Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 201


Chương 201: Thời gian trôi nhanh


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Giây phút rung động này quá mức rõ ràng. Dù Tông Tuế Trọng có cổ hủ, cố chấp đến đâu cũng không thể phủ nhận. Thậm chí anh còn chợt nhận ra cảm giác này không phải mới xuất hiện gần đây.


Có lẽ nó đã bắt đầu từ rất sớm —— từ sự tán thưởng ban đầu đối với năng lực của tiểu học đệ, dần chuyển thành sự thương tiếc. Thương tiếc rồi lại ở chung nhiều, ở chung nhiều ắt nảy sinh sự quan tâm, khiến quan hệ giữa hai người ngày càng thân thiết. Hay là sau này, khi phát hiện những lúc ở bên Nguyễn Tiêu đều vô cùng vui vẻ; khi đưa em ấy vào công ty thực tập lại thấy hợp ý đến lạ lùng. Hoặc cũng có thể vì nhận ra duyên phận chặt chẽ giữa hai người trong thế giới quỷ thần, nghiêm túc mà nói, họ mới thực sự là người cùng một thế giới... Trong muôn vàn lý do và cơ hội ấy, anh đã từng có những cảm xúc vụn vặt, chỉ là khi đó anh lơ đãng bỏ qua, không cố tình suy xét kỹ...


Tông Tuế Trọng hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn nhịp thở.


Sống trên đời 22 năm, anh chưa từng nghĩ mình sẽ có mối quan hệ tình cảm lãng mạn với bất kỳ ai, càng không nghĩ mình sẽ rung động và khao khát được bên ai đó trọn đời. Dù nhiều quan niệm của anh đã sụp đổ theo sự xuất hiện của thế giới bên kia, nhưng những gì thuộc về tình cảm, anh chưa bao giờ nghĩ sẽ thay đổi.


... Cho đến giờ phút này, rốt cuộc không thể che giấu được nữa.


Tông Tuế Trọng lặng lẽ nhìn Nguyễn Tiêu, kìm nén cảm xúc cuộn trào sâu trong đáy mắt, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh.


Chưa phải lúc.


Tiểu học đệ tuổi còn quá nhỏ, vừa mới thành niên được vài tháng, trên vai lại gánh vác trọng trách Thành Hoàng, còn phải lo việc học và công việc ở công ty. Sao anh có thể dùng tình cảm cá nhân làm phiền em ấy vào lúc này? Chờ thêm chút nữa vậy. Chờ Nguyễn Tiêu trưởng thành hơn, quan hệ giữa hai người khăng khít hơn, đến mức không thể tách rời...



Đây là lần hiếm hoi Tông Tuế Trọng do dự, anh tuyệt đối không muốn khinh suất trong chuyện này. Sau khi định thần, anh bước tới, hành động y hệt mọi ngày, không chút khác biệt. Những rung động và quyết định vừa rồi đều được thu lại chỉ trong cái chớp mắt, khiến người ngoài không thể nhìn ra chút sơ hở nào.


Nguyễn Tiêu quả thực không nhận ra. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, nhìn vào đôi mắt thâm thúy kia, cậu thoáng ngẩn ngơ, nảy sinh vô số suy nghĩ vụn vặt. Nhưng những suy nghĩ ấy cũng nhanh chóng bị cậu đè xuống như mọi lần, không dám suy diễn sâu xa. Tuy nhiên, trực giác mách bảo cậu rằng lần này có chút khác biệt so với trước đây, nhưng cụ thể khác ở đâu thì cậu không nói rõ được. Chỉ là có lẽ... Cậu cảm thấy hơi vui vui?


Cũng không dám nghĩ nhiều, Nguyễn Tiêu cười với Tông Tuế Trọng: "Học trưởng, đêm nay em thể hiện cũng được không anh?"


Tông Tuế Trọng nhìn hắn, thần sắc hơi giãn ra, khẳng định chắc nịch: "Rất tốt."


Nguyễn Tiêu như mở cờ trong bụng, càng thêm phấn khởi.


Vốn dĩ lễ đi tuần và thưởng cô hồn kết thúc đã muộn, giờ Tông Tuế Trọng về đến biệt thự lại trò chuyện thêm một lúc, thời gian càng trôi về khuya, sắp sang ngày mới.


Tông Tuế Trọng đã thấm mệt. Nguyễn Tiêu nhờ có thần lực hộ thể nên đỡ hơn chút, nhưng tinh thần cũng rã rời. Thế là sau khi chào hỏi ngắn gọn, hai người ai về phòng nấy, tắm rửa vệ sinh rồi ngã xuống chiếc giường êm ái đánh một giấc ngon lành.


.


Việc Thành Hoàng gia thực sự hiển linh là một sự kiện chấn động đối với giới đạo quán. Sau lễ đi tuần, Điền Bảo Thành tích cực giao thiệp càng giúp họ hiểu rõ hơn về vị Thành Hoàng mới này. Đặc biệt đối với những bậc trưởng bối trong Huyền môn đang lo lắng vì sự suy tàn của thần linh và sự yếu kém của người kế thừa, đây quả thực là tin mừng khiến họ thở phào nhẹ nhõm.


