Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 31: Cô gọi như vậy, khiến người ta rụng rời cả xương cốt
Thẩm Mật rất giỏi ngụy trang, luôn giữ vẻ đoan trang trước mặt người khác, rất hiếm khi rụt rè chứ đừng nói đến thẹn thùng.
Nhưng chính cái trạng thái chân thật hiếm có này lại khiến người ta rung động nhất.
Tạ Dung Trác lại nhìn cô thêm đôi lần.
“Trong nhà có dư đồ vệ sinh cá nhân chứ?”
Thẩm Mật căng nét mặt, gật gật đầu: “… Có. Chỉ là bàn chải thường chứ không có bàn chải điện.”
Tạ Dung Trác nhìn phòng tắm nhà cô, lịch sự hỏi: “Tôi có thể dùng không?”
Vẻ mặt anh rất bình thường, Thẩm Mật không thể nhận ra được là anh có nhớ chuyện tối qua không, hay là sợ cô ngại nên mới cố ý tránh né chủ đề này.
Nhưng cái thái độ xem việc đã ngủ với cô là chuyện chẳng có gì to tát của anh … thật sự thách thức người khác.
Sự bình tĩnh của Tạ Dung Trác đã thành công ảnh hưởng đến Thẩm Mật.
Anh là nạn nhân mà còn chẳng hề bận tâm đến, kẻ đầu sỏ như cô vội vàng nhận tội làm gì?
Cho bậc thang mà không xuống, có phải ngu đâu chứ!
Thẩm Mật không còn băn khoăn về chuyện này nữa: “Đương nhiên là được, anh cứ dùng tùy ý.”
Tủ lạnh và điều hòa nhà cô đều do Tạ Dung Trác tặng, Thẩm Mật bỗng dưng vô cớ có cảm giác Tạ Dung Trác đã góp cổ phần vào nhà cô, trong lòng không hề bài xích anh tí nào.
Tạ Dung Trác đứng trước cửa, đôi chân dài thẳng tắp khiến cả phòng tắm trông như nhỏ hẳn lại một vòng, Thẩm Mật nhìn bóng lưng lạnh lùng của anh, trong đầu lập tức tràn ngập hình ảnh hai người hôn nhau đêm qua.
Người này trông thì lạnh lùng lịch thiệp, nhưng lúc điên lên lại có cảm giác ngang tàng khiến đối phương không thể chống đỡ nổi.
Chuyện tối hôm qua khiến Thẩm Mật nghi ngờ có phải mình mắc chứng Stockholm không nữa.
Bị cưỡng hôn mà còn phối hợp như vậy, cô biến thái à.
Đang nhìn say sưa, người đàn ông trước mặt đột nhiên quay người lại, Thẩm Mật sững sờ, quên cả dời mắt đi.
Tạ Dung Trác nhìn cô: “Nhìn lén tôi?”
“Không.” Thẩm Mật không buồn chớp mắt: “Nhìn quang minh chính đại mà.”
Đuôi mày Tạ Dung Trác khẽ nhếch lên: “Bàn chải đành răng để ở đâu?”
Thẩm Mật chỉ ra sau anh: “Ngăn tủ thứ hai từ dưới lên. Chỗ chật anh không tiện cúi người, để em lấy giúp anh.”
Cửa phòng tắm khá hẹp, Thẩm Mật những tưởng Tạ Dung Trác sẽ lịch sự nhường đường, nào ngờ anh lại chẳng nhúc nhích, trán cô suýt nữa thì va vào cằm anh, khoảng cách đột ngột rút ngắn, mặt Thẩm Mật nóng bừng cả lên.
Trước đây cô cảm thấy mình mặt đã rất dày rồi, dù bị trêu ghẹo lung tung cũng không thấy xấu hổ, nhưng khi đối mặt với Tạ Dung Trác thì cứ trong trạng thái mặt đỏ bừng tim đập nhanh.
Có thể là di chứng yêu đương qua mạng.
“Còn chưa đi.” Tạ Dung Trác c*́i đầu: “Muốn tôi ôm em à?”
Đây là thứ có thể muốn được sao???
Thẩm Mật nhìn chòng chọc vào vòm ngực rắn rỏi c*̉a Tạ Dung Trác, “Được đó nha.” Cô nhanh chóng điều chỉnh lại nét mặt, vén tóc ra sau tai, ngoan ngoãn nói: “Chờ ôm một cái ạ.”
Ánh mắt c*̉a Tạ Dung Trác di chuyển theo những động tác lòe loẹt c*̉a cô, mặt không cảm xúc nhìn cô.
Ghẹo ngược thành công, Thẩm Mật đắc ý vênh váo, nháy mắt mấy cái: “Sao nào? Sư phụ không dám—”
Còn chưa dứt câu, đã bị Tạ Dung Trác ôm siết lấy.
“Ôm thế này sao.” Tạ Dung Trác cúi người xuống để phù hợp với chiều cao của cô, cằm tựa vào đỉnh đầu cô, giọng nói trầm thấp quyến rũ đến khó tả: “Đồ đệ cưng.”
Làm gì đó làm gì đó làm gì đó.
Không thể tán tỉnh đối tượng yêu qua mạng tiền nhiệm như vậy chứ!
