Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm

Chương 61: Ngoại truyện 15: Hạnh phúc biết bao khi cô có được tình yêu lãng mạn nhất thế gian này. (Hoàn toàn văn)


Tháng bảy.


Bệnh viện Nhân dân Tuệ Thành.


Bên ngoài phòng sinh, chị gái y tá bế một em bé con vừa mới chào đời bước ra, nét mặt hớn hở gọi lớn: “Thẩm Mật, người nhà của Thẩm Mật đâu, ai là ba c*̉a đứa bé?”


“Là tôi.” Nét mặt Tạ Dung Trác nghiêm nghị, cà vạt lỏng lẻo, cúc áo sơ mi cũng tuột mất hai viên, có thể nhìn ra được anh đang rất căng thẳng, vẻ điềm tĩnh thường ngày c*̃ng chẳng thể giấu nổi sự hoảng loạn trong ánh mắt: “Bà xã tôi thế nào rồi?”


“Trạng thái c*̉a sản phụ rất tốt.” Y tá trao đứa bé cho anh: “Chúc mừng nhé, là một bé trai.”


Nghe tin Thẩm Mật bình an, Tạ Dung Trác thở phào nhẹ nhõm.


Ngay sau đó anh khựng lại: “Con trai?”


Anh không đưa tay ra đón lấy đứa trẻ, giọng điệu lộ rõ vẻ thất vọng: “Có ôm nhầm con không?”


Y tá: “…”


Trương Chỉ Thanh vội vàng đón lấy đứa bé, cẩn thận bế vào lòng: “Cảm ơn chị y tá, chị vất vả rồi ạ.”


Chị y tá nhìn người đàn ông trẻ tuổi, thầm nghĩ lại thêm một ông bô muốn sinh con gái đến phát lú rồi.


Tạ Dung Trác biết Thẩm Mật muốn sinh con gái đến nhường nào, suốt cả thai kỳ, cô hận không thể cai toàn bộ đồ chua, cai dầu mỡ. Người ta bảo chua trai cay gái, cô cứ cố ám thị bản thân rằng mình muốn ăn cay và sợ dầu mỡ, những bộ quần áo con nít, tất con nít, mũ con nít chuẩn bị cho em bé đều là màu hồng, váy cho bé từ một đến năm tuổi cũng đã mua sẵn. Ngay cả phòng trẻ em còn được trang trí theo phong cách lâu đài của tiểu công chúa.


Một lúc sau, Thẩm Mật được đẩy ra ngoài.


Tạ Dung Trác còn chưa kịp mở lời đã nghe thấy cô thút thít, giọng điệu chê bai: “Em sinh con trai rồi, sao em vô dụng thế này không biết.”


“…”


Tạ Dung Trác nhẹ nhàng an ủi cô: “Con trai hay con gái đều giống nhau cả mà.”


Thẩm Mật nắm chặt lấy tay anh: “Anh đã hỏi y tá chưa? Có bị bế nhầm không?”


“Hỏi rồi,” Tạ Dung Trác nói: “Không nhầm đâu.”


Thẩm Mật thầm nghĩ không thể nào, mọi dấu hiệu khi mang thai của cô đều là con gái cả mà, bụng tròn, bé con tính tình yên tĩnh không quậy phá, cô còn thích ăn cay nữa.


Rốt cuộc là sai ở khâu nào nhỉ?


Cô được đẩy vào phòng bệnh, Tạ Dung Trác cũng đi theo.


Trương Chỉ Thanh bế em bé, ngơ ngác đứng hình tại chỗ.


“… Ơ kìa hai người này sao thế?”


Cô cúi đầu nhìn em bé có đôi nét giống mình, tình mẫu tử tràn lan trong chớp mắt, “Không sao đâu bé ngoan ơi, ba mẹ không cần con thì cô cần.”


Trương Chỉ Thanh ôm lấy bé con, ánh mắt đong đầy niềm vui: “Mình làm mẹ đỡ đầu rồi! À không đúng, mình làm chị rồi.”


