Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 194


Chương 194: Khi cá gặp mèo


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Lưu Yến Yến không thể kìm nén nỗi nhớ nhung, cuối cùng lại lên máy bay quay về Đế Đô, nơi idol đang sống. Không ngoài dự đoán, cô lại gặp ác mộng trên máy bay và khóc nức nở khi tỉnh dậy. Lần này, cô mơ thấy mình bị cái đầu cá kia đập thẳng vào mặt, mùi tanh tưởi từ miệng cá xộc lên khiến cô suýt ngất đi. Tỉnh lại, nhờ sự giúp đỡ của anh chàng tốt bụng ngồi bên cạnh, tuy anh ta không đẹp trai bằng idol nhưng sau khi trò chuyện một lúc, lòng cô cũng an ổn hơn đôi chút. Chỉ là nỗi đau thấu tim gan kia vẫn không thể nào nguôi ngoai.


An tâm hơn, Lưu Yến Yến lại thiếp đi. Cô lờ mờ cảm nhận được máy bay đã thuận lợi hạ cánh xuống Đế Đô. Giữa đám đông vây quanh, cô gặp trợ lý của idol và được đón về nơi ở của anh ấy. Idol vẫn đẹp trai và dịu dàng như thế, khiến cô nhanh chóng đắm chìm, tận hưởng khoảnh khắc riêng tư hiếm hoi ngọt ngào bên người thương. Sau một đêm mặn nồng, buổi sáng cô mơ màng mở mắt đón ánh mặt trời, nhìn thấy nụ cười của idol. Nhưng ngay sau đó, đầu của anh ta biến thành một cái đầu cá!


Lưu Yến Yến: "Á!!!"


Tuy nhiên, cơn ác mộng lần này khác với mọi khi. Ngay khi cái đầu cá đang không ngừng áp sát, một bàn tay quỷ màu xanh đen thình lình vươn tới, túm lấy miệng cá, đẩy ngược cái đầu gớm ghiếc kia trở lại.


Lưu Yến Yến bịt miệng, hoảng sợ dời tầm mắt đi chỗ khác. Sau đó, cô nhìn thấy một người mặc quan phục đỏ đứng bên cạnh, đang nở nụ cười với cô bằng một khuôn mặt quỷ dữ tợn. Nhưng điều kỳ quái là, cô sợ cái đầu cá kia đến chết khiếp, nhưng khi đối mặt với gương mặt quỷ này, cô lại cảm thấy... hiền từ đến lạ? Chẳng có chút sợ hãi nào.


Cũng chính lúc này, Lưu Yến Yến lấy hết can đảm nhìn kỹ dáng vẻ hiện tại của idol, chứ không phải như mọi lần trước, vừa thấy cái đầu cá áp sát là đã sợ đến tỉnh mộng.


Hiện tại idol mang cái đầu cá vô cùng đáng sợ. Nhìn kỹ cũng không phân biệt được là loại cá gì, cứ như thể chắp vá lung tung vậy. Tuy nhiên bản thân cô không biết nấu ăn nên cũng chẳng nhận ra nhiều loại cá lắm —— nghĩ đến đây, biểu cảm của Lưu Yến Yến chợt khựng lại một chút đầy vi diệu.


Sau đó cô nhìn xuống dưới, nhanh chóng nhận ra nối liền với đầu cá vẫn là cổ người. Cái đầu cá khổng lồ gắn trên cái cổ mảnh khảnh trông hơi buồn cười, tạo cảm giác chông chênh như sắp gãy đến nơi. Nhưng nhìn kỹ hơn thì trên cổ chi chít vảy cá, có lẽ nhờ vậy mới chống đỡ nổi cái đầu to tướng kia. Idol đang mặc đồ ngủ, phần ngực, cánh tay và cẳng chân lộ ra đều phủ kín vảy cá. Mỗi chiếc vảy to bằng trứng chim bồ câu, xếp lớp dày đặc khiến cô rùng mình, suýt nữa thì mắc chứng sợ lỗ...


Đây là quái nhân? Hay quái ngư?


