Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 195


Chương 195: Tìm tới tận cửa


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Chưa bàn đến vấn đề khiến mèo ta nghẹn khuất là: dù là cá thường, cá tinh hay cá quái thì đối với mèo yêu cũng đều là thức ăn, sao chủ nhân của mèo yêu lại có thể vi phạm quy luật chuỗi thức ăn mà đi hâm mộ cá tinh được; chỉ riêng việc cá tinh là yêu vật, yêu vật mà lăn lộn trên giường với người thì con người chẳng phải sẽ bị hút mất tinh khí sao? Đừng nói cái gì mà cá tinh không hút tinh khí người, ngay lúc ngửi thấy mùi cá, miêu quỷ cũng đồng thời phát hiện tinh khí trên người Lưu Yến Yến đang bị hao hụt! Hả? Ngươi bảo chưa đến mức mất mạng á? Ai biết được hiện tại không lấy mạng Lưu Yến Yến thì sau này có lấy hay không! Kiên quyết không thể bỏ mặc được!


Tiếc thay, ý niệm của miêu quỷ không thể truyền đạt đến cô chủ nhỏ. Lưu Yến Yến cũng chẳng coi trọng ác mộng, còn tưởng mình ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, gặp ác mộng nhiều quá thì cho rằng do áp lực. Cô tin chắc tình yêu mình dành cho idol là bất diệt, không thể nào vì vài cơn ác mộng cỏn con mà từ bỏ! Nhất là khi còn mấy ả khác trong fanclub đang tranh giành idol với cô, cô làm sao có thể nhận thua? Làm sao có thể nhường chàng idol dịu dàng săn sóc cho kẻ khác?! Không, tuyệt đối không! Dù ngày nào cũng gặp ác mộng, cô cũng nhất định phải nắm bắt mọi cơ hội để gặp idol!


Miêu quỷ vắt óc suy nghĩ cách ám chỉ thân phận cá tinh trong mơ, làm sao để lộ nguyên hình con cá dọa Lưu Yến Yến sợ mà từ bỏ mối tình si vọng tưởng này. Tuy nhiên, Lưu Yến Yến lại vận dụng toàn bộ sự kiên trì hồi ôn thi đại học vào việc này. Càng dọa, cô càng kiên định. Dù đôi lúc có mệt mỏi, nhưng quay đi quay lại là lại như được tiêm máu gà, hừng hực khí thế.


Theo đà tiêu hao quỷ lực và yêu lực không ngừng, sau rất nhiều lần nỗ lực, sức mạnh còn lại của miêu quỷ chẳng còn bao nhiêu. Mỗi lần tạo ra ác mộng là một lần suy yếu đi nhiều. Hơn nữa hình thể nó nhỏ bé, lại có sự ràng buộc sâu sắc với Lưu Yến Yến, nên nếu không quan sát thật kỹ, Nguyễn Tiêu cũng không phát hiện ra nó ngay lập tức —— đương nhiên, khi vào trong giấc mơ do miêu quỷ tạo ra, nó vừa kích động một chút là bị tóm gọn, lôi ra ngoài ngay.


Bộ lọc filter của fan cuồng dành cho idol dày đến 800 mét, cái đầu cá trong ác mộng thì tính là gì? Cho dù ác mộng thường xuyên khiến Lưu Yến Yến khóc tỉnh, nhưng ngay cả khi trong mơ cô chợt nghĩ đến sự bất thường, phản ứng đầu tiên cũng không phải nghi ngờ idol có vấn đề, mà là nghi ngờ mấy ả trong fanclub kia bày mưu tính kế hãm hại cô để 'tranh sủng'... Còn chuyện nghi ngờ idol là cá tinh ư? Không đời nào. Thậm chí khi trong mơ xuất hiện đại quỷ vặn gãy cổ cá tinh, Lưu Yến Yến còn cảm thấy đối phương đang vặn gãy cổ idol của mình. Đây chắc chắn là anti-fan! Đối xử với idol của cô tàn nhẫn như vậy, quá độc ác! Cái gì cơ? Nghi ngờ quan phục đại quỷ là Thành Hoàng gia đến giúp cô giải trừ rắc rối á? Càng không đời nào.


