Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 32: Đêm nay đến chỗ em đi
Chị đại lạnh lùng trong game thường bị bé loli đuổi chạy khắp phố, bây giờ đến lượt Tạ Dung Trác động một tí là diễn cảnh ôm ấp cô ngoài đời thực, cuối cùng Thẩm Mật cũng cảm nhận được tâm trạng của anh lúc đó.
Sờ được, nhưng không có được, khiến lòng người ngứa ngáy.
Còn không bằng cứ xa nhau thì hơn.
Mối quan hệ giữa cô và Tạ Dung Trác bấy giờ thuộc về trạng thái vừa thăm dò lẫn nhau, vừa rất tỏ lòng đối phương, ăn ý ngầm mà chẳng cần nói ra. Mặc dù chưa chính thức hẹn hò, nhưng sự hiểu lầm này cần được làm rõ.
Dù rằng dáng vẻ ghen tuông c*̉a anh trông rất thú vị.
Nhưng cô không đành lòng nhìn anh khó chịu.
Thấy dáng vẻ Tạ Dung Trác sắp không thể nhịn được nữa, Thẩm Mật rất có ý thức sinh tồn, ngoan ngoãn nói: “Em sai rồi, sau này sẽ không nhận bừa anh trai nữa.”
Tốc độ nói chuyện quá nhanh, thái độ nhận sai quá thiếu thành ý.
Tạ Dung Trác liếc cô một cái, không buồn chấp nhặt với cô, tầm mắt dừng lại trên đôi giày cao gót của cô, sau đó chầm chậm ngước mắt lên, vẻ mặt âm trầm: “Đi giày cao như vậy đến công trường, không sợ hỏng chân sao?”
Vừa nãy chỉ một lòng nghĩ bụng tập trung xong việc rồi sớm về, dẫm lên những khối xi măng lồi lõm suốt quãng đường, gót chân bị trầy da cũng không nhận ra, giờ đây Thẩm Mật mới nhận ra, đau đến mức nhíu mày.
Bàn tay đang siết bên eo cô rời đi, Tạ Dung Trác cúi người bế ngang cô lên.
“Ở chỗ nào?”
Thân thể chợt bay lên không trung, mém chút nữa Thẩm Mật đã thốt lên, đỏ mặt chỉ vào con dốc nhỏ bên phải: “Đi dọc theo con dốc này khoảng năm trăm mét, ngôi nhà màu đỏ tròn nhất ấy.”
Tạ Dung Trác ôm cô, quay người đi về phía bên phải.
Dưới góc nhìn c*̉a Thẩm Mật, vừa vặn nhìn thấy đường cong phần cằm rõ nét của anh, c*̀ng yết hầu ẩn hiện dưới cổ áo sơ mi.
Dù là khí chất hay hơi thở toát ra, Tạ Dung Trác đều là một người rất ‘sạch sẽ’, ngay cả yết hầu lộ ra c*̃ng mang đầy d*c v*ng quyến rũ đến tột cùng, mang lại cảm giác thanh thoát không thể vấy bẩn.
Thẩm Mật kịp thời ngăn chặn những dòng suy nghĩ tầm thường trong lòng, dời mắt đi, nhìn sang hướng khác.
Những lúc thế này mà không nói gì thì thật là ngại.
“Anh thì sao?” Thẩm Mật hỏi, “Đêm nay anh ở đâu thế?”
Biểu cảm c*̉a Tạ Dung Trác nhất mực bình tĩnh, cứ như ngại ngùng chỉ có một mình cô thôi vậy.
Anh chuyên tâm nhìn đường: “Vẫn chưa biết.”
Chỉ còn chưa đầy một tuần nữa là đến kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động, tất cả các homestay xung quanh đều đã chật kín phòng, Tạ Dung Trác không đặt được phòng.
“Bây giờ chắc là đã hết phòng rồi nhỉ?” Về tình hình kinh doanh khu vực này, Thẩm Mật vẫn khá rõ, “Nếu ngài không chê, đêm nay đến chỗ em đi.”
Tạ Dung Trác cúi đầu nhìn cô chăm chú, ánh mắt mang theo ba phần thăm dò.