Lưu Yến Yến nuốt nước bọt cái ực. Cô không biết tại sao mình lại gặp ác mộng này. Trước kia cô chưa từng nghĩ kỹ, giờ ngẫm lại thì cơn ác mộng này quả thực quá mức khiên cưỡng. Chẳng lẽ có ai đó cố tình làm phép khiến cô gặp ác mộng? Nhưng cô có gì đáng giá để người ta phải làm vậy chứ... Và cơn ác mộng này ngoài việc khiến cô sợ hãi khi gặp idol ra thì còn có ích lợi gì?



Nghĩ đến đây, Lưu Yến Yến đột nhiên nổi giận.


Có phải là do mấy ả đàn bà đang tranh giành idol với cô làm không? Các ả chắc chắn muốn loại trừ đối thủ để độc chiếm idol đây mà!


Chưa đợi Lưu Yến Yến phản ứng gì thêm, cô đã thấy vị đại quỷ mặc quan phục kia túm lấy đầu cá, bẻ mạnh sang một bên —— "Rắc!" Cái đầu cá khổng lồ vẹo sang một bên, cổ bị vặn gãy lìa.


Lưu Yến Yến trừng lớn mắt, đột ngột lao tới: "Anh ơi ——" Cô giận dữ hét lên với vị quan phục đại quỷ, "Tại sao ông lại giết idol của tôi! Ông thật tàn nhẫn!"


Quan phục đại quỷ: "......"


.


Sau khi hiện hóa thần thân, Nguyễn Tiêu nhanh chóng biến thành một làn khói nhẹ, tan vào hư không. Thực tế, cậu trực tiếp lẻn vào giấc mơ của cô gái váy đỏ ngồi hàng ghế bên cạnh, muốn xem rốt cuộc cô ấy mơ thấy gì để còn "bốc thuốc đúng bệnh".


Nhưng cậu ngàn vạn lần không ngờ tới, bước vào giấc mơ kia, cảnh tượng đập vào mắt cậu lại là cảnh giường chiếu của cô gái này với một người đàn ông! Ban ngày ban mặt, trên khoang máy bay bao nhiêu người, lại còn vừa gặp ác mộng xong, thế mà cô nương này tâm hồn phơi phới quá, mơ ngay một giấc mơ sắc hương vị đầy đủ thế này... Giây phút này, cảm giác trong lòng cậu vô cùng phức tạp, quả thực không biết có nên xem tiếp hay không.


Nguyễn Tiêu "vèo" một cái lùi lại ba bước, định chuồn ngay lập tức —— ôi chao, phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nghe! Nhưng dù sao cậu cũng là người có kinh nghiệm phá án phong phú, vừa liếc qua mặt người đàn ông kia, lập tức cậu đã cảm thấy không ổn.


Nếu là giấc mơ bình thường thì thường xuất phát từ tiềm thức. Cô gái này vừa gặp ác mộng xong, cảm xúc dao động rất lớn. Kể cả tiềm thức có muốn mơ mộng x**n t*nh thì đối tượng hẳn phải là người có ảnh hưởng lớn nhất hoặc người cô vừa tiếp xúc gần đây nhất mới đúng... Theo lý thuyết, khả năng cô ấy mơ thấy chàng trai trẻ vừa giúp mình lẽ ra phải cao hơn chứ? Đương nhiên chuyện này cũng không tuyệt đối, giấc mơ đôi khi chẳng theo quy luật nào cả. Nhưng nếu cứ thế rút lui thì dường như sẽ bỏ lỡ điều gì đó. Thôi thì... chờ thêm chút nữa vậy.


Nguyễn Tiêu lẳng lặng quay người đi, không nhìn, cũng không nghĩ nhiều.


Có lẽ để chứng minh suy đoán của cậu là đúng, chẳng bao lâu sau, giấc mơ này đã xảy ra biến hóa lớn.


Sắc trời trong mơ thay đổi nhanh chóng, chưa đầy một phút đã từ đêm đen chuyển sang ban ngày. Những động tĩnh trên giường cũng nhanh chóng biến mất. Ánh nắng từ bên ngoài chiếu vào phòng, người đàn ông trên giường vươn vai ngồi dậy trước, cô gái cũng mở mắt ra.