.


Nghe miêu quỷ kể xong, Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng nhìn nhau không nói nên lời.


Cả hai đều không đu idol. Dù làm trong ngành giải trí, Nguyễn Tiêu còn có bạn cùng phòng muốn dấn thân vào showbiz, nhưng ngoài công việc ra, họ chẳng có chút hứng thú nào với minh tinh hay không minh tinh. Đương nhiên, họ cũng biết về những mặt trái của giới giải trí, từng nghe nói fan có thể rất cuồng nhiệt, nhưng thực tế thì... Tông Tuế Trọng là lão cán bộ nghiêm túc, Nguyễn Tiêu là sinh viên trạch nam, chưa từng tiếp xúc thực sự nên không ngờ fan si mê lại có thể đến mức này.



Nguyễn Tiêu chần chừ hỏi: "Cô chủ nhỏ của ngươi chắc chắn không trúng yêu thuật của cá tinh chứ?"


Miêu quỷ ủ rũ: "Không biết nữa meo. Yến Yến làm fan phong trào ba tháng cũng cuồng nhiệt lắm meo, chỉ là không lên giường với bọn họ thôi meo. Tôi thấy Yến Yến nằm vùng trong các nhóm chat của idol khác, idol là người thì fan cũng cuồng nhiệt y chang meo."


Biểu cảm của Nguyễn Tiêu có chút vi diệu. Cậu rối rắm một lát rồi nói: "Đã không chắc có trúng yêu thuật hay không... thì thế này đi, ngươi cho ta biết tên idol đó là ai, chúng ta qua tìm hiểu xem. Tên yêu vật đó làm gì, qua nhìn tận mắt là biết ngay."


Mắt mèo của miêu quỷ sáng rực lên, vội vàng giơ móng vuốt: "Tôi biến thành quỷ nên không thể đến gần cá tinh, nhưng tôi biết cá tinh là minh tinh của công ty truyền thông Kim Thịnh meo, tên là Giang Ngọc Lâm meo!"


Nguyễn Tiêu nhớ lại mớ tài liệu mình xem gần đây khi chạy vặt. Giang Ngọc Lâm hình như là tiểu sinh hạng A mới nổi của Kim Thịnh. Tuy chưa phải đỉnh lưu nhưng lưu lượng cũng rất cao, được coi là một trong những cây hái ra tiền của Kim Thịnh. Không ngờ hắn ta lại là cá tinh? Cũng chẳng biết mục đích hắn lăn lộn trong giới giải trí là gì, chắc không chỉ đơn giản là để ngủ với fan đâu nhỉ...


Tông Tuế Trọng hiển nhiên cũng có tìm hiểu về gà đẻ trứng vàng của công ty đối thủ, cũng không ngờ đó lại là một tiểu sinh hạng A. Anh nhanh chóng nhớ lại hồ sơ của Giang Ngọc Lâm rồi nhận xét: "Đi theo con đường thần tượng thì được, nhưng đi theo phái thực lực thì còn non lắm. Hiện tại đang tiêu hao quá mức danh tiếng, nếu không có tác phẩm mới để củng cố vị thế thì sẽ sớm chìm nghỉm giữa biển người. Tiềm năng bình thường, tính dẻo không cao, không có giá trị để ký hợp đồng giá cao."


Nguyễn Tiêu sững sờ, sau đó nhớ ra từng có người ở Huyền Hoàng đề xuất phương án lôi kéo Giang Ngọc Lâm về, nhưng bị học trưởng bác bỏ. Hình như lý do là cái giá phải trả quá cao, học trưởng cho rằng không có lời nên gạt đi... Cậu không khỏi nghĩ thầm, may mà không lôi kéo, đối phương lại là cá tinh, ai biết có làm bậy hay không. Nhỡ đâu là kẻ tội ác chồng chất, diệt trừ cá tinh chẳng khác nào tự đào hố chôn mình, học trưởng chẳng phải sẽ mất một khoản tiền lớn sao? May quá, may quá.