Biết anh có thể đã hiểu lầm, Thẩm Mật giải thích: “Ý c*̉a em là, em ngủ ở sô pha.”
Tạ Dung Trác không đồng ý, nhưng lại không từ chối.
Qua vài giây, anh lại hỏi: “Sao lại tự chạy đến đây một mình?”
Vẫn không tránh khỏi màn khởi binh vấn tội.
Thẩm Mật trả lời rất chi tiết: “A Lạp là con nhà giàu, Thanh Thanh thì mù tịt về kinh doanh, từ nhỏ hai người họ đã sống ở môi trường nhà kính được bảo vệ rất tốt, nào đã từng trải qua những chuyện này, không xử lý tốt được.”
“Vậy còn em?” Tạ Dung Trác có vẻ tức giận, lạnh giọng nói: “Em c*̃ng là con gái, biết bảo vệ người khác nhưng lại không biết bảo vệ bản thân mình sao?”
“Em và họ không giống nhau.” Thẩm Mật lảng tránh ánh mắt của anh, “Mượn chuyện hôm nay mà nói, họ tuyệt đối sẽ không hạ mình để đi lấy lòng mấy tên côn đồ đầu làng này, nhưng ở cái chốn này muốn làm nên chuyện, thì chỉ có thể khéo léo vòng vèo. Việc kinh doanh là ba người chúng em cùng làm, em có kinh nghiệm thì để em ra tay, thiếu tiền thì họ bù vào, đây cũng là điều em nên làm. Hơn nữa, em cũng không thể để anh dạy không công.”
Tạ Dung Trác nói: “Tôi không dạy gì cho em cả.”
“Nhưng anh chỉ em nhiều lắm.” Rất nhiều chuyện, Thẩm Mật đều đều hiểu rõ trong lòng: “Nếu không phải là anh nhắc nhở em, A Lạp từ lúc bắt đầu đã bị rơi vào bẫy đầu cơ rồi, dự án làm APP kiếm tiền nhanh nhất của bọn em là do anh bảo Vương Bạc tìm em đúng không?”
Tạ Dung Trác: “Là em tự đưa ra quyết định.”
Thẩm Mật quay mặt đi, lông mi phớt nhẹ trên gò má trắng ngần, môi khẽ cong, nhìn như đang giận, nhưng rõ ràng là đang làm nũng: “Anh đừng có mà không thừa nhận, c*̃ng đừng khinh thường em.”
Tạ Dung Trác bẻ mặt cô lại, c*́i đầu: “Sao nào?”
Thẩm Mật giương mắt, đôi con người lấp lánh trong vắt nhìn mặt anh: “Vương Bạc không phải là loại người thích làm việc thiện, anh ta đột nhiên làm việc tốt, nhất định là do có người sai khiến.”
Kể cả Triệu Bách Lạp cũng bị lừa, lầm tưởng Vương Bạc vì sợ lỗ tiền nên mới tìm đến cô.
Suy nghĩ kỹ càng thì sẽ lần ra dấu vết, một người tinh ranh như Vương Bạc thì làm sao mà đầu tư vào một dự án lỗ vốn được chứ? Người có thể sai khiến được anh ta, c*̃ng chỉ có duy nhất Tạ Dung Trác.
Tạ Dung Trác không đáp.
Thẩm Mật níu lấy tay áo khoác c*̉a anh, biểu cảm vừa bất lực lại vừa ấm ức: “Không phải là em không biết cách bảo vệ bản thân, chỉ là em không muốn anh phải hối hận vì đã cho em vay tiền.”
Tạ Dung Trác: “Đây vốn không thể là một quyết định sai được.”
Anh nói câu này, chính là sự công nhận tuyệt đối vào năng lực của cô.
Thẩm Mật rất cảm động: “Cảm ơn anh đã tin tưởng em, nhưng em không muốn vì sự bất tài của mình mà liên lụy đến anh.”
Ánh mắt cô rất đỗi nghiêm túc: “Chẳng ai ngại tiền nhiều cả, tiền của ai cũng phải vất vả mới có được, hơn nữa anh là sư phụ của em, làm gì có chuyện bênh người dưng bỏ người nhà, số tiền này em phải nhanh chóng kiếm lại mới được.”
