Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 34: Tạ Dung Trác vừa dỗ là chân cô đã nhũn nhão cả ra
Hai mươi phút sau, Tạ Dung Trác bước ra với mái tóc ướt đẫm, bộ đồ ngủ cotton đen đơn giản được vóc dáng anh tôn lên trông đặc biệt cuốn hút.
Anh bước ra khỏi phòng ngủ, rồi đi thẳng đến bên sô pha trong phòng khách, c*́i người xuống.
Giọt nước đọng trên chóp mũi anh rơi xuống má Thẩm Mật, lông mi cô khẽ rung, không thể không mở mắt ra, khuôn mặt Tạ Dung Trác phóng đại trước mắt cô.
Đuôi mắt anh hơi nhếch lên, đôi ngươi đen sâu hoắm, đầy sức mê hoặc, ánh mắt Thẩm Mật lướt qua sống mũi cao của anh, rồi dừng lại nơi đôi môi.
Đôi môi của Tạ Dung Chước có độ dày vừa phải, đường nét đầy đặn, môi trên mọng thịt, thuộc kiểu môi gợi cảm khiến người ta chỉ nhìn một cái đã không khỏi mơ màng.
Mà cô đã từng chạm qua hai phiến môi mỏng ấy rồi.
Môi Tạ Dung Trác rất thơm, c*̃ng rất mềm.
Chẳng hiểu cớ làm sao mà ấn tượng đầu tiên trong đầu Thẩm Mật lại hiện lên chữ ‘thơm’ này, chỉ là cô cảm thấy khắp người Tạ Dung Trác đều thơm.
Vài giây đối diện ngắn ngủi.
“Lên giường ngủ đi.” Tạ Dung Trác nói.
Cả ngày hôm nay Thẩm Mật đã mệt mỏi rồi, vốn rất buồn ngủ, nhưng lại bị vóc dáng của Tạ Dung Trác làm cho kinh ngạc… không đúng, phải dùng từ bị làm cho kinh ngạc để hình dung mới đúng.
Cô bị làm cho kinh ngạc đến mức cơn buồn ngủ c*̃ng bay biến, nằm xuống là vì vờ ngủ để xóa bỏ nghi ngờ rình mò anh tắm.
Càng chột dạ càng thích che đậy sự thật.
Sợ bị Tạ Dung Trác phát hiện ra ý đồ bất chính của mình, Thẩm Mật tránh né ánh mắt của anh: “Không sao đâu, anh lớn quá, chỗ này không ngủ vừa đâu.”
Vô tình nói lời thật lòng.
Tạ Dung Trác sửng sốt, cong ngón tay búng lên trán cô một cái.
“Quay đầu sang đây.”
Thẩm Mật ngoan ngoãn quay mặt sang nhìn anh: “Sao nào.”
Tạ Dung Trác: “Tôi lớn chỗ nào?”
Thẩm Mật: “Chỗ nào c*̃ng lớn.”
Nói rồi đột nhiên nhớ ra gì đó, mới giật mình: “Em không thấy!”
Tốc độ nói c*̉a cô nhanh như cắt, độ tin cậy lập tức giảm xuống mức 0.
Hai tay Thẩm Mật siết chặt chăn bông, khẽ mấp máy môi, còn muốn biện minh vài câu, Tạ Dung Trác nhướng mày, “Ồ” một tiếng, từ từ đứng thẳng người dậy.
Thẩm Mật: “….”
Ý c*̉a anh là gì???
Tạ Dung Trác mặc một chiếc áo cổ tròn mỏng, màu đen càng làm nổi bật làn da trắng lạnh của anh, ngọn đèn rọi xuống, có thể thấy giọt nước còn vương nơi hõm xương quai xanh chưa kịp lau khô, phối cùng gương mặt yêu nghiệt ấy, toát ra một sức hút khó tả.
“Không thấy thì em căng thẳng cái gì?”
Anh cụp mắt xuống, như thể đang chờ cô nói ra một hai ba điều gì đó, nếu câu trả lời có gì đáng ngờ thì anh sẽ bắt cô chịu trách nhiệm.
Thật ra Thẩm Mật không sợ chịu trách nhiệm với anh, chỉ là cô không muốn bị Tạ Dung Trác phát hiện ra bộ mặt không thuần khiết c*̉a mình thôi.
“Có đâu chứ? Em không căng thẳng mà.”
Cô vô tội chớp chớp mắt: “Em rất thoải mái mà, vừa nãy em còn ngủ gật nữa.”
