Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả

Chương 33: Hoàn


Thực ra nói một cách chính xác, Ân Ly Muội là cực kỳ tin tưởng vào số liệu của mình.


Theo những điều tra mới nhất của họ, những người đã dung hợp với sức mạnh quái đàm ngay từ khi còn sống thì sau khi chết đi có tới 88% xác suất có thể giữ được lý trí để hóa thành quái đàm.


Với xác suất cao như vậy, cộng thêm cái tính tình cố chấp của Ân Thù, gần như không thể có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.


Nhưng Ân Ly Muội chẳng thèm nói cho Ôn Nghiên biết. Cô đắc ý nhìn Ôn Nghiên ngày qua ngày lo âu đến mức đứng ngồi không yên.


Hừ ~ Cho anh nếm mùi giày vò đi, lúc trước Ân Thù cũng đã khổ sở như thế đấy.


Vào đêm ngày thứ ba, trên cổ Ôn Nghiên từ từ hiện ra một sợi xiềng xích cấu thành từ những dãy số màu đen.


Sợi xích nhanh chóng sinh trưởng, quấn quanh lấy toàn thân Ôn Nghiên, cuối cùng, một bóng người chậm rãi hiện ra trong lòng anh.


Ân Ly Muội ngồi đối diện chỉ có thể thấy mái tóc đen dài chạm eo của Ân Thù và bóng hình hư ảo của cậu.


Sau khi hóa thành quái đàm, cơ thể cậu dường như đã hoàn toàn biến thành các mã số, từ góc nhìn của Ân Ly Muội vẫn có thể thấy các con số đang không ngừng luân chuyển.


Ân Thù quấn hai chân quanh eo Ôn Nghiên, vòng tay ôm cổ anh rồi cúi đầu mỉm cười: “A Nghiên, thế này thì chúng ta sẽ không bao giờ phải xa nhau nữa.”


Bản thân quái đàm vốn hóa thân từ chấp niệm, Ân Thù quả thực đã giữ được lý trí lúc sinh thời, nhưng vì chấp niệm quá đỗi mạnh mẽ nên khi hóa hình đã xảy ra một chút biến đổi. Bản thể của cậu biến thành một sợi xích quấn chặt lấy Ôn Nghiên.


Chỉ cần cậu muốn, cậu có thể hiện thân bên cạnh anh bất cứ lúc nào.


Sau khi hào hứng khoe với Ôn Nghiên hình thái mới của mình, Ân Thù chợt nhớ ra điều gì đó rồi lại xìu xuống, buồn bã nói: “Chấp niệm của em đều đặt cả lên người A Nghiên, mà chấp niệm của A Nghiên lại chẳng đặt lên em, hừ, A Nghiên thật quá đáng.”


“Vậy chấp niệm của A Nghiên là gì thế? Anh nói đi, em sẽ không giận đâu.”


Ôn Nghiên giơ tay định lau nước mắt cho cậu, nhưng lại phát hiện nước mắt rơi xuống đã biến thành những chuỗi mã số 0 và 1, lăn dài trên má rồi lại tan vào trong cơ thể cậu. Anh lặng lẽ thu tay lại.


"Chấp niệm của anh là muốn chữa khỏi cơ thể cho Tiểu Thù." nhìn đôi mắt vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ của cậu, nụ cười trên mặt Ôn Nghiên có chút gượng gạo: “Anh đã thử rồi, nhưng năng lực của anh quá yếu, không có cách nào trị liệu được cho em.”


Ân Thù biết cơ thể mình trước đây khó chữa đến mức nào.


Nguyên nhân cốt lõi là do sức mạnh quái đàm tàn phá từ bên trong, trừ khi Ôn Nghiên mạnh hơn cậu, bằng không thực sự vô phương cứu chữa.


Nhưng không sao, bây giờ thì được rồi!


Cậu dứt khoát tự bẻ gãy một cánh tay của mình: “A Nghiên anh mau thử xem!”


Ôn Nghiên kinh hãi: “!!!”


Anh vội vàng giơ tay, một luồng ánh sáng trắng đánh vào cơ thể Ân Thù, cánh tay cậu từ từ mọc lại như cũ.


Ân Thù hạnh phúc ôm chầm lấy anh: “Tuyệt quá, vết thương thực sự đã khép lại rồi, A Nghiên không lừa em, thích nhất A Nghiên!”



Ôn Nghiên nghiêm mặt: “Sao em có thể tự làm đau mình như thế chứ.”


Ân Thù hôn "chụt" một cái lên mặt anh, khiến anh không thể giữ vẻ nghiêm nghị được nữa mà bật cười: “Thật tốt quá.”


