Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 35: “Anh thích em đúng không?”
Lúc Thẩm Mật vừa mới tốt nghiệp ra kiếm việc, nam nữ thuê chung phòng là chuyện bình thường, có chỗ đặt chân đã tốt lắm rồi, cô không kén chọn đến mức phải có phòng riêng. Homestay một phòng khách một phòng ngủ, hoàn toàn có thể ở được ba người.
Nhưng với tính tình đã quen với cuộc sống đủ đầy c*̉a một Đại tiểu thư nhà giàu như Trương Chỉ Thanh, cộng thêm mức độ sợ hãi c*̉a cô nàng dành cho Tạ Dung Trác, hẳn là sẽ không bằng lòng ở c*̀ng với họ, Thẩm Mật thôi không nói nữa.
Ăn được nửa bữa, Trương Chỉ Thanh ra ngoài nhận điện thoại, vài phút sau quay lại chỗ ngồi với vẻ mặt đầy hớn hở, liếc mắt nhìn Tạ Dung Trác đối diện, nhỏ giọng thông báo với Thẩm Mật: “Tớ có chỗ ở rồi, không phải đi đâu cả!”
Thẩm Mật hỏi: “Có phòng trống?”
Trương Chỉ Thanh nói: “Đúng lúc Tần Chi Mặc đến đây công tác, đã đặt trước phòng khách sạn trong nội thành rồi, tớ bảo cậu ta sang đây đón tớ đến ở c*̀ng.” Cô nàng thanh thanh cổ họng, cất cao giọng điệu cung kính: “Chú út ạ, phiền chú sửa lại vé máy bay giúp cháu.”
Tạ Dung Trác còn chẳng buồn nhấc mắt, nhản nhiên ‘ừ’ một tiếng.
Cái nét mặt kia trông cứ như chỉ cần cô nàng không ngủ c*̀ng Thẩm Mật, thì cô ấy tùy tiện ngủ với ai c*̃ng không sao hết.
Trương Chỉ Thanh nghĩ đến số tiền tiêu vặt sáu chữ số mà Tạ Dung Trác chuyển cho cô ấy mỗi tháng khi còn đi học, đành gạt phăng cái suy nghĩ mình không phải cháu gái ruột đi.
Thẩm Mật buông đũa xuống, hỏi: “Cậu ở c*̀ng Tần Chi Mặc bạn trai cậu sẽ không tức giận chứ?”
“Không đâu, Tần Chi Mặc là trúc mã c*̉a tớ chứ có phải người ngoài đâu. Hơn nữa, cậu xem cái tính như hũ nút c*̉a cậu ta đi, giống người sẽ thích đập chậu cướp bông lắm sao.”
“Sao lại không giống?” Tạ Dung Trác vẫn luôn im lặng đột nhiên lên tiếng, anh nhướng mắt nhìn về phía Thẩm Mật: “Có mấy cái hũ nút, chuyên đi đập chậu cướp bông nhà người ta đấy.”
Thẩm Mật nghe ra được là anh đang nói về Kha Triển. Có điều Kha Triển nọ không phải là hũ nút, đúng hơn thì là bình hoa, não phẳng lì, nửa ngày c*̃ng không thốt ra được câu nào tử tế, không hiểu sao anh ta có thể đỗ đại học được.
Nhưng lời này Thẩm Mật khó mà nói.
Trước kia vì không có tiền nạp thẻ trường nên cô đã nhận công việc mà Kha Triển giới thiệu, mang ơn người ta, bây giờ lại quay lưng nói xấu họ thì thật không phải đạo.
Thẩm Mật c*́i đầu im lặng uống nước.
Trương Chỉ Thanh nhìn cô, rồi lại nhìn Tạ Dung Trác, bĩu môi: “Ngay cả hai người c*̃ng không tin cháu sao? Thôi vậy, dù sao thì tớ c*̃ng sắp đính hôn với bạn trai rồi. Yên tâm đi, tớ không ăn cỏ gần hàng đâu.”
Thấy Đại tiểu thư mất vui, Thẩm Mật lên tiếng: “Sếp đang nói Kha Triển mà, cách đây không lâu anh ta đến định đào tớ sang bên công ty bác cả anh ta làm việc.”
Nghe vậy, Trương Chỉ Thanh tỏ vẻ ghét bỏ, nhỏ giọng cằn nhằn: “Anh ta đâu có phải là hũ nút, đó là miệng chó không phun được ngà voi thì có, không thể so với Tần Chi Mặc được.”
