Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 60: Ngoại truyện 14: Anh ấy là sư phụ của tôi, cũng là chồng tôi.
Thẩm Mật độc lập, cầu tiến, có sự kiên trì và ước mơ của riêng mình, trong những theo đuổi ấy cũng bao gồm cả chân tình mà cô từng nghĩ là không thể có được. Như bao cô gái khác, Thẩm Mật năm 19 tuổi cũng muốn tìm một người để làm nũng, , cũng mong có một ngọn núi vững chãi để nương tựa khi tủi thân. Cô chỉ là chưa gặp được người có thể khiến mình thẹn thùng, tin tưởng và buông bỏ lớp phòng bị mà thôi.
Tạ Dung Trác từng nghĩ anh đã rất hiểu cô gái này rồi, phải mất một quãng thời gian rất, rất dài để mở cánh cửa phòng thủ trong tim cô. Nhưng sau này anh mới biết, trong những thứ Thẩm Mật khao khát, tình yêu chiếm tỉ lệ rất thấp, anh đã đánh giá sai về cô.
Anh nghĩ, nếu lý tưởng của cô và anh có xung đột, Thẩm Mật chắc chắn sẽ không ngần ngại mà từ bỏ anh.
Ngày tâm nguyện thành sự thật được rước cô về dinh, cũng là ngày Tạ Dung Trác căng thẳng nhất trong đời.
Anh sợ hãi tất thảy những sự ngọt ngào ấy rồi c*̃ng chỉ là một cơn mộng mị.
Thẩm Mật là người giỏi dỗ dành anh nhất.
Nếu cô có tâm lừa gạt, Tạ Dung Trác sẽ bị cô lừa đến mức tán gia bại sản.
Dự án của hai năm trước, Tạ Dung Trác anh chỉ là một bàn đạp để Thẩm Mật bước lên cao hơn.
Đúng vậy, anh biết Thẩm Mật đang tính toán và lợi dụng mình.
Điều thú vị là anh không hề tức giận, không chỉ để mặc cô tính toán bán chính mình đi, mà còn quay lại giúp cô đếm tiền.
Anh không ngừng tỏ ra yếu thế là để nói với Thẩm Mật rằng, anh rất dễ dỗ, rất dễ lừa, chỉ cần cô sẵn lòng ở bên cạnh lừa anh cả đời, anh có thể dung túng cho mọi hành động nhỏ, tâm tư nhỏ của cô mà không cần giới hạn, không cần nguyên tắc. Tiền bạc, quyền lực, cô muốn điều gì anh c*̃ng sẽ cho cô cả.
Thẩm Mật thân thế lận đận, từ nhỏ đã nếm trải đủ đắng cay, chưa từng được ai yêu chiều như thế, chắc chắn cô sẽ chìm đắm trong sự yêu thương chiều chuộng c*̉a anh.
Chỉ cần anh luôn tốt với cô, cưng chiều cô đến mức hư hỏng, để thế gian này không ai có thể thay thế được anh, Thẩm Mật nhất định sẽ yêu anh, không thể sống thiếu anh, Tạ Dung Trác vốn rất tự tin.
Anh đã nghĩ mình thành công rồi, cho đến tận lúc nãy.
Khoảnh khắc đó, anh những tưởng Thẩm Mật không còn cần đến mình nữa, chuẩn bị rời đi. Sự bình tĩnh của anh bị nỗi sợ hãi to lớn cuốn trôi, thân thể và tinh thần đột nhiên trở nên luống cuống, anh nhắm mắt, hít sâu, dốc sức kiềm chế cảm xúc tồi tệ đang đứng bên bờ vực mất kiểm soát của mình, không để Thẩm Mật nhận ra, kẻo khiến cô hoảng sợ.
Tiếc rằng mọi sự ngụy trang đó đã sụp đổ ngay khi nghe thấy tiếng khóc của cô.
Anh hoảng hốt là vì anh đã cho đi quá nhiều, không giữ lại chút gì cho bản thân, đến nay đã chẳng còn quân bài nào đủ sức cám dỗ Thẩm Mật tiếp tục “lừa lọc” anh nữa.
Tạ Dung Trác thừa nhận anh là một kẻ lụy tình, nếu không thì tại sao lại chẳng có điểm dừng với Thẩm Mật như vậy.
Cô chỉ cần khóc hai tiếng, rơi vài giọt lệ, anh vậy mà có thể chấp nhận yêu cầu vô lý nhất thời của cô.
May mà mọi chuyện là giả.
Tạ Dung Trác có cảm giác vui sướng như vừa từ cõi chết trở về.
“Anh đến lâu chưa?”
Giọng của Thẩm Mật làm cắt ngang dòng suy nghĩ đang đi vào cõi tiên của Tạ Dung Trác.
Anh ngước mắt, nhìn sâu vào gương mặt cô.
Hai bên rừng trúc xanh biếc đã được thay bằng dãy đèn neon mới, sắc màu chật kín mà u tối, lặng lẽ chảy trôi như năm tháng, soi rõ gương mặt tuấn tú, đường nét rành rọt của người đàn ông trước mắt.
Anh vẫn bình tĩnh và lý trí, nhìn qua chẳng có chỗ nào để chê bôi.
Nhưng Thẩm Mật có thể nhìn thấy sự hèn mọn và yếu đuối thoáng qua trong đôi mắt đen sau lớp kính kia.
Cô tiến lên vài bước, đứng vững vàng trước mặt anh, đưa tay vòng qua vòng eo hẹp của anh, ngoan ngoãn tựa vào lồng ngực anh.
