Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 39: Thích em
Tạ Dung Trác vừa nằm lên, chăn bỗng tăng nhiệt, Thẩm Mật có cảm giác cả người mình như sắp sửa bốc cháy đến nơi.
“Anh, sao cơ thể anh lại nóng quá vậy.”
Tạ Dung Trác ngậm lấy vành tai cô, hơi thở khẽ khàng: “Nóng chỗ nào?”
Thẩm Mật: “….”
A a a a a a ngại quá đi mất!!!
Thế này thì giả vờ kiểu gì đây!!
Dường như cảm nhận được sự sụp đổ của cô.
Tạ Dung Trác khẽ bật cười thành tiếng, không cắn tai cô nữa, để cô gối đầu lên cánh tay anh, ôm người vào lòng mình: “Ngủ sớm chút đi, ngày mai c*̀ng em đi thăm ba.”
Sao anh lại gần cô đến thế chứ, bảo cô ngủ làm sao đây!
Thẩm Mật không có cách nào khiến cho tâm lặng như nước, nuốt nuốt nước miếng: “Em, em ngủ không được đẹp lắm đâu.”
???
Cứu mạng với sao mà giọng cô lại tự động nhão nhoẹt đi thế này!!
Tạ Dung Trác: “Biết.”
Đã từng nếm thử rồi, đâu chỉ là không được đẹp thôi đâu.
Thẩm Mật thủ thỉ: “Em sợ đụng đến tay anh.”
Tạ Dung Trác siết chặt vòng ôm, ấn cô vào ngực.
“Vậy là không động đến nữa rồi.”
Thẩm Mật: “…”
Tạ Dung Trác dỗ dành: “Khuya rồi, ngủ đi.”
Thẩm Mật ngoan ngoãn vâng lời: “Vâng.”
“Ngủ ngon nhé.”
“Ngủ ngon.”
Lần trước lúc ngủ cùng Tạ Dung Trác là khi anh say, bây giờ cả hai đều tỉnh táo, trải nghiệm hoàn toàn khác nhau, Thẩm Mật cảm thấy mình gần như quên khuấy đi cách thở, căng thẳng đến mức không ngừng nuốt nước bọt.
Những tưởng sẽ là một đêm trằn trọc không ngủ được.
Có chăng là vì ban ngày chạy đi chạy lại quá mệt nhọc, giữ tư thế căng thẳng nằm một lúc, nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng đều đặn của Tạ Dung Trác, Thẩm Mật cũng không chống đỡ được mí mắt, chưa cần gắng gượng bao lâu đã ngủ thiếp đi.
….
Mở mắt ra, ánh nắng đã len lỏi lọt vào qua ô cửa sổ.
Hiệu quả c*̉a những tấm rèm ở homestay c*̃ng chẳng được bao, xuyên qua tấm rèm vẫn có thể nhìn thấy bóng cây đong đưa.
Một đàn chim nhỏ hót líu lo trên cành, tấm rèm khẽ lay động, gió mang theo từng đợt hương hoa nồng đậm.
Thẩm Mật rúc mình vào lòng Tạ Dung Trác, khẽ c*́i đầu, chóp mũi dán lên áo anh, hít một hơi thật sâu. Ngước mắt lên chạm phải một đôi mắt sâu thẳm, ngượng ngùng đến mức nhanh chóng chui vào trong chăn.
Cô kéo chăn lên cao che đi nửa khuôn mặt, chỉ để lộ mỗi đôi mắt.
Bốn mắt nhìn nhau, Tạ Dung Trác lẳng lặng nhìn cô.
Ánh mắt anh trong veo, rõ ràng là đã tỉnh dậy từ lâu.
“Bạn gái, chào buổi sáng.”
Sau khi phát hiện ra tâm tư c*̉a Tạ Dung Trác dành cho mình, Thẩm Mật trở nên siêu dễ đỏ mặt, cô dời mắt đi.
“Chào buổi sáng.”
Nói xong lại dựa theo ngữ pháp của anh mà bổ sung thêm một câu: “Bạn trai.”