Tạ Dung Trác: “Đúng thật.”
Lần đầu tiên Thẩm Mật thấy Tạ Dung Trác không hề che giấu sự chán ghét với một ai đó.
Nói anh không ghen thì ai tin chứ!
Trương Chỉ Thanh cũng bị lời nói của Tạ Dung Trác làm cho chua loét, cười trộm một tiếng, dùng khuỷu tay huých Thẩm Mật: “Mật Mật tớ muốn uống trà sữa, hình như ở con phố bên cạnh có bán, chúng ta đi mua đi.”
“Được.” Thẩm Mật đứng dậy hỏi Tạ Dung Trác: “Anh muốn uống gì không?”
Tạ Dung Trác: “Không cần.”
“Vậy em đi nhé.”
“Ừm.”
Chờ hai cô gái đi xa, Tạ Dung Trác nâng ly nước chanh trước mặt lên, cúi đầu uống một ngụm.
Chua loét.
*
Từ nhỏ Trương Chỉ Thanh đã sống ở thành phố lớn, nên mọi thứ ở thị trấn nhỏ này đều khiến cô ấy cảm thấy mới mẻ. Thẩm Mật vừa đi vừa kể cho cô ấy nghe về lịch sử thị trấn cổ, tiện thể gửi cho cô ấy vài bí kíp du lịch.
Trương Chỉ Thanh mở hình ảnh lên xem, xuýt xoa: “Bình minh trên núi này đẹp quá đi mất! Kỹ thuật chụp ảnh của Tần Chi Mặc đỉnh lắm đó, ngày mai phải tìm cậu ta chụp cho tớ mới được! À, không phải cậu bảo trong nhóm là chụp được nhiều cảnh đêm lắm sao? Mau gửi tớ xem nào.”
“Vẫn chưa kịp chỉnh lại ảnh nữa, chờ chỉnh xong tớ sẽ gửi hết vào nhóm, cậu muốn xem không? Trong điện thoại tớ có mấy tấm này.” Thẩm Mật mở bộ sưu tập đưa cho Trương Chỉ Thanh xem.
Hai cô gái tay nắm tay, đi dọc về con đường phía trước.
Đang đi, bước chân c*̉a Trương Chỉ Thanh bỗng dừng lại, nhìn chòng chọc vào màn hình điện thoại: “Đây là chú út hả? Chú ấy chưa bao giờ cho bọn tớ chụp ảnh, vậy mà lại cho cậu chụp!”
Lúc này Thẩm Mật mới sực nhớ ra cô đã quên không sao lưu riêng ảnh của Tạ Dung Trác rồi.
“Ảnh thế nào?”
Trương Chỉ Thanh phóng to ảnh lên: “c*̃ng không biết là tớ nên khen kỹ thuật chụp ảnh c*̉a cậu tốt, hay là khen vẻ ngoài c*̉a chú út đẹp nữa.”
Bức ảnh này có bố cục rất tuyệt vời.
Đêm đen đặc quánh, vầng trăng lành lạnh treo trên cao, dưới chân tường thành cổ kính của thị trấn nhỏ, một người đàn ông cao gầy mặc áo khoác đen đang tạo dáng cái kéo, gương mặt tuấn tú căng cứng, khóe miệng miễn cưỡng nhếch lên, khí chất và động tác hoàn toàn đối lập.
Nhưng chính cái vẻ không kiên nhẫn và bất đắc dĩ này, càng thể hiện rõ sự quan tâm dành cho thợ chụp ảnh.
Anh nhìn vào ống kính, khuôn mặt được ánh đèn đường chiếu rõ nét, ánh sáng lướt qua mắt kính không thể che giấu sự cưng chiều ngập đầy ánh mắt anh.
Sương đêm mờ ảo, mặt đường ẩm ướt phản chiếu ánh đèn, vạt áo bị gió thổi bay, bầu không khí đậm chất điện ảnh.
Trương Chỉ Thanh la lên: “Đỉnh của chóp nha! Bậc thầy Thẩm cậu có thể chụp cho tớ một tấm được không?”
Thẩm Mật: “Máy ảnh trong túi xách rồi.” Cô lấy điện thoại ra.
Trương Chỉ Thanh vẫn còn đang chiêm ngưỡng bức ảnh tuyệt đẹp đó, Tạ Dung Trác dưới ống kính của Thẩm Mật như hoàn toàn biến thành một người khác.