Cả hai đều giữ được lý trí để bên nhau trong hình hài quái đàm, họ vẫn còn một tương lai thật dài, thật dài phía trước.


Thật tốt biết bao.


Ân Ly Muội đã rời đi từ lúc nào không hay.


Ân Thù và Ôn Nghiên vui sướng ôm lấy nhau, ríu rít trò chuyện, xóa tan bầu không khí áp lực của những ngày qua.


Sau khi tâm sự xong, Ân Thù nhìn chiếc quan tài băng giữa phòng khách, cuối cùng cũng chịu từ bỏ hai cái xác này.


Họ đặt xe tang trên mạng, sau đó Ân Thù thay đổi nhận thức của nhân viên, đi cùng họ đưa di thể đến lò hỏa táng.


Tận mắt nhìn di thể bị thiêu rụi.


Nhận về một hộp tro cốt trộn lẫn của cả hai.


Rồi họ mang tro cốt đến ngôi mộ đôi đã mua sẵn từ trước, chôn cất xuống đó.


Ân Thù chống nạnh nhìn tấm bia khắc tên hai người, ôm lấy Ôn Nghiên cười rạng rỡ.


Sau đó cậu chụp một tấm ảnh gửi cho Ân Ly Muội.


Ân Ly Muội trả lời rất nhanh: [Được rồi, gửi định vị cụ thể đi, hôm nào rảnh em qua thắp hương cho hai người.]


Ân Thù hớn hở gửi vị trí qua.


Ôn Nghiên: “...”


Sắc mặt anh có chút kỳ quái, dù sao hai người vẫn đang đứng sờ sờ ở đây mà đã sắp bị người ta thắp hương, cảm giác này thật khó tả.


Nhưng Ân Thù và em gái đúng là anh em một nhà, họ chẳng thấy có gì là lạ cả.


Vài ngày sau, Ân Ly Muội mang trái cây đến thắp hương thật, xong xuôi còn chụp ảnh gửi cho hai người.


Ân Thù nhắn lại là "Đã nhận". Rồi cậu chạy đi tìm Ôn Nghiên, Ôn Nghiên cũng đành nhắn lại "Đã nhận".


Hương bạn thắp đã nhận được.


Nỗi nhớ của bạn đã được chuyển giao.


Lại còn có cả tính năng tương tác nữa cơ đấy.


Tin tức Ân Thù biến thành quái đàm đương nhiên cũng được báo sớm cho Ôn Túc và Ôn Họa, cả hai đều rất vui mừng.



Ôn Nghiên vẫn chưa tiêu hóa hoàn toàn con quái đàm kia, trước đó chỉ dựa vào cây bút máy "thầm thương trộm nhớ" để ép luồng cảm xúc mãnh liệt đó xuống.


Ân Thù mạnh hơn anh rất nhiều, cậu định tự xé một phần cơ thể mình đút cho anh ăn để giúp anh mạnh lên.


Nhưng việc đó bị Ôn Nghiên nghiêm khắc từ chối.


Vì thái độ anh hơi gắt nên Ân Thù ngồi bên cạnh anh bắt đầu lau nước mắt.


Đương nhiên là cậu giả vờ khóc thôi.


Sau khi thành quái đàm cậu khóc dễ lắm, nước mắt rơi khỏi hốc mắt, lăn một vòng trên má rồi lại biến thành các mã số 0 và 1 tan vào người.


Ôn Nghiên nhìn mà vừa buồn cười vừa xót xa. Anh đề nghị hai người có thể dựa theo các nhiệm vụ mà Cục Quản lý Quái đàm công bố, đến đó để "ăn" các con quái đàm khác.


Ân Thù ngẫm nghĩ thấy cũng có lý, thế là hai người lại tìm Ân Ly Muội đòi hai cái đồng hồ nhiệm vụ.


Đồng hồ của Cục Quản lý Quái đàm không phải muốn phát là phát, tất cả đều có mã số riêng.


Ân Ly Muội đã phải tốn bao công sức thuyết phục cấp trên để họ chấp nhận cho hai kẻ đã thành quái đàm đi thực hiện nhiệm vụ.


Lúc giao đồng hồ cho họ, cả người cô mệt đến mức đi đứng liêu xiêu.


Ân Thù rất vui: “Cảm ơn em gái nhé.”


Nghe thấy tiếng gọi "em gái", Ân Ly Muội bỗng thấy tràn đầy động lực. Cô xua tay với hai người: “Có việc gì thì cứ tìm em.”


Nhờ có hai người tiên phong, sau này có thêm một số vật thí nghiệm khác cũng được thuyết phục tham gia Cục Quản lý.


