Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Chương 32
Ân Thù nằm viện được ba ngày, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của cậu, cuối cùng hai người cũng trở về căn biệt thự nhỏ.
Ân Thù tựa bên cửa sổ, tay mân mê một chiếc lá phong đỏ thẫm.
“A Nghiên, sau khi em chết, chúng ta táng cùng nhau có được không?”
Di thể của Ôn Nghiên đến nay vẫn được gửi trong hầm đá ở nhà, không hỏa táng, cũng chưa hạ táng.
Ôn Nghiên đưa ly nước đến trước mặt cậu: “Uống nước đi em.”
Ân Thù mỉm cười: “A Nghiên thật là tiêu chuẩn kép, rõ ràng chính anh đã sớm chuẩn bị tâm lý là mình sẽ chết, vậy mà lại không chịu chấp nhận sự thật là em cũng sẽ chết. Em đâu có tuyệt tình như anh, em nhất định sẽ biến thành quái đàm mà.”
Ôn Nghiên mím môi: “Được, chúng ta sẽ hợp táng.”
Ân Thù đưa chiếc lá phong lên soi dưới ánh mặt trời để ngắm nhìn những đường gân lá.
Một cơn gió thổi qua làm tấm rèm trắng mỏng manh bay phấp phới, hôm nay lại là một ngày thời tiết rất đẹp.
Trong bầu không khí tĩnh lặng, Ân Thù đột nhiên lên tiếng: “Anh không cần cảm thấy có lỗi với tôi, những việc mẹ làm không liên quan gì đến anh cả. Anh cứ như vậy, tôi sẽ thấy hơi buồn đấy.”
Cậu nghiêng đầu nhìn anh: “Em không thích anh vì người khác mà đối xử với em như thế này.”
Ôn Nghiên nở nụ cười gượng gạo: “Là vấn đề của anh, anh sẽ sớm điều chỉnh lại tâm thái.”
Ân Thù đứng trên bậu cửa sổ, một tay ấn Ôn Nghiên vào lòng mình, ôm lấy đầu anh rồi xoa xoa hai cái.
“A Nghiên, đừng sợ, ngày mai sẽ là một ngày tốt đẹp hơn.”
Ôn Nghiên giơ tay ôm chặt lấy cậu: “Xin lỗi nhé, rõ ràng là em đang bị thương mà còn phải quay sang an ủi anh.”
Ân Thù đáp: “Không sao đâu.”
Cậu cúi người, đôi đồng tử đen lánh phản chiếu bóng hình người đàn ông: “A Nghiên cũng không phải thần thánh, em cho phép anh được buồn bã, được yếu đuối và cần người an ủi.”
“Một A Nghiên như thế, trông cũng rất 'ngon miệng' đấy.”
*
Ân Thù thực ra không thấy quá đau khổ.
Ngay khi biết Tống Tri Lý chính là Tiến sĩ R, cậu chỉ mất một thời gian rất ngắn để xác định rõ suy nghĩ của mình.
Cậu không định để lộ thân phận của Tống Tri Lý.
Cậu thực sự không hận Tiến sĩ R cho lắm.
Hận thù cũng là một loại cảm tình nồng nhiệt, mà loại cảm tình này đối với cậu là một thứ xa xỉ. Nếu phải dùng từ để hình dung, thì đó là một cảm giác bất lực đến xé lòng, và cậu đã dồn hết tâm sức đó cho Ôn Nghiên rồi, chẳng còn dư lực để chia cho người khác.
Đối với Tiến sĩ R, cậu thiên về ý muốn trả thù hơn, kiểu như nếu tình cờ đụng mặt thì sẽ g**t ch*t để báo thù, nhưng nếu không gặp thì cậu cũng lười đi tìm, vì đối phương không đáng để cậu hao tâm tổn sức.
Vì vậy, khi biết mẹ là Tiến sĩ R, cậu nghĩ mình cứ đại phát từ bi coi như không biết là được.
So với bất cứ ai, A Nghiên vẫn là người quan trọng nhất.
Thế nên khi biết thân phận của Tống Tri Lý sắp bị bại lộ, cậu vẫn sẵn lòng bảo vệ bà rời đi.
Tất cả chỉ vì A Nghiên quan trọng hơn.
Nếu mẹ chết, anh ấy sẽ buồn lắm.
