Thuyền Của Tây Giang - Cửu Nguyệt Hi

Chương 21


Cuối tháng 7, Hứa Thành nhận được tin nhắn từ Lý Tri Cừ.


Trong trận mưa lớn hồi đầu tháng, điện thoại của anh đã bị ngấm nước và hỏng. Hứa Thành không mang đi sửa. Anh và Khương Tích lênh đênh trên một con thuyền nhỏ trên sông, cứ thế trôi nối không mục đích, coi như sống tách biệt với thế giới bên ngoài.


Thế nhưng một buổi sáng nọ, chiếc điện thoại bỗng nhiên sống lại, nhận một loạt những tin nhắn đã ẩn mình dưới mặt nước yên tĩnh suốt nửa tháng qua.


Lúc ấy, Khương Tích đang ngồi bên bàn ăn cháo loãng, nhíu mày không chịu ăn dưa muối, Hứa Thành vừa trêu cô kén ăn, vừa rắc đường trắng vào bát cháo của cô.


Hàng chục tiếng tin nhắn bất ngờ vang lên như một tràng pháo tép nổ tung trong cabin, mang theo khí thế căng thẳng, làm Khương Tích giật mình.


Những tin nhắn lo lắng của cô ruột, những lời đe dọa từ số điện thoại lạ, những câu hỏi thăm của Đỗ Vũ Khang, Phương Tiêu Nghi và một loạt bạn bè.


Chuyện của hai người họ, cả Giang Châu đều đã biết.


Hứa Thành đọc kỹ nội dung tin nhắn của Lý Tri


Cừ, đại ý là, nhà họ Khương đang gây phiền phức cho gia đình cô anh, hiện tại có cảnh sát bảo vệ, bảo anh không cần quá lo lắng. Nhưng nhà họ Khương sẽ không dễ dàng buông tha, còn họ cũng không thể theo dõi mãi được. Anh phải quay về, đưa Khương Tích về.


Lý Tri Cừ cảm thấy hành động lần này của Hứa


Thành đã vượt quá dự kiến. "Anh hùng cứu mỹ nhân" vừa có thể hoàn toàn nắm được tiểu


thư nhà họ Khương, vừa thể hiện năng lực của anh trước mặt gia đình họ Khương, đồng thời còn làm ồn ào chuyện hai người "bỏ trốn" khắp thành, không cần anh phải tốn công lan truyền tin đồn nữa.


Nhưng, đã đến lúc phải quay về.


Hứa Thành đặt điện thoại xuống, quay lại tiếp tục ăn cháo.


Khương Tích rất nhạy cảm, thấy anh không nói gì, trong lòng cô đã hiểu rõ. Cô lặng lẽ ăn bát cháo nguội, lạnh lạnh ngọt ngọt, rất ngon, nhưng sống mũi cô cay cay, muốn khóc.


Cô nhanh chóng kiềm lại, hỏi: "Hứa Thành, chúng ta đến đâu rồi ạ?"


Những ngày này, thuyền của họ lúc đi lên thượng nguồn, lúc lại trôi xuống hạ lưu, thỉnh thoảng còn vào các nhánh sông nhỏ, đã cách Giang Châu rất xa rồi. Quay về phải mất hai ngày.


"Sắp đến Lê Thành rồi." Một thành phố nhỏ cách thành phố lớn Lương Thành mười mấy cây số về phía thượng nguồn.


"Vậy em xuống thuyền ở Lê Thành nhé."


Hứa Thành ngước mắt lên.


"Khi em đến Lê Thành, em sẽ gọi điện về nhà. Nói với họ là em đã xuống thuyền từ lâu rồi. Bảo họ đừng làm khó anh nữa."


Hứa Thành im lặng một lúc, hỏi: "Em lên bờ rồi sẽ đi đâu?"


Cô giấu đi nỗi buồn: "Trước tiên tìm nhà trọ ở, rồi tìm việc làm."


"Việc gì?"


"Siêu thị nhỏ, cửa hàng tạp hóa."


Hứa Thành quay đầu nhìn ra sau lưng, ngoài khung cửa, là một buổi trưa mùa hè nóng bức.