“Tạ Dung Trác ơi.” Thẩm Mật gọi khẽ.
“Thẩm Mật.”
Tạ Dung Trác giơ tay, nhẹ nhàng giữ lấy gáy cô, cúi đầu đối diện với cô.
Thẩm Mật nói: “Chuyện lúc nãy em xin lỗi, em làm anh sợ rồi.”
Tạ Dung Trác luôn bao dung cô, anh đang giận nhưng lại không hề cáu gắt với cô.
“Sau này đừng dọa anh như vậy nữa, nhé?”
Thẩm Mật lắc đầu, thỏ thẻ: “Em hy vọng sau này nếu còn dọa anh như vậy nữa, anh cũng sẽ không bị sợ hãi.”
Cô ngước mặt, nhìn thẳng vào đôi mắt đang bị tổn thương của Tạ Dung Trác: “Anh chẳng còn gì đáng để em lừa nữa đâu Tạ Dung Trác, anh đã cho em quá nhiều tiền rồi, chúng ta kết hôn em chia đi một nửa tài sản của anh, em có nhà có xe có du thuyền, tiền tiết kiệm đủ cho em tiêu mười kiếp, em còn có thể mưu cầu gì ở anh nữa đây? Đương nhiên là mưu cầu con người anh rồi. Em là vợ hợp pháp của anh, Tạ Dung Trác, em là của anh. Anh còn lo lắng gì nữa? Anh có thể tin tưởng vào c*̣c cưng của anh một chút không?”
Bàn tay đang đặt ở eo cô siết chặt lại, Thẩm Mật có thể cảm nhận được Tạ Dung Trác đang run rẩy.
Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói run rẩy của anh: “Chính anh cũng rất bất ngờ, hóa ra anh lại sợ mất em đến thế.”
“Hóa ra anh lại yêu em đến thế.”
Thẩm Mật sững sờ.
Tạ Dung Trác chưa bao giờ nói chữ “Yêu” với cô, dẫu cho mọi hành động anh làm đều đang giải nghĩa con chữ ấy, và đôi lúc anh cần những lời nói tình tứ này để dỗ dành cô, nhưng đây là lần đầu tiên anh nói ra một cách nghiêm túc và trịnh trọng đến vậy.
“Lần tới, anh vẫn sẽ bị dọa sợ thôi.”
Tạ Dung Trác cúi người, vùi mặt vào hõm cổ Thẩm Mật, chóp mũi dán vào cổ cô, cảm nhận mạch đập nơi cô.
Môi anh áp sát tai cô, cười khẽ: “Vậy nên Mật Mật của chúng ta có thể đừng dọa anh như vậy không? Sư phụ già rồi, không chịu nổi sự hoảng loạn đâu.”
Trái tim Thẩm Mật bị tình yêu dịu dàng đánh trúng, mềm nhũn ra thành một vũng nước.
“Được ạ.”
Cô nghiêng mặt đi, định nói gì đó thì bị ngón tay lạnh lẽo của Tạ Dung Trác nâng cằm lên, anh bất ngờ cúi xuống hôn lấy môi cô.
Nụ hôn c*̉a anh rất đỗi dịu dàng, cẩn trọng từng chút một, giống như một tù nhân của tình yêu thiếu cảm giác an toàn, sợ rằng sẽ quấy nhiễu đến cô.
Thẩm Mật có thể cảm nhận sâu sắc rằng người đàn ông này đã yêu cô đến phát điên rồi.
Trước rừng trúc mà Tạ Dung Trác đã dày công bài trí cho cô, Thẩm Mật kiễng chân, choàng lấy cổ anh nhiệt tình đáp lại.
“Bây giờ thì đến lượt em.”
Sau khi nụ hôn kết thúc, Thẩm Mật nhìn đôi mày mắt đẹp đẽ của Tạ Dung Trác, đưa tay phác họa hình dáng môi anh, uất ức nói: “Anh nên xin lỗi em đi Tạ Dung Trác, anh lợi dụng gia thế và thân phận để dụ dỗ em, dùng tiền mua chuộc em, chăm sóc em tỉ mỉ để em yêu anh, rồi đợi đến lúc em không thể dứt ra được, dốc hết lòng dạ cho anh, thì anh lại nghi ngờ em, anh đã đánh giá thấp tình yêu của em dành cho anh, coi thường quyết tâm muốn cùng anh đi đến đầu bạc răng long của em—”
Cô đấm nhẹ vào vai anh: “Em đang muốn sinh con cho anh đấy Tạ Dung Trác, đó là một tình yêu vĩ đại và nặng nề biết bao nhiều, anh vậy mà còn nghi ngờ em? Xin lỗi mau!”
Đôi mắt Tạ Dung Trác đã khôi phục lại vẻ thâm trầm bình tĩnh, cứ như ánh mắt yếu đuối vừa rồi chỉ là ảo giác của Thẩm Mật.
“Ồ, xin lỗi em.” Anh cười khẽ một tiếng, tốc độ xin lỗi nhanh đến mức chẳng có chút thành ý nào, bế bổng cô lên, sải bước về phía tòa nhà: “Anh dùng chính bản thân mình để xin lỗi bà Tạ, là anh sai, không nên nghi ngờ quyết tâm cùng anh đi đến đầu bạc răng long của bà Tạ mới phải.”
Thẩm Mật nhịn cười, ngón tay bấu vào áo khoác của anh, được hời còn khoe mẽ: “Vậy thì anh phải chuẩn bị tâm lý cả đêm không được chợp mắt nhé, bé vợ của anh mấy ngày nay ăn khỏe lắm đấy.”
