Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm

Chương 40: Sống chung


Chuyện biết Thẩm Mật thích ăn thịt bò là vào bữa tiệc sinh nhật của Trương Chỉ Thanh bốn năm trước.


Có chăng là vì những cô gái xung quanh đều khá thanh lịch, Tạ Dung Trác chưa từng gặp phải một cô gái nào có thể ăn hết hai miếng bít tết cùng lúc.


Không những thế, cô còn có thể ăn thêm ba cái bánh tuyết mochi lạnh.


Tạ Dung Trác không ăn được thịt bò, không nhịn được nếm thử một miếng bánh ngọt.


Ngây ngấy, ngọt lịm, anh không thích ăn.


Nhưng thấy cô lại ăn thêm một cái, anh không kìm được mà ăn hết phân nửa miếng bánh còn lại.


Một quãng thời gian dài về sau, mỗi ngày Tạ Dung Trác đều nếm thử, nhưng mãi vẫn chẳng thể hiểu được, món này thì có gì mà ngon.


*


Máy bay hạ cánh tại Tuệ Thành vào lúc chín giờ rưỡi tối, lấy hành lý xong đã là mười giờ.


Lần này Tạ Dung Trác lâm thời muốn đến Thành Đô, không mang theo hành lý cũng chẳng có trợ lý, Trương Chỉ Thanh xung phong chạy đến đón sân bay.


Cô nàng lo lắng tay Tạ Dung Trác bị thương, một mình Thẩm Mật không thể vác hết hành lý được, bèn dẫn thêm cả Tần Chi Mặc đến làm c* li.


“Mật Mật cậu không cần động vào đâu, để mấy túi to đó cho cậu ấy đi, nhìn thôi đã thấy nặng rồi.”


Tạ Dung Trác vươn tay ra định cầm.


“Để em đi.” Tần Chi Mặc nhận mấy món đồ từ trong tay Thẩm Mật.


“Cảm ơn nhé.” Thẩm Mật và Tần Chi Mặc không quá thân quen, khách sáo nói: “Phiền anh rồi.”


Tần Chi Mặc thuộc tuýp người trầm lặng, nhưng cái trầm của cậu ấy khác với sự cộc cằn ‘miệng chó không mọc được ngà voi’ của Kha Triển, cậu ấy thuộc về kiểu im lặng lạnh lùng như một đóa hoa trên đỉnh núi cao.


Trước đây khi ra ngoài cùng Trương Chỉ Thanh gặp Thẩm Mật, Tần Chi Mặc chưa bao giờ nhìn cô lấy một cái, hôm nay có thể là vì Tạ Dung Trác ở đây, biết cô không còn độc thân nữa, nên mới lịch sự nhìn cô một cái, gật đầu.


“Không cần khách sáo.”


Đến cổng ra, cậu ấy nói: “Tôi đi lái xe đến.”


“Vất vả rồi.”


Da đầu Thẩm Mật run lên, nếu nói khí chất c*̉a Tạ Dung Trác là lạnh lùng cao ngạo, thì Tần Chi Mặc chính là lạnh lùng rùng rợn.


“Còn nhìn?”


Tạ Dung Trác lạnh giọng.


Thẩm Mật thu hồi ánh mắt, khoác tay anh, vẻ mặt ngoan ngoãn: “Nhiều người thế này, một xe có đủ chỗ không?”


Nhìn thấy chiếc Rolls-Royce Phantom đang đậu gần đó, Thẩm Mật phát giác mình lo xa quá rồi. Đúng vậy, bạn từ tấm bé của đại tiểu thư Trương há có thể là người nghèo được ư.


“Mật Mật và chú út lên xe trước đi, hành lý để đó cho chúng con được rồi.” Trương Chỉ Thanh đến cạnh cốp xe giúp Tần Chi Mặc đưa đồ, “Mẹ ơi, sao cậu lại mang theo nhiều gia vị lẩu thế này! Còn cả thịt xông khói và quýt nữa… Cái này lại là gì đây, cậu định mang nông sản đi kinh doanh à?”


“Mấy công nhân nhận được tiền bồi thường, nên tặng quà đó.” Thẩm Mật nói: “Tớ đã chia hết rồi, đều chia thành ba phần, cậu và A Lạp đều có.”


“Ồ, làm việc thiện đem về đây sao? Vậy thì đúng là tớ đã góp một phần công sức! Vì để buff máu cho hai người mà móng tay mới làm của tớ bị gãy mất toi rồi đây.”