Phía trước là cầu thang, Tạ Dung Trác siết chặt tay, xốc cơ thể Thẩm Mật lên trên.
“Vậy cánh tay c*̉a em có thể làm được việc không?”
Đề tài đột ngột bị chuyển hướng, Thẩm Mật ngẩn người: “Cái gì?”
Tạ Dung Trác nghiêng đầu nhìn vai anh.
“Ò, ò ò ò.” Thẩm Mật duỗi tay, đôi tay tinh tế ôm chặt lấy cổ Tạ Dung Trác, “Không sao đâu anh cứ mạnh dạn đi lên đi, em sẽ không ngã đâu.”
Biểu cảm c*̉a Tạ Dung Trác rất lạnh lùng: “Tôi sợ có người ngã đau, chơi xỏ đi kiếm tôi báo tai nạn lao động.”
Thẩm Mật không thèm tin anh lại tiếc chút tiền bõ này, dán sát vào anh, cười đến tinh ranh: “Không giận nữa ạ?”
“Buổi tối có sắp xếp gì.”
Tạ Dung Trác hỏi.
Anh không trả lời, chính là không giận nữa!
“Muốn đi gặp một người chú.” Giọng Thẩm Mật nhẹ bẫng, “Chú ấy là bạn tốt của ba em lúc còn sống, lần này nhờ có chú ấy giúp đỡ, mấy người anh trai vừa nãy…” Cô liếc nhìn biểu cảm của Tạ Dung Trác, sửa lời: “Mấy anh em, mới hăng hái giúp đỡ.”
Tạ Dung Trác: “Họ hăng hái không phải vì tiếng anh trai mà em gọi sao?”
“Đương nhiên là không phải rồi!… Em nào có sức quyến rũ lớn đến vậy.” Thẩm Mật khiêm tốn: “Em gọi anh là anh trai nhiều lần như vậy, nhưng anh c*̃ng đâu có phản ứng gì.”
Bước chân Tạ Dung Trác dừng lại, c*̣p mắt nhìn cô chăm chú: “Em muốn tôi có phản ứng gì?”
Vì sự tạm dừng cố ý của anh, Thẩm Mật bất giác nghe ra điều gì đó không phù hợp với trẻ em từ giọng điệu này.
Ý c*̉a Tạ Dung Trác, chắc không thể nào là phản ứng sinh lý được đâu…
Thẩm Mật nhắm mắt lại, loại bỏ tất cả những suy nghĩ đen tối trong đầu, mở mắt ra bắt đầu suy nghĩ lại.
“Vừa rồi nói đến đâu nhỉ?” Cô vờ vĩnh mất trí nhớ.
Tạ Dung Trác nhìn cô, phối hợp nói: “Em muốn đi thăm một người chú.”
Thẩm Mật: “À đúng rồi.”
Tạ Dung Trác: “Tôi đi c*̀ng em.”
Đoạn đường này dễ đi, nhưng Tạ Dung Trác vẫn chưa thả cô xuống, thị trấn đông người, Thẩm Mật vỗ vai anh: “Sư phụ ơi, thả em xuống đi.”
Tạ Dung Trác cúi người đặt cô xuống đất, nắm chặt cánh tay cô, đợi cô đứng vững mới buông tay.
Thẩm Mật chỉ vào chiếc túi xách đang treo trên cổ tay c*̉a Tạ Dung Trác.
“Em tự đeo là được rồi.”
Tạ Dung Trác trả túi lại cho cô.
“Đã mua quà rồi chưa.”
“Mua ở sân bay rồi.”
“Có thể báo thu chi với A Lạp.”
“Vâng.”
Tạ Dung Trác đến đây, Thẩm Mật vui lắm.
Thẩm Mật là một cô gái rất thiếu cảm giác an toàn, đặc biệt là hồi mới vào đại học, trước một nhóm bạn cùng phòng toàn là tiểu thư nhà giàu khiến cô vô cùng tự ti.