Trên trán truyền đến cảm xúc ấm áp, Tạ Dung Trác hôn lên trán cô.
“Tỉnh chưa.”
Trong buổi sáng yên ắng, giữa tiếng chim hót quyện với hương hoa khiến giọng nói của anh nghe dịu dàng đến lạ.
Trái tim Thẩm Mật run rẩy, gật đầu qua loa.
Tạ Dung Trác vén lọn tóc dính trên gò má cô ra.
“Chúng ta dậy nhé?”
Thẩm Mật: “….”
Dậy thì cứ dậy đi cần gì phải muốn dậy cùng cô cơ chứ!
Lần đầu yêu đương bộ anh không biết e lệ viết như thế nào sao!
Cái cảm giác thẹn thùng vừa xa lạ vừa khó hiểu dấy lên trong lòng khiến Thẩm Mật cảm thấy khó mà gánh nỗi, cô lật người quay lưng lại với Tạ Dung Trác, nũng nịu: “Anh tự dậy đi!”
Tạ Dung Trác chưa từng thấy Thẩm Mật ngại đến nhường này.
Nhớ về một cô không sợ trời không sợ đất, hóa ra khi ngại ngùng lại đáng yêu đến thế.
Anh đưa tay xoay mặt cô lại, biểu cảm bình tĩnh: “Vậy anh dậy đây.”
Mặt Thẩm Mật nóng sắp bùng cháy đến nơi, điên cuồng tránh đi ánh mắt c*̉a anh, không dám nhìn thẳng anh: “Vậy anh dậy đi!”
Tạ Dung Trác kéo kéo cánh tay: “Em đè lên tay anh.”
Thẩm Mật: “….”
A a a a a cô không hẹn hò nữa đâu! Cô muốn quay về độc thân cơ!!
Tạ Dung Trác rút tay đi, nâng cằm cô lên c*́i đầu hôn phớt một cái nơi cánh môi cô: “Muốn ăn sáng gì? Anh mua cho em.”
Thẩm Mật được anh dỗ dành mềm nhũn cả người.
Hò này vẫn nên hẹn thôi.
“… Bún lòng heo, thêm nhiều lòng heo vào.”
Tạ Dung Trác nhéo hai má cô: “Sáng sớm mà ăn mặn vậy?”
Nhắc đến chuyện ăn uống đã thành công làm dịu đi sự ngượng ngùng mất tự nhiên của Thẩm Mật, cô hứng thú dạt dào nói: “Bún lòng heo là đặc sản của huyện Bắc Giang chúng em đó, anh cũng có thể thử.”
“Được.”
Tạ Dung Trác xoay người xuống giường, quay đầu chỉnh lại chăn cho Thẩm Mật, cúi người nhặt chiếc áo sơ mi trên ghế lên mặc vào.
“Quán ăn ở ngã tư đó được không?”
Thẩm Mật nghiêng đầu liếc nhìn, thấy đường eo săn chắc và mượt mà của Tạ Dung Trác, đột ngột nhắm tịt mắt lại.
“Được ạ.”
Cô lại bắt đầu khát nước rồi đó.
Mới chỉ nhìn tấm lưng thôi đã thế này rồi, sau này nhìn thấy những bộ phận khác, cô phải làm sao đây!
Một tay mặc quần áo thì không thành vấn đề, nhưng khi cài cúc áo sẽ động đến vết thương, Tạ Dung Trác không thể không xoay người, cúi đầu ra hiệu cho Thẩm Mật giúp anh.
Mặt mày Thẩm Mật đỏ phừng phừng, xốc chăn lên ngồi quỳ dậy, cầm lấy cúc áo sơ mi, cài từ dưới lên trên.
“Giúp ngài mặc đồ có được tính tăng ca không? Sếp ơi.”
Tạ Dung Trác nâng mặt cô lên: “Anh vì ai mà bị thương? Con nhóc sói mắt trắng này.”
“Đùa thôi mà, đùa thôi mà.”
Thẩm Mật quỳ trên giường giúp Tạ Dung Trác cài thắt lưng.