Thẩm Mật bình ổn tâm trạng: “Sư phụ ơi.”
Tạ Dung Trác: “Ừm.”
“Có chuyện này,” Thẩm Mật lo lắng: “Em nghĩ nên nói với anh một tiếng.”
“Em nói đi.”
“Tối hôm qua…”
Ánh mắt Tạ Dung Trác khẽ động, cơ thể dường như căng cứng hơn một chút.
Thẩm Mật: “Em không gội đầu.”
Vẻ mặt Tạ Dung Trác rõ ràng đã giãn ra.
Thẩm Mật cố ý thăm dò: “Người mắc chứng sạch sẽ như bọn anh, có ngần ngại ôm người chưa gội đầu không ạ?” Cô chỉ chỉ vào cằm anh: “Vừa rồi anh, đã đụng vào tóc em.”
Tạ Dung Trác kéo cô ra, đè lên vai cô, đẩy cô chuyển hướng đi vào phòng tắm.
“Tắm đi.”
???
Vô tình vậy sao!
Vậy sao anh không tự đi mà rửa cằm anh ấy!
Thẩm Mật sáng sớm bị bắt gội đầu.
Lớp trang điểm nhẹ nhàng được cô cẩn thận dặm từ khi trời còn chưa sáng giờ đã bị nước làm lem nhem chẳng ra hình dạng gì nữa.
Trang điểm trước mặt Tạ Dung Trác chẳng khác nào c** q**n áo trước mặt anh, Thẩm Mật ‘lén vượt biên’ mang túi trang điểm vào phòng tắm, trốn trong không gian nhỏ bé để sửa soạn cho mình.
Làm thư ký phải có thể diện, không thể để mặt mộc trước mặt ông chủ được.
Đây là tôn trọng ông chủ, c*̃ng là tôn trọng nghề nghiệp.
Cũng là để phục hồi lại nhan sắc.
Tìm xong cái cớ, Thẩm Mật bắt đầu thoa các sản phẩm dưỡng da lên mặt. Trang điểm xong, cô vén mái tóc dài uốn xoăn ra phía sau, để nó mềm mại rủ xuống ngang eo.
Cô thay một chiếc váy dài chiffon đen cổ chữ V sâu điểm xếp bèo nhẹ nhàng, vòng eo vốn đã thon gọn được thắt chặt bằng thắt lưng lụa tạo hiệu ứng thị giác quyến rũ đến cực độ, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác gió màu kaki, đi giày cao gót đính đá vụn, đôi chân dài nuột nà mới là điểm nhấn.
Thẩm Mật nhìn chằm chằm cô nàng xinh đẹp trong gương.
Đoan trang, thanh lịch, trang nhã.
Rất thích hợp để đi hẹn… à không, đi làm.
Cô kéo cửa trượt phòng tắm ra, mỉm cười xuất hiện trước mặt Tạ Dung Trác: “Sếp ơi, chúng ta có thể đi được rồi.”
Có lẽ để đáp lại cái nhìn quang minh chính đại của cô lúc nãy, Tạ Dung Trác cũng không che giấu, nheo mắt quan sát từ đầu đến chân cô một lượt, ánh mắt dừng lại vài giây trên đôi chân trắng nõn phản sáng của cô, sau đó nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Đó thật ra là thừa nhận vẻ đẹp c*̉a cô.
Tạ Dung Trác thưởng thức thành quả mà anh đã đầu tư, một thân từ trong ra ngoài c*̉a Thẩm Mật đều do anh tài trợ mà thành.
Thẩm Mật vẫn duy trì nụ cười chuyên nghiệp giả lả, biết rõ còn hỏi: “Sao vậy ạ?”
Tạ Dung Trác: “Bình thường em c*̃ng chuẩn bị lâu như vậy, hay vì hôm nay đặc biệt chuẩn bị vì tôi?”
“À.” Thẩm Mật tránh nặng tìm nhẹ: “Lâu lắm sao?”
Tạ Dung Trác thích nhìn cô diễn, c*̃ng không vạch trần.
“Không lâu.” Anh nâng tay, c*́i đầu nhìn đồng hồ: “c*̃ng chỉ mới bốn mươi lăm phút thôi.”
*
Hai người sánh vai bước ra khỏi cổng khu chung cư, Thẩm Mật vươn đầu tìm lão Chu, nhưng vừa liếc mắt đã nhìn thấy Kha Triển.
Anh ta vẫn mặc chiếc áo khoác màu xám của đêm qua, tóc tai bù xù, cả người trông rất tiều tụy.
Trông thấy Thẩm Mật, Kha Triển lập tức lấy lại tinh thần, đang chuẩn bị bước về phía cô, chú ý thấy người đàn ông bên cạnh, chân anh ta như bị đóng đinh chết trân tại chỗ.
Một người đàn ông độc thân, một cô gái trẻ trung xinh đẹp qua đêm ở nhà cô gái suốt cả một đêm, là người trưởng thành đều biết đã xảy ra chuyện gì.
Kha Triển siết chặt nắm tay, trong lòng vô c*̀ng tức giận, nhưng lại không tìm được bất kỳ lý do hay lập trường nào để chất vấn.
Thẩm Mật vốn không thuộc về anh ta, cũng không nên thuộc về anh ta.