Nhưng kể từ khi quen Tạ Dung Trác trên game, anh đã kéo cô gái yếu đuối trong cơ thể cô ra, nói với cô rằng cô không cần trốn tránh nữa, muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì cứ mạnh dạn làm, gặp rắc rối đã có anh giải quyết hậu quả thay cô.
Trước mặt anh, cô không cần phải khoác lên mình lớp vỏ bọc dày cộp để giả vờ mạnh mẽ nữa, có thể thoải mái làm chính mình.
Chỉ cần có Tạ Dung Trác ở đây, gặp phải vấn đề dẫu có khó khăn đến đâu c*̃ng có thể giải quyết dễ dàng, cuộc sống nặng nề phức tạp bỗng chốc hóa giản đơn.
Nghĩ đến mấy năm bầu bạn kia, Thẩm Mật vô cớ mất tự nhiên: “Sư phụ ơi.”
Tạ Dung Trác: “Ơi?”
Thẩm Mật: “Anh, là đặc biệt đến đây giúp em sao?”
Trước khi lên máy bay Thẩm Mật đã nhắn tin xin nghỉ với Tạ Dung Trác, anh không trả lời, Thẩm Mật còn tưởng chuyện này bị nhỡ rồi, không ngờ Tạ Dung Trác lại bay thẳng đến đây.
“Em có nhiều anh trai như vậy, còn cần tôi giúp sao?”
Như thể sợ bị cô hiểu nhầm mà từ chối, Tạ Dung Trác dời mắt đi, giọng điệu bình thản: “Tôi đến xem dự án đấu thầu của chính phủ.”
Dự án đấu thầu sắp tới đây c*̉a thị trấn cổ Ung Thái chỉ có khu nghỉ dưỡng, Thẩm Mật rất tò mò: “Sao đột nhiên anh lại muốn đầu tư vào loại dự án này?”
Tạ Dung Trác: “Đầu tư giúp Trương Chỉ Thanh.”
Vừa nói xong thì c*̃ng đã đến cửa homestay.
Thẩm Mật chỉ lên lầu hai: “Em lên lấy quà, anh ở đây chờ em chút nhé?”
Tạ Dung Trác đưa mắt nhìn vào đôi chân cô: “Thay giày đi.”
“Chỉ định ở hai ba ngày thôi, không mang theo giày.” Thẩm Mật cười nói, “Không sao đâu, em tìm lễ tân lấy băng cá nhân.”
“Ừm, đi đi.”
Sau khi Thẩm Mật lên lầu, Tạ Dung Trác gọi một cuộc điện thoại: “Đã đặt vé máy bay cho cháu, cầm theo chứng minh, sáng ngay mai đến đây ký hợp đồng xây dựng khu nghỉ dưỡng.”
Trương Chỉ Thanh bên kia điện thoại dại ra.
“Hả? Cháu đâu có đầu tư vào khu nghỉ dưỡng ạ.”
Tạ Dung Trác: “Cháu có.”
“Chú nói có,” Trương Chỉ Thanh bị ép phải thừa nhận: “Vậy cháu có thôi.”
“Hai giờ chiều, đừng đến muộn.”
“Chú út sao chú lại vô duyên vô cớ tặng cháu khu nghỉ dưỡng vậy? Là ý của ông nội sao? Hay là—”
Tút tút tút….
Tạ Dung Trác đã tắt máy.
Trương Chỉ Thanh nhìn điện thoại với vẻ mặt ngớ ra.
*
Gió đêm khe khẽ lùa qua đám cỏ, con phố c*̉a thị trấn cổ thoang thoảng mùi hương hoa cỏ nhàn nhạt. Đèn đường treo tít trên cao tỏa ánh sáng mờ ảo, hai bóng người trên đường hòa vào nhau, bước chân rất ăn ý.
Xung quanh yên ả tĩnh mịch và đẹp đẽ, gương mặt lạnh lùng của Tạ Dung Trác như thể tắm trong ánh trăng.