Nhờ sự dung túng của Tạ Dung Trác, lá gan của cô càng ngày càng lớn, thoại gì cũng dám nói.
“Ăn khỏe thế nào?”
Tạ Dung Trác trêu cô: “Thật không biết ngại là gì.”
*
Trưa hôm sau.
Tại bàn ăn, Thẩm Mật bưng ly trà sữa, vẻ mặt hối lỗi: “Tôi dọa Tạ Dung Trác sợ chết khiếp rồi, sợ đến mức cả đêm anh ấy không chợp mắt được luôn, phát triển phần mềm nhất định phải thành công đất nhé, không thể để chồng tôi bị dọa không công được. Sau này mấy việc như thế này tôi không làm nữa đâu, chị em gặp nạn đi chăng nữa cũng không được, tôi yêu mọi người, nhưng tôi cũng yêu anh ấy, nhé nhé?”
Triệu Bách Lạp nuốt một miếng gà rán, vẻ mặt không thể tin nổi: “Chú họ, bị dọa sợ?”
Thẩm Mật gật đầu: “Cô không phải là nghĩ anh ấy kiên cường đấy nhé? Người ta cũng có xuất phát điểm là một thiếu niên thuần khiết chưa từng yêu đương mà đi lên đấy.”
“Đúng vậy,” Trương Chỉ Thanh ở bên cạnh nói giúp: “Đàn ông cũng có lúc yếu đuối mà, bình thường thôi.”
Triệu Bách Lạp nhìn Trương Chỉ Thanh: “Em thử đặt tay lên vấn lương tâm rồi nói lại lần nữa xem, chú họ yếu đuối, chú họ yếu đuối là bình thường.”
Trương Chỉ Thanh ngậm miệng lại.
Bình thường cái cứt ấy.
Người khác thì không biết chứ cô ấy còn không biết Tạ Dung Trác máu lạnh vô tình đến mức nào sao? Tạ Dung Trác mà yếu đuối thì đó chính là lời nói dối vĩ đại nhất của nhân loại.
Thẩm Mật: “Không phải vì hiếu thuận với tớ mà phụ họa đâu, Thanh Thanh cậu cứ ăn ngay nói thật thôi, có phải là Tạ Dung Trác rất yếu đuối, rất dịu dạng không.”
“Vậy tớ có thể phản nghịch được không.” Trương Chỉ Thanh nói: “Chú út của tớ mà biết yếu đuối? Biết dịu dàng? Đừng đùa nữa được không! Chú ấy không dọa chết một đám người đã là lương thiện tích đức lắm rồi! Cái mặt tảng băng đó, ánh mắt như dao găm đó, phong cách bóc lột mất hết tính người của giới tư bản và phong cách làm việc vô tình vô nghĩa đó, cậu gọi cái đấy là dịu dàng?”
Thẩm Mật: “???”
“Tuy nhiên,” Trương Chỉ Thanh suy nghĩ một chút: “Cậu là vợ của chú ấy, có lẽ chú ấy cũng giống ông nội, sợ vợ, thương vợ, nên ở trước mặt cậu mới giả vờ đáng thương vô hại, còn thứ bọn tớ nhìn thấy thì khác hẳn.”
“À,” Triệu Bách Lạp cảm thấy bản thân đã gây ra họa lớn: “Vậy là tôi thực sự hiểu lầm chú ấy rồi. Tôi cứ nghĩ chú họ không phải là người để ý tiểu tiết như vậy. Xin lỗi, xin lỗi nhé, không có lần sau đâu.”
“Không sao cả,” Thẩm Mật ôm lấy gương mặt đang ửng đỏ, ra dáng một người phụ nữ nhỏ bé: “Nếu không nhờ bài kiểm tra này của cô, tôi còn không biết anh ấy yêu tôi đến nhường ấy.”
Trương Chỉ Thanh cũng bày tỏ sự ngạc nhiên tương tự: “Chú nhỏ vậy mà lại chịu yếu thế trước mặt cậu, thật không thể tin nổi.”
Triệu Bách Lạp đưa tay sờ cổ: “A, cổ chị ngứa quá, cảm giác sắp mọc ra não yêu đương rồi. Về nhà chị phải đánh cho cái tên khốn Chung Tự một trận mới được.”
Chung Tự: “Tôi nào có đụng chạm gì đến ai đâu.”
Thẩm Mật: “Phụt…”
Trương Chỉ Thanh: “Haha, chú Chung Tự chú đến rồi ạ?”
Chung Tự nhìn chằm chằm Triệu Bách Lạp hai giây rồi quay sang Trương Chỉ Thanh, giọng điệu có chút uất ức: “Cháu gọi cô ấy là chị, gọi chú là chú? Cái vai vế này, là nhắm vào chú đấy à bé Thanh Thanh?”
Trương Chỉ Thanh phản bác: “Mật Mật còn bắt chước cháu gọi là ông nội cơ mà.”
Thẩm Mật phụ họa: “Chỉ là danh xưng thôi mà.”
Chung Tự kiên trì: “Thế c*̃ng không được, cháu phải gọi chú là anh, sau này nhớ đấy nhé, gặp chú phải gọi là anh.”
Triệu Bách Lạp đảo mắt: “Trước đây sao không thấy anh để ý vai vế thế? Thú vị đáo để ra đấy sếp Chung, sao nào? Bị ba anh giục đẻ, chịu không nổi nên chạy đến chỗ tôi lánh nạn à?”
