Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 29: Tạ Dung Trác cúi đầu hôn cô
Ánh mắt của Tạ Dung Trác quá đỗi thâm tình, thâm tình đến nỗi như thể đã thích cô tự rất lâu rồi.
Tình cảm ấy nặng nề, sâu sắc, bị đè nén và kiềm chế.
Điều này khiến cho Thẩm Mật người chỉ vừa gặp anh chưa đầy nửa năm không dám tự cho đó là mình.
Thẩm Mật nghi ngờ, Tạ Dung Trác đang quyến rũ cô.
Hoặc cũng có thể là trời sinh đôi mắt anh đã sâu thẳm, nhìn ai cũng dễ khiến người ta suy nghĩ lung tung.
Nhưng Thẩm Mật có một loại ảo giác, ánh mắt Tạ Dung Trác nhìn cô hôm nay đặc biệt chuyên chú.
Cô không trả lời câu hỏi của anh, đến nhà hàng, hoảng loạn trốn vào nhà vệ sinh.
Mang tâm trạng phập phồng lập tức miêu tả lại toàn bộ quá trình cho Trương Chỉ Thanh: Cậu nói xem, ý c*̉a anh ấy như vậy nghĩa là không có người trong lòng đúng không?
Trương Chỉ Thanh: Ặc, dù là có thật… thì chắc hẳn c*̃ng đã buông bỏ rồi!
Thẩm Mật: Cái gì mà dù là có thật??
Trương Chỉ Thanh: Tớ nói bừa thôi, cố lên chị em mình hãy hạ gục chú ấy!
Thẩm Mật cứ có cảm giác lời Trương Chỉ Thanh nói có ẩn ý.
Quay lại chỗ ngồi, đồ ăn đã được bày ra đầy đủ, Thẩm Mật đặt túi xuống, ngước mắt lén nhìn, ánh mắt của Tạ Dung Trác vừa vặn lướt qua, “Em mà không ra, đồ ăn c*̃ng nguội lạnh hết rồi.”
Thẩm Mật cứ có cảm giác ý c*̉a anh là lòng nguội lạnh thì đúng hơn.
Cô ‘a’ một tiếng: “Ngại quá, để anh phải chờ lâu như vậy.”
“Hôm nay không chụp ảnh sao?” c*̃ng may Tạ Dung Trác không tiếp tục chủ đề này: “Không phải trước kia em rất thích chụp ảnh à.”
“Ò.” Thẩm Mật cầm điện thoại lên, chụp đại một tấm hình bàn ăn rồi đăng lên Wechat: “Xong rồi.”
Trên bàn bày biện những món ăn hấp dẫn như tôm viên sốt vải đỏ au, trứng hấp gạch cua trông mềm mịn, cá hấp thịt óng ánh, nhìn rất đưa mồm, đều là những món Thẩm Mật ưa thích.
Tạ Dung Trác gắp mắt cá lên đặt vào bát Thẩm Mật, nói: “Hồi nhỏ mỗi lần ăn cá, mẹ tôi đều sẽ gắp mắt cá cho tôi, nói tốt cho mắt, nhưng tôi vẫn bị cận.”
Thẩm Mật mỉm cười nhìn anh: “Nhưng mắt anh lại xinh đẹp lắm.”
Tạ Dung Trác nhìn sang: “Dùng từ xinh đẹp để miêu tả về tôi, có hợp không?”
“Em thấy hợp mà…” Mượn chuyện bàn về ngũ quan của anh, Thẩm Mật quang minh chính đại thưởng thức vẻ đẹp của Tạ Dung Trác, không ngớt lời khen ngợi: “Nếu ở thời cổ đại, anh nhất định là một vị tiên nhân thanh tao thoát tục.”
Tạ Dung Trác hỏi: “Vậy ở hiện đại?”
Thẩm Mật nhìn gương mặt anh, thốt lên: “Người đẹp lạnh lùng.”
Tạ Dung Trác: “Em thấy tôi lạnh lùng?”
Có phải là anh đã hiểu lầm về khí chất của mình không thế?
Thẩm Mật đưa mắt cá vào miệng, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt nghi hoặc của Tạ Dung Trác, gật đầu: “Khá lạnh lùng.”
Khóe môi Tạ Dung Trác cong cong: “Vậy à?”
Anh thuộc kiểu người có ngũ quan trong trẻo lạnh lùng, dường như sinh ra đã hợp với vẻ mặt vô cảm, nụ cười không có tình cảm cứ như giấu dao, Thẩm Mật quay mặt đi: “Anh đừng cười nữa, trông đáng sợ lắm.”
Tạ Dung Trác: “…”
*
Trong suốt bữa ăn, vòng bạn bè của Thẩm Mật đã có hơn một trăm bình luận, nhìn thấy rất nhiều người hỏi có phải là bạn trai không, cô mới chú ý đến Tạ Dung Trác đã lọt vào nửa người vào trong bức ảnh vừa chụp vội.
Ninh Hân Lôi: Bạn trai cô sao??? Chiếc đồng hồ trên tay này mua được cả một căn nhà đó, nói mau ông lớn nào thế!
Trương Văn Chử trả lời cô ấy: Cô nhìn kỹ mà xem, cái đồng hồ đó trông có phải rất quen mắt không.
Ninh Hân Lôi hưng phấn đáp: Đã nhìn ra! Là c*̉a sếp tổng!!!
Sau đó hai người này trực tiếp trò chuyện trên vòng bạn bè của Thẩm Mật.