Thái độ của những người quản lý đối với quái đàm cũng dần thay đổi. Với những vật thí nghiệm hoặc quái đàm có lý trí, chỉ cần thành tâm gia nhập, họ đều được cấp đồng hồ và hưởng đãi ngộ như những đội đặc nhiệm loài người bình thường.


*


Vài thập kỷ sau, khi kinh tế đi xuống, cảm xúc con người thiên về tiêu cực khiến quái đàm sinh trưởng từ h*m m**n và sự xấu xa ngày càng nhiều.


Những vụ "tự tìm cái chết" của những kẻ tò mò đi thám hiểm quái đàm diễn ra quá nhiều khiến chính quyền không thể che giấu được nữa.


Cuối cùng họ chính thức công bố sự tồn tại của quái đàm.


Mọi người náo loạn một thời gian rồi cũng bình tĩnh lại. Quái đàm chưa nhiều đến mức gây loạn cả thành phố, cuộc sống của người dân vẫn cứ thế diễn ra.


Ân Thù và Ôn Nghiên những năm qua đã đi rất nhiều nơi, tiêu diệt rất nhiều quái đàm.


Sức mạnh vốn có trong người Ôn Nghiên dần được kích phát, giờ anh đã có thể đánh bại quái đàm cấp S.


Tất nhiên, nếu không đánh lại cũng chẳng sao, chỉ cần cúi đầu gọi khẽ vào sợi xích trên cổ một tiếng, dù ở xa đến đâu thì Ân Thù cũng sẽ lập tức xuất hiện trước mặt anh.


Thực lực của hai người rất mạnh, đôi khi gặp những quái đàm mà con người không xử lý được, Ân Ly Muội — lúc này đã ngồi lên ghế Cục trưởng — vẫn quen tay gọi họ đến hỗ trợ.



Đương nhiên thù lao là không thể thiếu.


Ôn Nghiên sẽ đi, nhưng Ân Thù thì không nhất định. Dù cậu thích bám lấy Ôn Nghiên nhưng dù sao họ cũng đã sống bên nhau mấy chục năm, tính chiếm hữu của Ân Thù giờ không còn gay gắt như trước, thỉnh thoảng cậu cũng đi làm việc riêng của mình.


Ví dụ như dạo gần đây cậu mê đóng phim. Ôn Nghiên đã vung tiền đầu tư cho cậu vài bộ phim, thành công biến cậu thành một "bình hoa" bị cả mạng ném đá.


Bởi vì Ân Thù chẳng có chút kỹ năng diễn xuất nào cả. Cậu tuy nói khóc là khóc được ngay, nhưng biểu cảm giả trân đến mức chỉ có mỗi Ôn Nghiên là giả vờ đau lòng nổi.


Khán giả thì bảo: "Kẻ đứng sau cái bình hoa này chắc chắn là quá nhiều tiền rồi." Vì dù phim có xịt cả chục bộ thì cậu vẫn cứ đóng tiếp.


Ân Thù nhìn những lời chê bai diễn xuất của dân mạng cũng chẳng buồn giận, cậu ôm điện thoại thích thú xem những video cắt ghép của mình, vừa ăn vặt vừa xem rất ngon lành.


Ôn Nghiên không hiểu nổi, nhưng miễn là Tiểu Thù vui là được.


Chỉ có một chuyện khiến anh hơi đau đầu.


“Tiểu Thù này, hôm nay đoàn phim bên cạnh có quái đàm cấp A xuất hiện, em biết chứ?”


Ân Thù: “Biết mà.”


Hôm đó quái đàm cấp A bùng phát ở phim trường Hoành đ**m làm chết mấy trăm người.


Ân Thù đóng phim ở ngay đoàn bên cạnh nhưng chẳng thèm màng tới.


Chuyện này không phải lần đầu.


Ôn Nghiên cũng biết Ân Thù không giống mình, anh không thể ép cậu đi cứu những người chẳng liên quan.


Nhưng thỉnh thoảng anh vẫn hy vọng cậu có thể giống người bình thường một chút, thấy ai gặp nạn mà mình tiện tay cứu được thì giúp một tay.


Ôn Nghiên nghĩ ngợi rồi chỉ vào một người đàn ông trong video hiện trường nói với Ân Thù: “Tiểu Thù, em hay xem phim nên chắc là nhận ra người này chứ?”


Ân Thù gật đầu: "Anh ta đang nổi lắm, đóng nam chính mấy bộ phim rồi, dân mạng khen anh ta diễn hay lắm."