Em bé trông rất xinh xắn, thường thì những đứa trẻ mới sinh sẽ nhăn nheo, nhưng bé thì không, đôi mắt bé giống Tạ Dung Trác, lúng liếng đen láy rất đẹp, chiếc mũi be bé c*̃ng cao giống anh, khuôn mặt tạm thời chưa rõ là giống ai nhưng cái cằm thì y đúc Thẩm Mật. Miệng vậy mà lại hơi giống ông nội, d** tai giống tai của Trương Chỉ Thanh rõ rành rành.


Trương Chỉ Thanh cảm thấy thật kỳ diệu.


Một em bé mà lại hội tụ đầy đủ nét đẹp của cả gia đình.


Cô ấy càng cưng chiều bé hơn, vứt bỏ hình tượng đại tiểu thư, đứng ở hành lang ôm bé tự lẩm bẩm, giọng nói vô thức trở nên nũng nịu: “Ngoan ơi là ngoan luôn, có phải em c*̃ng nhận ra giọng c*̉a chị không nè? Lúc mẹ em mang thai, ngày nào chị cũng nói chuyện với em đấy.”


Tần Chi Mặc đứng bên cạnh, lẳng lặng bật cười một tiếng.


“Thích à? Hay là mình sinh một đứa nhé.”



Trương Chỉ Thanh vẫn giữ tông giọng nũng nịu: “Không đâu, em làm chị còn chưa chán mà, chưa muốn làm mẹ đâu.”


Tần Chi Mặc hỏi: “Mỏi tay không, để anh bế cho.”


“Anh đừng có qua đây!” Trương Chỉ Thanh giấu em bé đi: “Tay bác sĩ Tần vừa chạm vào mô cơ thể người phải không, đừng có lại gần em trai em.”


Tần Chi Mặc: “…”


Ở một phía khác.


Thẩm Mật và Tạ Dung Trác đang bàn bạc đặt tên c*̣c cưng là gì để làm giấy chứng sinh, vì những cái tên dự phòng trước đó toàn là tên con gái, nên giờ coi như quay về vạch xuất phát, lại phải bắt đầu nghĩ tên từ đầu.


“Họ Tạ thì ghép với chữ gì hợp nhỉ, để em nghĩ xem… Ôi, không nghĩ ra được, tiêm thuốc tê xong em thấy mình ngốc đi, não cứ như không đủ dùng ấy.”


“Thế thì đừng nghĩ nữa, để anh.” Tạ Dung Trác nói: “Cũng không nhất thiết phải họ Tạ, là em sinh ra, lấy họ em là tốt nhất.”


Thẩm Mật: “Không cần đâu, nhà em chẳng còn người lớn nữa, không ai để ý đến chuyện này đâu. Bé mang họ Tạ thì ba anh sẽ vui lây. Dù sao em cũng nhận của ba nhiều tiền đến thế rồi, không thể để mình em chiếm hết c*̉a hời được, cứ lấy họ anh. Anh đặt đi, lấy một chữ thật hợp với họ Tạ là được mà.”


“Họ Thẩm hợp với anh nhất.”


Tạ Dung Trác nắm lấy tay Thẩm Mật áp lên môi, nhìn gương mặt hơi nhợt nhạt vì vừa sinh xong của cô, anh đau lòng v**t v* tóc cô, khẽ hỏi: “Tạ Thẩm, gọi là Tạ Thẩm được không?”


Thẩm Mật lẩm nhẩm hai lần, hài lòng nói: “Nghe hay lắm.”


“Ừ,” Tạ Dung Trác nói: “Tên c*́ng cơm gọi là Tiểu Trúc.”


Thẩm Mật chớp mắt: “Tiểu Trúc?”


Tạ Dung Trác nhắc nhở: “Trúc trong rừng trúc.”


Nghĩ đến rừng trúc ở quê hương, và cả rừng trúc định tình sáng lấp lánh mà Tạ Dung Trác tặng để thắp sáng đêm đen cho mình, Thẩm Mật gật đầu: “Được.”


Đôi vợ chồng trẻ quấn quýt một hồi.


Thẩm Mật bỗng nhớ ra điều gì đó: “Con trai đâu? Chẳng phải là phải đi kiểm tra sao? Hình như chúng ta chưa bế nó vào!”