Vẫn là con người đó, vẫn là khuôn mặt kia, nhưng cảm giác có gì đó không giống như trước.
Lẽ nào đây là tình yêu khiến con người thay đổi diện mạo?
Trương Chỉ Thanh bị chính cái suy nghĩ sến súa của mình làm cho quê đến run cả người.
Đến tiệm trà sữa.
“Mật Mật, cô đến rồi sao.” Chị gái ở tiệm trà sữa dường như rất thân quen với Thẩm Mật, “Muốn uống gì nào? Tôi làm cho cô.”
“Hai cố trà sữa trân châu, ba phần đường, cỡ lớn, uống nóng, gói mang đi.”
Thẩm Mật đứng trước quầy bar, quét mã thanh toán, rồi ngồi xuống một bên.
Trương Chỉ Thanh c*̃ng ngồi cạnh: “Cậu quen mọi người ở đây cả sao? Nhà cậu không phải ở thị trấn bên cạnh à?”
Thẩm Mật: “Thưa Đại tiểu thư, đây là tiệm trà sữa mà chúng ta đã c*̀ng mở đó ạ.”
Trương Chỉ Thanh: “…”
Thẩm Mật: “Cậu đúng là giỏi thật đấy, đầu tư nhiều tiền như vậy, thế mà ngay cả tên cửa hàng nhà mình mở cũng không biết. Đôi khi tớ thật sự ghen tị với cậu, chẳng cần phải lo nghĩ gì, cũng không cần phải âu sầu về cuộc sống.”
“Tớ thì hâm mộ cậu đó.” Trương Chỉ Thanh nói, “Chú út tớ cưng chiều cậu như vậy, tương lai cậu c*̃ng sẽ không cần phải âu lo về cuộc sống nữa đâu.”
Câu này Thẩm Mật thích nghe.
“Ầy, phiền quá đi mất.” Trương Chỉ Thanh chống cằm, buồn rầu nói: “Tớ và bạn trai đã gần một năm rồi chưa gặp nhau, rõ ràng là yêu từ cấp ba, mà trông có khác gì yêu qua mạng không cơ chứ.”
Yêu qua mạng không phải c*̃ng ngọt ngào lắm sao?
Thẩm Mật không dám nói thế, bèn an ủi cô ấy: “Du học là thế đó.”
Trương Chỉ Thanh bất mãn nói: “Tần Chi Mặc đâu có giống thế? Cậu ấy cũng du học ở nước ngoài mà, tại sao cậu ấy luôn có thể dành thời gian tụ họp với chúng ta? Tớ thấy chẳng qua là trong lòng anh ấy không có tớ thôi! Hừ, tình cảm nhạt nhẽo rồi, bên ngoài có tiểu yêu tinh rồi.”
Thẩm Mật cười cười: “Cậu cũng chỉ nói mồm thôi.”
Trà sữa đã được đóng gói.
Thẩm Mật đưa cho Trương Chỉ Thanh một cốc: “Buổi chiều tớ còn có việc, ăn cơm xong là phải đi huyện, không tiễn cậu được.”
Trương Chỉ Thanh: “Không sao đâu cậu cứ làm việc đi, tcm đến ngay thôi.”
Đến dưới lầu quán ăn nhỏ, Trương Chỉ Thanh không có ý định đi tiếp, đứng ở ngã tư nhìn đông ngó tây.
Thẩm Mật chỉ lên lầu: “Cậu không lên sao?”
Trương Chỉ Thanh: “Tớ không đi làm kỳ đà cản mũi hai người đâu.”
“Vậy tớ đứng đây chờ c*̀ng cậu.”
Thẩm Mật nhìn thoáng qua cửa sổ trên lầu: “Lần này cậu đến đây, là vì bị vị trên lầu gọi tới, đúng không?”
Trương Chỉ Thanh gật đầu: “Đúng vậy! Chẳng hiểu kiểu gì, đột nhiên gọi tớ đến kế thừa khu nghỉ dưỡng c*̉a chú ấy. Suỵt, nói nhỏ thôi đừng để người ta nghe thấy.”
Cách cả một con đường, Thẩm Mật không lo sẽ bị Tạ Dung Trác nghe được, cô hỏi: “Cậu còn nhớ lần trước ở bệnh viện, Tạ Dung Trác đã nói với ông nội cậu ánh trăng sáng kia c*̉a anh ấy là người như thế nào không?”