Cậu bĩu môi, dân mạng miệng lưỡi độc địa toàn lấy cậu ra so sánh với người này, bảo nếu vai của cậu mà để anh ta diễn thì chắc chắn sẽ hay hơn nhiều.


Đương nhiên lời thực tế còn khó nghe hơn nhưng Ân Thù không để bụng, xem xong là quên ngay.


Ba cái giả thiết đó chẳng có tác dụng gì, vì mỗi bộ phim cậu đóng đều là do A Nghiên tự tay chọn kịch bản, diễn viên, đạo diễn... không có cậu thì chẳng có phim nào cả, nên cậu chẳng việc gì phải giận.


Ôn Nghiên tua video, chỉ vào người phụ nữ đang khóc nức nở: "Đây là vợ anh ta, vì chồng chết nên cô ấy đau lòng lắm." Anh dịu dàng bảo cậu: “Tiểu Thù xem, nếu lúc trước khi anh gặp nguy hiểm mà có người giúp một tay thì anh có lẽ đã không chết, và Tiểu Thù sẽ không phải đau lòng đúng không?”


Ân Thù ngẫm nghĩ rồi gật đầu.


Ôn Nghiên chỉ vào người phụ nữ trên tivi: “Nếu lúc đó Tiểu Thù giúp chồng cô ấy một tay thì cô ấy đã không phải khóc thảm thiết như vậy phải không nào?”


Ân Thù nghiêm túc gật đầu: “Em hiểu rồi, A Nghiên.”



Từ khi thành quái đàm, Ân Thù để tóc dài, Ôn Nghiên thấy đẹp nên cậu cứ để vậy mãi không cắt.


“Tiểu Thù giỏi lắm.”


Chỉ là Ôn Nghiên không ngờ rằng, Ân Thù đúng là đã hiểu, nhưng lại hiểu theo một hướng vô cùng kỳ quặc.


Khi gặp người bị nạn, cậu chẳng vội cứu ngay mà cứ ngồi xổm xuống hỏi người ta: “Anh có vợ chưa?”


Nếu đối phương trả lời là có, Ân Thù sẽ ra tay cứu. Còn nếu bảo chưa có, cậu sẽ lướt qua người ta rồi bỏ đi luôn. ... Bỏ đi thật luôn.


Ôn Nghiên: “...”


Anh nghe Ân Ly Muội vừa cười sặc sụa vừa kể lại những gì mình phát hiện ra mà im lặng hồi lâu.


Nhưng thôi, như vậy cũng là ngoan lắm rồi, Ôn Nghiên cũng chẳng trông chờ cậu trở thành đại thiện nhân hay đấng cứu thế gì, nên cứ để cậu tùy ý.


Vài năm sau, trong giới quái đàm bỗng xuất hiện một mẩu tin đồn lạ: Khi bạn gặp nguy hiểm mà có ai đó hỏi bạn có vợ chưa, xin hãy nhất định trả lời rằng: “Có, tôi có vợ rồi.”


Bất kể bạn là cụ già 80 hay đứa trẻ lên 3.


Bất kể bạn là nam hay nữ.


Mọi người dù không hiểu tại sao nhưng sau vài bài học xương máu, họ đều ghi nhớ đặc điểm của "quái đàm" này.


Sau đó có dân mạng chia sẻ rằng mình từng rơi vào vùng quái đàm cấp S, có người hỏi mình có vợ chưa, sau khi trả lời "có" thì liền được cứu ra an toàn.


Thế là quái đàm này trở thành một trong những điều "phải biết" của cả nước.


Từ đó, từ những bà cụ 80 rụng hết răng đến những đứa trẻ mới tập nói đều bị buộc phải có một người vợ.


Câu đầu tiên trẻ con học nói chính là: "Con có vợ rồi".


Kỳ lạ thay, ngay cả đứa bé 3 tuổi nói có vợ cũng được cứu thoát!


Ân Ly Muội giờ không còn trẻ nữa, cô hì hục kể cho Ôn Nghiên nghe những lời đồn mới nhất mình nghe được.


“Anh trai đáng yêu thật đấy.”


Ôn Nghiên lại một lần nữa im lặng.


Đúng vậy, thực sự rất đáng yêu.


Ân Thù đương nhiên không phải trí tuệ thấp hay tư duy có vấn đề, cậu cũng biết người ta đang lừa mình.


Nhưng câu hỏi này giống như một điểm mốc để đánh thức lòng trắc ẩn trong cậu.


Cậu biết Ôn Nghiên muốn cậu cứu người, nên chỉ cần bạn sẵn lòng phối hợp, Ân Thù sẽ sẵn lòng cứu bạn.


HOÀN CHÍNH VĂN!!


Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Story Chương 33: Hoàn
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...