Trước kia ngày nào cô c*̃ng sẽ giúp anh chọn quần áo, cà vạt, nhưng chưa bao giờ đụng đến lĩnh vực này, đây là vùng kiến thức mù của cô.
Thẩm Mật nhìn chằm chằm vào khóa thắt lưng loay hoay nửa buổi trời, may mà eo Tạ Dung Trác thon nhỏ, nếu là người khác có lẽ đã bị cô siết chết rồi.
Cuối cùng cũng hoàn thành, Thẩm Mật thở phào một hơi.
“Chưa từng chạm vào dây nịt c*̉a đàn ông sao?”
Tạ Dung Trác nheo mắt nhìn cô chăm chú.
“…”
Không phải là anh đang nghi ngờ lần trước ở nhà cô, cô đã lợi dụng lúc người gặp khó khăn mà lén lút đụng chạm vào anh đấy chứ???
Hai má Thẩm Mật nóng rực: “Em đói rồi! Anh đi nhanh đi…”
Đuôi mày Tạ Dung Trác khẽ nhếch lên: “Ừm.”
Đợi anh ấy xuống lầu, Thẩm Mật giơ tay quạt thật mạnh hòng hạ nhiệt cho mình.
Bất giác nhận ra, cô thế mà lại có thể tự nhiên sai khiến Tạ Dung Trác như vậy.
Nghĩ đến vết thương trên tay anh, trong lòng lại bắt đầu cảm thấy áy náy.
*
Ăn sáng xong, chuẩn bị xuất phát đi tảo mộ.
Hôm nay trời nắng rất gắt, gương mặt Thẩm Mật phơn phớt đỏ dưới ánh nắng, Tạ Dung Trác nâng tay, đội lên đầu cô một chiếc mũ lưỡi trai.
Thẩm Mật giơ tay chỉnh vành nón: “Mua từ lúc nào vậy?”
Tạ Dung Trác nhìn chiếc áo khoác len nhỏ bị lệch của cô, kìm lại, nhưng không kìm được, đưa tay giúp cô kéo cổ áo lại cho ngay ngắn.
“Lúc sáng mua đồ ăn sáng thì thấy.”
Đường núi không dễ đi, dọc hai bên đường còn có rất nhiều cỏ càng cua, áo len nhỏ của Thẩm Mật không chịu được sự cọ xát, chẳng mấy chốc mà tay áo rất đã dính đầy những cọng gai nhỏ đen xì lộn xộn, cả người cô nom như một con nhím con ngốc nghếch.
Thân hình Tạ Dung Trác cao lớn, không dễ bị dính vào, ngoài mấy cọng dính trên ống quần, áo anh vẫn sạch sẽ.
Thẩm Mật đứng bên đường, giơ cổ tay lên: “Cỏ này có thù oán gì với em vậy chứ? Chúng nó chẳng dính vào người anh tí nào.”
Tạ Dung Trác c*́i đầu, nhổ từng cọng một ra giúp cô.
“Cỏ quê em dính em.”
Thẩm Mật nhìn chiếc áo sơ mi sạch như tươm của anh, đột nhiên lao tới ôm chặt lấy anh.
“Khà khà! Để cho chúng nó c*̃ng dính vào anh.”
Tạ Dung Trác bị cọ cho dính đầy gai: “…”
Thẩm Mật dán vào lòng anh, ngửa mặt lên với đôi mắt tinh ranh: “Cảm giác bị dính như thế nào?”
Tạ Dung Trác đỡ vững cô, ánh mắt đầy ắp cưng chiều: “Không muốn buông ra nữa.”
“….”
Sao người này lại đột nhiên biết nói lời ngon tiếng ngọt thế!
Thẩm Mật bị một câu nói c*̉a anh làm cho ngượng ngùng, không dám quậy anh nữa.
Tiếp tục đi lên đường núi chừng hơn mười phút nữa.
Thẩm Mật thở hồng hộc: “Sư phụ ơi.”
Hơi thở c*̉a Tạ Dung Trác vẫn vững vàng: “Ừm?”
Thẩm Mật: “Anh đi nhanh vậy, mà sao vẫn cứ đi sau em mãi thế.”
