn bị mọi thứ..."
"Ha, lúc mày nghe được những tin nhắn thoại này, chắc chắn tao đã đi công tác được vài ngày rồi nhỉ. Nhưng khi mày nghe xong thì tao cũng sắp về đến nơi rồi. Có thể cho tao một câu trả lời không? Xuất phát từ tận đáy lòng ấy? Nếu không muốn cũng không sao, dù gì tao vẫn có thể đợi, đợi đến khi mày đồng ý mới thôi."
Giọng nói đến đây đột ngột im bặt.
Tiếp đó, màn hình điện thoại lại sáng lên, vẫn là giọng nói ấy.
"Dương Tử, chúng ta quen biết nhau từ khi còn trong bụng mẹ..."
Cứ lặp đi lặp lại như thế. Những lời nói bình thản nhưng chứa chan thâm tình và hy vọng ấy mỗi khi dừng lại, rồi lại vang lên lần nữa.
Nhóm Nguyễn Tiêu nhìn nhau, trong lòng dâng lên nỗi chua xót.
Họ không ngờ rằng trước khi đi, Mục Triết đã cố ý gửi tin nhắn thoại tỏ tình cho Bác Dương, còn tính toán cả thời điểm Bác Dương nghe thấy. Chỉ tiếc, e rằng chính Mục Triết cũng không ngờ tới, khoảnh khắc Bác Dương nghe được lời tỏ tình cũng là lúc hai người âm dương cách biệt. Nếu cậu ấy biết trước... cậu ấy chắc chắn sẽ không muốn Bác Dương đau lòng đến thế này.
Bác Dương nghe đi nghe lại, đầu óc mơ màng hồ đồ.
Nguyễn Tiêu đột nhiên không dám nghĩ rốt cuộc Bác Dương phát hiện ra đoạn tin nhắn này từ lúc nào. Là sau khi nghe xong, muốn liên lạc với Mục Triết mới phát hiện ra sự thật cậu ấy đã qua đời? Hay là sau khi biết tin dữ, mới nghe được những lời này?
Dù là trường hợp nào, cũng đều quá mức tàn nhẫn đối với người ở lại.
Hết chương 202.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 202
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 202