Anh ta đối xử tốt với cô, c*̃ng chỉ vì một ván cược với đám bạn chó, tin chắc rằng sẽ hạ gục được cô nàng thần đồng nghèo hèn đến từ nông thôn này trong vòng một tháng. Thẩm Mật cho đó là thiện ý, nhưng trên thực tế anh ta c*̃ng chẳng tốt lành gì cho cam.
Anh ta vốn đã có được cô, cùng cô tạo nên một câu chuyện tình đẹp đẽ từ đồng phục học sinh đến áo cưới.
Anh ta hòng tưởng Thẩm Mật ỷ lại vào mình sẽ không chia tay, quyền chủ đạo thuộc về anh ta, chỉ cần anh ta ngoắc tay một cái, cô sẽ không thể sống thiếu được anh ta.
Chính thái độ thờ ơ của anh ta đã phá vỡ thiện cảm của cô, khiến cô từ luôn mỉm cười với anh ta, đến nay lại tránh anh ta như tránh tà.
Mấy năm này có rất nhiều cô gái theo đuổi anh ta, về cơ bản anh ta sẽ không từ chối, có những người sáng hôm sau tỉnh dậy anh ta thậm chí còn chẳng thể nhớ nổi tên, anh ta tận hưởng cảm giác được săn đón đó, chưa bao giờ chịu trách nhiệm với ai.
Anh ta có nghĩ thế nào c*̃ng không ngờ mình sẽ yêu Thẩm Mật.
Có chăng đây chính là báo ứng c*̉a anh ta.
Tạ Dung Trác liếc mắt nhìn Kha Triển, nắm tay Thẩm Mật.
“Không muốn bị làm phiền, thì ngoan ngoãn đi theo tôi.”
Thật ra Thẩm Mật không lo Kha Triển sẽ tiếp tục quấy rầy cô, dù sao thì tình yêu của anh ta chắc chắn không sâu sắc như những gì mà anh ta đã nói, cùng lắm thì chỉ là quen được săn đón đột nhiên bị từ chối, không chiếm được nên không cam lòng mà thôi.
Cô ngoan ngoãn nghe theo là vì muốn được nắm tay Tạ Dung Trác.
Nhưng cô không dám thể hiện quá rõ ràng, chỉ có thể mượn cớ sợ bị làm phiền để được thân mật hơn với anh, ngoan ngoãn nắm chặt lại tay anh.
“Biết rồi.”
Phản ứng này c*̉a cô khiến tâm trạng c*̉a Tạ Dung Trác trở nên tốt hơn, anh nắm thật chặt tay cô, các ngón tay đan qua kẽ ngón tay cô, mười ngón tay quấn quyện thật chặt.
Cảm giác như bị điện giật truyền từ đầu ngón tay đến máu, Thẩm Mật cúi đầu, nhìn bàn tay c*̉a cô và Tạ Dung Trác đan chặt vào nhau, như thể có thể nghe thấy nhịp tim đập mạnh mẽ của chính mình.
Hôn môi, nắm tay.
Cứ thế mà hoàn thành một hơi luôn à??
Đây có tính là tình yêu qua mạng trở thành hiện thực không?
Lòng bàn tay bị véo một cái, Thẩm Mật ngẩng đầu.
Tạ Dung Trác hất cằm về phía bên kia đường, thờ ơ hỏi: “Đó là đang diễn cảnh ngựa hoang quay đầu quý hơn vàng?”
Thẩm Mật vô thức tiếp lời: “Hẳn là đang diễn vở tình yêu đến muộn còn hơn cỏ rác.”
“Nghe em hình dung thế này, trước kia từng thích hắn thật?”
Ngữ điệu Tạ Dung Trác lạnh lùng và thản nhiên, nhưng lòng bàn tay lại rất ấm áp.
“Cũng khá thích.” Nói xong, ngón út của Thẩm Mật bị Tạ Dung Trác siết chặt, cô vội vàng bổ sung: “Nhưng không phải là cái kiểu thích như anh nghĩ đâu.”
Tạ Dung Trác nới lỏng sức lực, bao bọc tay cô trong lòng bàn tay, cúi đầu đánh giá cô một lượt.
“Ồ, vậy thì là loại nào?”
Trải qua nụ hôn tối hôm qua, mỗi khi bị Tạ Dung Trác nhìn chằm chằm, trong lòng Thẩm Mật luôn dâng lên một đợt sóng mãnh liệt.
Cô dời mắt: “Lúc mới đến trường anh ta cho em mượn tiền làm sinh hoạt phí, còn giúp em tìm việc nữa. Ai mà lại đi ghét người giúp đỡ mình chứ, đúng không?”
Mặt Tạ Dung Trác không thay đổi: “Người giúp em giải vây, đưa em rời xa nơi thị phi, sao em lại không thích? Trong mắt em chỉ còn mỗi tiền thôi sao?”
“… Em không ăn cơm thì c*̃ng phải giữ mạng chứ ạ.” Thẩm Mật quay đầu sang một bên lầu bầu: “Hơn nữa cái ngày anh đưa em rời khỏi nơi thị phi, đã đóng vai anh hùng vô danh rồi, em tìm anh ở đâu để báo ơn chứ.”
Tạ Dung Trác không hỏi cô tại sao lại biết chuyện này.