Thấy hết động tĩnh nhạy cảm, Nguyễn Tiêu mới quay lại. Vừa quay lại, hắn cùng cô gái đồng thời chứng kiến màn "biến thành đầu cá" sống động.


Nguyễn Tiêu: "......"


Ra là thế, đây vẫn là ác mộng, đoạn trước chỉ là khúc dạo đầu thôi à?


Thấy cô gái lại bắt đầu la hét khóc lóc, cậu không thể đứng nhìn mãi được, nhỡ cái đầu cá kia làm hại cô ta thì sao? Thế là cậu nhanh chóng lao tới, trực tiếp túm lấy miệng cá, quay đầu lại định trấn an cô gái một chút rồi dứt khoát giải quyết cái đầu cá này.


Nhưng Nguyễn Tiêu ngàn vạn lần không ngờ tới, cậu vừa giải quyết xong con quái vật đầu cá thì cô gái kia đột nhiên xông tới, bắt đền cậu , đòi cậu trả lại idol... Cậu lập tức ngây người.


Gì cơ? Idol? Cái đầu cá này á?


Sau đó, Nguyễn Tiêu bị cô gái túm chặt lấy tay áo.


Khóe miệng cậu khẽ giật. Chấp niệm này quả thực quá mạnh mẽ, cô ta thật sự chẳng sợ chút nào với tạo hình hiện tại của cậu hay sao?


Nhưng mà, Thành Hoàng gia không cần mặt mũi à?


Nguyễn Tiêu vung tay lên, hất cô gái ra xa. Cậu chú ý lực đạo nên cô gái chỉ bị đẩy lùi vài bước, không thể xông tới được nữa. Đồng thời, cậu ồm ồm nói: "Bản quan là Châu Thành Hoàng. Cô là nữ tử si tình không biết tốt xấu, lưu luyến yêu vật mà không kịp thời quay đầu, e rằng sẽ hại đến tính mạng. Lời đã cạn, đi đi!"


Dứt lời, cô gái liền biến mất khỏi giấc mơ.


Thế giới trong mơ cũng dần sụp đổ. Ngay khoảnh khắc trước khi rời đi, ánh mắt Nguyễn Tiêu liếc về một góc đang sụp đổ, đưa tay chộp lấy một vật thu vào trong tay áo, lúc này mới thoát khỏi giấc mơ.


Sau đó, cô gái váy đỏ tỉnh lại lần nữa.



Chàng trai nhắc nhở cô: "Đến nơi rồi."


Lưu Yến Yến vội vàng nói lời cảm ơn.


Chàng trai giúp Lưu Yến Yến lấy hành lý xuống, rồi chào tạm biệt cô.


Bên kia lối đi, thần hồn của Nguyễn Tiêu trở về thân xác.


Một người đàn ông trung niên đi ngang qua ân cần nhắc nhở Tông Tuế Trọng: "Đến Đế Đô rồi, cậu mau gọi em trai dậy đi, kẻo lát nữa khó đi lại."


Tông Tuế Trọng hiểu ý tốt của đối phương, gật đầu cảm ơn. Đồng thời khi thấy Nguyễn Tiêu đã trở về, hắn nhẹ nhàng đẩy vai tiểu học đệ, giả vờ gọi: "Dậy đi."


Nguyễn Tiêu tỉnh lại đúng lúc, mở mắt ra, cố ý nói giọng ngái ngủ: "Đến rồi hả anh?"


Tông Tuế Trọng: "Ừ."


Nguyễn Tiêu vội vàng ngồi thẳng dậy, nhanh chóng thu dọn đồ đạc, cùng mọi người lục tục rời khỏi máy bay.


Đi được một đoạn, thấy mọi người đều đang bận rộn không ai chú ý, Nguyễn Tiêu mới thấp giọng nói với Tông Tuế Trọng: "Học trưởng, chuyện này đúng là có liên quan đến cái gã idol gì đó của cô ấy. Về em phải tra xem đó là minh tinh nào. Anh làm trong ngành giải trí, có biết dạo này ai nổi nhất không?" Nói đến đây, giọng cậu càng nhỏ hơn, "Em còn phát hiện ra một thứ thú vị lắm, về nhà cho anh xem."