Tần Chi Mặc nhìn thoáng qua tay cô ấy: “Cậu lên xe đi, để tớ cất.”


“Không sao đâu.” Trương Chỉ Thanh xách túi nhựa lên: “Mật Mật này, quýt trong túi có lấy được không?”



“Cứ lấy đi.”


“Tớ ăn một trái!”


Tần Chi Mặc trầm mặc kiệm lời, từ đầu chí cuối chẳng nói quá năm câu, Tạ Dung Trác thì đang trả lời các tin nhắn công việc, Thẩm Mật khá mệt mỏi tựa vào ghế sau ngủ gà ngủ gật, trong xe chỉ còn âm thanh c*̉a một mình Trương Chỉ Thanh.


“Lúc bọn tớ đến đường kẹt xe kinh khủng, may mà Tần Chi Mặc lái xe vững, đổi lại người lái là tớ thì hôm nay đã đâm vào đuôi xe rồi.”


“Không ngờ quan hệ c*̉a hai người c*̃ng không tệ lắm, cậu ấy thế mà biết chú dị ứng với phấn hoa, nếu không có cậu ấy nhắc nhở thì cháu đã mua hoa mang đến cho Mật Mật rồi.”


“Mấy ngày này chú út sinh hoạt có bất tiện không ạ? Có muốn tìm một người đến chăm sóc cho chú không?”


Tạ Dung Trác nhìn Thẩm Mật.


Trương Chỉ Thanh ngầm hiểu, nhanh chóng lắc ngón trỏ: “Ò~ cần đó nha! Mật Mật, cậu đến bên chú út tớ chăm sóc cho chú mấy ngày được không?”


Thẩm Mật: “?”


Cô nói cô sẽ dọn đến chỗ Tạ Dung Trác ở khi nào thế!


Nhưng Tạ Dung Trác bị thương là vì cô, chuyện này ngoài cô tự mình làm ra thì thực sự không một ai có thể khiến cô yên tâm được.


“Nhà cậu không phải đang sửa sang lại sao?” Trương Chỉ Thanh bóc quýt, “Vừa hay đến nhà chú út ở một thời gian đi, nhà c*̃ng sửa xong, một công đôi chuyện.”


Thẩm Mật ngại không cho cô nàng biết rằng cô vẫn chưa tiết kiệm đủ tiền để sửa nhà.


“Vẫn chưa chọn xong phong cách nữa, không vội.”


Trương Chỉ Thanh quay người, duỗi tay đưa một múi quýt: “Ăn không?”


Thẩm Mật khoát tay: “Trên máy bay ăn no rồi.”


Trương Chỉ Thanh: “Chú út thì sao?”


Tạ Dung Trác c*́i đầu xem email trên điện thoại: “Không cần.”


Trương Chỉ Thanh thuận tay đút cho Tần Chi Mặc: “Này.”


Tần Chi Mặc nhìn thẳng về phía trước, khẽ nghiêng đầu sau ăn hết.


“Ngọt không?” Trương Chỉ Thanh hỏi cậu.


Tần Chi Mặc: “Ừm.”


“Ha ha, vậy thì tớ yên tâm ăn rồi.” Trương Chỉ Thanh đưa múi tiếp theo vào miệng mình.


Thẩm Mật: “Vòng vo thế này, cậu đang lừa bọn tớ thử độc giúp cậu đấy hả?”


Trương Chỉ Thanh: “Không thì sao?”


Tạ Dung Trác ngước mắt nhìn cô nàng một thoáng, không biết nghĩ đến điều gì, lắc đầu.


Thẩm Mật đã nhận ra, theo tầm mắt c*̉a anh nhìn về phía Tần Chi Mặc, đột nhiên hiểu ra chuyện gì đó.


Tạ Dung Trác và Tần Chi Mặc cũng là bạn bè thuở nhỏ, cả bọn c*̀ng lớn lên trong đại viện đó tuổi tác đều trạc nhau, ngoài Trương Chỉ Thanh, ai cũng biết tâm tư của Tần Chi Mặc.


“Sao mọi người không ai nói năng gì nữa thế?”


Trương Chỉ Thanh quay đầu, hỏi Thẩm Mật: “Đưa cậu về thẳng nhà, hay là đến Thượng Bách Duyệt Phủ đây?”


Tạ Dung Trác tắt điện thoại, nghiêng đầu nhìn Thẩm Mật.



Trương Chỉ Thanh gật đầu, nói với Tần Chi Mặc: “Vậy thì không cần phải đi đường vòng nữa.”