Ý nghĩ này xoay một vòng trong đầu, Nguyễn Tiêu liền nói với Tông Tuế Trọng: "Tối nay đi luôn nha anh."


Tông Tuế Trọng ậm ừ: "Ăn cơm trước đã."


Nguyễn Tiêu vui vẻ: "Vừa hay em cũng đói rồi."


Miêu quỷ nghe Thành Hoàng gia tối nay sẽ đi tìm tên cá tinh kia, vui sướng vẫy đuôi xoay vòng vòng, kêu meo meo liên tục: "Đa tạ Thành Hoàng gia, đa tạ Thành Hoàng gia meo!"



Nguyễn Tiêu bị nó chọc cười, cúi xuống dùng ngón tay cọ nhẹ đỉnh đầu nó, ánh mắt rất ôn hòa: "Được rồi, biết ngươi lo cho cô chủ nhỏ, đi về với cô ấy trước đi. Ngày mai hãy qua đây, lúc đó sẽ có kết quả."


Thực ra miêu quỷ rất muốn đi cùng tối nay, nhưng nó không muốn làm phiền Thành Hoàng gia, lại cũng thực sự lo lắng cho cô chủ đang tâm thần hoảng hốt —— hiện tại cô ấy đang ở khách sạn một mình. Cái đuôi vẫy qua vẫy lại, nó do dự một lúc rồi mới cáo biệt Nguyễn Tiêu, thân hình nhỏ nhắn nhảy vọt ra ngoài cửa sổ.


Em đến đây cô chủ ơi meo meo meo!


.


Ăn xong cơm tối, đợi trời tối hẳn, Nguyễn Tiêu cùng Tông Tuế Trọng ra ngoài.


Vốn dĩ Giang Ngọc Lâm chẳng liên quan gì đến Nguyễn Tiêu, miêu quỷ cũng sợ bị phát hiện nên không dám lởn vởn gần hắn, muốn tìm vị trí cụ thể của hắn hơi khó. Nhưng ai bảo Tông Tuế Trọng là tổng tài của Huyền Hoàng chứ? Gọi vài cuộc điện thoại là biết đại khái mấy căn biệt thự đứng tên Giang Ngọc Lâm, đặc biệt có một căn được đánh dấu trọng điểm —— đó là nơi hắn thường xuyên hẹn hò với fan.


Nguyễn Tiêu vẽ hai lá bùa súc địa thành thốn lên chân Tông Tuế Trọng, rồi kéo tay anh. Chưa đi được vài phút, hai người đã thuận lợi đến tiểu khu có an ninh cực kỳ nghiêm ngặt kia. Ở góc khuất bên ngoài, Nguyễn Tiêu lại ếm bùa ẩn thân cho Tông Tuế Trọng, thế là họ dễ dàng lọt vào bên trong.


Một phút sau, họ đến trước căn biệt thự mục tiêu, cảm nhận được bên trong có người, trong đó có một hơi thở rất quen thuộc, chính là Lưu Yến Yến.


Xem ra Lưu Yến Yến sau khi nghỉ ngơi ở khách sạn lại sức, đã dùng trạng thái tốt nhất để đến tìm idol.


Chỉ không biết miêu quỷ của cô...


Vừa nghĩ đến đó, Nguyễn Tiêu nghe thấy tiếng kêu meo ngao rất nhỏ. Nhìn theo hướng đó, cậu phát hiện cách biệt thự ít nhất vài trăm mét, một bóng đen nhỏ xíu đang nấp dưới gốc cây, tội nghiệp nhìn về phía biệt thự.



Không một tiếng động nào phát ra.


Đây là biệt thự đơn lập, khoảng cách giữa các căn khá xa, bao quanh bởi những thảm cỏ rộng lớn. Nếu người thường muốn đến rình coi thì gần như là không thể, sẽ bị phát hiện rất nhanh.


Nhưng điều này không thành vấn đề với Nguyễn Tiêu đang ẩn thân.


Biệt thự có vài tầng, diện tích chiếm đất không nhỏ, nhưng người bên trong không nhiều.


Chính xác mà nói, ngoài Lưu Yến Yến ra chỉ có một luồng yêu khí nhàn nhạt... Thật sự rất nhạt, loại mà rất dễ bị bỏ qua.