“Mười phút đã ngủ gật rồi sao?”
“Bình thường chỉ mấy giây là em đã ngủ rồi.”
Tạ Dung Trác cười khẽ thành tiềng: “Ồ.”
“Được rồi.” Thẩm Mật từ bỏ việc dối gạt, tự thú: “Xem chút chút.”
Tạ Dung Trác: “Chút nào?”
Thẩm Mật: “… Tạ Dung Trác anh phiền muốn chết!”
Vì đang nằm, giọng cô khẽ khàng lười biếng, pha chút giọng mũi đáng yêu.
Tạ Dung Trác bị dáng vẻ thẹn quá hóa giận c*̉a cô chọc cho phì cười, xốc chăn lên túm lấy cổ tay cô, kéo cô đứng lên khỏi ghế sô pha.
“Nghe lời, lên giường ngủ đi.”
Thẩm Mật chịu không nổi nhất là ngữ điệu này c*̉a anh, Tạ Dung Trác vừa dỗ dành là chân cô đã nhũn nhão cả ra.
Cô ngồi xuống, đưa tay lau giọt nước trên má: “Thôi được.”
Khép hai đầu gối lại, đặt chân xuống đất đi dép, vơ hai ba cái đã cuộn chăn bông nhỏ lại ôm vào lòng.
“Chiếc chăn lớn trong phòng ngủ cho anh đó, em cái này thôi.”
“Cơ thể tôi chẳng lớn đến lố lăng như vậy đâu.”
Tạ Dung Trác nắm lấy tay áo cô kéo cô lại, giật lấy chiếc chăn bông trong lòng cô ném xuống ghế sô pha: “Đủ dùng rồi.”
Thân thể anh vốn lớn đến lố lăng vậy mà, cô đã tận mắt nhìn thấy, còn giả được sao?
“Được.” Thẩm Mật không dám thảo luận nghiên cứu vấn đề này c*̀ng anh.
Cằm chợt lạnh đi, Tạ Dung Trác nâng mặt cô lên, nheo mắt ghé lại gần, nhìn cô chăm chú vài giây.
“Em đỏ mặt cái gì?”
Thẩm Mật không thừa nhận: “Nóng đó, chất lượng chăn bông tốt, chắc là bông Tân Cương thật đấy.”
Cô cụp mắt xuống, tránh giao tiếp bằng mắt với anh.
“Buồn ngủ quá đi.”
Tạ Dung Trác buông cô ra, chỉ vào ngọn đèn tường trong phòng khách: “Em sợ tối, để ngọn đèn này lại.”
Thẩm Mật: “Vậy anh có bị mất ngủ không? Tắt đi c*̃ng không sao hết.”
Tạ Dung Trác: “Ngủ một đêm là quen thôi.”
Thẩm Mật không còn khách sáo với anh nữa, chỉ tắt đèn lớn trong phòng khách.
Phòng khách và phòng ngủ chỉ cách nhau một tấm bình phong, tấm bình phong rỗng không thể chắn được ánh sáng yếu ớt bên ngoài, cũng không giấu được bóng người cao lớn trên ghế sô pha.
Nghĩ đến bắp tay săn chắc, vòng eo thon gọn của Tạ Dung Trác, Thẩm Mật không khỏi đỏ bừng cả mặt.
Người đàn ông này lớn lên kiểu gì vậy, mọi bộ phận trên cơ thể anh chỗ nào cũng hoàn hảo chạm đúng vào gu thẩm mỹ của cô.
Đèn tường tỏa ra ánh sáng yếu ớt, khi Thẩm Mật nhìn Tạ Dung Trác, cô có thể cảm nhận được Tạ Dung Trác cũng đang nhìn mình.
Cô hít một hơi, đặt mình vào một tư thế duyên dáng.
Nằm hơn nửa tiếng, khi rốt cuộc cô đã không thể chống đỡ được mí mắt nữa, bên ngoài vang lên một giọng nam trầm ấm: “Ngủ ngon.”
Thẩm Mật díu hai mắt lại, kéo chăn cao lên, che đi nửa khuôn mặt đang cười trộm.
“Ngủ ngon.”
*
Sáng hôm sau, Thẩm Mật nhận được điện thoại, nói rằng vấn đề bên phía công trường đã được giải quyết, có chú Trung ở đó trấn giữ nên không ai dám gây rối nữa. Có điều vẫn chưa thuyết phục được Lý Hữu Tài, Thẩm Mật cần ở lại thêm một ngày, để giải quyết triệt để vấn đề.