Khoan bàn đến lý do vị thần này đột ngột xuất hiện, nhưng theo trải nghiệm thực tế của những người có mặt, đây chắc chắn là Chính Thần, không phải loại tà ma ngoại đạo tự xưng là Thần sau khi chư thần ngã xuống. Chỉ cần vị thần này còn tồn tại và tính tình ôn hòa, Huyền môn sẽ không bị diệt vong, đồ tử đồ tôn của họ vẫn còn đường lui.


Nghĩ vậy, các môn phái Đạo giáo sau khi tìm hiểu sơ qua tính cách của Thành Hoàng mới từ Điền Bảo Thành, liền thỉnh tượng thần về lập điện thờ riêng. Giống như phái Mao Sơn, họ thêm vào nghi thức cúng tế sáng tối một vị thần linh mới, và càng thêm thành kính, chuyên chú.



Có qua có lại, khi nhận thấy sự tôn sùng của giới Huyền môn, Nguyễn Tiêu cũng hào phóng chọn ra một hai đạo sĩ thành tâm nhất từ mỗi phái, những người âm thầm thờ phụng cậu, cho phép họ giao cảm và truyền thần lực khi thi triển đạo pháp... Cậu càng phát hiện ra rằng, khi thần lực của bản thân tăng lên, năng lực của Thành Hoàng cũng mạnh mẽ hơn. Điều này giúp cậu hiểu rằng một vị thần chân chính chỉ cần đủ thần lực thì có thể làm được quá nhiều việc.


Đương nhiên, Nguyễn Tiêu hiện tại càng hiểu rõ chức trách của mình, cũng biết muốn tồn tại lâu dài thì bản thân phải có sự kiềm chế. May thay quan niệm sống của cậu vốn dĩ đã nằm trong khuôn khổ đạo đức, nên chưa bao giờ cảm thấy xung đột. Cậu gánh vác thần chức này cũng coi như có nơi có chốn.


Thân xác dương thế vẫn chăm chỉ làm việc và tiến bộ vượt bậc, việc học hành cũng không hề lơ là. Mọi thứ đều đang đi lên theo chiều hướng tốt đẹp.


Cùng lúc đó, vài ngày sau lễ đi tuần của Thành Hoàng, năm học mới bắt đầu.


Nguyễn Tiêu trở thành sinh viên năm hai, đón chào một lứa đàn em mới, trong đó có Tông Tử Nhạc. Tông Tuế Trọng tuy đã tốt nghiệp nhưng không kết thúc việc học mà tiếp tục thi cao học tại trường, vừa làm vừa học, vẫn là đàn anh của Nguyễn Tiêu.


Mối quan hệ giữa hai người theo thời gian càng thêm thân thiết. Sự gắn bó chậm rãi mà chân thành ấy đối với Nguyễn Tiêu là một trải nghiệm vô cùng thoải mái và vui vẻ...


Có lẽ điều tiếc nuối duy nhất là cho đến giờ là cậu vẫn chưa tìm được người thích hợp cho vị trí Phán Quan. Tuy các thuộc hạ quỷ thần đều có thể độc lập đảm đương công việc, nhưng thần chức mỗi người mỗi khác, nhiều việc cậu vẫn không thể giao phó hoàn toàn, nên lúc nào cũng trong tình trạng bận rộn nhưng không loạn.


Mệt thì có mệt, nhưng cũng quen rồi.


.


Hai năm sau, Nguyễn Tiêu lên năm bốn, chuẩn bị tốt nghiệp, tròn 21 tuổi.


Chiều hôm nay, Nguyễn Tiêu bước vào ký túc xá.



Sở dĩ nói "bước vào" chứ không phải "trở về", là vì từ năm hai được phép ở ngoại trú, nhà trường quản lý sinh viên khóa Nguyễn Tiêu không còn nghiêm ngặt như trước, cũng không kiểm tra phòng mỗi tối. Vì thế, tuy Nguyễn Tiêu không đăng ký ngoại trú nhưng chẳng biết từ lúc nào, trọng tâm cuộc sống của cậu đã chuyển từ ký túc xá sang biệt thự của Tông Tuế Trọng. Cậu thậm chí còn quen thuộc nơi đó hơn cả phòng mình.