Khương Tích không nhìn thấy biểu cảm của anh, chỉ thấy một đường gân dài và căng thẳng nổi lên ở cổ anh, kéo dài đến xương quai xanh. Chiếc quạt thổi tung chiếc áo ba lỗ màu trắng của anh, đung đưa.


Cơ thế thiếu niên gầy gò, vết sẹo trên cánh tay đã bong vảy, chỉ còn lại một vệt hồng nhạt.


Cô hy vọng anh sẽ giữ cô lại.


Nhưng anh nói: "Được."


Một giờ trưa, thuyền cập vào một bến nhỏ ở ngoại ô Lê Thành.


Hứa Thành buộc dây thừng, đi vào khu cửa hàng tạp hóa trên thuyền, lấy một chiếc túi nhựa lớn, chọn vài món ăn vặt mà cô thường thích.


Cứ đế cô đi như vậy, anh không biết về sau phải giải thích với Lý Tri Cừ thế nào.


Lòng Hứa Thành nặng trĩu, anh bước vào phòng khách, Khương Tích đã dọn balo xong xuôi.


Lên thuyền một chuyến, cô có thêm một đống quần áo và dụng cụ vẽ, chiếc ba lô trống rỗng của cô trở nên phồng lên. Dáng vẻ cô ủ rũ, không có tinh thần.


Hứa Thành cầm chiếc túi nhựa, chậm rãi nói:



"Mang theo cái này để ăn trên đường."


"Nhiều quá."


"Cầm lấy đi." Anh lại lấy ra một xấp tiền, "Tiêu tiết kiệm thôi."


Khương Tích kiên quyết lùi lại: "Không lấy đâu."


"Sao lại không lấy?"


Cô khẽ nói: "Em thấy anh kiếm tiền rất vất vả. Em không muốn lấy."


Tim Hứa Thành nhói lên, anh túm lấy cánh tay cô kéo lại, không nói không rằng nhét tiền vào túi quần cô. Cô cương quyết không chịu, dùng hai tay cản lại.


"Khương Tích! Nghe lời!" Anh quát một tiếng.


Cô đứng yên, miệng mím chặt thành một đường thẳng, đầu mũi đỏ bừng. Dáng vẻ cúi đầu vừa mơ hồ vừa bất lực, rất đáng thương.


Hứa Thành không biết trong lòng mình có vị gì, không thế nhìn cô thêm nữa, vội vàng nhét tiền xong, vỗ vỗ lưng cô.


Cô đeo ba lô lên. Hứa Thành xách chiếc túi nhựa đầy đồ ăn vặt, tiên cô ra ngoài.


Buổi trưa hè oi ả, mặt trời như hàng ngàn cây kim bạc nóng bỏng châm chích khắp người. Sàn thuyền ấm ướt, nóng hầm hập. Hai người im lặng đi đến mũi thuyền, Khương Tích dừng lại, cúi đầu nhìn dòng nước dưới chân và chiếc lốp xe cọ vào cầu tàu.


Hứa Thành không giục cô.


Khương Tích quay đầu nhìn lại con thuyền chở hàng nhỏ màu xanh trắng này, rồi lại nhìn con sông Trường Giang cuồn cuộn, đột nhiên cô cất giọng, đầy hy vọng: "Em không biết tên họ gốc của em là gì. Giá như em họ Giang thì tốt quá!


Giang trong Trường Giang. Vậy em sẽ tên là


Giang Giang."


Mắt Hứa Thành hơi đau, anh nhíu mày lại thật mạnh.


"Có lẽ, em họ Giang thật đấy." Giọng cô nhỏ dần.


Cô rất thích ở trên sông, nhưng... phải xuống thuyền rồi. Sau này, sông Trường Giang sẽ không bảo vệ cô nữa.


Khương Tích bước một bước dài lên cầu tàu.


Hứa Thành đưa chiếc túi nhựa cho cô. Cô nhận lấy, không nói một lời, nhìn vào mắt Hứa Thành.


Hứa Thành cũng nhìn thẳng vào cô, ánh nắng gay gắt làm khuôn mặt cô trắng bệch, mắt cô đỏ hoe, đầu mũi cũng đỏ. Đôi môi mím chặt khẽ run lên, dường như muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng nói gì cả.