Chung Tự: “Nói cái gì thế, em là vợ anh, anh đến nhà cưới của hai đứa mình thăm em cũng không được sao?”
“Cái gì mà là bạn giường bình thường?” Mặt Chung Tự xanh mét: “Em còn có bạn giường không bình thường khác à?”
Triệu Bách Lạp nhướng mày: “Sao? Anh ghen à sếp Chung? Thỏa thuận tiền hôn nhân đã viết rất rõ rồi, tôi chơi với ai anh không quản được.”
“Em—”
Chung Tự giơ túi canh trên tay lên, vẻ mặt hơi gượng gạo: “Chuyện là, dì nấu cho em đấy, mấy hôm trước chẳng phải bụng em không thoải mái sao, dì bảo để em tẩm bổ cho khỏe lại.”
Anh ta quá bất thường, đến mức một người chậm chạp trong chuyện tình cảm như Trương Chỉ Thanh cũng nhận ra, cười hỏi: “Là dì nói, hay là anh nói vậy? Anh Chung Tự.”
Thẩm Mật: “Hỏi anh đấy? Anh Chung Tự.”
Chung Tự: “Mấy đứa phiền chết đi được, con nít con nôi thì biết cái gì, mau về nhà tìm chồng các em đi.”
“Nói như thể anh lớn hơn bọn em nhiều lắm không bằng, cứ theo đà đó thì vợ anh chẳng phải cũng là con nít con nôi sao.”
Trương Chỉ Thanh khoác tay Thẩm Mật: “Mật Mật chúng ta đi thôi, không chơi với ông chú già hay dỗi này nữa.”
Triệu Bách Lạp: “Đi c*̀ng đi.” Nói xong, cô ấy liếc nhìn người đàn ông đang xách túi canh với khuôn mặt đen xì, chêm thêm một câu: “Không chơi với ông chú già hay dỗi này đâu.”
Chung Tự: “…”
Đúng là mẹ nó khó theo đuổi mà.
*
Ba cô gái đổi địa điểm.
Nằm trên chiếc giường thơm ngào ngạt của thẩm mỹ viện, họ thoải mái tán gẫu về công việc, về cách phối đồ, về tình hình kinh tế, nhưng không ai nhắc đến đàn ông cả, tình yêu chỉ là gia vị của cuộc sống không nên trở thành tất cả, bình thường đắm chìm trong nam sắc thì thôi, nhưng chị em tụ tập mà còn nói chuyện đàn ông thì đó là sự thiếu tôn trọng lớn nhất đối với tình chị em.
Triệu Bách Lạp dự định khai thác thị trường video ngắn ở nước ngoài. Gần đây ứng dụng “Chém một nhát” đã tiến quân vào thị trường Mỹ, cạnh tranh khốc liệt cũng có cái lợi c*̉a nó, một vài ứng dụng sống dở chết dở ở trong nước lại đang làm mưa làm gió trên bảng xếp hạng tải về ở nước ngoài, cô ấy đã đánh hơi thấy cơ hội kinh doanh.
Tuy nhiên, trong top 5 thì có tới 3 cái tên đến từ công ty đầu tư của họ. Đề nghị của Thẩm Mật là phải tinh lọc hơn nữa, vì thế Triệu Bách Lạp quyết định hy sinh bản thân, ra nước ngoài một chuyến.
Nhưng cô ấy lại rất thích thú: “Cảm giác tiền chảy vào tay như nước thế này thật tuyệt vời, sướng hơn ngủ với đàn ông nhiều.”
Trương Chỉ Thanh quay gương mặt đang đắp mặt nạ sang: “Không thể nào? Chung Tự không được à?”
Thẩm Mật cũng nhìn sang.
Triệu Bách Lạp: “… Ý c*̉a chị không phải là thế, chỉ là anh ta không có tiền để làm chị sướng.”
“Vậy chị có thực sự ra ngoài tìm trai trẻ chơi không?”
“Không! Chị có thể là loại phụ nữ khốn nạn đi ngoại tình như thế được sao?”
“Haha… Á không được, em không được cười, đắp mặt nạ mà cười thì dễ bị nếp nhăn lắm.”
Chủ đề cuối cùng cũng chuyển sang đàn ông, nhưng cũng chỉ giới hạn ở việc đánh giá “dịch vụ hậu mãi”, chẳng mấy chốc mà sau đó lại chuyển sang chủ đề khác.
Tiệm trà sữa kinh doanh cực kỳ phát đạt, Trương Chỉ Thanh gần đây cũng đếm tiền đến mỏi tay, cô ấy tự cho mình một kỳ nghỉ dài hạn, tận hưởng cuộc sống một thời gian, tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều.
Cô ấy nói: “Dạo này em đọc nhiều tiểu thuyết quá, cuốn cực kỳ, Mật Mật, A Lạp, hai người có muốn đọc không? Em giới thiệu cho hai người đọc nè.”
Triệu Bách Lạp: “Mấy cái em đọc chắc chị đã đọc hết rồi.”
Thẩm Mật: “Tớ chưa đọc, gửi cho tớ đi.”
Tuổi thơ của Thẩm Mật không giống với Trương Chỉ Thanh và Triệu Bách Lạp, cô không có thời gian cũng chẳng có tiền để mua những cuốn sách ngoại khóa này, đến tận cấp ba cô còn chưa được dùng điện thoại thông minh, huống hồ là đọc tiểu thuyết mạng, suýt chút nữa cô đã học đến mức thành “con mọt sách” chính hiệu.
Câu chuyện vô tình chuyển sang những bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết.