Vết thương của Tạ Dung Trác không thể khỏi ngay được, phải đợi nửa tháng mới đi cắt chỉ, Thẩm Mật nghĩ thầm, hay là nhân cơ hội này sửa sang lại nhà cửa luôn vậy.


Song tiền vẫn là một vấn đề lớn.


*


Có lẽ Tạ Dung Trác thật sự đã vượng cô, vận may nói đến là đến.


Vừa vào đến cửa nhà anh, Triệu Bách Lạp đã gọi điện thoại đến: “Cháy rồi! Cháy rồi cháy rồi cháy rồi! Công ty chúng ta cháy rồi Thẩm Mật ơi!”


Vẻ mặt Thẩm Mật ngơ ngác: “Công ty cháy?”


Triệu Bách Lạp: “Là app c*̉a công ty chúng ta cháy hàng rồi! Lượng người dùng tăng lên gấp ba trăm lần so với tháng trước! Chiều nay các công ty gọi điện thoại đến xin hợp tác muốn nổ máy luôn cơ! Cảm ơn sự phát triển mạnh mẽ của Tổ quốc! Cứ với cái đà này thì chưa đầy hai năm là hòa vốn!”


Thẩm Mật thở hổn hển vì kinh ngạc, hưng phấn nói: “Ý c*̉a cô là—chúng ta sắp phát tài rồi!?”


“Đúng vậy! Chúng ta phát tài đến nơi rồi!!”


Thẩm Mật kích động đến mức suýt nhảy cẫng lên, đứng nguyên tại chỗ cắn ngón tay dậm chân: “Tốt quá tốt quá tốt quá.”


“Bình tĩnh, bây giờ chỉ mới là khởi đầu thôi, tôi gửi báo cáo tài chính cho cô, phần phía sau còn nhiều cái khiến cô vui vẻ nữa đó!” Triệu Bách Lạp nói: “Ngày mai tôi sẽ bảo bộ phận tài chính chuyển tiền cổ tức quý trước cho cô, từ từ mà đếm tiền c*̉a cô đi!”


“Ừm ừm.” Thẩm Mật gật đầu như gà mổ thóc: “Cảm ơn sếp Triệu đã dẫn tôi đi phát tài, yêu cô yêu cô yêu cô!”


Tạ Dung Trác nhìn cô gái đang múa may quay cuồng đầy vui sướng trong phòng khách, khẽ nhếch môi, mừng thay cho cô.


Chuyện Thẩm Mật có thể kiếm được tiền nằm trong dự đoán c*̉a anh, cô vốn dĩ c*̃ng đã rất có thiên phú trong chuyện kinh doanh. Hơn nữa còn rất dũng cảm, dám bỏ một khoản tiền lớn vào dự án không được các tiền bối trong ngành đánh giá cao.


Thẩm Mật cảm thấy việc APP của bọn họ nổi tiếng cũng có một phần là do may mắn, dù gì thì các đối thủ trong ngành đều rất giàu kinh nghiệm và cũng cực kỳ nỗ lực, thế mà chỉ có sản phẩm c*̉a bọn họ là hot.


Chuyện khoa học không thể giải thích, vậy thì chỉ có thể quy về huyền học.


—Tạ Dung Trác vượng cô!


Thật ra c*̃ng không phải là mê tín, chỉ là cô rất vui, muốn dỗ dành Tạ Dung Trác thôi.


“Sếp ơi ~”


Thẩm Mật dán lên khung cửa trong phòng ngủ, vẻ mặt vô c*̀ng làm dáng, cứ như một bé hồ ly xinh đẹp đang phe phẩy chiếc đuôi: “Trước kia có ai đã từng nói với anh, rằng anh rất vượng người yêu không?”


Tạ Dung Trác c*̣p mắt biếng nhác liếc cô một cái.


“Không có, anh chỉ có một cô bạn gái.”


Thẩm Mật đi tới, duỗi một ngón tay chọc vào cơ bụng săn chắc của anh, đôi mắt quyến rũ như tơ, nụ cười như một bé yêu tinh mê hoặc lòng người, giọng nói ngọt ngào nũng nịu: “Không phải anh đã nói, thích chơi trò sếp và thư ký nhất sao? Em chơi cùng anh nhé.”


Ánh mắt Tạ Dung Trác tối sầm lại, một tay ôm lấy eo cô, tay kia nhấc bổng cô lên.


Trời đất rung chuyển, Thẩm Mật bị đẩy ngã xuống giường.