Đáp án đã rất rõ ràng, những gì đã nói, đã làm vào tối hôm qua, anh đều nhớ cả.
Tạ Dung Trác nào có ghét bỏ việc môi chạm môi, chung chăn chung gối trên một chiếc giường với cô cơ chứ, là cô suy nghĩ nhiều thôi.
Nghĩ đến cảm giác tê dại như điện giật khi Tạ Dung Trác hôn cô vào đêm qua, má Thẩm Mật lại bắt đầu nóng ran lên.
Tạ Dung Trác hỏi cô: “Vẫn còn khuất mắc về chuyện bốn năm trước sao?”
Thẩm Mật lắc đầu: “Đã không còn đau lòng như trước nữa rồi.” Cô xích lại gần anh thêm một chút, giọng điệu trở nên tinh nghịch: “Sư phụ em từng nói rồi, bị hiểu lầm là con đường tất yếu để trưởng thành.”
Tạ Dung Trác c*́i đầu: “Nghe lời sư phụ em vậy sao?”
“Vâng ạ~” tâm trạng c*̉a Thẩm Mật tốt lắm, còn cố ý dùng giọng gió nói chuyện với anh: “Em là đồ đệ cưng duy nhất c*̉a người mà.”
Tạ Dung Trác đã quen với logic hành động của cô, cô càng làm loạn, anh ngược lại càng thấy quen thuộc.
Anh buông tay cô ra, mở cửa xe.
“Chuyên nghiệp tí đi, thư ký Thẩm.”
Thẩm Mật nhìn tài xế phía trước, khẽ ho một tiếng: “Vâng thưa sếp.” Rồi thản nhiên để Tạ Dung Trác giúp mình mở cửa xe, yểu điệu duyên dáng ngồi vào.
Tuy nhiên cái vẻ kiêu ngạo này chỉ giới hạn trên đường đi, vừa đến văn phòng, Thẩm Mật lập tức triệu hồi sự chuyên nghiệp về, cần làm gì thì làm cái đó, cần nói gì thì nói thế đó, những điều không nên làm, không nên nói cô tuyệt đối không đả động đến.
Bận bịu đến giữa trưa Thẩm Mật cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi đồ ăn ngoài, tiện tay lướt xem vòng bạn bè.
Thấy Trương Chỉ Thanh đăng bức ảnh trà sữa, bèn bình luận dưới đó: Ghen tị quá!
Nửa tiếng sau, đồ ăn ngoài được giao đến.
Trong phần đồ ăn ngoài của Thẩm Mật có thêm một cốc trà sữa giống hệt loại Trương Chỉ Thanh khoe trên vòng bạn bè.
Đang định hỏi có phải Trương Chỉ Thanh đã gọi giúp cô không, điện thoại nhảy ra tin nhắn c*̉a Tạ Dung Trác.
Dsm: Không cần ghen tị.
Hóa ra là Tạ Dung Trác đã mua cho cô, quả nhiên đã ngủ với nhau là khác hẳn!
Thẩm Mật: Cảm ơn sư phụ
Dsm: Cảm ơn thế nào?
Thẩm Mật: Tan làm mời anh ăn cơm?
Dsm: Được
Tạ Dung Trác tắt điện thoại, tùy tiện đặt lên bàn làm việc.
Dù đã về nhà thay quần áo, nhưng khoảnh khắc đưa tay lên, dường như anh vẫn có thể ngửi thấy mùi hương dành dành thoang thoảng.
Tiếc rằng làn hương này vẫn chưa hoàn toàn thuộc về anh.
Những lời nói c*̉a mẹ Kha Triển đã để lại bóng ma tâm lý rất sâu trong lòng Thẩm Mật, cô phản kháng với tất thảy thiện chí đến từ người khác giới, anh chỉ có thể âm thầm giúp đỡ cô, hao tâm tốn sức từ từ tiếp cận, chờ cô bình tĩnh lại.
Chính Tạ Dung Trác cũng thấy rất đỗi bất ngờ, anh vốn là một người không thích lãng phí thời gian, hành động dứt khoát.
Nhưng trong chuyện thích Thẩm Mật, lại tiến hành một cách bí mật và thận trọng.
*
Bữa ăn này ngốn hết nửa tháng sinh hoạt phí của Thẩm Mật.
Cô nhìn số dư trong thẻ, đôi mắt dần mất đi ánh sáng, sớm biết thế đã không sĩ diện hão rồi.
Đi quán ăn bình dân là được rồi mà, ai nhờ mày đi ăn nhà hàng Tây cơ!
Tạ Dung Trác muốn trả thì cứ để anh trả đi, ai bảo mày cứ giành với anh cơ!
Thẩm Mật hối hận đến mức mặt mũi biến dạng, như con cá mặn nằm bẹp trên giường.
Đêm nay cô cứ ngửi thấy thoang thoảng mùi hương gỗ lạnh nhè nhẹ lúc có lúc không.
Đặc biệt là chiếc gối mà Tạ Dung Trác đã nằm, ngửi xong là mặt nóng bừng.
Thẩm Mật ôm chiếc gối đó, úp mặt vào hít một hơi thật sâu, rồi mệt mỏi nằm oằn ra, đôi mắt vô hồn nhìn trần nhà, hai gò má từ từ đỏ ửng.