Tạ Dung Trác nói: “Sợ đồ đệ cưng c*̉a anh ngã.”
“Em nào có ngốc như vậy.” Thẩm Mật khoe khoang: “Hồi nhỏ em là vua leo núi đó, thường xuyên… Ấy!”
Tạ Dung Trác nhanh tay lẹ mắt đón được cô, nét mặt căng thẳng: “Vua leo núi, cẩn thận chút nào.”
“Biết rồi ạ.”
Thẩm Mật nào dám kiêu căng nữa, dè dặt cẩn thận đi lên.
Đến lưng chừng núi, Thẩm Mật giơ tay che trán nhìn về phía trước, chỉ tay vào góc phía dưới bên phải: “Hình như là chỗ đó, em nhớ cạnh mộ ba em có một cây thông.”
Bên cạnh là đất bằng, trên đường mọc đầy cỏ dại có gai, Tạ Dung Trác san bằng, đưa tay về phía Thẩm Mật: “Lại đây.”
Thẩm Mật đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, nhảy xuống đi theo sau.
Bàn tay phải bị thương của Tạ Dung Trác được quấn băng gạc rất dày, ngược lại trở thành công cụ ‘mở đường’ thần kỳ, anh giơ tay gạt những dây leo có gai sang một bên, dưới sự bảo vệ của anh Thẩm Mật không bị gai đâm chút nào.
Đi lên trước trong chốc lát, Tạ Dung Trác nhìn cây cổ thụ trước mặt: “Là chỗ đó sao?”
Thẩm Mật không chắc chắn lắm, vì mộ c*̉a ba không có bia.
Nhìn thấy ngôi mộ đơn sơ trước mắt đầy cỏ dại, chỉ nhô lên một ụ đất nhỏ, Thẩm Mật cố gắng nhớ lại, rồi gật đầu.
“Là nơi này, đúng vậy.”
Tạ Dung Trác c*́i đầu, gửi tin nhắn.
Thẩm Mật: “Chỉ là chúng ta còn…”
Biết rằng cô rất mẫn cảm trong phương diện tiền bạc, Tạ Dung Trác nói: “Khấu trừ vào tiền lương c*̉a em.”
Thẩm Mật: “Cảm ơn.”
Cảm ơn anh đã bảo vệ lòng tự trọng đáng thương và đáng buồn cười của cô.
Lần này cô chỉ tình cờ về đây, lúc xuống xe thật ra c*̃ng đã thoáng qua suy nghĩ sẽ xây lại mộ cho ba.
Nhưng cô không có tiền, lại chẳng muốn làm qua loa lấy lệ.
Tạ Dung Trác đã giải quyết thay cô một nỗi niềm băn khoăn.
Thẩm Mật tháo chiếc ba lô nhỏ xuống, lấy bó hoa c*́ng và bình rượu trắng mà ba cô rất thích thú khi còn sống, đôi mắt không kìm được mà đỏ hoe, cười nói: “Ba ơi, đây là bạn trai c*̉a con. Là người đối xử tốt nhất với con, hiểu con nhất trên đời này ngoài ba ra.”
“Anh ấy tên là Tạ Dung Trác.”
“Từ hôm nay, ba và anh ấy coi như là đã quen biết rồi ba nhé.”
Tạ Dung Trác nghiêng ly rượu, đổ xuống trước mộ: “Người yên tâm, con sẽ chăm sóc Mật Mật thật tốt ạ.”
*
Lúc xuống núi, Thẩm Mật đi phía sau Tạ Dung Trác.
Đường dốc xuống, anh đi phía trước, Thẩm Mật không sợ sẽ bị trượt ngã, cứ thế bước theo dấu chân anh một cách ung dung: “Anh khác hoàn toàn so với lần đầu mình gặp nhau đó.”
Tạ Dung Trác hỏi: “Khác thế nào.”
“Khi đó anh khiến cho người khác có cảm giác rất lạnh lùng thờ ơ.” Thẩm Mật nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp anh, “Khí chất quá mạnh mẽ, lại bị một nhóm quản lý cấp cao vây quanh, lần đầu nhìn thấy anh, thật ra em có hơi sợ.”