Trương Chỉ Thanh: “Ôi Mật Mật à, cậu đừng có rối rắm về chuyện này nữa. Dù sao thì bây giờ chú ấy chắc chắn có thiện cảm với cậu, thế là được rồi mà. Hơn nữa dù cho chú ấy có một ánh trăng sáng không thể buông bỏ đi nữa, thì cậu có thể làm gì chứ? Ai mà chẳng trải qua mối tình đầu, lẽ nào cậu lại vì chuyện này mà từ bỏ tiến xa hơn với chú ấy sao?”
Thẩm Mật cong môi: “Vậy là thật sự có rồi.”
Trương Chỉ Thanh không đành lòng qua loa cho có với cô: “Lúc ông nội tớ nói, chú út không phủ nhận, quả thật là có…”
Cô ấy quan sát biểu cảm của Thẩm Mật: “Hơn nữa hình như còn thích lắm đó. Nên tớ chẳng tài nào hiểu được những hành động đó, chú ấy hát chúc mừng sinh nhật vào cái đêm sinh nhật cậu, rồi lại gọi nhầm điện thoại cho cậu, hôn cậu.”
Thẩm Mật mím môi.
Trương Chỉ Thanh vội nói: “Chú út tớ không phải đồ tồi đâu, chắc chắn là không phải, tớ lấy thêm hai centimet số đo vòng eo c*̉a tớ ra thề!”
Thẩm Mật đưa một ngón tay, chọc chọc vào vòng eo nhỏ của cô ấy: “Cậu thề độc thật đó.”
Trương Chỉ Thanh bị ngứa nên né sang bên cạnh: “… Sao cậu còn có tâm trạng để đùa giỡn thế.”
“Vì tớ chính là ánh trăng sáng đó c*̉a anh ấy á.”
Thẩm Mật bình tĩnh nói ra câu khiến Trương Chỉ Thanh sững sờ đến mức nói năng lộn xộn.
Chừng ba giây sau.
“Có, có ý gì đấy? Sao, sao có thể!” Vẻ mặt Trương Chỉ Thanh đầy sự khó tin: “Cậu có bằng chứng không? Hoặc là, cậu đã hỏi chú chưa?”
“Người đến đón cháu vẫn chưa tới sao?”
Tạ Dung Trác từ quán ăn nhỏ đi ra, trên tay đang cầm túi xách của Thẩm Mật.
Trương Chỉ Thanh im lặng, kéo kéo tay áo Thẩm Mật ý bảo cô giữ bí mật giúp mình.
Thẩm Mật gật đầu, tỏ vẻ sẽ không bán đứng cô ấy đâu.
Tạ Dung Trác đi đến, duỗi tay cầm lấy cốc trà sữa trên tay Thẩm Mật: “Dây giày lỏng rồi, tự buộc hay để tôi buộc giúp em?”
Thẩm Mật sửng sốt, ngồi xổm xuống: “… Em tự buộc.”
Một tay Tạ Dung Trác đang cầm túi xách cho Thẩm Mật, tay kia thì thay cô cầm trà sữa.
Trương Chỉ Thanh nhìn thấy mà trợn mắt há mồm.
Đây còn là chú út c*̉a cô ấy cái người mà luôn thờ ơ với bất kỳ ai, bất kỳ chuyện gì đấy sao? Tạ Dung Trác bị nhập hồn rồi nhỉ!
“Xe đến rồi, còn không đi!”
Âm thanh c*̉a Tạ Dung Trác vẫn lạnh lùng như thường.
Được rồi, không phải là bị nhập hồn, chẳng qua chỉ dịu dàng với mỗi Thẩm Mật mà thôi!
Trương Chỉ Thanh đưa mắt nhìn chiếc xe hơi màu đen đậu bên kia: “Đi đây đi đây, Mật Mật ơi tớ đi trước nhé, ngày mai gặp!”
Thẩm Mật đứng dậy, gật đầu với chàng trai trẻ tuổi bên trong xe, rồi vẫy tay với Trương Chỉ Thanh: “Mai gặp nhé.”
Nhìn chiếc xe rời đi, Thẩm Mật xoay người, Tạ Dung Trác đưa cốc trà sữa đến, cô nhận lấy, cầm vào nơi mà anh đã cầm trước đó, dường như nơi ấy vẫn còn lưu lại độ ấm ngón tay anh.