Cảm xúc tràn đầy, cô cần xả ra, kéo chăn che kín mặt, hét to trong chăn: “A a a a a a a!!!”
….
*
Ngày hôm sau là thứ Bảy, Thẩm Mật hẹn Triệu Bách Lạp bàn chuyện công việc.
Vẫn còn nhập nhèm buồn ngủ, cô ngã nghiêng lảo đảo bước vào phòng rửa mặt, vặn vòi nước thì không có nước, mới sực nhớ ra chưa đóng tiền điện nước.
Thời gian trước Thẩm Mật đã dùng hết số tiền tiết kiệm để mua nhà, không để lại tiền sinh hoạt phí cho mình.
Bây giờ vào thế không một xu dính túi rồi…
Tháng này mua cà phê cho Tạ Dung Trác và khách hàng có thể báo phí hơn hai ngàn, nhưng hôm nay là thứ Bảy bộ phận thu chi nghỉ làm.
Mấy chục ngàn mượn của Trương Chỉ Thanh còn chưa trả, bây giờ lại đi mượn tiền điện nước, Thẩm Mật không cách nào mở miệng được.
Làm việc tại Ngân hàng Duệ Hưng, có nhà, mặc đồ hàng hiệu theo bộ sưu tập mới nhất, đeo túi xách bạch kim, vậy mà tiền nước c*̃ng không trả nổi! Nói ra thì ai mà tin được chứ??
Hào nhoáng quá đà, ngay cả việc mượn tiền cũng khó nói ra.
Sự thật đã chứng minh, con người bị ép đến đường c*̀ng, thực sự sẽ không biết xấu hổ là gì.
Thẩm Mật nhấp vào ảnh đại diện Wechat của Tạ Dung Trác, gửi tin nhắn thoại ngọt ngào: “Sư phụ ơi, chào buổi sáng ạ.”
Lúc này hẳn là Tạ Dung Trác vẫn chưa thức giấc, sau mấy phút mới trả lời.
“Muốn cái gì.” Anh c*̃ng gửi tin nhắn thoại.
Vẫn là sư phụ cưng hiểu cô!
Thẩm Mật làm mềm giọng, tiếp tục nói: “Ngài có thể bỏ qua một bước, duyệt báo phí thanh toán trà nước được không ạ?”
Vài giây sau, khung chat nhảy ra một tin nhắn chuyển khoản.
Ghi chú: Tiền dự phòng.
Ông chủ tốt như vậy đào ở đâu ra!
Thẩm Mật nhận, lại gọi điện thoại cho Tạ Dung Trác.
Vài giây sau đã nghe máy.
Cô ấy bật loa ngoài, giọng nói tươi roi rói: “Sư phụ ơi anh muốn ăn sáng gì không? Em tiện đường mang qua cho anh nha.”
Tạ Dung Trác hẳn là đang nằm, một tiếng cười trầm thấp bật ra từ khoang mũi.
“Không dám, sợ bị tống tiền.”
Giọng nói của anh ấy mang theo sự trầm thấp quyến rũ của người vừa tỉnh giấc, cực kỳ êm tai, dễ khiến người ta choáng váng say mê, nếu hồi đó trong game Tạ Dung Trác chịu bật mic nói chuyện với cô, thì có lẽ cô đã rơi vào lưới tình online còn nhanh hơn nữa.
“Không đắt không đắt, chỉ lấy ngài mười tệ tiền chạy vặt thôi, thế nào?”
“Không ổn lắm.” Dường như Tạ Dung Trác vừa trở mình, bên anh vang lên tiếng sột soạt, “Cuối tuần không nghỉ ngơi, em chạy lung tung làm gì.”
“Còn không phải em hẹn A Lạp bàn công việc sao, con sen tư bản thì làm gì có ngày nghỉ.” Thẩm Mật kéo tủ quần áo ra, chui vào tìm quần áo, “Anh thấy rồi chứ sếp Tạ, em đang cố gắng phấn đấu, mong sớm trả được số tiền nợ anh đó.”
Tạ Dung Trác: “Tôi còn không gấp, em gấp cái gì?”
“Em—có lý do không thể nói được.” Thẩm Mật đặt điện thoại lên gối, bắt đầu thay quần áo: “Ôi, anh có biết ông chủ của Bất động sản Cốc Uyển không?”
“Tìm ông ta làm gì?”
“Không phải ông ta, mà là người của chi nhánh công ty họ thuộc một huyện nhỏ ở Thành Đô.” Thẩm Mật cài xong áo ngực, với tay lấy áo lót: “A Lạp đã nhận một mảnh đất chuyển nhượng từ người phụ trách đó để xây homestay, nhưng mảnh đất đó vướng tranh chấp cá nhân, cứ ba ngày hai lượt có người dẫn đầu đến gây rối, đội thi công đã bị buộc dừng lại hơn một tuần rồi.”
Cô ấy nhét vạt áo vào váy đuôi cá, kéo khóa kéo bên hông, cầm điện thoại ngồi xuống: “Nếu homestay không thể xây dựng thuận lợi, sẽ ảnh hưởng đến đánh giá tổng thể của các nhà đầu tư đối với công ty chúng em.”