Tạ Dung Trác: “Sợ anh tồi với em?”
“…”
Thẩm Mật: “Em đếm đến ba, anh quên chuyện này đi nào! Ba.”
Tạ Dung Trác phối hợp nói: “Hả? Sao anh lại ở đây thế này?”
Thẩm Mật rất hài lòng: “Anh thì sao? Lần đầu gặp em có cảm giác gì?”
Tạ Dung Trác: “Cảm giác đây chính là bạn gái c*̉a anh.”
Thẩm Mật: “Anh nghiêm túc chút đi!”
Tạ Dung Trác dừng bước quay đầu lại, đây là một sườn dốc, anh đứng ở vị trí thấp hơn, vừa vặn sánh ngang tầm mắt với cô.
Lẳng lặng nhìn nhau đôi giây.
Tạ Dung Trác: “Cô nhóc này đen thật.”
Thẩm Mật: “… Tạ Dung Trác!”
Tạ Dung Trác: “Nhưng ánh mắt rất đẹp.”
Gò má Thẩm Mật đỏ ửng, trừng mắt: “Đẹp lắm sao?”
Ánh mắt Tạ Dung Trác rất nghiêm túc: “Đẹp lắm.”
Thẩm Mật hoàn toàn không ngờ rằng, giữa một nhóm tiểu thư danh giá, cô lại có thể nổi bật nhờ làn da đen.
“Anh thích con gái da đen sao?”
Tạ Dung Trác: “Không hẳn thế.”
Thẩm Mật: “Vậy tại sao anh lại chú ý đến em?”
Tạ Dung Trác: “Chữ c*̉a em viết rất đẹp.”
Mẹ của Tạ Dung Trác là một họa sĩ và nhà thư pháp nổi tiếng đương thời, hầu hết các tác phẩm thư pháp và tranh vẽ được xuất bản khi bà còn sống đều được Thư viện Quốc gia lưu giữ, trong phòng sách của anh cũng có rất nhiều, Thẩm Mật khá bất ngờ khi anh lại có thể coi trọng chữ viết của cô.
Tạ Dung Trác thầm nghĩ bụng, phải dùng thứ gì mới có thể che giấu được thứ tình cảm yêu từ cái nhìn đầu tiên khó lòng giải thích này đây.
Anh không muốn bị Thẩm Mật chê là tục tằng, càng không muốn khiến cô cảm thấy tình yêu c*̉a anh quá đỗi tùy tiện, vậy nên đã đổ lỗi cho chữ viết mà cô đã rèn luyện lâu thật lâu.
Hiển nhiên cô đã tin, mà dường như còn rất thích đáp án này nữa.
Tạ Dung Trác thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Giữa lúc chuyện trò, chẳng mấy mà đã xuống đến chân núi.
“Chuyện sửa mộ em không cần phải lo lắng, anh đã đánh tiếng với chú Trung rồi, chú ấy sẽ để ý giúp.” Tạ Dung Trác nói: “Đợi sửa xong, tìm lý do đưa cho hai ông bà một ít tiền công là được.”
Thẩm Mật c*̃ng đã dự định như thế, ở những trấn nhỏ thế này, tặng quà gì đi nữa c*̃ng không thực tế bằng tiền mặt: “Vâng ạ.”
Tạ Dung Trác quan sát cô một lượt.
“Sao đột nhiên lại ngoan ngoãn thế.”
Thẩm Mật: “Muốn anh ôm một cái.”
Tạ Dung Trác giang tay ra: “Đến đây.”
Thẩm Mật vòng tay ôm lấy eo anh, ngẩng đầu, hỏi: “Tiếng Quảng Đông nói ‘em rất thích anh’ như thế nào?”
Tạ Dung Trác c*́i đầu, khẽ khàng nói: “Anh rất thích em.”
Âm giọng Quảng Đông c*̉a anh cực kỳ gợi cảm.
Nhất là khi nói những lời này, đôi mắt hơi hếch lên quyến rũ cô, đầy mê hoặc.