Ân Thù không muốn anh buồn.
Buồn bã là một chuyện rất khó chịu, vả lại cậu cũng không thích Ôn Nghiên đặt sự chú ý lên người khác.
Nhưng cuối cùng A Nghiên vẫn biết sự thật.
Anh ấy buồn quá, áy náy quá.
Ân Thù ghét việc anh cứ mang thứ cảm xúc đó đặt lên người mình. Nhưng trông anh thực sự đau lòng, nên Ân Thù quyết định sẽ an ủi anh một chút.
Cậu nhìn về phía nhà bếp, nơi Ôn Nghiên đang đeo tạp dề nấu cơm.
Ừm, đau lòng sẽ chuyển hóa thành nhiều tình yêu hơn. An ủi chắc cũng vậy nhỉ? An ủi anh ấy, liệu mình có nhận được nhiều tình yêu hơn không?
A Nghiên thực ra đã đủ yêu cậu rồi, nhưng Ân Thù vẫn chưa thấy thỏa mãn.
Giống như một miếng bọt biển vậy, cậu cảm thấy nếu vắt thêm chút nữa, chắc chắn vẫn còn tiết ra được nhiều hơn.
*
Ngày thứ hai sau khi về nhà, Ôn Túc đến thăm.
Trông ông có vẻ không ổn lắm, sắc mặt tái nhợt, quầng thâm dưới mắt hiện rõ như thể đã nhiều ngày không ngủ ngon giấc.
Ông đến để xin lỗi, vừa thấy Ân Thù đã cúi người thật thấp: “Xin lỗi Tiểu Thù, ba thay mặt Tri Lý xin lỗi con, chuyện trước kia là lỗi của bà ấy.”
Ân Thù nghiêng đầu: “Không sao đâu ba, con tha thứ cho mẹ mà.”
Ôn Nghiên rót cho ông ly trà: “Ba, trước đây ba thực sự không biết chút gì về thân phận của mẫu thân sao?”
Ôn Túc thở dài một tiếng: “Cũng không hẳn là hoàn toàn không biết, chỉ là ba không ngờ Tiểu Thù lại là nạn nhân năm đó. Năm xưa ba và mẹ con nhất kiến chung tình rồi nhanh chóng kết hôn. Cưới nhau chưa bao lâu thì bà ấy nhận được lời mời từ phía chính phủ để làm người phụ trách một dự án liên quan đến tương lai quốc gia.”
“Vốn dĩ đó là chuyện tốt, nhưng không hiểu sao mẹ con lại đắn đo do dự suốt nửa tháng trời mới nhận lời. Đó là một dự án bảo mật, bà ấy không nói cụ thể cho bố nghe, nhưng nhìn thái độ của bà ấy, ba đoán công việc đó có lẽ không hoàn toàn là chuyện tốt đẹp gì. Sau đó mẹ con thường xuyên biến mất một thời gian, bà ấy mượn danh nghĩa phu nhân nhà họ Ôn để dần ẩn thân, mọi người cũng chỉ nghĩ bà ấy có chí hướng riêng như vậy.”
“Cho đến một ngày bà ấy phát hiện mình mang thai. Vì cân nhắc điều gì đó, bà ấy đã nói cho bố một phần sự thật. Bà ấy bảo rằng đứa trẻ trong bụng đã được bà ấy dung nạp một loại năng lượng nào đó, chính bà ấy cũng không chắc đứa trẻ sinh ra sẽ như thế nào. Ba hỏi bà ấy nhất định phải dùng con của chúng ta để làm thí nghiệm sao? Bà ấy trả lời rằng qua thử nghiệm, gen của hai chúng ta rất phù hợp cho thí nghiệm này.”
Nói đến đây, Ôn Túc nhắm mắt lại: “Sau đó Ôn Họa và con ra đời. Bà ấy nói Ôn Họa là sản phẩm thất bại vì không dung hợp được với nguồn năng lượng đó, nhưng may thay vẫn có một người thành công. Trước năm ba tuổi, ba chỉ được gặp con đúng một lần. Nhà mình công bố với bên ngoài là con sức khỏe yếu phải đi nước ngoài điều trị, sau đó chắc là vì thí nghiệm thành công nên bà ấy mới mang con về nhà.”