Không biết là có chuyện gì quấy rầy đến, sự chú ý c*̉a Tạ Dung Trác không được quá tập trung, qua vài giây mới tiếp lời.
“Công ty các em?”
Giọng anh đột nhiên có chút khàn khàn.
Đầu Thẩm Mật trống rỗng trong một giây, theo phản xạ nhanh chóng chụp lấy điện thoại.
Xác nhận cái cô đang gọi là thoại, chứ không phải video, bấy giờ mới yên tâm.
“Sư phụ, có chuyện này, em vẫn chưa nói với anh.”
Thẩm Mật cúi đầu thắt nơ áo sơ mi, giọng điệu có chút ngượng ngùng: “Mặc dù khoản tiền đó được đầu tư dưới danh nghĩa của em, nhưng nói gì thì đó c*̃ng từ túi anh ra, nên A Lạp vẫn tính tiền hoa hồng cho em theo thỏa thuận.”
Nói xong lập tức thanh minh: “Òm em đã từ chối rồi, là cô ấy nhất quyết muốn đưa, nói không nhận là coi thường cô ấy… Sau đó em mới nói nếu đã vậy, thì đừng đưa tiền cho em nữa.”
Tạ Dung Trác: “Rồi em cầm 3% hoa hồng đó, góp vốn vào homestay c*̉a con bé.”
Quả nhiên không có chuyện gì có thể giấu được Tạ Dung Trác, ngay cả việc cô nhận được bao nhiêu phần trăm hoa hồng anh cũng biết.
Thẩm Mật khai tuốt: “Còn cả cửa hàng, nhà hàng, và một chuỗi cửa hàng trà sữa nữa.”
Tạ Dung Trác: “Nhóc ham tiền.”
“Công ty của chị em mình thì đương nhiên phải ủng hộ một tay chứ, tuy tiền không nhiều lắm, nhưng cái chính là tấm lòng mà.” Thẩm Mật gãi gãi tóc, nhíu mày: “Em chỉ phiền muộn, rõ là đầu tư nhiều ngành như vậy, sao vẫn không có tiền.”
Tạ Dung Trác: “Chi phí thấp mà lợi nhuận cao thì dễ dính dáng đến pháp luật. Đừng gấp gáp, chuyện làm ăn vội quá thì dễ gặp vấn đề.”
Thẩm Mật được an ủi: “Vâng! Em sẽ kiểm soát tốt. Vậy anh có quen biết với ông chủ đó không? Chúng em bây giờ không liên lạc được với anh ta.”
“Tôi sẽ cho người hỏi xem sao, mười phút sau sẽ trả lời em.”
“Được! em chờ anh.”
Mười phút sau, Tạ Dung Trác gửi thông tin chi tiết của đối phương.
Thẩm Mật ngựa không ngừng vó chạy đến gặp Triệu Bách Lạp.
Thấy thông tin của người này, Triệu Bách Lạp liền thăm hỏi toàn bộ mười tám đời tổ tông của ông ta một lượt.
Chửi xong, cô nàng hung hăng cầm ly nước chanh dây lên uống một ngụm: “Tiên nữ không nói tục, loại rác rưởi này không xứng!”
Gã này chơi hai mang, ban đầu đã đồng ý chuyển nhượng đất cho người khác, nào ngờ thấy Triệu Bách Lạp đưa giá cao hơn, nên gã ta đã ký hợp đồng với cô nàng mà không bận tâm đến nguyên tắc. Người bị gạt ra cũng không phải dạng vừa, tìm không ra gã ta thì quay sang bám riết lấy đội thi công của Triệu Bách Lạp ngày đêm gây rối.
Thẩm Mật nhìn địa chỉ c*̉a người này, ngay thị trấn bên cạnh nhà cô.
“Cô định xử lý như thế nào?”
Triệu Bách Lạp: “Gã này là rắn chúa ở thị trấn đó, đã thế còn rất thông minh, gã ta cũng không gây thương tích cho người c*̉a mình, chỉ là cứ bám rịt không cho khởi công, báo cảnh sát cũng không lập án được.”
“Xem ra chỉ có thể lấy độc trị độc, dùng võ kết bạn thôi.” Thẩm Mật hiểu rất rõ cách làm việc của bọn bá chủ làng quê, “Phải cho gã biết cô có người chống lưng ở nơi đó, nếu không thì gã vẫn cứ tiếp tục gây chuyện.”
“Có lý lắm.” Triệu Bách Lạp gật đầu, “Tôi nhớ cô cũng là người ở đó đúng không? Vậy cô có quen kiểu người nào vừa có dũng vừa có mưu, có thể dọa người, lại không làm chuyện vi phạm pháp luật như anh cả ở đó không?”
Thẩm Mật: “Từng nghe nói qua, nhưng lại không quen, để tôi thử tìm cách liên hệ họ xem.”
Triệu Bách Lạp: “Cô cảm thấy nên cho họ bao nhiêu tiền thì hợp lý?”
“Mua vài bao thuốc lá Hoa Tử, gửi vài trăm tệ lì xì là được rồi.”
Hồi Thẩm Mật còn nhỏ thì nhà cô vẫn chưa nghèo, ba cô làm ăn buôn bán đồ cổ nên mối quan hệ rộng khắp, tuy rằng sau này gia đình phá sản, nhưng trong số những người anh em từng kết nghĩa vẫn còn vài nhân vật đáng gờm. “Để tôi đi tìm mấy chú đó, chuyện này không liên quan đến tiền bạc, chắc họ sẽ giúp đỡ thôi.”