“Mới tuần trước thôi, tớ với Tần Chi Mặc cùng đi xem bộ phim đó, tam quan c*̉a phim đúng là cạn lời luôn, thế mà bạn tớ còn giới thiệu tớ đi xem.” Trương Chỉ Thanh phàn nàn: “Nam chính có bạn gái, rất yêu bạn gái, sau đó ấy à, câu chuyện này lại được quay dưới góc nhìn của nữ chính. Các cậu hiểu mà, xem mà tớ tức muốn nôn mửa.”
“Thế thì đó chẳng phải là góc nhìn c*̉a kẻ thứ ba ư?” Triệu Bách Lạp ghét nhất là kẻ thứ ba: “Thế mà cũng nổi tiếng được à?”
Trương Chỉ Thanh: “Nổi chứ, tác giả có nhiều fan lắm, cuốn tiểu thuyết đó có tới mấy trăm nghìn lượt lưu trữ, thật vô lý! Đáng sợ nhất là nữ chính chạy đến tận lễ cưới của nam chính và vợ vào đúng ngày họ kết hôn để cắt cổ tay tự sát, chết luôn!”
Thẩm Mật: “… Tình tiết âm phủ gì vậy?”
Trương Chỉ Thanh: “Thế thôi còn chưa xong đâu, tớ lên mạng tìm đánh giá, cốt là định kiếm chút tiếng nói đồng cảm để cùng nhau chửi, kết quả thấy fan của nữ chính mắng diễn viên đóng vai nam chính đến mức anh ta không dám lên mạng luôn! Nam chính làm sai cái gì? Bạn gái của nam chính thì sai chỗ nào? Chỉ vì anh ta cứu nữ chính, bị cô ta đeo bám là buộc phải có trách nhiệm với cô ta sao? Trời ạ, nam chính tội nghiệp sao lại vớ phải một kẻ kỳ quặc như vậy chứ!”
Thẩm Mật: “Bộ phim này là do bạn cậu đầu tư à?”
“Đúng vậy! Tớ thực sự tức chết mất.” Trương Chỉ Thanh nói, “Tớ đã chặn anh ta rồi, quay cái loại phim này nếu không phải bên ngoài có kẻ thứ ba thì cũng là nhân phẩm có vấn đề, loại bạn này không xứng nằm trong danh sách của tớ.”
Thẩm Mật: “Quan trọng là làm cách nào mà qua được vòng kiểm duyệt vậy?”
Triệu Bách Lạp: “Dạo này có khá nhiều phim kiểu này còn gì, núp bóng quay phim văn nghệ, ca ngợi tình yêu dùng đề tài đơn phương để khơi gợi sự đồng cảm, trên trang web của chúng ta cũng có rất nhiều người tố cáo. Hai người có tin được không, phải mà khởi kiện những ID bạo lực mạng diễn viên nam kia thì cứ tố cáo đơn nào là dính đơn đó, chắc chắn toàn là vị thành niên với tam quan lệch lạc, bị người khác đem ra chĩa mũi dùi.”
Thẩm Mật lên mạng tìm thử nguyên tác, cốt truyện còn vô lý hơn cả phim, ngay cả vào thời điểm nam chính và vợ anh ta mặn nồng, nữ chính cũng đang quan sát dưới góc nhìn của kẻ thứ ba, thế nhưng khu vực bình luận hầu hết đều chửi vợ nam chính, nói cô ấy không nên vứt bỏ món quà do nữ chính gửi đến, không nên ghen tuông với nữ chính, nói nữ chính sắp chết rồi mà người vợ này còn không để nam chính ở bên cạnh bầu bạn, chửi người vợ bằng những từ ngữ bẩn thỉu như ích kỷ, hèn hạ vâng vâng, đa số đều đồng cảm với nữ chính và ghét bỏ người vợ, mong nữ chính kiếp sau đừng thích cái tên khốn nạn nam chính này nữa, khiến cho Thẩm Mật đọc xong mà hết chỗ nói.
Nhìn lại tên tác giả.
Ngưng Hàn.
“… Chờ đã, tác giả này không phải là người đó chứ?”
Trương Chỉ Thanh quay đầu: “Người đó?”
Thẩm Mật: “Ngưng Hàn, Ninh Hàm — Ôn Ninh Hàm đó.”
Triệu Bách Lạp: “? Sao ở đâu cũng có cô ta thế nhỉ?”
“A!” Trương Chỉ Thanh bừng tỉnh ngộ ra: “Cậu nói thế tớ mới sực nhớ ra, người bạn kia của tớ trước đây có quan hệ khá tốt với Cố Thâm, còn rủ anh ta cùng mở công ty phim ảnh nữa.”
Triệu Bách Lạp thuộc phái hành động, gọi điện cho người đi điều tra, mười phút sau đã có kết quả.
“Đúng là cô ta.”
Thẩm Mật: “Không sợ tên khốn không quay đầu, chỉ sợ bé ba có văn hóa, sự thẩm thấu văn hóa này có hơi đáng sợ đấy. Phải gọi điện cho cơ quan chức năng thôi, bộ phim này mà không gỡ xuống thì đúng là tàn phá những mầm non của đất nước.”
Triệu Bách Lạp: “Gọi đi, nhưng quy trình của các cơ quan chức năng khá phức tạp, phải tìm một người đáng tin cậy giúp họ giải quyết rắc rối nhanh chóng, chú họ có thể làm được.”
Thẩm Mật cười lạnh một tiếng, hiểu nhưng không nói ý c*̉a cô ấy.