Tạ Dung Trác: “…”


*


Khi Tiểu Trúc được 1 tuổi, vóc dáng và sức lực của Thẩm Mật đã hồi phục, cô quay lại với công việc.


Cô từ chức thư ký, nhảy dù xuống làm tổng giám đốc của Thanh Bách Mật, lý do là vì Triệu Bách Lạp mang thai. Hai vị nữ giám đốc này sinh con rất có kế hoạch, người này sinh xong thì người kia mới sinh.


Mỗi khi Thẩm Mật đi công tác, Tạ Dung Trác không yên tâm giao con cho bảo mẫu nên thường bế con đến công ty họp.


Từ pha sữa đến thay bỉm, tất cả mọi việc anh đều tự tay làm.


Giữa buổi họp, con trai sếp đói bụng, khóc oa oa đòi sữa, những người khác có chút lúng túng không biết làm sao, chỉ thấy vị sếp tổng vốn kiêu kỳ thường ngày thành thục bế con từ nôi lên, một tay đỡ mông, một tay đỡ lưng, tư thế bế con chuẩn như sách giáo khoa.


Tạ Dung Trác ngồi lại vị trí, một tay bế con, tay kia cầm bình sữa, ngước mắt lên nói với giọng bình thản: “Xin lỗi, tiếp tục đi.”


Sau khi cuộc họp kết thúc, nhân viên hỏi anh có cần giúp đỡ không, Tạ Dung Trác lịch sự từ chối: “Thằng bé quen hơi, không cho người lạ ôm đâu, để tôi là được.”


Tiểu Trúc lạ hơi, sẽ khóc, khóc lâu sẽ đổ mồ hôi, da dẻ lại giống anh, mỏng manh dễ dị ứng, Thẩm Mật mà nhìn thấy là lại đau lòng.


Đây là đứa con mà Thẩm Mật đã mạo hiểm tính mạng để sinh cho anh, yêu ai yêu cả đường đi, Tạ Dung Trác rất yêu thương đứa trẻ này, bất kể là đi họp hay đi tiệc anh đều mang bé theo bên mình, ở những nơi không tiện, anh cũng sắp xếp người chăm sóc bé ngay tại phòng nghỉ nơi mình có mặt, đảm bảo con không rời khỏi tầm mắt.


Thời gian thấm thoát thoi đưa, chẳng mấy mà Tiểu Trúc đã hai tuổi.


Cậu bé đã biết đi, biết nói, biết biểu bày điều mình muốn, Tạ Dung Trác đã nhàn hạ hơn nhiều.


Những đứa trẻ được ba nuôi dạy thường độc lập, điềm tĩnh, tính logic mạnh và không quấy phá vô lý, đường nét của Tiểu Trúc hệt Tạ Dung Trác, đi ra ngoài tựa như một bản sao thu nhỏ, không cần xét nghiệm cũng biết là ba con.



Tiểu Trúc yêu ba, cũng yêu mẹ.


Vì ba rất yêu mẹ.


Ba tuổi.


Tiểu Trúc đã biết “Yêu” là gì.


Chỉ là thời gian mẹ ở bên cạnh bé quá ít, bé có đôi chút nhớ nhung, hỏi ba: “Tại sao mẹ lúc nào c*̃ng bận rộn như vậy ạ?”


Tạ Dung Trác ngồi xổm xuống ngang tầm mắt con trai, chậm rãi nói: “Mẹ phải bận rộn với công việc, hoàn thành ước mơ của mẹ, chúng ta phải ủng hộ mẹ.”


Tiểu Trúc dỗi chút chút: “Nhưng nhà của Viên Viên và Đông Đông ấy ạ, toàn là các ba bận thôi mà.”


Tạ Dung Trác cười khẽ: “Con rất may mắn, mẹ con là một cô gái rất khác biệt so với những người con gái khác.”


Tiểu Trúc ngạc nhiên: “Hóa ra là vậy ạ.”


Tạ Dung Trác: “Con là đàn ông, đàn ông phải bảo vệ con gái, đợi mẹ về nhà thì nên làm gì?”


Tiểu Trúc: “Hiếu thảo với mẹ ạ!”