Hứa Thành khẽ nói: "Đi đi."


Cô nghẹn ngào: "Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau không?"


"Không biết."


Mắt cô đột nhiên ngấn nước, cô hỏi với giọng trẻ con: "Vậy nếu em nhớ anh thì phải làm sao?"


Hửa Thành không thốt nên lời, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời cao xanh bị nắng gắt làm cho trắng xóa.


Khương Tích biết anh sẽ không giữ mình lại, cô mất hết hy vọng, nước mắt lã chã rơi xuống cằm, rơi như mưa: "Hứa Thành, em đi đây."


Hứa Thành quay đầu lại, chỉ thấy bóng lưng cô quay đi rất nhanh.


Con thuyền bập bềnh lắc lư làm anh chao đảo, anh nhìn Khương Tích từng chút một bước xuống cầu tàu, đi lên dốc.


Đây sẽ là kết cục tốt nhất. Cô có cuộc đời của cô, anh đi trên con đường đúng đắn của mình.


Anh nhanh chóng tháo dây thừng, sải bước lên lầu, vào buồng lái.


Sóng vỗ bắn tung tóe ở đuôi thuyền, chiếc thuyền chở hàng nhỏ rời bền, hướng ra giữa sông.


Khoảnh khắc con thuyền quay đầu, Hứa Thành nhìn Khương Tích lần cuối, cô cúi đầu rất thấp, bước từng bước tập tễnh như con ốc sên trên con dốc.


Rất nhanh, trong tầm mắt chỉ còn lại con đường sông Trường Giang rộng lớn.


Ánh nắng gay gắt xuyên qua cửa kính chiếu vào mặt anh, nóng rát khó chịu.


Thuyền hướng ra giữa sông, Hứa Thành vẫn không quay đầu lại. Nhưng sau khi cố nhịn, anh vẫn liếc nhìn gương chiếu hậu, đột nhiên lòng chùng xuống - Khương Tích đứng bất động, ở trên đỉnh đê, nhìn về hướng thuyền của anh.



Con dốc màu xám, hàng cây xanh, bóng dáng màu trắng của cô đơn độc giữa trời đất.


Hứa Thành nhìn thẳng về phía trước, tiếp tục lái thuyền, nước sông vỡ ra thành bọt trắng, dồn về hai bên mạn thuyền.


Anh cảm thấy đã đi rất lâu, nhưng mới chỉ đến giữa sông, liếc nhìn gương chiếu hậu một lần nữa, bóng dáng màu trắng vẫn đứng yên tại vị trí ban nãy, bướng bỉnh nhìn con thuyền đang đi xa trên sông.


Lông mày Hứa Thành nhíu lại thành một cục, mồ hôi nóng chảy ròng ròng trên ngực và lưng.


Khương Tích, con đường này là do chính em chọn.


Đột nhiên, "Đùng!!!--" một tiếng còi tàu vang vọng khắp mặt sông vắng lặng! Thuyền quay đầu, rẽ nước, tăng tốc hướng về phía bờ.


Khương Tích trên đê đứng sững lại một hai giây, đột nhiên chạy xuống dốc, chạy về phía cầu tàu dưới. Chân cô không tiện, lại đeo ba lô và xách túi nhựa, chạy cà nhắc, hoàn toàn không nhanh được. Nhưng cô đang cố gắng hết sức để chạy, với tốc độ nhanh nhất có thể.


"Đừng chạy nữa đồ ngốc!" Hứa Thành lại thổi một tiếng còi tàu.


Nhưng Khương Tích không quan tâm, dùng hết sức lực để chạy về phía anh!


Cô lảo đảo chạy xuống con dốc dài, loạng choạng chạy lên cầu tàu. Thuyền của Hứa Thành vừa cập bến, thả neo. Mũi thuyền va vào cầu tàu theo dòng nước, lúc thì tiến gần, lúc thì tách ra.


Khương Tích chạy một mạch, không hề dừng lại.