“Ba không biết họ đã làm gì với con, nhưng từ nhỏ con đã khác hẳn những đứa trẻ khác. Khi những đứa trẻ cùng lứa còn đang nghịch bùn thì con đã bộc lộ sự lương thiện cực kỳ đặc biệt. Con hòa đồng với tất cả mọi người, luôn làm việc nghĩa, thấy bạn nhỏ bị bắt nạt là đứng ra bảo vệ ngay, con được tất cả thầy cô khen ngợi. Con giống như một vị thánh nhân không có tư tâm vậy.”
“Lúc đó ba nghĩ nếu chỉ có vậy thì cũng tốt, nhưng năm mười bốn tuổi, mẹ con dẫn con ra ngoài một chuyến. Sau khi trở về con cứ như bị mê hoặc, nhất quyết đòi gia nhập Cục Quản lý Quái đàm. Ba đã nhờ người tìm hiểu, việc con người sử dụng quái đàm hoặc là dựa vào máu thịt hoặc là dùng khí huyết của bản thân để trao đổi, một người trưởng thành còn chịu không nổi sự tiêu hao đó huống chi con lúc ấy còn là một đứa trẻ.”
“Về sau con đột nhiên bảo mình đã có người thầm thương trộm nhớ và muốn theo đuổi người ta, ba đã từng rất vui mừng, chỉ là không ngờ...”
Ôn Túc nói xong thì nhìn sang Ân Thù: “Về những việc Tri Lý đã làm, A Nghiên hoàn toàn không hề hay biết. Nói một cách nghiêm túc, nó cũng được xem là một trong những vật thí nghiệm, hy vọng hai con đừng vì chuyện này mà sinh ra khoảng cách.”
Ân Thù gật đầu: “Con chưa bao giờ trách A Nghiên cả.”
Ôn Túc chủ yếu đến để tạ lỗi.
Ông lo lắng Ôn Nghiên vừa khó khăn lắm mới hóa thành quái đàm quay về lại vì chuyện của mẹ mà nảy sinh hiềm khích với Ân Thù.
Nói xong chuyện, ông liền rời đi.
Ân Thù nhìn Ôn Nghiên hỏi: “A Nghiên, anh có buồn không?”
Ôn Nghiên lắc đầu: “Trong trí nhớ của anh, mẹ vẫn luôn dịu dàng và đối xử rất tốt với anh.”
"Vậy là không cần an ủi rồi." Ân Thù có chút thất vọng. Cậu đứng dậy hôn lên môi Ôn Nghiên: “A Nghiên, em yêu anh lắm.”
Ôn Nghiên bật cười.
Từ lúc Ân Thù nhận ra mình yêu anh, ngày nào cậu cũng phải tỏ tình với anh mới chịu.
*
Sức khỏe của Ân Thù suy sụp rất nhanh, mấy ngày gần đây cậu không còn sức để đi lại nữa.
Ôn Nghiên bế cậu ra ngoài sân, hai người cùng nằm trên ghế dài phơi nắng.
Ân Ly Muội vất vả lắm mới xử lý xong công việc để đến thăm cậu.
Thực ra trước đây họ không thường xuyên gặp mặt, nhưng khoảng thời gian này số lần gặp nhau còn nhiều hơn cả mấy năm qua cộng lại. Cô cắm bó hoa mình vừa mua vào bình: “Chào buổi chiều nhé, anh trai.”
Cô lờ tịt Ôn Nghiên bên cạnh, tươi cười chào hỏi Ân Thù.
"Chào buổi chiều." Ân Thù nghiêm túc đáp lại. Nhớ tới chuyện cũ, cậu đưa cho cô một chiếc thẻ: “Đây là tiền bồi thường cho việc anh đã làm bị thương người của em lần trước.”
Mặc dù lúc đó cậu rất ghét hành động của cô, nhưng sâu trong lòng cậu hiểu rõ Ân Ly Muội chỉ đang lo lắng cho mình.
“Cảm ơn em, em gái.”
"Ngoan lắm." Ân Ly Muội nhận lấy chiếc thẻ, "Anh trai, đây là nhiệm vụ Ôn Nghiên giao cho anh à?" Cô biết Ôn Nghiên rất hay dạy bảo Ân Thù đủ thứ trên đời, chẳng hạn như cách đối nhân xử thế.