Tạ Dung Trác nhướng mày: “Đúng là con của mẹ con, dạy một hiểu mười.”


Buổi tối, Thẩm Mật về đến nhà, bị con trai kéo ra sô pha ngồi xuống, cô hơi ngơ ngác, quay sang nhìn Tạ Dung Trác hỏi bằng ánh mắt: “Chuyện gì thế này?”


Tạ Dung Trác hất cằm: “Con trai muốn hiếu thảo với em kìa.”


Nhìn thấy con trai bưng nửa chậu nước rửa chân lảo đảo đi ra, Thẩm Mật kinh ngạc: “Tiểu Trúc muốn rửa chân cho mẹ sao?”


Cục bột nhỏ ba tuổi ngồi xổm bên chân mẹ, đưa đôi bàn tay mập mạp xoa bóp chân cho mẹ.


“Ba nói mẹ mệt rồi, phải bóp bóp.”


Vào đợt cuối thai kỳ Thẩm Mật có chứng phù chân và mệt mỏi, Tạ Dung Trác vẫn thường bóp chân cho cô.


“Sếp Tạ này, anh truyền thụ bí kíp độc môn cho con trai rồi đấy à? Được đấy, được đấy.”


Kể từ khi Tạ Dung Trác nói với Tiểu Trúc rằng: “Mẹ con là một cô gái kỳ diệu, là bảo bối hiếm có trên đời”, Tiểu Trúc càng thêm kính trọng Thẩm Mật.


Bảo bối hiếm có thì đương nhiên phải tôn trọng và bảo vệ rồi.


Rửa chân cho Thẩm Mật xong, Tiểu Trúc hỏi: “Mẹ ơi, con với ba ai hiếu thảo với mẹ hơn?”


Tạ Dung Trác: “…”


Thẩm Mật nhịn cười: “Đương nhiên là con rồi, con hiếu thảo hơn.”


Nhận được lời khen của “bảo bối” lớn nhất trong nhà, Tiểu Trúc nhìn Tạ Dung Trác, âmthầm đắc ý, vẻ mặt lộ rõ sự tự mãn nhỏ nhoi.


Tạ Dung Trác nói: “Con có thể về phòng ngủ được rồi.”


Bình thường ba sẽ kể chuyện dỗ bé ngủ, nhưng khi mẹ về, ba sẽ kể chuyện dỗ mẹ ngủ. Tiểu Trúc không tranh giành sự cưng chiều với mẹ, vì mẹ là c*̣c cưng của cả nhà.


Cậu bé ngoan ngoãn về phòng, chui vào chăn nhỏ, tự vỗ về mình, tự đưa mình đi vào giấc ngủ.


Thẩm Mật quàng qua cổ Tạ Dung Trác, để anh bế về phòng ngủ.


Tình nồng sau xa cách.


Sau hai hiệp.


Tạ Dung Trác vẫn vùi ở bên trong, đang vận sức chờ phát động, chầm chậm tràn trề, lớn thêm một vòng nữa, Thẩm Mật thoải mái nhắm mắt lại, hỏi anh: “Tạ Dung Trác, có phải em không còn khít nữa không?”



Thẩm Mật rút ra, rồi lại đưa vào, rồi lại rút ra, mở mắt nhìn vào đôi mắt thâm trầm của anh: “Vậy sao anh không gọi giường? Anh rên đi chứ.”


Tạ Dung Trác: “Hừ.”


Thẩm Mật làm nũng: “Muốn nghe nữa cơ.”


Tạ Dung Trác: “Hừm, ừm, ừm.”


Thẩm Mật không hài lòng: “Anh điềm tĩnh quá, nồng nhiệt lên chút, kích động lên chút đi mà.”


Tạ Dung Trác cúi đầu chặn miệng cô lại, dùng sức để cô cảm nhận sự nồng nhiệt của mình.


*


Tụ tập hội chị em.


Thẩm Mật nói: “Sinh con khổ quá, đánh chết tớ cũng không sinh nữa đâu.”


Triệu Bách Lạp đồng cảm sâu sắc: “Nhưng thấy con đáng yêu thế kia, tôi lại không hối hận.”