Thấy hắn thần thần bí bí như vậy, Tông Tuế Trọng cũng tò mò.


"Bên ngoài có xe chờ sẵn rồi, sẽ về nhà nhanh thôi."


Nguyễn Tiêu ngẩn ra một chút rồi cười đáp: "Dạ."



.


Về đến biệt thự, Nguyễn Tiêu lắc lắc ấn Thành Hoàng. Một luồng khí đen bị giũ ra, rơi xuống đất, hình thành một hình dáng nhỏ bé.


Dù hình dáng nhỏ bé kia bị bao bọc bởi khí đen, Tông Tuế Trọng vẫn nhận ra, ngạc nhiên nói: "Mèo?"


Nguyễn Tiêu sửa lại: "Là miêu quỷ, nó đã chết rồi."


Cái bóng nhỏ xíu kia đột nhiên xông tới, giơ móng vuốt nhỏ cào cào vào hư không, cuối cùng vẫn không tình nguyện mà thành thật nằm rạp xuống đất, hai chân trước chập vào nhau vái vái, nói: "Tiểu yêu bái kiến Thành Hoàng gia."


Nguyễn Tiêu nói: "Không cần đa lễ. Ta mang ngươi về đây chỉ muốn hỏi một chuyện: Tại sao ngươi lại khiến cô gái kia gặp ác mộng? Tinh thần cô ấy đã rất kém rồi, cứ tiếp tục như vậy không tốt đâu."


Miêu quỷ kêu meo ngao vài tiếng, hắng giọng rồi mới ấm ức nói: "Tôi không hại cô ấy, là tôi đang cứu cô ấy đấy meo! Cô ấy bị một con cá mê hoặc meo, tôi chết rồi cũng không yên tâm được meo!"


Tiếp đó, miêu quỷ nhanh nhảu kể lại mối quan hệ giữa nó và Lưu Yến Yến.


Tóm tắt lại là: Khi miêu quỷ còn sống, nó là một con mèo hoang được Lưu Yến Yến nhặt về nuôi. Người ta nói mèo có chín cái mạng, nhưng con mèo này là một con mèo bướng bỉnh. Mấy trăm năm trước nó ăn nhầm kỳ trân dị bảo rồi thành tinh, sau đó quậy phá tưng bừng làm mất tám cái mạng. Đến cái mạng thứ chín thì suýt chết cóng bên đường, nếu không nhờ Lưu Yến Yến cứu thì nó đã tiêu đời rồi. Lưu Yến Yến từ nhỏ đến lớn đều rất ngoan ngoãn, nuôi mèo cũng chăm sóc rất cẩn thận. Đáng tiếc con mèo yêu này vẫn chết trước khi Lưu Yến Yến vào cấp ba. Lưu Yến Yến đã đau buồn một thời gian dài. Mèo yêu vì luyến tiếc cô chủ nên hóa thành miêu quỷ, âm thầm đi theo bảo vệ cô.


Suy nghĩ của mèo khác với người. Lưu Yến Yến đu thần tượng, miêu quỷ không thấy có vấn đề gì. Lưu Yến Yến đu thần tượng lên tận giường, miêu quỷ vẫn thấy bình thường. Nhưng khi Lưu Yến Yến từ giường của idol trở về, miêu quỷ ngửi thấy trên người cô nồng nặc mùi cá, đó mới là vấn đề lớn!


Thực ra yêu khí mà tên minh tinh kia để lại rất nhạt. Trừ thần linh như Nguyễn Tiêu ra, bình thường đừng nói là yêu quái, ngay cả đa số đạo sĩ cũng khó phát hiện. Nhưng mà... ai bảo hắn là cá, lại xui xẻo gặp phải mèo cơ chứ?


Miêu quỷ không có hình thể thực, hết cách nên đành dùng chút sức mạnh còn sót lại tạo ra những cơn ác mộng cho Lưu Yến Yến.


Nó gần như gào lên khản cả giọng để nhắc nhở —— Đó là một con cá tinh! Là một con cá tinh đấy!


Hết chương 194.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 194
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...