Tạ Dung Trác tiếp tục giúp cô xách túi.
Trong túi có máy ảnh, khá nặng, Thẩm Mật không từ chối thiện ý của anh.
Nhưng túi xách c*̉a phụ nữ c*̃ng như xe c*̉a đàn ông vậy, không phải ai c*̃ng có thể xách được, điều này chứng tỏ tiềm thức cô không coi Tạ Dung Trác là người ngoài.
Về mặt tình cảm, Thẩm Mật là một người khá vô tư, cô đặt tất cả tâm trí cho việc học và cho công việc, nhưng dạo gần đây, cô bắt đầu nhận ra những chi tiết nhỏ nhặt mà trước đây cô luôn bỏ qua.
Ví như, khi Tạ Dung Trác qua đường sẽ đặc biệt đi bên cạnh cô, giúp cô chặn những chiếc xe điện phóng nhanh vượt ẩu.
Lại ví như, mỗi sáng sớm khi đến nhà Tạ Dung Trác đón anh, anh đều đã tắm xong cả rồi, vậy nên trên người luôn thơm tho.
Khi cô lái xe, Tạ Dung Trác sẽ ngồi ở ghế phụ, chưa bao giờ ngồi ở hàng ghế sau xem cô như tài xế.
Cô thích ăn gì, khi đến nhà hàng Tạ Dung Trác sẽ gọi món đó nhiều thêm một phần.
Và cả rất nhiều chi tiết khác nữa.
Câu hỏi vừa rồi c*̉a Trương Chỉ Thanh, có bằng chứng gì chứng minh người Tạ Dung Trác thích chính là cô, trong lòng Thẩm Mật lập tức có câu trả lời.
Cái gọi là say rượu làm loạn, c*̃ng chỉ là dùng rượu để làm cái cớ cho những chuyện mà bình thường không dám làm mà thôi, Tạ Dung Trác đã gọi tên cô khi hôn cô, đấy chính là bằng chứng tốt nhất.
Khi Tạ Dung Trác nói bốn năm trước là anh là người đưa cô đến căn hộ, Thẩm Mật đã đoán được, hẳn là anh đã có hứng thú với cô từ lâu rồi.
Cộng thêm bốn năm ròng rã bầu bạn, điều động công tác, chia sẻ các mối quan hệ, tận tay hướng dẫn cô làm dự án… Rất nhiều chi tiết đều chứng minh Tạ Dung Trác đang thăm dò thái độ của cô.
Bề ngoài nhìn thì như bị động, trên thực tế, anh đang chậm rãi đến gần, dung nhập vào cuộc sống c*̉a cô.
Mượn lần này để nói, anh bỏ lại một đống công việc để đến tìm cô, còn lừa cô là đến giúp Trương Chỉ Thanh bàn dự án.
Thẩm Mật còn không biết tính cách c*̉a Trương Chỉ Thanh như thế nào sao, nào có chuyện cô ấy đột nhiên muốn gầy dựng sự nghiệp mà không nói cho bọn cô chứ, ràng là bị kéo đến đỡ đòn tạm thời.
Trước kia Thẩm Mật vẫn luôn nghĩ rằng Tạ Dung Trác là một người kiềm chế và lý trí, nhưng kể từ khi nhìn thấy sức sống tràn trề thông qua bức tường kính trong phòng tắm, cô mới hiểu rằng, dù tính cách Tạ Dung Trác có lạnh lùng đến đâu, cũng chẳng thể kiểm soát được phản ứng của cơ thể.
Tương tự đó, c*̃ng chẳng thể kiểm soát được con tim.
Thẩm Mật không thích kiểu theo đuổi áp sát từng bước, người ngoài nhìn vào có thể sẽ thấy ngọt ngào và đẹp đôi đấy, nhưng cô thật sự không có tâm trí để yêu đương, ngay cả việc mưu sinh còn là vấn đề, cô lấy đâu ra năng lượng để đối phó hay lo lắng cho một người khác.
Môi trường sống từ nhỏ đã khiến cô sớm nhìn rõ hiện thực, cô không tin chuyện sẽ có miếng bánh từ trên trời sẽ rơi xuống, cũng chẳng tin dưới đất sẽ có hoàng tử bạch mã chui lên, dù điều kiện c*̉a đối phương có tốt đến mấy cô cũng sẽ không cân nhắc.