Tạ Dung Trác áp sát người đè lên, dễ dàng khống chế được cô: “Em cho rằng anh chỉ có một tay, nên em muốn làm gì anh thì làm đấy sao?”


Cổ tay mảnh khảnh c*̉a Thẩm Mật bị bàn tay to lớn c*̉a Tạ Dung Trác bắt được, ghì chặt giơ lên đỉnh đầu, đầu gối cũng bị anh chặn lại, cô có cố sức giãy thế nào cũng không thoát ra được.


… Chơi lố tay rồi.


Hàng mi cô chớp nháy liên hồi, giả vờ đáng thương: “Em chỉ, trêu anh thôi mà, sao anh lại không nhịn được thế.”


Âm giọng Tạ Dung Trác rất nhẹ nhàng từ tốn: “Sếp và thư ký chỉ chơi trong văn phòng thôi. Ở nhà, không bằng chơi thầy trò? Em nói nghe xem có được không, đồ đệ ngoan.”



Thẩm Mật hối hận xanh cả ruột, tốc độ nhận lỗi nhanh như chớp, ánh mắt vô tội nói: “Sư phụ ơi em sai rồi.”


“Ngày nào đồ đệ c*̃ng gây lỗi, là do sư phụ dạy dỗ chưa được tốt.”


Tạ Dung Trác nâng cằm cô lên, thì thầm bên tai: “Đêm nay sư phụ sẽ dạy dỗ em thật tốt.”


Những lời tán tỉnh như vậy được nói ra bằng giọng điệu lạnh nhạt của anh, biến thành thứ thuốc bọc đường mật gây nghiện, Thẩm Mật ngay tích tắc đã bị anh làm cho mê mẩn đến thần hồn điên đảo.


Sự mạnh mẽ của anh được ẩn giấu dưới vẻ ngoài nho nhã, cộng thêm cử chỉ và lời nói tao nhã ôn hòa, rất khó bị phát hiện, nhưng Thẩm Mật có thể nhận ra, Tạ Dung Trác lúc này đây đang vô c*̀ng nguy hiểm.


Gặp mạnh phải trốn là bản năng sinh tồn c*̉a Thẩm Mật, cô né tránh theo bản năng: “Em không học! Em em em dạy mãi c*̃ng không sửa, không nghe dạy dỗ, gỗ mục không thể đẽo, học, học không nổi!”


Sự chuyển động trong mắt Tạ Dung Trác biến mất.


Nhìn chằm chằm cô gái đang hoảng loạn vài giây, kìm lại cơn xúc động, khẽ nói: “Anh đi tắm.”


Ể??


Chẳng lẽ cảm giác c*̉a cô đã sai.


Thẩm Mật ngơ ngác nằm trên giường nhìn Tạ Dung Trác.


Khác hoàn toàn với cảm giác lúc trước khi cô nghiêm túc dọn phòng giúp anh vì việc công, bây giờ cô đã ở trong không gian riêng tư của Tạ Dung Trác với tư cách là bạn gái của anh.


Cảm giác trong không khí đều tràn ngập hormone nam tính, chăn, gối, ga giường, tất thảy đều thấm đẫm hơi thở của Tạ Dung Trác.


Nghĩ đến cảnh cô c*̃ng bị thấm đẫm bởi hơi thở c*̉a Tạ Dung Trác, nhịp tim Thẩm Mật đập nhanh như bay.


Tạ Dung Trác tắm xong đi ra.


Thẩm Mật cứng còng lưng ngồi ngay ngắn trên giường, hai tay đan vào nhau, quy c*̉ đặt trên đùi.


Biểu cảm c*̉a cô đầy nghiêm túc, không liếc ngang liếc dọc, hệt như một cô dâu vừa bị cướp về, được đưa vào phòng tân hôn chờ chú rể đến vén khăn voan.


Tạ Dung Trác đi đến trước mặt cô, nghiêng đầu quan sát cô một lượt.


“Anh đáng sợ đến vậy à?”


Thẩm Mật: “Không có mà.”


Tạ Dung Trác gõ nhẹ lên trán cô: “Vậy em căng thẳng cái gì?”


“Em không căng thẳng mà.”


Thẩm Mật nhìn sàn nhà, nhìn đèn tường, ngặt nỗi là không dám nhìn anh.


Tạ Dung Trác cười khẽ một tiếng, nâng cằm cô lên ép cô phải nhìn anh: “Anh bảo, lúc nhìn lén anh tắm không phải to gan lắm sao?”