Trong phòng khách, điện thoại Tạ Dung Trác không ngừng reo, đang dùng laptop c*̉a cô kiểm tra và nhận email.
Thẩm Mật nghi ngờ anh nhất thời chạy đến, công việc trong tay còn chưa làm xong, chỉ là đổi chỗ làm việc thôi.
Tuy nhiên khi Tạ Dung Trác ở trong văn phòng sẽ lạnh lùng hơn, khí chất cũng mạnh mẽ hơn. Có lẽ phong cách trang trí của homestay mang nét giản dị và ấm áp, nên cảm giác anh mang lại cũng dịu dàng hơn phần nào.
Hôm nay anh mặc một chiếc áo len cashmere đen mỏng, bên dưới là quần dài đen thoải mái, đi đôi dép bông trắng, giản dị như ở nhà vậy.
Ngồi bên bàn cạnh bậu cửa sổ, đôi chân dài gập lại dưới chiếc bàn nhỏ, dáng ngồi vô cùng tùy ý, ánh nắng từ ngoài cửa sổ rọi vào người anh, lười biếng lại lạnh lùng, đẹp trai như một vị hoàng tử ma cà rồng sống trong lâu đài cổ lần đầu nhìn thấy ánh nắng.
Thẩm Mật nhìn đến thất thần.
Điện thoại reo lên, cô cuống quít dời mắt, đứng dậy tìm điện thoại.
“Trên tay em.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Âm thanh c*̉a Tạ Dung Trác vang lên từ phía cửa sổ.
Thẩm Mật: “…”
Là chú Trung gọi đến: “Mật Mật, bây giờ con có rảnh đến công trường một chuyến không? Vốn dĩ c*̃ng không muốn làm phiền đến con, chủ yếu là Lý Hữu Tài cũng là nạn nhân, mọi người đều cùng làng c*̀ng xóm cả, chú không nỡ thấy nó thế này. Con qua đây, hai bên đương sự gặp mặt trực tiếp giải quyết chuyện này trong hòa bình, mọi người đừng để vướng bận trong lòng, con thấy sao?”
Thẩm Mật cầm áo khoác lên, xách túi: “Được, con lập tức qua ngay ạ.”
Khi đi ngang qua bên người Tạ Dung Trác, anh ngẩng đầu: “Có cần tôi đi cùng em không?”
“Không cần, dự án khu nghỉ dưỡng phải ký hợp đồng trong hôm nay, anh cứ bận việc của anh đi.” Thẩm Mật khoác áo khoác vào, chỉ ra ngoài cửa sổ: “Công trường ở ngay cây cầu trước mặt đó thôi, chú Trung và trưởng thôn đều ở đó nên không sao đâu, em đi một lát, về sẽ mang đồ ăn ngon cho anh!”
Cửa phòng đóng lại, cô gái biến mất như một cơn gió trên hành lang.
Tạ Dung Trác thu hồi tầm mắt, c*́i đầu khẽ cười thành tiếng.
Cô bé đã được giải phóng bản tính rồi.
*
Thời tiết hôm nay rất đẹp, ngoài trời ấm áp.
Thẩm Mật chỉ mặc một chiếc áo len màu xám trắng, phối với quần jeans rách, đi đôi giày thể thao trắng do Tạ Dung Trác mua cho, khác hoàn toàn với phong cách ‘nữ minh tinh’ tay xách túi bạch kim, chân mang giày cao gót Hermès hôm qua.
Hôm qua cô đến để dọa người, khí chất phải slay ác vào, còn mục đích ngày hôm nay là để đánh vào tình cảm, đương nhiên phải càng mộc mạc càng tốt.
Cô buộc tóc đuôi ngựa cao, trang điểm rất nhẹ nhàng, trắng trẻo non nớt, tay chân mảnh mai, trông như một sinh viên đại học, lại còn là kiểu sinh viên chỉ vừa mới vào năm nhất.
Đến công trường, chú Trung vẫy tay chào đó Thẩm Mật: “Mật Mật đến đây nào, con nói chuyện với nó đi.”
Theo sau ông ấy ngoài mấy thanh niên còn có một người đàn ông trung niên, thân hình hơi mập mạp, tóc bết lại như mấy ngày chưa gội, bọng mắt to đến mức như sắp rơi ra.
Chắc hẳn là Lý Hữu Tài bị lừa kia rồi.