Ban đầu nhóm Nhan Duệ còn chưa quen, nhưng Thôi Nghĩa Xương cũng là người có bạn gái. Hai năm qua tình cảm của họ vẫn mặn nồng như keo sơn, đương nhiên y cũng thường xuyên ra ngoài cùng bạn gái, thời gian ở ký túc xá giảm đi nhiều. Nhan Duệ và Bác Dương tuy vẫn độc thân, nhưng Bác Dương sau khi làm thực tập sinh ở Huyền Hoàng đã được debut, ký hợp đồng với người đại diện của công ty. Người đại diện kia rất cao tay, biết tính cách Bác Dương không hợp với việc xây dựng hình tượng giả tạo nên để cậu ta thể hiện bản sắc thật. Kết quả, nhờ sự kết hợp giữa nét bình dân và sang chảnh cùng tính cách hài hước đôi khi hơi ngáo ngơ, Bác Dương nổi lên nhanh chóng, hiện tại đã có chút danh tiếng —— quả thực rất hợp với con đường này. Đồng thời, để bảo vệ Bác Dương, người bạn thân kia cũng dứt khoát thường xuyên lui tới bên cạnh với tư cách trợ lý, chăm sóc cậu ta rất chu đáo, giúp cậu ta dù lăn lộn trong giới giải trí hào nhoáng vẫn giữ được tính cách như xưa. Sau khi nổi tiếng, việc về ký túc xá không còn tiện nữa, Bác Dương cũng ít khi về, có về cũng chỉ để đi học chứ hiếm khi ngủ lại. Càng về sau, việc ngủ lại càng trở nên bất khả thi.


Vì vậy, người thực sự thường trú ở ký túc xá chỉ còn lại Nhan Duệ.


Tính cách Nhan Duệ khá nội tâm, trong lòng tuy có nhiều suy nghĩ nhưng không thích phô trương. Sống giữa những người bạn cùng phòng thường xuyên vắng nhà, y ngày càng trở nên mọt sách. Tính cách cũng từ chỗ "sống không còn gì luyến tiếc" vì bị nhồi cơm chó, chuyển sang đạm nhiên không gợn sóng. Có thể nói là đã được tôi luyện đến cảnh giới thượng thừa.


Dùng chìa khóa mở cửa, Nguyễn Tiêu thấy hai người bạn cùng phòng đang vùi đầu đọc sách, bèn giơ tay chào.


"Hi, lão đại, tam ca!" cậu cười bước vào đóng cửa lại, "Tam ca ở đây thì không lạ, nhưng lão đại hôm nay không đi với chị dâu à? Hiếm thấy nha."


Thôi Nghĩa Xương không ngẩng đầu lên, tay vẫn chép bài nhưng miệng phản kích ngay: "Mày chẳng phải ngày nào cũng đi chịu sự áp bức của Tông học trưởng đó sao, hai ta đừng ai cười ai."


Mặt Nguyễn Tiêu nóng lên —— Bạn gái mà so được với học trưởng à? Lão đại đúng là càng ngày càng không biết lựa lời, chắc được chị dâu chiều quá sinh hư rồi.


Nhan Duệ nể tình ngẩng đầu lên chào Nguyễn Tiêu: "Lão tứ, lần này về định ở bao lâu?"


Nguyễn Tiêu vội xua đi cảm giác nóng ran trên mặt, lại gần đáp: "Đêm nay tao ngủ lại đây. Mai chẳng phải có buổi học chung quan trọng sao? Tao về để dự buổi đó."


Thôi Nghĩa Xương lúc này vừa chép xong dòng cuối cùng, cũng xoay người lại: "Đúng là có buổi đó, mai tao cũng đi."



Thôi Nghĩa Xương sảng khoái đáp: "Đi cùng chứ."


Nguyễn Tiêu không nhịn được trêu: "Không đi với chị dâu nữa à?"


Thôi Nghĩa Xương cạn lời: "Thời gian còn nhiều mà. Khó khăn lắm anh em mình mới tụ tập được ba người, anh đây đâu thể làm các chú mày thất vọng được, đúng không?"


Nhan Duệ đẩy gọng kính, cũng cười: "Nên đi cùng một lần. Tiếc là lão nhị bận quá, không dứt ra được. Hay là mình gọi điện hỏi xem nó có đến không? Dù không đi cùng được nhưng đến lớp ngồi chung cũng coi như tụ họp rồi."


Thôi Nghĩa Xương tán thành: "Hay gọi luôn bây giờ đi? Nếu nó bận thì nhắn tin trước để lúc nào rảnh nó thấy rồi trả lời."


Nhan Duệ và Nguyễn Tiêu đương nhiên đồng ý.


Mấy người đều có số của Bác Dương, đang định bảo lão đại gọi thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên. Mọi người nhìn nhau, tiếng chuông phát ra từ điện thoại của Nhan Duệ. Y lấy ra xem, màn hình hiện tên "Nhị", chính là Bác Dương.


Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Bác Dương lại gọi trước.


Nguyễn Tiêu và Thôi Nghĩa Xương nhướng mày. Nhan Duệ đưa màn hình cho họ xem rồi bắt máy.


Nhưng không ai ngờ tới, từ đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc nức nở của Bác Dương...


"Lão tam, A Triết chết rồi! A Triết cậu ấy chết rồi!"


Hết chương 201.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 201
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...