Hứa Thành nhìn ra ý nghĩ của cô, vừa ra khói buồng lái đã hét lớn về phía cô: "Đợi anh xuống!


Nguy hiểm!"


Anh nhanh chóng đi xuống cầu thang.


Khương Tích chạy đến mép thuyền, chỉ dừng lại một chút, nhắm đúng lúc mũi thuyền va vào bờ, lao vút lên thuyền.


Thế nhưng chân cô vốn đã không tốt, không thể nhảy quá xa, mũi thuyền theo dòng nước tách khỏi bờ. Khương Tích nằm sấp trên thuyền, nửa th*n d*** lơ lứng.


Hứa Thành đi được nửa cầu thang, dứt khoát vịn vào tay vịn nhảy xuống, chạy đến mũi thuyền, túm lấy cánh tay Khương Tích kéo cô lên, giận dữ nói: "Đã bảo em đợi anh xuống, em vội cái gì chứ! Em có biết nguy hiểm không--"


Khương Tích mặt đầy nước mắt, tủi thân khóc nức nở: "Hứa Thành-- sao anh không giữ em lại?!"


Khoảnh khắc đó, cơn giận, sự phiền muộn, sự bực bội, sự bất an... của Hứa Thành đều biến mất. Đầu óc trống rỗng, không còn gì, cũng không muốn nghĩ gì nữa.


Anh đưa Khương Tích trở lại chỗ cũ.


Cô vừa vào cabin là không khóc nữa, nghiêm túc lật quần áo trong ba lô ra xếp lại vào tủ, dụng cụ vẽ cũng cất hết vào thùng giấy Wahaha của cô.


Hứa Thành cắt nửa quả dưa hấu ướp lạnh cho cô.


Cô vừa chạy xong, người đầy mồ hôi nóng, ngồi bên bàn, bật quạt, lấy thìa múc dưa hấu ăn. Vừa ăn vừa cảm thấy yên tâm, thoải mái, hạnh phúc và thỏa mãn.


Hứa Thành cũng nóng muốn chết, lấy một que kem cũ, ngồi trên ghế mây lẳng lặng mà m*t.


Anh không biết mình lại lên cơn điên gì, rõ ràng đã quyết định để cô đi rồi lại đón cô lên thuyền.


Anh tự nhủ với mình rằng, anh chỉ làm thế để có lời giải thích với Phương Tín Bình và Lý Tri Cừ.


Đêm đó, khi Khương Tích tắm trong phòng vệ sinh, cô chợt nhận ra, đã nửa tháng trôi qua kể từ khi họ bỏ trốn khỏi xưởng đóng thuyền. Từ khi lên thuyền, cuộc đời cô đã thay đổi rất nhanh. Cái ngày đầu tiên chọn con thuyền này, dường như vẫn còn là hôm qua.


Hôm nay tưởng chừng như sẽ xuống thuyền mãi mãi, nhưng lại có được nó một lần nữa.


Khi đứng trên đê, nghe thấy tiếng còi tàu trên sông, sự chấn động trong lòng cô sẽ để lại một dấu ấn vĩnh viễn trong cuộc đời.


Khương Tích rửa mặt, vươn tay định lấy sữa tắm, nhưng lại nhìn thấy bánh xà phòng tắm của Hứa Thành. Tâm trí cô khẽ xao động, tay cô khẽ hạ xuống, cầm bánh xà phòng lên.


Mịn màng, mềm mại, không giống thứ mà anh sẽ dùng.


Cô ngửi thử, mùi trà xanh tươi mát, là mùi hương thoang thoảng trên người anh mỗi đêm.


Cô nhìn vào gương, thân thể cô gái trắng trẻo, xinh đẹp. Tim cô đập rất nhanh, lén lút làm một việc rất riêng tư - trong gương, cô gái hơi ngẩng căm lên, cầm bánh xà phòng màu xanh nhạt, thoa lên chiếc cố thon dài, xương quai xanh, bờ vai gầy, b** ng*c đầy đặn, eo thon, bắp chân...


Xà phòng mềm mịn, trơn tru, như đang v**t v*, dưỡng ẩm cho làn da của cô.