Mà Ân Thù thì lúc nào cũng ngoan ngoãn làm theo.
Ân Thù đáp: “A Nghiên chỉ gợi ý anh làm vậy thôi, không có yêu cầu.”
À, quả nhiên là thế.
Ân Ly Muội nói: "Vậy em thay mặt họ cảm ơn tiền bồi thường của anh nhé."
Nói rồi, cô đi đến chiếc ghế dài đơn bên cạnh nằm xuống.
Ân Thù hỏi: “Sao em vẫn chưa về?”
Ân Ly Muội đáp: “Hôm nay em nghỉ phép. Em muốn ở bên cạnh anh.”
Ân Thù: "Ồ." Cậu hiện giờ không có sức để cử động nên cũng chẳng bận tâm việc trong sân có thêm một người.
Cậu tựa vào lòng Ôn Nghiên rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Ánh mắt Ân Ly Muội dừng lại trên người họ một lúc lâu rồi mới dời đi.
Liên tiếp mấy ngày sau đó, Ân Ly Muội đều xuất hiện ở mảnh vườn nhỏ này.
Một lần nữa sau khi Ân Thù ngủ say, cô ngồi xổm bên cạnh ghế nằm, khẽ chạm vào gương mặt tái nhợt của cậu rồi nhanh chóng rụt tay lại.
Cô nằm về chỗ cũ, hồi lâu sau mới đột nhiên lên tiếng: “Thực ra... em rất cảm ơn anh.”
Đời người mà, nếu cứ mãi bình lặng chẳng thay đổi, chẳng phải trả giá gì cũng chẳng yêu thương ai, cứ thế nhẹ nhàng lướt qua cả thế giới thì thực sự là một điều đáng tiếc.
Ôn Nghiên đã dạy Ân Thù cách hận, nhưng cũng dạy cậu cách yêu.
Ôn Nghiên dạy cậu biết đau đớn, nhưng cũng dạy cậu biết niềm vui.
Như vậy cũng tốt. ... Thật tốt.
Ân Ly Muội gác tay lên mắt, không thèm nhìn người đàn ông bên cạnh đang khóc đến thảm hại.
*
Ngày thứ hai sau khi Ân Thù qua đời.
Ôn Nghiên đặt di thể của cả hai vào trong một chiếc quan tài băng đôi.
Một tang lễ đơn giản được tổ chức ngay tại căn biệt thự nhỏ. Ân Thù vốn không có nhiều bạn bè thân thích, cậu cũng chẳng thích người lạ đến gần mình nên họ không mời nhiều khách.
Chỉ có Ôn Nghiên và Ân Ly Muội.
Ân Ly Muội cầm máy ảnh, khẽ ngân nga một giai điệu, cô chụp ảnh hai người nằm trong quan tài, chẳng có chút vẻ đau buồn nào của một người vừa mất đi anh trai ruột.
Ôn Nghiên nhìn cô chằm chằm: “Trông cô có vẻ rất vui nhỉ.”
Ân Ly Muội đáp: "Tất nhiên rồi, tôi là một trong hai vị khách duy nhất dự tang lễ của Ân Thù mà." Cô liếc Ôn Nghiên một cái: "Lúc anh chết, Ân Thù còn chẳng thèm gửi thiệp mời cho tôi đâu."
Cô chụp liên tiếp mấy chục tấm ảnh, cứ như việc tham dự tang lễ này là một vinh dự to lớn lắm vậy.
Ôn Nghiên nhìn mà thái dương giật liên hồi, nghĩ thầm không biết người ngoài nhìn vào có tưởng cô đang ăn mừng vì anh trai chết rồi không.
*
Ngày thứ ba sau khi Ân Thù qua đời.
Ân Ly Muội nằm bò ra ghế sofa, nói với Ôn Nghiên đang trưng ra bộ mặt ủ rũ bên cạnh: “Anh nói xem, khi nào Ân Thù mới biến thành quái đàm?”
Giữa phòng khách vẫn đang đặt chiếc quan tài băng đôi đó. Ôn Nghiên nhìn đăm đăm vào quan tài như thể người mất hồn.
Ân Ly Muội nói tiếp: “Anh trưng bộ mặt đưa đám đó làm gì, tôi có niềm tin vào anh ấy.”
Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Story
Chương 32
10.0/10 từ 17 lượt.