Lý Hữu Tài quan sát cô một chập, tỏ vẻ như bị sỉ nhục: “Cử một con nhóc đến để đuổi tao đi, còn không phải là kiếm chuyện sao? Gọi ông chủ của các cô đến đây!”
Chú Trung: “Mày gầm gừ con bé cái gì hả? Giữ cái tính chó c*̉a mày lại, không là chẳng ai giúp được đâu!”
Lý Hữu Tài nén giận, ngồi xổm xuống một bên, không nói gì nữa.
Thẩm Mật c*̃ng ngồi xổm xuống theo, c*̀ng hàng với ông ta: “Tôi là một trong những người chủ c*̉a homestay, tên là Thẩm Mật, có chuyện gì chú cứ nói thẳng với tôi là được.”
Lht nghiêng đầu, biểu cảm nửa tin nửa ngờ: “Cô là chủ thật à?”
Ngồi xổm phát mệt, Thẩm Mật không nói chuyện không đâu nữa, đi thẳng vào chủ đề: “Đại ca Lý này, , chúng ta đều là người bị hại, đạo lý trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi chắc chú c*̃ng biết, hai chúng ta đấu đá nhau đến cùng rồi đều thua cả, vậy ai sẽ là người hưởng lợi đây? Là Mạc Nguyên Triết.”
Nhắc đến người họ Mạc đó, lht kích động: “Thằng chó vô đạo đức đó!”
Thẩm Mật: “Vậy nên là, chúng ta cần hợp tác với nhau, để cho tên đó bồi thường tổn thất, chứ không phải nội chiến. Hai chúng ta mới là c*̀ng một phe.”
Ông ta run tay làm dấu số tám: “Tám trăm ngàn tiền đặt cọc đó cô em, tám trăm ngàn! Cô có biết tám trăm ngàn đó đối với tôi quan trọng đến mức nào không đó là tiền xoay vòng mấy tháng của nhà máy tôi! Nhà máy của chúng tôi… cứ thế bị tên họ Mạc đó làm cho chết dần chết mòn!”
“Hiểu mà hiểu mà.” Thẩm Mật vỗ vai ông ta: “Hiểu cả.”
Được cô an ủi như vậy, Lý Hữu Tài càng khóc tợn hơn, thù hằn nói: “Cứ nghĩ mấy năm nay du lịch thị trấn mình phát triển du lịch, mở homestay kiếm chút tiền nuôi nhà máy cũ của ông nội, ai ngờ lại bị thằng họ Mạc đó lừa đến đường cùng! Cô nói xem, tôi có thể tha cho nó, có thể để các cô yên ổn thi công được sao chứ!”
Thẩm Mật lấy khăn giấy từ trong túi xách ra, mở ra đưa cho ông ta: “Chú lau nước mắt đi. Đúng, tôi rất hiểu tâm trạng c*̉a chú, nhà máy c*̉a người thân tôi c*̃ng từng đóng cửa.”
Lý Hữu Tài quay người xì mũi, vứt giấy vào thùng rác, rồi lại ngồi xổm: “Cô em còn nhà ai thế?”
Chú Trung: “Nhà ông chủ Thẩm đội bảy đó.”
Lht sửng sốt mấy giờ, rồi cho Thẩm Mật một cái ánh mắt đồng tình: “Nhà cô còn thảm hơn cả tôi.”
“Đúng không?” Thẩm Mật gật đầu: “Làm gì có cái hố sâu nào mà không lội qua được, nhà tôi đóng cửa hơn hai mươi năm nay, không phải tôi c*̃ng đã vực dậy được, lên làm chủ rồi đó sao? Đừng nản chí.”
Lht nhận lời an ủi c*̉a cô: “Là thế nào.”
Thẩm Mật: “Đúng rồi đó.”
Lý Hữu Tài suy nghĩ: “Nhưng, nhưng nhà máy của tôi đóng cửa rồi, tiền lương công nhân còn đang phải khất, họ sẽ đến tìm tôi gây chuyện, tôi tìm không thấy thằng họ Mạc, chỉ có thể đến đây canh chừng thôi.” Nói xong ông ta tiếp tục khóc: “Tôi cũng không muốn ảnh hưởng đến việc kinh doanh của các cô đâu em gái, nhưng tôi không còn cách nào, không còn cách nào nữa mà!”
Thẩm Mật im lặng vài giây, đột nhiên thay đổi chủ ý: “Tôi có địa chỉ nhà mnt, vậy đi, tôi tìm anh ta nói chuyện giúp chú. Tôi đi gọi một cuộc điện thoại đã, chú chờ tôi nhé.”