“Đời quá đi mất, không phải chuyện nào c*̃ng có thể giải quyết được bằng tiền.”
“Quê tôi nghèo, con người c*̃ng sống rất đời.” Thẩm Mật thản nhiên nói, “Dân bản xứ thì bài ngoại, cô không phải người bản địa nên dễ bị lừa, chuyện này cứ để tôi giải quyết.”
“Có được không? Một hai ngày hẳn là không đủ để giải quyết, cô không đi làm, c*̃ng không thể giải thích được với chú họ.”
“Tôi c*̃ng có cổ phần trong homestay này mà, đâu thể nào ăn không ngồi rồi để cho cô gánh tất được. Tôi sẽ xin sếp nghỉ thêm hai ngày nữa, cố gắng giải quyết xong chuyện này trong ba ngày..”
“Được được, vậy cô chú ý an toàn, tiền vé máy bay đi về, chi phí ăn ở linh tinh tôi sẽ thanh toán cho cô.”
“OK.”
*
Thời gian cấp bách.
Thẩm Mật đáp chuyến bay gần nhất trong ngày, ngồi taxi vài tiếng mới đến được nơi cần đến.
Xuống xe, cô tháo kính râm xuống nhìn ngước nhìn ngọn núi Đại Sơn cách đó không xa.
Đó là nơi quê nhà c*̉a cô, ba cô đã đang yên nghỉ trên ngọn núi đó.
Nhìn núi tưởng gần mà đi mệt đứt hơi, chừng như sát bên, trên thực tế cách nhau hơn một tiếng chạy xe, dưới chân Thẩm Mật lúc này là thị trấn cổ Ung Thái nổi tiếng khắp vùng, nằm cạnh quê cô, nhưng tình hình kinh tế thì kém xa. Triệu Bách Lập xây homestay ngay phía đông thị trấn cổ, vị trí rất đẹp, mỗi dịp lễ tết du khách đến chụp ảnh quanh hồ cũng đông lắm.
Lúc Thẩm Mật đến, người mà chú cô phái đến đã đứng đợi ở công trường.
Cậu trai trẻ cầm đầu có làn da đen đầu cắt húi cua, trông rất năng động, thấy Thẩm Mật mặc đồ hàng hiệu, vừa nhìn đã biết là người có tiền, cậu ta khẽ giũ giũ chiếc áo khoác da, cười niềm nở: “Không ngờ thị trấn chúng mình lại có một cô gái xinh đẹp như vậy, trước đây sao chưa thấy bao giờ nhỉ?”
“Trước đây duyên phận chưa đến, chưa gặp được các anh đây, chẳng phải bây giờ đã đến rồi sao.” Thẩm Mật cũng không kiêu kỳ, mỉm cười đưa điếu thuốc lá mang theo ra, khen ngợi: “Mấy anh trai ở trấn Long chúng ta đúng là vừa bảnh bao, lại còn nghĩa khí, hôm nay để mấy anh vất vả chạy một chuyến rồi.” Nói xong, cô vội vàng lấy trong túi ra bao lì xì, dùng hai tay phát cho từng người một: “Đây là chút lòng thành của em gái, mấy anh đừng khách sáo ạ.”
Cái giọng dinh dính nũng nịu này là do Thẩm Mật học được khi xem bạn cùng phòng livestream.
Không ngờ một câu ‘anh ơi’ lại hiệu nghiệm đến vậy, mấy chàng trai trẻ bị cô dỗ dành đến mức mặt mũi đỏ bừng.
“Người c*̀ng quê cả, đã thế lại còn là em gái trấn trên, có chuyện gì em gái cứ nói, nếu làm được các anh nhất định sẽ làm giúp em!”
“Thật sao ạ? Vậy thì cảm ơn các anh.” Đôi mắt Thẩm Mật sáng bừng lên, rồi lại nhíu mày thở dài: “Chuyện là thế này, chẳng qua là chị c*̉a em đã đến đây xây homestay ấy mà, kết quả cái tên Lý Hữu Tài ở đầu làng bên cạnh, anh ta xấu tính lắm, không cho chúng em khởi công.”
“Là cái thằng rùa con đó gây phiền phức cho em hả?”
“Đúng rồi ạ, là anh ta!” Thẩm Mật biết mình có một đôi mắt to vô tội, phối hợp thêm giọng điệu ngọt ngây thì đúng chuẩn không lệch chút nào.
Cô cũng rất biết tận dụng lợi thế của mình, lộ ra vẻ mặt yếu đuối dễ vỡ khơi gợi bản năng bảo vệ của đám trai thẳng: “Oan có đầu nợ có chủ, kẻ lừa anh ta là người chuyển nhượng trước đây, mấy anh quen anh ta, có thể giúp khuyên nhủ anh ta đừng đến gây phiền phức cho chúng em được không ạ?”
Chân c*̉a cậu trai da đen mềm nhũn cả ra, giọng nói c*̃ng vô thức trở nên nhẹ bẫng: “Em gái em đừng sợ nha, bọn anh khuyên cậu ta giúp em nè.”