Thổi gió bên gối tí xíu, Tạ Dung Trác gọi một cuộc điện thoại khiếu nại, mọi thứ đều diễn ra theo quy trình hợp pháp và hợp lý. Cơ quan chức năng xử lý rất nhanh chóng, ngày hôm sau, bộ phim của Ôn Ninh Hàm đã bị gỡ khỏi các rạp chiếu phim trên toàn quốc, sách cũng bị cấm.
Thẩm Mật mất vài ngày để đọc xong những cuốn tiểu thuyết mà Trương Chỉ Thanh giới thiệu, với tính giác ngộ cực cao, cô đã nắm bắt được một số kiến thức mới.
Gần đây cô có chút buông thả d*c v*ng, thường xuyên bắt Tạ Dung Trác ở lại bên trong khi ngủ, thỉnh thoảng còn mua một số món đồ chơi nhỏ kỳ quái trên mạng để Tạ Dung Trác dùng nó cho cô. Tạ Dung Trác vẫn luôn chiều theo ý cô như vậy, đợi cô chơi đủ rồi, qua cơn hứng thú mới dùng chính bản thân mình để thỏa mãn cô. Cô chơi không được mấy ngày đã chán, nói gì mà đồ chơi cũng không bằng anh, thế là không mua mấy thứ đó nữa, cô thích chơi anh hơn.
Cô có lòng hiếu kỳ lớn, cái gì cũng muốn thử, gan cũng to, ngoại trừ những thứ quá kỳ quái có thể làm hại đến cô, Tạ Dung Trác đều sẽ cùng cô chơi.
Ngoài quả anh đào, anh cũng sẽ bôi mật ong lên khắp người cô.
Nhìn môi anh m*t mát trên lớp mật ong, ăn sạch từng chút một, cả thể xác và tâm hồn Thẩm Mật đều rất hưởng thụ.
Thẩm Mật thích nghe tiếng th* d*c kìm nén của Tạ Dung Trác mỗi khi cô nuốt anh vào, thích nhìn vị nam thần cao quý tự kiềm chế vì mình mà sa đọa.
Tối nay vì quá đói, cô ăn đến quên mình, nếu không phải Tạ Dung Trác kịp thời bế cô ra, chắc cô đã nuốt trọn rồi.
Thẩm Mật không cho anh dùng biện pháp, Tạ Dung Trác nói vì mới cai rượu, cơ thể vẫn chưa được điều chỉnh về trạng thái tốt nhất nên không chịu bắn vào trong, anh sẽ đột ngột rút ra, bắt cô giữ lấy c* Tạ để hứng lấy, giúp anh cầm.
Thẩm Mật biết đây đều là cái cớ của anh, nhưng lại không thể phản bác, cô đúng là cần điều chỉnh lại cơ thể.
Gần đây mặc váy ngắn nhiều quá, cả hai đều quá mệt mỏi.
Dù buổi tối có mệt mỏi đến đâu, công việc ban ngày vẫn phải tiếp tục.
Hôm nay Tạ Dung Trác đi gặp đối tác, vẫn dẫn theo Thẩm Mật như cũ.
Người này tên là Lâm Đa Bảo, là sếp của một công ty phần mềm, nội tâm có nhiều chiêu trò vặt vãnh.
Thời cổ đại, việc tuyên truyền mê tín là thủ đoạn của đế vương nhằm kiểm soát lòng người, con người một khi có tín ngưỡng thì sẽ có điểm yếu, từ dễ bị nắm thóp và khống chế.
Để kiểm soát Tạ Dung Trác, chỉ cần một Thẩm Mật là đủ.
Trước khi Lâm Đa Bảo đến gặp Tạ Dung Trác, đã ký hợp đồng với công ty dưới tên Thẩm Mật, có tầng quan hệ này thì chẳng sợ không hạ được anh.
Hôm nay Tạ Dung Trác chịu nể mặt đến ăn cơm với ông ta, chứng tỏ chiêu này có hiệu quả.
Nhưng những điều kiện Tạ Dung Trác đưa ra vẫn khắt khe như cũ, không nhượng bộ dù chỉ là nửa bước.
Điều này khiến Lâm Đa Bảo có chút khó chịu.
Tạ Dung Trác là ông vua trên bàn đàm phán.
Thẩm Mật là cộng sự tốt nhất của anh, sao có thể kéo chân anh được.
Ba mươi phút tiếp theo, là màn song kiếm hợp bích của cặp vợ chồng công sở.
Sau khi bại trận, Lâm Đa Bảo bấy giờ mới nhận ra hai người này đã sớm cấu kết với nhau từ trước, có chuẩn bị mà đến.
Đúng là vợ chồng, gian trá và xảo quyệt y hệt nhau.
Mức giá là bị Thẩm Mật ép xuống, ông ta không phục, mượn hơi rượu giả điên mỉa mai: “Tôi nói này, phụ nữ vẫn thích hợp trong việc đi dạo phố hơn, ở nhà nhàn nhã hưởng phúc là được, bàn đàm phán là sân nhà của cánh mày râu, bọn đàn ông chúng tôi thô kệch, nói năng không có chừng mực, sơ ý một chút là đắc tội với các cô ngay, có phải không sếp Thẩm?”
Thẩm Mật cong môi, dịu dàng đáp trả: “Không phải chứ sếp Lâm, ông thế này chẳng phải là đang có ý muốn biến tôi thành kẻ ăn không ngồi rồi hưởng lợi sao? Tôi không dám gật bừa với ông đâu.”