Thẩm Mật học theo anh đọc từng chữ một: “Em, rất, thích, anh.”
Tạ Dung Trác sửa lại đúng phát âm bị sai c*̉a cô: “Thích, em.”
Thẩm Mật: “Biết mà!”
Tạ Dung Trác nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, ánh mắt bỗng chốc hóa dịu dàng.
“Ngốc.”
*
Chập tối, Thẩm Mật đẩy vali hành lý chuẩn bị ra sân bay, con đường bắt buộc phải đi qua ở cổng thị trấn đột nhiên tụ tập một đám đông nam nữ già trẻ.
Lý Hữu Tài dẫn theo một nhóm công nhân đứng chờ ở ngã tư, nhìn thấy Thẩm Mật lập tức đi lên vây quanh: “Bà chủ Thẩm! Bà chủ Thẩm!”
Thẩm Mật bị dọa cho hoảng hốt, theo bản năng trốn ra sau lưng Tạ Dung Trác, hỏi dò: “Làm, làm gì vậy?”
Nhóm công nhân đồng loạt la lên: “Cảm ơn bà chủ Thẩm đã đòi lại công bằng cho chúng tôi!”
“Tiền bồi thường chúng tôi đều nhận được rồi! Cảm ơn bà chủ Thẩm!”
Thẩm Mật và Tạ Dung Trác đưa mắt nhìn nhau, biểu cảm c*̉a cả hai đều thả lỏng.
Lý Hữu Tài vác một sọt đầy gia vị lẩu đi tới.
“Đây là gia vị lẩu do nhà máy chúng tôi làm! Mong bà chủ Thẩm hãy nhận lấy!”
Thẩm Mật: “…”
“Còn c*̉a chúng tôi còn c*̉a chúng tôi nữa!” Mấy bà lão c*̃ng xách theo giỏ rau chen lấn vào trong: “Đây là trứng gà do gà nhà chúng tôi đẻ, rất bổ đó, bà chủ Thẩm mang về ăn đi, ăn hết rồi quay lại lấy nữa!”
Tặng trứng gà ta là món quà cao cấp nhất ở thị trấn.
Thẩm Mật: “Cảm ơn, cảm ơn mọi người. Nhưng chúng tôi đi máy bay không tiện mang theo, mọi người cầm về đi, lần sau tôi đến sẽ tìm mọi người đòi, được không?”
Các c*̣ nhiệt tình nói: “Cô đừng gạt bọn tôi đó, hứa nhé!”
Thẩm Mật: “Hứa ạ, hứa ạ.”
“Bà chủ Thẩm cứ yên tâm, chúng tôi sẽ trông nom công trường giúp cô, vật liệu này nọ đó, mọi người sẽ kiểm tra kỹ lưỡng thay cô.”
Thẩm Mật: “Vậy thì xin cảm ơn. Cảm ơn mọi người nhiều ạ, bọn tôi phải lên máy bay cho kịp, mọi người đi đi, về nhà đi ạ.”
“Bà chủ Thẩm nhớ về thường xuyên nhé!”
…
Chào tạm biệt bà con lối xóm, Thẩm Mật sướng rơn người ngồi trong xe.
“Làm chuyện tốt, c*̃ng có cảm giác thành tựu đấy chứ.”
Tạ Dung Trác nghiêng đầu nhìn cô.
“Thấy em vui như vậy, anh cũng khá có cảm giác thành tựu.”
Thẩm Mật bị anh nhìn chằm chằm đến ngượng ngùng, dời mắt đi, nhìn túi gia vị lẩu lớn dưới chân: “Có vẻ như anh không thích ăn cay.”
Tạ Dung Trác: “Có thể ăn c*̀ng em.”
“Gia vị lẩu có thêm mỡ bò.” Thẩm Mật cầm một túi lên xem bảng thành phần, “Em phát hiện ra cái gì có liên quan đến bò, anh đều không thích ăn mấy.”
Tạ Dung Trác: “Em thích là được rồi.”
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Story
Chương 39: Thích em
10.0/10 từ 22 lượt.