Thuốc lá, tiền bạc, người đẹp đều tụ thành chỗ, đám thanh niên lập tức hào hứng: “Khỏi cần nói nhiều, dạy cho nó biết thế nào là lễ độ luôn đi!”
“Đúng đó! Người ta là cô gái bé nhỏ ngàn dặm xa xôi đến đây làm ăn, nó là một tên trai tráng lại đi ăn hiếp cô bé người ta thì còn coi ra gì nữa! Ngày mai nó còn dám đến đây gây sự, các anh giúp em chỉnh nó!”
Một cậu trai da đen khác buông lời: “Trước mặt bố anh thì nó là cái cứt gì! Ông nội nó gặp bố anh còn phải gọi một tiếng anh Bưu!”
Thẩm Mật đệm nhạc: “Đúng ạ đúng ạ!” Lại chỉ chỉ tiền lì xì trên tay họ: “Số điện thoại c*̉a em đã được viết ở mặt sau, có tiến triển gì các anh trai nhớ gọi cho em nha!”
“Yên tâm đi em gái, chuyện này các anh nhất định giúp em dàn xếp ổn thỏa!”
“Dạ!” Thẩm Mật nũng na nũng nịu: “Cảm ơn các anh trai ạ, các anh đi thong thả!”
Đợi họ đi khỏi, Thẩm Mật thở phào một hơi, lấy điện thoại từ trong túi ra chuẩn bị gọi lại cho Triệu Bách Lạp.
Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, cô vuốt mái tóc, nặn ra một nụ cười ngoan ngoãn, quay đầu lại: “Anh ơi còn có chuyện—”
Chữ ‘gì’ bị nghẹn lại trong cổ họng.
Bởi vì người đứng phía sau cô chính là Tạ Dung Trác.
Nụ cười trên môi Thẩm Mật đông cứng lại.
Sắc mặt Tạ Dung Trác không hề thay đổi: “Xin tôi nghỉ hai ngày, để đến chỗ này nhận anh trai mưa?”
Thẩm Mật có cảm giác chột dạ khi bị bắt quả tang.
Cô siết chặt điện thoại, liếm môi: “S—”
Rõ ràng nét mặt c*̉a Tạ Dung Trác đã thể hiện anh không muốn nghe cô gọi ‘sếp’, cô bèn sửa lời: “Sư…”
Nhưng có vẻ như anh cũng không muốn nghe cô gọi ‘sư phụ’ thì phải.
“Tôi lại thành thầy em rồi à?”
Giọng Tạ Dung Trác lạnh nhạt.
Cô là người rất hiểu thời thế biết dùng cách đơn giản để giải quyết vấn đề, anh nên vui mới đúng chứ.
Nhưng khi nhìn thấy cô uốn éo kiểu cách trước mặt những tên đàn ông khác.
Trong lòng anh vô cùng khó chịu.
Diễn cũng không được.
“Tức giận rồi ạ?” Thẩm Mật kéo tay áo c*̉a Tạ Dung Trác, hàng mi run rẩy như cánh quạt, hôm nay cô trang điểm rất chỉn chu, đôi mắt chớp chớp trông đầy tủi thân: “Vì công việc đâu còn cách nào, chỉ cần giải quyết được chuyện này, gọi một tiếng anh trai cũng không lỗ.”
Tạ Dung Trác thờ ơ.
Cô diễn đến nghiện à.
Thẩm Mật lặng lẽ quan sát biểu cảm của Tạ Dung Trác.
Anh không nói gì là giận rồi sao?
Tạ Dung Trác không vui khi cô gọi người khác là anh trai.
Chắc chắn là đang ghen!
“Không thì, em c*̃ng gọi anh thế nhé?”
Thẩm Mật ôm cánh tay Tạ Dung Trác, ngẩng mặt lên làm nũng với anh: “Anh Dung Trác ơi, anh Dung Trác đừng giận nữa mà.”
“Họ là gặp dịp thì chơi.”
“Chỉ có anh mới là anh trai ruột của em.”
Tạ Dung Trác nhìn chằm chằm cô hai giây, quay mặt đi, yết hầu khẽ nuốt xuống.
Nghe cô gọi thế, xương cốt muốn nhũn nhão cả ra.
Dẫu biết là giả vờ thế thôi, nhưng cảm giác khó chịu trong lòng anh lại biến mất ngay trong một khoảnh khắc.
Vài phút trước, anh còn chế giễu đám đàn ông tục tằng không có não đó, bị vài lời dỗ dành c*̉a cô làm cho mất trí.
Không ngờ anh mới là kẻ bị ma xui quỷ ám.
Thẩm Mật lại gọi một tiếng: “Anh Dung Trác——“ Eo cô đột nhiên thắt lại, cô bị Tạ Dung Trác kéo vào lòng.
Anh thành thạo vòng tay qua eo cô, cúi đầu xuống, âm giọng lạnh lùng mang theo chút tàn nhẫn: “Về khách sạn rồi từ từ gọi.”
[Lời tác giả]
Nếu anh đã nói như vậy, thì tôi sẽ bắt đầu hiểu lầm đó nha!
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Story
Chương 31: Cô gọi như vậy, khiến người ta rụng rời cả xương cốt
10.0/10 từ 22 lượt.