Lâm Đa Bảo nói: “Phụ nữ ấy mà, nên có dáng vẻ của phụ nữ chứ, ở nhà chăm chồng dạy con sao có thể gọi là không làm mà hưởng? Đó cũng được coi là dùng sức lao động để đổi lấy tiền bạc mà, ngài Tạ thấy có đúng không?”
Tạ Dung Trác nể mặt ông ta, mỉm cười nhàn nhạt, giữ im lặng.
Lâm Đa Bảo nhận ra sự không vui của anh, vội vàng nói tiếp: “Có điều ấy mà, đàn ông cũng có những người năng lực làm việc kém cỏi, nhưng c*̃ng đâu còn cách nào khác, họ có kém thế nào thì cũng vẫn mạnh hơn các nữ lập trình viên.”
Thẩm Mật bật cười nói: “Lập trình viên đầu tiên trên thế giới chính là phụ nữ, chắc không phải là anh không biết đâu nhỉ? Tiếc là phụ nữ còn phải gánh vác trọng trách sinh nở, dù sao thì quốc gia cũng cần thế hệ mới để cống hiến mà. Trên thực tế chỉ cần ba phần mười đàn ông không làm loạn nói ở nhà chẳng có kẻ hầu người hạ, để phụ nữ có thể thuận lợi dấn thân vào sự nghiệp, thì đàn ông thực ra cũng chẳng cần vất vả đến thế, có thể về nhà làm chút việc nhà ‘nhẹ nhàng’, tranh thủ chăm sóc người già con thơ chẳng hạn.”
Tạ Dung Trác nhếch môi.
Anh rất thích nhìn Thẩm Mật đáp trả người khác, cái vẻ mặt cố ý tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng đang phát điên của cô trông đáng yêu một cách lạ lùng.
Có đôi khi cãi thắng, về đến nhà cô vẫn sẽ tiếp tục nghiên cứu thêm cách nói chuyện, làm nũng với anh, nói rằng mình phát huy chưa tốt.
Thấy Tạ Dung Trác đang cười, hoàn toàn không có ý định ngăn cản Thẩm Mật nói tiếp, Lâm Đa Bảo đã hiểu, vị trí của Thẩm Mật trong lòng Tạ Dung Trác còn nặng hơn ông ta tưởng tượng nhiều.
“Đừng mà,” Thẩm Mật cười tít mắt: “Rượu này là để thưởng thức chứ không phải để lãng phí.”
Cô gọi nhân viên phục vụ đến, rót ngược chỗ rượu Mao Đài chưa dùng vào chai, đóng gói, mang về cho Mạc Ưu và Bóng Đèn uống.
Đến rượu cũng không cho.
Lâm Đa Bảo lau mồ hôi trên trán: “Đều tại mấy tay quản lý của tôi, không tìm hiểu kỹ sở thích của sếp Thẩm, hẳn là cô thích uống rượu vang nhỉ, bọn họ lại gọi cái món rượu trắng gì không biết.”
Thẩm Mật gật đầu: “Đúng thật, năng lực làm việc hơi kém.” Cô mỉm cười thân thiện, tỏ vẻ đồng cảm: “Dàn quản lý cấp cao trong công ty chúng tôi đều là con gái, tâm lý tỉ mỉ, làm việc thực sự tốt hơn cánh đàn ông bên cạnh ông nhiều, cái này tôi không có cách nào an ủi ông được.”
Lâm Đa Bảo liên tục gật đầu: “Vâng, vâng vâng vâng.”
“Sếp Lâm sao lại đổ nhiều mồ hôi thế? Là sợ ngài Tạ không hợp tác với ông sao?” Thẩm Mật trấn an: “Sẽ không đâu, anh ấy chỉ nhận tiền thôi, điều kiện ông đưa ra ưu đãi như vậy, anh ấy sẽ hợp tác với ông thôi ấy mà.”
Lâm Đa Bảo cười gượng một tiếng, dáng vẻ như đã tâm phục khẩu phục, cười bắt chuyện: “Ngài Tạ này, người vợ này của ngài chắc là khó dỗ dành lắm nhỉ?”
Tạ Dung Trác mỉm cười: “Không đâu, rất dễ dỗ. Thứ mà bà nhà tôi muốn rất đơn giản, chỉ cần dành cho em ấy sự tôn trọng là được.”
Mồ hôi trên trán Lâm Đa Bảo túa ra càng nhanh hơn.
“Có một số đối tác, cứ luôn muốn lợi dụng vợ tôi để ép giá tôi, thế nhưng, mưu hèn kế bẩn của bọn họ đều bị vợ tôi nhìn thấu hết rồi.” Tạ Dung Trác nắm lấy tay Thẩm Mật, ngón tay cô mềm mại thanh mảnh, dễ dàng bị anh nắm gọn trong lòng bàn tay, “May mắn thay, sếp Lâm không phải loại người đó. Mức giá rất hợp lý, hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ.”
Anh không hay cười, nhưng khi anh cười rộ lên lại mang đến một cảm giác tàn độc khiến người ta phải nổi da gà.
Lâm Đa Bảo bị dọa đến mức són cả ra quần phải vào WC.
Thẩm Mật nâng cằm Tạ Dung Trác lên: “Sếp Tạ này, anh thu nụ cười lại đi, dọa người ta chết khiếp.”
Tạ Dung Trác thu lại biểu cảm, cúi đầu hôn lên ngón tay cô. “Làm vệ sĩ cho em, không có chút uy h**p thì sao mà được?”