Khi Nguyễn Tiêu ý thức được bên trong là thế giới của hai người, cậu theo bản năng nhìn đồng hồ — 10 giờ tối —— sau đó không kìm được mà căng thẳng.


10 giờ, giờ này vi diệu lắm nha. Người ngủ sớm thì đã ngủ rồi, còn ngủ không sớm không muộn thì đây chính là giờ vàng cho các hoạt động trên giường! Không được, cậu không muốn bị cay mắt chút nào, càng không muốn dẫn theo học trưởng cùng chịu trận!


Tông Tuế Trọng cảm thấy cánh tay bị siết chặt, quay đầu nhìn Nguyễn Tiêu thì thấy cậu di chuyển càng lúc càng nhanh, bước chân dồn dập như đang chạy đua với thời gian. Anh có chút khó hiểu, nhưng khi theo chân Nguyễn Tiêu vào một phòng ngủ chính được bài trí với không khí vô cùng ám muội, thấy một người đàn ông tạm thời vẫn còn chỉnh tề đang cởi từng món đồ trên người, lại nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, anh lập tức hiểu ra.


Nguyễn Tiêu ho nhẹ một tiếng.


Tông Tuế Trọng im lặng.


Sau khoảnh khắc xấu hổ, trong lòng cả hai đồng thời nảy sinh cảm giác may mắn.



Giây tiếp theo, Nguyễn Tiêu quyết đoán ra tay. Một luồng thần lực phóng vào phòng tắm, khiến cô gái đang tắm bên trong dựa vào bồn tắm ngất đi. Đồng thời, cậu hiện hóa thần thân, lộ ra một móng vuốt quỷ khổng lồ, chộp thẳng về phía tên đàn ông thoát y kia.


Tên thoát y kinh hãi tột độ, phát hiện móng vuốt quỷ này mình không thể đối phó nổi, vội vàng nhảy dựng lên định bỏ chạy, quần áo cũng chẳng buồn mặc lại. Nhưng hắn chỉ là một con cá tinh, sao có thể chống lại sự truy bắt của Thành Hoàng gia? Chưa nhảy được mấy bước đã bị móng vuốt quỷ tóm gọn, cứng ngắc không thể động đậy.


Nguyễn Tiêu nhìn tên thoát y chỉ còn độc chiếc q**n l*t, hít sâu một hơi, dùng lực siết chặt móng vuốt.


Chỉ nghe "bụp" một tiếng, tên thoát y biến thành hình dạng đầu người đuôi cá —— đúng nghĩa đen, ngoài hai cánh tay và cái đầu ra, các bộ phận khác đều là thân cá.


... Cay mắt quá.


Không phải kiểu cay mắt không thể miêu tả kia kia, mà là một loại xấu đau xấu đớn khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.


Xấu đến phát khóc.


Nhưng Nguyễn Tiêu vẫn lặng lẽ túm lấy con cá tinh này, thuận tiện triệu hồi Đầu Trâu Mặt Ngựa từ trong ấn ra, bảo hai người họ vào xử lý nốt phần việc liên quan đến Lưu Yến Yến. Tiếp đó, cậu xách con cá tinh ra phòng khách, ném phịch xuống sàn nhà.


"Nói đi, ngươi là yêu vật, trà trộn vào giới giải trí mê hoặc con gái nhà người ta làm gì?" Ngữ khí của Nguyễn Tiêu không tốt lắm. Cậu không nhất thiết phản đối chuyện tình yêu giữa người và yêu, nhưng bắt cá hai tay (theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng), lại còn khiến con gái nhà người ta sống chết vì mình thế này thì không ổn chút nào.


Cá tinh nhìn tạo hình quái dị của mình, khóc không ra nước mắt.


Nghiêm túc mà nói, nguyên hình của hắn là cá không sai, nhưng... nhưng tại sao lại biến hắn thành cái dạng này! Nửa người nửa cá như nhân ngư không được sao? Hắn là cá vàng thành tinh, đuôi cá đẹp lắm mà!


Hết chương 195.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 195
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...