Dựa theo kế hoạch ban đầu, Thẩm Mật chỉ cần trấn an mọi người, miễn là họ không gây rối nữa là được, không có ý định đòi giúp công lý.
Nhưng khi cô nghe Lý Hữu Tài nói rằng muốn duy trì nhà máy của ông nội ông ta, đột nhiên cô chẳng thể khoanh tay đứng nhìn nữa.
Bản thân vốn là ốc chẳng gồng nổi mình ốc, vậy mà còn nghĩ đến việc giúp người khác, chắc cô thừa hưởng gen ngốc nghếch từ ba mình đây mà.
Thẩm Mật gọi điện thoại cho Triệu Bách Lạp nói sơ lược về tình trạng bên này.
Rồi lại nói ra ý định c*̉a cô: “Khoảng hai mươi mấy công nhân, trong tám trăm ngàn tiền đặt cọc đó có một phần là do họ góp lại, phần lớn là người già, có người còn góp cả tiền dưỡng lão c*̉a mình vào, đại đa số bọn họ đều đã lớn tuổi không hiểu về luật pháp, tìm không thấy Mạc Nguyên Triết thì sẽ đến homestay gây rối với chúng ta, nếu không giải quyết ổn thỏa được chuyện này, sẽ là một tai họa ngầm rất lớn.”
Triệu Bách Lạp: “Hiểu rồi, vậy cứ đi tìm tên họ Mạc kia nói chuyện thử xem, nếu thái độ hắn ta cứng rắn, cần giúp công nhân kiện thì tiền đó tôi sẽ chịu. Ngày kia cô về đúng không? Lúc đó tôi sẽ tìm người đến thay cô.”
Việc này là do Thẩm Mật chủ động đề nghị giúp: “Tôi cũng sẽ chịu một phần, nhưng phải khấu trừ vào cổ tức cuối năm của tôi đó”
Triệu Bách Lạp: “Được, dù sao thì trước tiên cứ chốt như vậy đi đã, c*̃ng không nhất thiết phải kiện, có gì cứ xem xét tình hình rồi nói sau.”
Thẩm Mật: “Được.”
*
Khi trở về, Thẩm Mật mang cho Tạ Dung Trác một ly trà sữa signature của quán trà sữa mà cô góp vốn.
Tạ Dung Trác có tập thể hình, bình thường sẽ không hay uống đồ uống khác, nhưng cũng cảm thấy vị khá ngon.
“Việc kinh doanh thế nào?” Anh hỏi.
Thẩm Mật đang cầm lý trà sữa trân châu hút ‘rột rột rột’ vào mồm, miệng ứ á không rõ chữ: “Ổn lắm ạ, cuối tuần còn không kịp làm nữa.”
Tạ Dung Trác: “Chuyện ở homestay định xử lý như thế nào?”
Thẩm Mật nuốt gì đó xuống, nói: “Người cầm đầu gây rối đã được trấn an rồi, bây giờ chủ yếu là liên quan đến nhiều công nhân hơn, ý của A Lạp là muốn giải quyết bằng pháp luật. Nhưng trước đó, em phải đi tìm tên họ Mạc đó để đối phó đã.”
Tạ Dung Trác: “Muốn tôi đi c*̀ng em chứ?”
Thẩm Mật đương nhiên là muốn rồi, nhưng cô lại do dự.
Ẩn bên dưới vẻ ngoài ôn hòa nho nhã của Tạ Dung Trác chính là sự mạnh mẽ, cái lần say rượu vô tình bộc lộ ra chính là tính cách thật c*̉a anh. Anh dường như vẫn luôn dẫn dắt cô, từng bước kéo cô vào chiếc bẫy rập đầy dịu dàng của mình.
Thế nhưng Thẩm Mật lại rất thích cảm giác được cưng chiều này, trong vô thức đã càng ngày càng không thể rời xa anh rồi.
Nhưng cô cảm thấy cứ như vậy thì sẽ phiền anh không ổn lắm.
Đang định từ chối, lại nhớ đến câu nói ‘dù trong công việc em đóng vai trò gì, nhưng trong cuộc sống em vẫn có thể trở thành một cô gái bốc đồng’ c*̉a Tạ Dung Trác.
Cô không cần phải cố ý che giấu nữa, nói ra mong muốn tự đý lòng: “Muốn ạ.”
Dường như Tạ Dung Trác rất bất ngờ, nhếch mi, nâng tay lên vỗ về đầu cô.