Vậy nên, Tạ Dung Trác kiềm chế là rất sáng suốt.
Và giờ đây bị cô phát hiện ra, c*̃ng là thời điểm tốt nhất.
Cô đã có nhà, có sản nghiệp c*̉a riêng mình, c*̃ng đã có năng lượng để quan tâm đến chuyện tình cảm.
Thẩm Mật dám chắc Tạ Dung Trác cố ý, nếu anh thực sự muốn che giấu một chuyện, thì chẳng một ai có thể phát hiện ra ý nghĩ thật sự trong lòng anh cả.
Bị cô phát hiện ra, chứng minh rằng anh đã cố ý để lộ sơ hở.
Bắt đầu từ cái ngày anh mượn men say hôn cô, mà cô thì lại không trốn tránh, cũng chẳng thẳng thừng từ chối anh, thì cái lưới mà Tạ Dung Trác giăng ra cho cô đã được thu lại.
Nhưng dẫu có bị anh gài bẫy đi chăng nữa, c*̃ng là dưới tình huống cô cam tâm tình nguyện. Nếu đổi sang những người khác Thẩm Mật sẽ cảm thấy phản cảm, nhưng Tạ Dung Trác gài bẫy cô, cô lại thích thú.
Thanh xuân c*̉a đàn ông c*̃ng là thanh xuân vậy, năm nay Tạ Dung Trác c*̃ng đã hai mươi bảy tuổi, c*̃ng bên cô ròng rã bốn năm trời.
Anh sẵn lòng dùng bốn năm huy hoàng nhất trong đời mình để âm thầm bầu bạn với cô, tình cảm này há còn cần phải nghi ngờ gì nữa sao.
Không biết tự lúc nào, hai người đã đi đến tháp đồng hồ là địa điểm hẹn hò nổi tiếng của thị trấn cổ.
Thẩm Mật nói: “Thị trấn cổ Ung Thái có một truyền thuyết, một ngàn năm trước có một nàng tiên rơi xuống tháp đồng hồ, được một thư sinh đi ngang qua cứu, hai người nên duyên vợ chồng, ân ái đến bạc đầu, đời sau có rất nhiều cặp đôi có tình ý tỏ tình trước tháp đồng hồ, tình cảm của họ có thể thủy chung trọn đời.”
Đoạn, cô dừng bước nhìn lên tháp đồng hồ.
Có cơn gió lướt qua, thổi bay tóc đuôi ngựa c*̉a cô tán loạn, nắng gắt mạ lên gương mặt trắng nõn c*̉a cô, khiến hai má cô ửng hồng như treo hai chiếc đèn lồng, thật khó để nhìn ra là cô đang thẹn thùng, hay đang bị nắng gắt rọi đến đỏ nữa.
Cô nhìn tháp đồng hồ, Tạ Dung Trác nhìn cô.
Bỗng dưng cô quay đầu lại, gọi tên anh.
“Tạ Dung Trác.”
Tạ Dung Trác giương mắt, đôi ngươi trong trẻo sáng ngời: “Ừm?”
Trước tháp đồng hồ có một chiếc chuông lớn được xây sau này, sừng sững giữa trung tâm quảng trường, kim giây tích tắc nhảy.
Thẩm Mật: “Bây giờ là 13 giờ 13 phút 18 giây giờ Bắc Kinh.”
Tạ Dung Trác: “Ừm. Em muốn hỏi tôi điều gì vào lúc 13 giờ 14 phút?”
Sự ăn ý hiếm có ấy khiến trái tim Thẩm Mật rung động không thôi.
Cô nhìn anh mỉm cười: “Vậy em hỏi nhé.”
Tạ Dung Trác nheo mày: “Được.”
Thẩm Mật: “Anh thích em đúng không?”
Tạ Dung Trác: “Anh nghĩ rằng, anh đã thể hiện rất rõ ràng rồi.”
Thẩm Mật: “Nhưng em muốn nghe chính miệng anh thừa nhận cơ.”
Tạ Dung Trác nói: “Đúng.”
Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn cô chăm chú, trong đôi ngươi ấy như có thứ gì đó đầy ắp đến nỗi như thể sắp tràn ra ngoài, như thể ngoài cô ra, đã không có thể cất chứa bất cứ ai khác.
“Anh thích em, từ lâu lắm rồi.”
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Story
Chương 35: “Anh thích em đúng không?”
10.0/10 từ 22 lượt.