Trương Chỉ Thanh không hiểu nổi nỗi đau và tình yêu của họ, dù sao cô ấy cũng đã có em trai rồi.


Em trai cô là đứa trẻ đáng yêu nhất thế giới, được Tạ Dung Trác dạy bảo cực kỳ lịch thiệp và lễ phép, còn bảo sau này lớn lên sẽ phụng dưỡng lúc cô nàng về già, khiến  Trương Chỉ Thanh sướng rơn người.


Cô ấy mà chết thì còn quản gì chuyện có người đưa tiễn hay không khi lâm chung đâu.


Nhưng nghe được những lời này vẫn thấy mát lòng mát dạ, chỉ hận không thể dành những điều tốt đẹp nhất thế gian cho Tiểu Trúc, không đành lòng sinh thêm một chú út hay dì út nào đó để làm tụt vai vế c*̉a thằng bé cả,


Thẩm Mật ngoài miệng thì nói sinh con đau khổ, nhưng nhìn thấy con gái xinh xắn nhà người ta là lại không dời mắt được.


Ngày Thất Tịch.


Tạ Dung Trác đặt chỗ ở nhà hàng nơi anh và Thẩm Mật hẹn hò lần đầu kia.


Biết Thẩm Mật thích hoa nhưng anh lại dị ứng với phấn hoa, nên anh đã tự tay làm hoa hồng bằng nhung tặng cô.


Đây đã là bó hoa thứ N mà Thẩm Mật nhận được do chính tay Tạ Dung Trác làm, vào mỗi dịp lễ, anh đều tự tay bó những đóa hồng nhung như thế cho cô, đến cả cành hoa cũng được anh quấn bằng ruy băng, bên trong nụ hoa thường giấu nhẫn kim cương, vòng tay, lần nào cũng là một bất ngờ khác nhau, không trùng lặp, việc tháo từng đóa hồng nhung đã trở thành một thú vui lớn của Thẩm Mật sau mỗi buổi hẹn hò.


Tất nhiên, cô mở hoa xong thì Tạ Dung Trác sẽ mở cô.


Nhưng Thẩm Mật rất hưởng thụ, không hề để ý chuyện bị Tạ Dung Trác l*t s*ch.


Sau khi sinh Thẩm Mật càng biết cách tận hưởng hơn, cô biết cách khiến mình nhanh chóng đạt đến đỉnh điểm, cũng biết cách khiến Tạ Dung Trác phải tước vũ khí đầu hàng.


Anh tiến, cô đóng cửa không cho.


Anh lui, cô cắn chặt không buông.


Đời sống vợ chồng vô cùng viên mãn.


Thẩm Mật phải đi Mỹ một chuyến, chi nhánh bên đó có một buổi họp báo cần tổng giám đốc công ty tham dự để giải đáp thắc mắc.


Tạ Dung Trác lo cô không đối phó nổi những câu hỏi hiểm hóc của cánh phóng viên: “Cần anh đi cùng không?”


Thẩm Mật thoải mái: “Không cần lo đâu, em là người đã làm mẹ rồi, so với việc sinh Tiểu Trúc thì đây chỉ là chuyện vặt vãnh mà thôi.”


Tạ Dung Trác: “Làm mẹ, thì vẫn là c*̣c cưng nhỏ của anh.”


Thẩm Mật đấm vào vai anh: “Vậy anh có thể ra khỏi c*̣c cưng nhỏ của c*̣c cưng nhỏ nhà anh không, sắp bị anh làm hỏng rồi đây này.”


Tạ Dung Trác th*c m*nh vào cô: “Không được, chứng cưỡng chế của anh tái phát rồi, ba lần mới làm anh dễ chịu được.”


Thẩm Mật: “Anh cứ vờ vĩnh đi Tạ Dung Trác.”



Tạ Dung Trác vùi đầu vào hõm cổ cô, cười khẽ một tiếng: “Biết anh diễn mà Mật Mật vẫn phối hợp thế sao? Có thoải mái không, như thế này này?”


Thẩm Mật: “Ừm…”


*


Cuối cùng Tạ Dung Trác vẫn đi Mỹ cùng Thẩm Mật.