Thẩm Mật dán sát mặt vào mặt anh, hỏi: “Nhưng hôm nay anh có thời gian không?”
Cô vừa mới uống trà sữa xong, đôi môi đầy đặn ướt át.
Tạ Dung Trác quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Vài giây sau mới trả lời: “Hợp đồng dự án khu nghỉ dưỡng đã ký xong rồi, hai ngày nay tôi đều có thời gian. Nhưng sắp đến giờ ăn trưa rồi, chiều hẵng đi nhé?”
Thẩm Mật gật đầu đáp: “Được.”
Tạ Dung Trác đột nhiên quay đầu lại, c*̣p mắt nhìn gương mặt cô chăm chú mấy giây, bỗng nói: “Lớp trang điểm hôm nay rất đẹp.”
Thẩm Mật sờ sờ mặt, trang điểm nhạt như vậy mà Tạ Dung Trác cũng nhìn ra được sao?
Xem ra lần trước cô dụng tâm trang điểm c*̃ng uổng công rồi.
*
Địa điểm ăn trưa là một quán ăn nhỏ.
Cuối tuần đông người, Thẩm Mật và Tạ Dung Trác đứng bên ngoài chờ mất một lúc mới đến lượt.
Tuy chỉ là một quán ăn nhỏ trong thị trấn, nhưng trang trí và vệ sinh đều rất ổn, giữa các bàn ăn còn có vách ngăn, đệm ngồi cũng thoải mái, Thẩm Mật đang suy nghĩ liệu có nên mở một tiệm trà sữa ở đối diện không, vì con phố này hiện tại vẫn chưa có ai bán cà phê hay trà sữa cả.
Tạ Dung Trác c*́i đầu đánh dấu các món ăn lên thực đơn: “Có thể.”
Thẩm Mật nhìn thực đơn: “Sao cơ?”
Tạ Dung Trác: “Mở tiệm trà sữa đối diện.”
Thẩm Mật: “…”
Dẫu là đã ngủ cùng nhau, nhưng cũng không đến mức phải ăn ý thế này chứ!
Chọn món xong, Tạ Dung Trác đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ, “Lưu lượng khách ở đây không tệ, muốn mở quán gì mà thiếu cổ đông thì tìm tôi.”
“Được ạ. Sao Thanh Thanh vẫn chưa đến nữa? Em gọi điện thoại cho cậu ấy.”
“Ừm.”
Mười phút sau.
Trương Chỉ Thanh ôm hợp đồng, kéo lê thân thể mệt mỏi đổ sụp xuống ghế sô pha, ôm Thẩm Mật vùi mặt vào ngực cô rầm rì: “Buồn ngủ quá, buồn chết mất huhu chuyến bay sáng cũng quá sớm đó.”
Tạ Dung Trác liếc cô ấy một cái: “Nằm kiếm tiền còn than mệt, cháu còn làm được gì nữa?”
Trương Chỉ Thanh ấm ức ngồi thẳng người dậy, thầm oán thán trong bụng: Chú chỉ đang ghen tị cháu có thể ôm Mật Mật thôi!!
Nhưng cô ấy chỉ dám âm thầm chê bai một chút, vẻ mặt lấy lòng: “Con đã đi xem qua khu nghỉ dưỡng rồi, quy mô lớn lắm đó, cảm ơn chú út.”
Tạ Dung Trác ‘ừ’ một tiếng: “Tối nay cháu về đi.”
Trương Chỉ Thanh: ???
Cô ấy chỉ vừa mới đến! Nào có chuyện gấp gáp đuổi người về như thế, vướng mắt chú ấy chỗ nào vậy!
“Có phải vì các homestay xung quanh đều đã kín phòng rồi không ạ?” Trương Chỉ Thanh vẫn chưa từ bỏ ý định: “Không sao, cháu có thể ngủ c*̀ng Mật Mật!”
Thẩm Mật đang định nói thay Trương Chỉ Thanh.
“Không đủ chỗ ngủ.” Mặt Tạ Dung Trác không hề đổi sắc, nâng tay lên nhìn đồng hồ: “Chuyến bay năm giờ, ăn xong đến sân bay sớm một chút đi.”
Thẩm Mật: “…”
[Lời tác giả]
Trương Chỉ Thanh: Tôi chỉ là một công cụ thôi mà!
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Story
Chương 34: Tạ Dung Trác vừa dỗ là chân cô đã nhũn nhão cả ra
10.0/10 từ 22 lượt.