Khi Khương Tích hoàn hồn, hơi thở cô gấp gáp, má cô nóng bừng, đỏ rực như có lửa. Ngọn lửa này lan khắp người cô, ngay cả cố và ngực cũng nóng bừng lên thành màu hồng nhạt.


Cô không biết mình đang làm gì, cứ như mơ vậy, cô xấu hổ không thôi, vội vàng đặt xà phòng của anh về chỗ cũ, vội vàng xả nước tắm rửa.


Đột nhiên, mất điện.



Cô giật mình hét lên một tiếng. Sau khi hét xong thì bình tĩnh lại, cảm thấy có tật giật mình, vội vàng lau khô người; mò mẫm trong bóng tối lấy bộ đồ ngủ, mặc vào một cách lộn xộn. Có tiếng gõ cửa.


Hứa Thành ở bên ngoài: "Không sao chứ?"


"Không sao." Cô kéo cửa ra, hoàn toàn không dám nhìn anh, "Mất điện à?"


"Ừ. Chắc là máy phát điện diesel bị hỏng. Em tắm xong chưa?"


"Ừ." Cô càng thấy có lỗi hơn.


"Đi đứng cẩn thận." Hứa Thành không nhận ra sự khác lạ của cô, cầm dụng cụ lên lầu sửa chữa. Linh kiện bị hỏng, phải thay. Tối nay không dùng được rồi.


Mùa hè, trong nhà nóng hầm hập như một cái lồng hấp. Không có quạt điện, ngồi yên cũng ra mồ hôi nóng, hoàn toàn không thể ngủ được.


Hứa Thành nói, chỉ có thể lên sân thượng tầng hai để ngủ.


Anh mang vài xô nước lên, nhân lúc trời tối tạt lên sân thượng, lấy cây lau nhà lau sạch, làm mát sân thượng; sau đó tháo chiếc chiếu trên giường xuống, mang theo hai đĩa nhang muỗi, bảo Khương Tích ôm gối lên lầu.


Chiếu trải dưới đất, gió đêm thối vào, thật là mát mẻ.


Hứa Thành nằm xuống trước, ở mép chiếu.


Khương Tích nằm ở phía bên kia, khoảng cách giữa hai người có thế nhét thêm một cặp anh và cô nữa.


Khương Tích cảm thấy hồi hộp một cách khó hiểu, tim đập thình thịch, ngón tay gãi nhẹ vào chiếu, phát ra tiếng sột soạt rất nhỏ.


Hứa Thành lười biếng nói: "Cái chiếu đó chọc giận em à?"


Cô không lên tiếng, nhưng động tác lập tức dừng lại.


Một lúc sau, anh nói: "Khương Tích, em nhìn kìa."


Cô quay đầu nhìn anh: "Cái gì?"


Anh nhìn lên trời, chỉ cằm lên trời: "Ở đó."


Khương Tích nhìn lên trời, lập tức nín thở - bầu trời đầy sao lấp lánh của đêm hè!


Những vì sao lấp lánh như kim cương quý giá trên bầu trời xanh như nhung, bầu trời hạ thấp xuống, dường như có thể với tay hái sao.


Cô kinh ngạc: "Đẹp quá!"


Một tay anh gối đầu, một tay chỉ lên trời: "Cái đó, cái sáng nhất đó, là dải Ngân Hà."


"Oa... Em chưa bao giờ nhìn thấy dải Ngân Hà.


Đẹp thật đấy. Giống như đổ một dải sữa vậy."


Hứa Thành mỉm cười: "Bên kia, dễ nhận ra nhất, là Tam giác mùa hè. Tức là sao Ngưu Lang, sao


Chức Nữ, và sao Thiên Cân của chòm Thiên Nga."


"Ởđâu?" Cô không tự chủ được mà xích lại gần anh một chút.


"Ở đó." Tay anh vạch một đường, "Ba ngôi sao sáng nhất đó."


"Thật đấy. Sao anh biết? Giỏi quá--"


Anh dừng lại một chút, nói: "Anh cũng chỉ biết những cái phổ biến nhất thôi. Ngưu Lang Chức Nữ của mùa hè, và chòm Thợ Săn của mùa đông."