Thẩm Mật ngắm nhìn anh vài giây, dời mắt đi, xin lỗi: “Em còn tưởng chú Trung vẫn ở chỗ c*̃, sớm biết thế đã gọi xe rồi.” Cô chỉ vào lùi quà trên tay Tạ Dung Trác: “Không thì anh đưa đồ cho em xách đi, hai bình rượu bên trong nặng lắm.”
“Không cần. Nơi đây cảnh đêm rất đẹp, đi bộ c*̃ng khá tốt.” Tạ Dung Trác nghiêng đầu hỏi cô: “Có lạnh không?”
Giọng anh trong màn đêm tĩnh lặng nghe càng thêm dịu dàng.
Có chăng là vì chung quanh rất yên tĩnh, Thẩm Mật nghe thấy tiếng trái tim mình đập dồn dập.
“Em, không lạnh.”
Cô mất tự nhiên cọ cọ vào chiếc áo khoác, muốn đút tay vào túi, nhưng đút hụt vào khoảng không mới sực nhớ ra chiếc áo khoác này không có túi.
Cô xuất hổ gập ngón tay lại.
Ngay giây sau, tay cô bị nắm lấy, Tạ Dung Trác bao bọc bàn tay lạnh lẽo của cô trong lòng bàn tay mình, kéo qua nhét vào túi áo khoác của mình.
Bàn tay Thẩm Mật lập tức được bao bọc bởi hơi ấm, nhịp tim cũng càng lúc càng không kiểm soát được.
“Trước kia tôi đã dạy em như thế nào?” Tạ Dung Trác khẽ thở dài: “Nhiều năm rồi mà vẫn không học được.”
Thẩm Mật ngước mặt: “Cái gì?”
Thẩm Mật nắm chặt tay cô: “Thẩm Mật, em phải biết rằng, dù trong công việc em đóng vai trò gì, nhưng trong cuộc sống em vẫn có thể trở thành một cô gái bốc đồng. Gặp phải phiền phức thì xin giúp đỡ, không vui thì khóc, đói hay lạnh thì nói ra. Em cứ giấu tiệt mọi chuyện vào lòng thế này, tôi phải giúp em thế nào đây?”
Cảm xúc đột ngột dâng trào, khóe mắt Thẩm Mật nóng lên: “Em xin lỗi. Không phải là em không tin anh, mà em… vẫn chưa quen.”
Từ nhỏ đến lớn, cô chỉ có thể dựa dẫm vào chính bản thân mình, sau nhiều lần thất vọng liên tiếp, phải rất rất cố gắng mới học được cách từ bỏ việc cầu cứu những người xung quanh.
Sư phụ mang đến cho cô sự giúp đỡ về tinh thần, trong thực tế, cô đã quên mất rằng, đã là người thì cũng có thể dựa dẫm vào người khác.
Tạ Dung Trác quay sang đối mặt với cô, c*́i đầu nhìn cô chăm chsu: “Vậy học cách làm quen.”
Khi còn nhỏ cô từng chịu quá nhiều ánh mắt chán ghét khinh khi, nên mới hình thành thói quen cố gắng không làm phiền người khác.
Tạ Dung Trác không trách cô, anh chỉ là xót xa mà thôi.
Nhìn cô gái ngoan ngoãn đang tự bao bọc mình một cách hoàn hảo trước mặt, Tạ Dung Trác đột nhiên rất muốn ôm cô.
c*̃ng hiểu ra, Thẩm Mật khao khát cái ôm đến nhường nào, nên mới mãi miết đòi anh ôm.
“Muốn tôi ôm chứ?”
“Muốn.”
Tạ Dung Trác kéo cô vào lòng.
“Thẩm Mật này, em không hề lẻ loi một mình. Nhớ chưa?”
Thẩm Mật nâng tay lên ôm lấy eo Tạ Dung Trác, khóe mắt nhòe đi: “Nhớ rồi.”
[Lời tác giả]
Thẩm Mật: Tôi muốn kiếm tiền! Mau trả tiền cho tôi! Tôi muốn theo đuổi anh ấy!
Tạ Dung Trác: Gấp cái gì? Muốn ngủ với tôi à?
Thẩm Mật: …
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Story
Chương 32: Đêm nay đến chỗ em đi
10.0/10 từ 22 lượt.