Nhìn thấy người vợ yêu quý của mình trên sân khấu ung dung tự tại, dùng tiếng Anh lưu loát trả lời hoàn hảo những câu hỏi khó nhằn của đám truyền thông bản địa, khóe môi anh khẽ nhếch lên, vui thay cho cô.


Cuộc họp báo kết thúc, Thẩm Mật ngồi ở tiệm đồ uống ngoài trời, chống cằm nhìn chằm chằm một bé gái người nước ngoài bên cạnh hồi lâu.


Đợi đến khi mẹ cô bé đến, cô bé quay đầu nhìn Thẩm Mật, nói nhỏ với mẹ: “Có một chị gái quái chiêu rất xinh đẹp cứ nhìn con suốt, tuy hơi quái nhưng chị ấy đáng yêu lắm luôn.”


Thẩm Mật đầy vẻ ngưỡng mộ: “Con bé đáng yêu quá à, chồng ơi, về nhà mình tạo thêm một đứa nữa đi.”


Tạ Dung Trác véo má cô: “Quên béng đi đã vất vả thế nào rồi à?”


Anh vĩnh viễn không quên được tiếng kêu đau đớn của Thẩm Mật ngày sinh con.


Tạ Dung Trác chẳng bao giờ muốn trải qua chuyện đó thêm lần nào nữa.


“Không sinh.”


Trong chuyện này, Tạ Dung Trác kiên định lạ thường: “Em mà còn đòi sinh nữa là anh đi thắt ống dẫn tinh đấy.”


Thẩm Mật: “Anh… anh… anh!”


Cô nhấp một ngụm nước trái cây: “Thế thì anh đi đi, đúng lúc em cũng không thích dùng bao.”


Tạ Dung Trác: “…”


*


Hai tháng sau.


Hội nghị thượng đỉnh của ngành kết thúc, tiết trời trong xanh. Thẩm Mật mặc một chiếc váy liền ôm dáng, khoác bên ngoài chiếc áo vest đen dáng ngắn, vòng eo thon gọn, đôi chân dài trắng nõn, ánh mắt lúng liếng, giữa hàng mày vẫn phảng phất nét tinh nghịch của thiếu nữ, trạng thái của cô tốt đến mức không ai nghĩ rằng cô đã là mẹ của một đứa trẻ ba tuổi.


Phóng viên vây quanh phỏng vấn.


Trước ống kính, cử chỉ c*̉a vị nữ giám đốc trẻ tuổi đoan trang, mỉm cười lịch thiệp, kiên nhẫn trả lời các câu hỏi.


 “Nghe nói con trai c*̉a sếp Thẩm đã ba tuổi rồi, thưa sếp Thẩm, làm thế nào để chị cân bằng giữa gia đình và sự nghiệp vậy ạ?”


Thẩm Mật nhìn về phía Tạ Dung Trác trong đám đông, cười đáp: “Tìm một người chồng sẵn lòng ở nhà chăm con giúp mình.”


Mọi người ồ lên kinh ngạc.


“Sao cơ? Hóa ra là ngài Tạ ở nhà chăm con sao!?”


Đúng vậy.


Việc Tạ Dung Trác ở nhà chăm con quả thật là một chuyện khiến người ta kinh ngạc.


“Đúng thế ạ, không tin các bạn cứ hỏi anh ấy xem.”


Thẩm Mật tiến về phía người thầy của đời mình, người mà cô yêu nhất, chồng c*̉a cô, và là ba của con cô.


Tạ Dung Trác là con cưng của trời, sinh ra đã tỏa sáng, nhưng anh luôn bảo vệ cô tiến về phía trước, âm thầm đứng sau lưng cô.


Một người rực rỡ chấp nhận giấu đi ánh hào quang của mình để thành tựu cho người mình yêu, ấy mới chính là tình yêu tuyệt vời nhất c*̃ng là tình yêu lãng mạn nhất.


Hạnh phúc biết bao khi cô có được tình yêu lãng mạn nhất thế gian này.


– HOÀN TOÀN VĂN –


Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Story Chương 61: Ngoại truyện 15: Hạnh phúc biết bao khi cô có được tình yêu lãng mạn nhất thế gian này. (Hoàn toàn văn)
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...