Hai má Thẩm Mật đỏ hây hây, ánh mắt nhấp nháy: “Em làm vậy là vì sợ vết thương của anh dính nước.”


Tạ Dung Trác dán sát vào cô: “Bây giờ hết sợ rồi?”


Mặt anh đột ngột kề sát, Thẩm Mật hoang mang rối loạn ngã ra sau: “Anh, anh đừng lại gần em thế.”


Cô còn chưa chuẩn bị tâm lý ở chung xong đâu!


Sao trình tự yêu đương c*̉a cô khác người bình thường quá vậy??


Làm gì có ai vừa xác nhận quan hệ xong là sống chung đâu chứ!


Có lẽ vừa nãy đã dọa cô rồi.



“Không cần!”


Thẩm Mật giữ chặt tay anh, muốn giữ anh lại song lại có chút e thẹn, né tránh ánh mắt c*̉a anh, khẽ khàng: “Không cần phải phiền phức như vậy đâu.”


Tạ Dung Trác vừa tắm xong, lông mày thanh tú không chút tà niệm, trông rất an toàn.


“Muốn ngủ c*̀ng anh?”


Thẩm Mật đã dám nhìn thẳng vào mắt anh, gật đầu: “Vâng.”


“Không hối hận?”


“Không hối hận.”


Và rồi cô đã được tiếp nhận khả năng ngụy trang c*̉a người đàn ông này.


Vừa nằm xuống được chừng vài phút, Thẩm Mật đã bị hôn đến mức không kịp tiếp ô xi.


Cô có thể cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể Tạ Dung Trác, nức nở kháng nghị, nhưng lại quyến luyến không muốn đẩy anh ra, ngại đến nỗi chẳng biết nên làm thế nào cho phải.


Sự thẹn thùng này tuyệt không c*̣ thể, có chăng là vì cô chưa từng tiếp xúc thân mật với bất cứ người đàn ông nào, khi Tạ Dung Trác hôn lần xuống, cơ thể cô cứng đờ như một chú cá chết trôi.


Môi của Tạ Dung Trác dừng lại ở điểm cuối.


Chỉ kháng cự được vài phút, Thẩm Mật không kìm được khẽ rên lên.


Cơn khoái cảm xa lạ khiến cô cảm thấy mịt mờ.


Tạ Dung Trác ngẩng đầu, quan sát nét mặt c*̉a cô, cánh tay chống dậy kéo chăn lên gói ghém cô thật kỹ lưỡng.


“Ngoan, anh đi tắm nước lạnh, em ngủ trước đi.”


Thẩm Mật vẫn còn chưa hoàn hồn lại được.


Ánh mắt đê mê, miệng khẽ mở to hít thở.


Đã là người yêu của nhau, Thẩm Mật cũng không phải là không thể chấp nhận những gì xảy ra giữa người yêu với nhau, nhưng cô vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng về mặt tâm lý. Quan trọng nhất là mọi chuyện diễn ra quá bất ngờ, cả hai hoàn toàn chưa có sự chuẩn bị nào, một chút cảm giác an toàn c*̃ng không có!


Hẳn là Tạ Dung Trác đã nghĩ đến vấn đề này, nên mới như vậy.


Anh thế mà lại không hề chê bai cô.


Thẩm Mật nằm nghiêng người nhìn bóng dáng in trên cửa phòng tắm, đôi mắt ngập nước tràn đầy sự hoảng sợ, còn có chút bất ngờ nho nhỏ, và cả sự mong đợi.


Nghĩ đến Tạ Dung Trác vì cô mà trở nên mất bình tĩnh, có thể bất chấp tất thảy để chiều lòng cô, chút hư vinh nhỏ bé thuộc về một cô gái trong lòng Thẩm Mật đã được thỏa mãn một cách rõ rệt.


Lại nhớ đến băng gạt trên tay anh, Thẩm Mật khoác thêm đồ đi đến gõ cửa.


“Tạ Dung Trác.”


Tiếng nước róc rách trong phòng tắm biến mất, giọng Tạ Dung Trác trầm xuống: “Ừm?”


Tiếng đáp lại này gợi cảm đến tột cùng.


Thẩm Mật đỏ mặt: “Có cần giúp anh không?”


“Không cần,” Tạ Dung Trác thở dốc đáp: “Anh sợ sẽ dọa đến em.”


Thẩm Mật: “Tay anh không tiện mà.”


“Anh còn tay trái.”


“…”


Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Story Chương 40: Sống chung
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...