"Anh thường ngủ ở đây để ngắm sao à?"


"Ừ. Trước đây anh với cô chú và chị họ chen chúc trên một chiếc thuyền, không đủ quạt. Có lúc nóng quá không ngủ được, thì một mình lên đây ngủ. Nhưng anh rất thích ngủ ở đây, cứ ngắm sao mãi, đến khi ngủ thiếp đi, cảm thấy rất tốt."


Thế nhưng Khương Tích nghĩ đến anh chàng thiếu niên mt mình nằm trên sân thượng chiếc thuyền nhỏ, lấy trời làm chăn, lấy thuyền làm chiếu, đột nhiên thấy rất buồn, cô hỏi: "Anh có thấy cô đơn không?"


Hứa Thành sững người, như thế anh chưa bao giờ nghĩ đến câu hỏi này.


Anh luôn nghĩ rằng, anh sống rất tốt. Nhưng khoảnh khắc này, có một thứ gì đó đột nhiên va vào tim anh một cách vô cớ, va vào một nơi vốn đã trống rỗng, đau âm ỉ.


Khương Tích tiếp tục nhẹ nhàng nói: "Thật ra em cũng rất cô đơn. Mặc dù ở nhà có rất nhiều người bên cạnh em, anh trai, bố, anh A Vũ, chị A Văn, và Thiêm Thiêm nữa. Nhưng dường như không có ai hiểu em nói gì. Nhưng, em cũng chẳng có gì muốn nói. Có lẽ là do em không biết cách thể hiện."


"Gia đình em đối xử với em không tốt à?"



"Cũng không phải. Đã rất tốt rồi."


Chỉ là, tất cả mọi thứ của cô đều phải nghe theo sự sắp xếp của bố. Cô đi học ở trường đặc biệt, cô và Khương Thiêm đi học đều có tài xế và vệ sĩ đưa đón, không có thời gian tự do, cũng không được phép kết bạn với người lạ. Mà cả ngày cô chỉ ở nhà, hoặc ở trường đặc biệt, cơ bản là không có bạn bè.


Hứa Thành nhớ lại lần đầu gặp cô năm ngoái, cô đơn thuần như một đứa trẻ, nguyên nhân là ở đây.


Gió sông mát lạnh thổi qua, họ nói chuyện phiếm, câu được câu mất, không biết từ lúc nào, cơn buồn ngủ ập đến, khi mơ màng ngủ đi, Khương Tích lẩm bẩm một câu: "Hứa Thành, khi em ở trên thuyền, anh có cảm thấy đỡ cô đơn hơn một chút không?"


Hứa Thành từ từ mở mắt, trong gió, anh ngửi thấy mùi xà phòng tắm của anh trên người cô.


Cơn buồn ngủ của anh tan biến, anh quay đầu nhìn cô, cô ngủ rất yên bình, tóc khẽ bay trong gió đêm. Gió thổi qua, anh chắc chắn, toàn thân cô đều có mùi xà phòng của anh.


Hứa Thành có một giấc mơ.


Trong mơ, Khương Tích nép chặt vào lòng anh, quấn lấy anh, quấn quýt bên anh. Mùi xà phòng, mùi sữa tắm, hòa quyện vào nhau, thành một khối. Thân thể cô trắng như một con cá bạc, mềm mại như một đám mây trên trời.


Khi Hứa Thành tỉnh lại, toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi, dính nhớp.


Trên đầu vẫn là bầu trời đầy sao, bên cạnh vẫn là khuôn mặt đang ngủ say của cô.


Đây là lần đầu tiên Hứa Thành mơ thấy xuân mộng. Anh tự nhủ, theo kinh nghiệm ba năm ở ký túc xá nam sinh của anh, đây là hiện tượng sinh lý bình thường của một cậu con trai ở tuổi anh.


Không thể nói lên bất cứ điều gì.


Không liên quan đến cô. Tất cả là do bánh xà phòng kia mà ra.


Anh bình ổn nhịp tim, khẽ khàng đứng dậy, đi xuống lầu, lấy một chiếc q**n l*t mới vào phòng vệ sinh. Cái cũ nhanh chóng giặt sạch và phơi lên.