“Anh dọa thế này, năm sau ông ta không hợp tác với em nữa thì phải làm thế nào bây giờ?” Để tiếp cận được Tạ Dung Trác, Lâm Đa Bảo đã đưa ra mức giá thấp nhất thị trường cho Thẩm Mật.
Tạ Dung Trác: “Lát nữa ông ta quay lại, anh sẽ không dọa ông ta nữa.”
“Ngoan lắm.”
Thẩm Mật như để khen thưởng, hôn nhẹ lên má anh một cái.
“Vậy tối nay em cũng có thể ngoan không?”
Tạ Dung Trác nói: “Lúc nào cũng muốn lén nuốt vào, muốn sinh con cho anh đến thế sao? Ngốc quá, làm mẹ vất vả lắm, em còn nhỏ, đừng vội.”
Thẩm Mật nói: “Nhưng mà, anh không còn nhỏ mà.”
Tạ Dung Trác sa sầm mặt: “Chê anh già?”
Thẩm Mật đổ thừa: “Không có không có, không phải em, là các cô ấy! Các cô ấy nói Chung Tự là ông già, mà anh ta bằng tuổi anh…”
“Anh kém cậu ta vài tháng.” Tạ Dung Trác nói, “Cậu ta còn chưa làm ba, anh không vội.”
Thẩm Mật: “…”
“Ừm, đúng thế.”
*
Thời gian thấm thoát thoi đưa.
Lại đến đợt tuyển thực tập sinh, hàng năm công ty đều chọn thực tập sinh từ vài trường đại học danh tiếng, Triệu Bách Lạp đang đi công tác ở nước ngoài, Thẩm Mật tranh thủ thời gian đến công ty sàng lọc, để lại vài ứng viên nữ.
Mặc dù công ty tuyển cả nam lẫn nữ, nhưng trừ khi không có ứng viên nữ phù hợp, nếu không đều ưu tiên nữ giới.
Đây cũng là mục đích ban đầu khi Thẩm Mật và Triệu Bách Lạp thành lập công ty này, bản thân nó là để giải quyết vấn đề việc làm cho phụ nữ, bao gồm cả phần mềm tư vấn tâm lý của ứng dụng Thanh Bách Mật cũng là được nghiên cứu phát triển dành riêng cho nhân viên nữ trong công ty.
Trong số thực tập sinh lần này có một cô gái mắc chứng sợ xã hội, đang học tại một trường danh tiếng, năng lực cá nhân rất mạnh, Thẩm Mật rất coi trọng cô thực tập sinh này, liên tục khen ngợi và động viên cô ấy, mời cô ấy sau khi tốt nghiệp đến công ty làm việc.
Cô gái rất cảm động, sau khi về trường đã viết một bức thư cảm ơn Thẩm Mật.
Thẩm Mật không ngờ một người từng bước ra từ bóng đêm như cô, sau khi được Tạ Dung Trác thắp sáng, cũng có thể trở thành ánh sáng của người khác.
Đàn ông, tình yêu, đều là gia vị của cuộc sống, nhưng Tạ Dung Trác không chỉ đơn thuần là một người đàn ông, những gì anh trao cho Thẩm Mật không chỉ là tình yêu ngắn ngủi do hormone k*ch th*ch, anh còn là một tia sáng của cô.
Cô gái tiết lộ với Thẩm Mật về hoàn cảnh tồi tệ của gia đình mình, nói rằng có lẽ cô ấy chẳng thể tiếp tục ở lại Tuệ Thành được nữa, chuẩn bị về quê với ông bà. Có thể nghe ra được cô không muốn về, nhưng rồi lại không có đủ tự tin để phản đối người nhà.
“Cha mẹ em nói ở nhà không có tiền c*̃ng chẳng có quan hệ, em thì lại không giỏi giao tiếp, chi bằng về quê tìm một công việc.”
Thẩm Mật nói: “Thực ra vài năm trước, chị thậm chí còn không có lấy nổi một nghìn tệ để mà rút tiền. Chiếc thẻ duy nhất chị có là thẻ tín dụng làm từ hồi đại học với hạn mức sáu nghìn, chị phải xoay xở đủ đường, rút tiền ra để nộp lệ phí thi bằng lái xe, lúc nộp CV xin việc, chị hay tin một người bạn rất giỏi cũng nộp vào đó, chị đã định bỏ cuộc, nhưng khi ấy có một người đã nói với chị rằng, muốn làm gì thì hãy đi thử một lần, chỉ khi thử qua mới biết giới hạn của mình ở đâu. Lần thử đó chị đã thành công. Từ đó về sau, chị ngày càng trở nên dũng cảm hơn. Tình cảnh của em bây giờ tốt hơn chị lúc đó nhiều, tại sao không thử một lần?”
Cô gái nói: “Nhưng mà em…”
“Gia đình không ủng hộ, không đủ tiền phải không?” Thẩm Mật nói: “Chị có thể cho em mượn, em có muốn thử không?”
Giọng cô gái nghẹn ngào: “Chúng ta vốn không quen biết, tại sao chị lại tốt với em như vậy ạ?”
Thẩm Mật cười: “Con gái đương nhiên phải giúp đỡ con gái chứ.”
Cô gái hỏi: “Sếp Thẩm, người mà chị vừa nhắc tới đó, là người thân của chị ạ?”
“Không phải người thân, nhưng hơn cả người thân.” Thẩm Mật nói, “Anh ấy là sư phụ của chị, cũng là chồng của chị.”
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Story
Chương 60: Ngoại truyện 14: Anh ấy là sư phụ của tôi, cũng là chồng tôi.
10.0/10 từ 22 lượt.