Anh quay lại sân thượng nằm xuống, nhìn bầu trời sao tĩnh lặng, ngắm một lúc, rồi nghiêng người, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngủ xinh đẹp của cô. Không biết từ lúc nào, anh lại dần dần thiếp đi.


Lần này, giấc ngủ yên bình.


Nhưng sáng sớm, tiếng chuông điện thoại vang lên dữ dội đã đánh thức hai người trên sân thượng.


Khi Hứa Thành thấy cuộc gọi đến từ cô, anh đã có linh cảm.


Cô rất lo lắng, trách anh tại sao suốt thời gian qua không gọi được điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn. Nói rằng hôm nay lại có những người kỳ quái chặn trước cửa hàng, tìm Hứa Thành đế đòi người.


"Cả Giang Châu đều nói cháu dụ dỗ tiểu thư nhà họ Khương bỏ trốn, rốt cuộc là chuyện gì vậy?"


Cô ruột lo lắng nói, "Tiểu Thành cháu điên rồi à, người nhà họ Khương mà cháu cũng dám chọc vào! Không muốn sống nữa hả?"


Hứa Thành nói anh sẽ quay về ngay. Khương Tích cũng đã tỉnh, lặng lẽ ngồi trên chiếu, trên cánh tay vẫn in hằn hoa văn của chiếu.


Hai người không nói gì với nhau.


Hứa Thành đứng dậy đi xuống lầu, lên bờ để thay linh kiện máy phát điện diesel. Khương Tích trải chiếu lại lên giường, dọn dẹp tàn nhang muỗi còn sót lại trên sân thượng. Đợi Hứa Thành về sửa xong máy phát điện, cô nấu cháo xong. Hai người im lặng ăn xong.


Cô tháo dây thừng, anh nhổ neo; chiếc thuyền chở hàng nhỏ khởi động, kéo theo những đợt sóng dài hướng lên thượng nguồn.


Hứa Thành ở buồng lái phía trên cầm bánh lái,


Khương Tích ở trong cabin phía dưới, ôm đầu gối cuộn tròn trên ghế mây.


Đài cassette đang phát bài hát (Thích em) du dương.


Buổi tối, thuyền cập bến ở bến Lăng Thủy của


Giang Châu, dừng lại. Sau nửa tháng, họ đã quay về điểm xuất phát. Tiếng động cơ gầm rú lắng xuống.


Nhưng Hứa Thành vẫn không xuống lầu.


Khương Tích lên tìm anh, thấy Hứa Thành quay lưng lại với cô, hai tay chống vào lan can, nhìn chằm chằm vào mặt sông phía đông.


Khương Tích đứng sau lưng anh một lúc lâu, từ từ bước tới, từ từ... dang hai tay ra, ôm lấy vòng eo anh từ phía sau.


Cơ thể thiếu niên trong gió lập tức căng cứng lại, nhưng không phải để chống cự, mà như bối rối, như hoảng hốt. Cứ căng thẳng như vậy.


Khương Tích mặc kệ, tựa đầu vào lưng anh, nhắm mắt lại. Cô ôm chặt lấy cơ thể gầy gò đang nóng lên của anh, cảm nhận sự nóng bỏng của làn da anh dưới lớp vải mỏng, nhịp đập của trái tim, thậm chí là tiếng máu chảy, ngửi thấy mùi hương quen thuộc dễ chịu trên người anh, vẫn không buông tay. Như muốn khắc ghi tất cả cảm giác của khoảnh khắc này vào tận đáy lòng.


Từng chút một, cơ thể của Hứa Thành từ từ thả lóng.


Như dòng sông chấp nhận cái ôm của gió.


Anh đế mặc cô ôm, không hề đấy cô ra. Tim anh, bình lặng. Giống như mặt sông sau khi cơn lũ đi qua, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và rộng lớn.


Thuyền Của Tây Giang - Cửu Nguyệt Hi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thuyền Của Tây Giang - Cửu Nguyệt Hi Truyện Thuyền Của Tây Giang - Cửu Nguyệt Hi Story Chương 21
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...