Bên dưới còn có bình luận của Trương Chỉ Thanh: Ăn cơm với chú út tớ mà cậu ăn nổi à (run rẩy-ing)
Một lát sau Trương Chỉ Thanh lại bình luận thêm một cái: Chú ấy chắc là có Wechat c*̉a cậu nhỉ? Bình luận này c*̉a tớ có khi nào bị chú ấy thấy không?
Thẩm Mật trả lời: Có
Chẳng mấy chốc, bình luận của Trương Chỉ Thanh hiển thị đã bị xóa.
“…”
Thẩm Mật lưỡng lự không biết có nên xóa bài đăng này không, vừa ngẩng đầu đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Tạ Dung Trác, dường như anh đã đoán được suy nghĩ của cô: “Sợ người theo đuổi em nhìn thấy?”
“Sao, sao thế được chứ ạ.” Thẩm Mật lập tức phủ nhận, tắt điện thoại đặt lên trên bàn.
Không thể để Tạ Dung Trác hiểu lầm nữa, cái chiêu k*ch th*ch tình địch tồi tệ này chẳng có tác dụng gì sất, phải lật sang trang mới thôi.
“Thật ra,” Cô nghiêm túc: “Em không thích người theo đuổi mình.”
Tạ Dung Trác: “Em thích theo đuổi người ta?”
Thẩm Mật lại không biết nên trả lời như thế nào.
Nhưng Tạ Dung Trác cứ nhìn cô chằm chằm, như thể kiên quyết chờ đợi một câu trả lời vậy.
Cô đành gật đầu: “Đúng vậy.”
Rồi bắt đầu lái sang hướng thái quá: “Càng không giành được, càng có thể khơi dậy h*m m**n chinh phục của em. Em thích cảm giác k*ch th*ch hơn.”
Có lẽ Tạ Dung Trác đã quen với cái kiểu nổi loạn bất chợt của cô, vẻ mặt không chút xao động: “Ví dụ như?”
Nếu phải đưa ví dụ để giải thích, thì e là không phù hợp với trẻ em đâu.
Trong lòng Thẩm Mật thật ra rất hoang mang, nhưng cô không quen để lộ sự rụt rè, giả vờ tỏ ra bình tĩnh, cô chống cằm làm ra vẻ e thẹn, ném cho Tạ Dung Trác một cái liếc mắt đưa tình: “Ví như mối quan hệ giữa em và sư phụ, nếu mà lén lút yêu đương ở văn phòng—-”
Tạ Dung Trác: “?”
Thẩm Mật: “Thì kích thích phải phiết.”
“Không ngại à?”
“Không phải anh hỏi trước đó thôi.”
“….”
*
Trên đường về, vẻ mặt Tạ Dung Trác lạnh lùng, sải bước dài đi về phía thang máy, suốt quãng đường không hề mở miệng nói chuyện với Thẩm Mật lấy một câu, lạnh lùng cao ngạo đến mức khiến người ta luôn muốn chọc ghẹo anh một hai cái cho thỏa.
Thẩm Mật nghĩ bụng, thôi toi rồi, làm quá rồi.
Tạ Dung Trác sẽ không chê cô không biết ngại đó chứ!
Không đúng, cái này có gì mà phải giả vờ chứ? Cái nết c*̉a cô như thế nào Tạ Dung Trác đã biết từ lâu rồi.
“Sư phụ ơi!” Nhân lúc không có ai, Thẩm Mật lặng lẽ gọi một tiếng: “Anh chờ em với ạ.”
Trước mặt Tạ Dung Trác, Thẩm Mật hiện tại ngày càng tự nhiên hơn.
“Chờ em làm gì?” Anh không quay đầu lại.
Thẩm Mật đuổi theo: “Em muốn—”
Tạ Dung Trác đột nhiên dừng bước, quay người nhìn về phía cô, đôi mắt đen láy sâu thẳm phía sau tròng kính khiến người ta rung động đến phát điên.
“Muốn tôi chơi với em mấy trò k*ch th*ch à?”
Thẩm Mật: “…?”
Anh khẽ cười thành tiếng, gạt những sợi tóc rơi trên vai cô, cúi đầu xuống, giọng nói trầm thấp bên tai cô: “Trong văn phòng thì không được.”
???
Anh có ý gì!!
Tạ Dung Trác nhất định là đang quyến rũ cô!
Thần kinh Thẩm Mật căng lên, trên mặt dường như vẫn còn vương vấn hơi thở trong veo nhẹ nhàng của Tạ Dung Trác, từng sợi tóc như muốn nổ tung.
Đứng chết lặng tại chỗ mấy giây mà vẫn chưa hoàn hồn.
“Không vào à?”
Tạ Dung Trác nhấn giữ thang máy.
Thẩm Mật nhanh chóng bước vào, mắt nhìn trái nhìn phải, xác định không có ai nhìn thấy, mới thở dài một hơi.
“Không phải muốn lén lút yêu đương sao? Hoảng cái gì?”
Tạ Dung Trác c*̣p mắt, ánh mắt mang theo sự nghiền ngẫm.
“…”
Có ai lén lút yêu đương mà quang minh chính đại như anh không!
Thẩm Mật im lặng không nói gì, dáng đứng trông hơi kỳ lạ, từ góc nhìn của Tạ Dung Trác thì cứ như đang úp mặt vào tường vậy.
“Đinh”—-
Cửa thang máy vừa mở ra, Thẩm Mật nhanh chóng xoay người, đi giày cao gót chạy như bay, nhanh nhẹn chạy ra ngoài.
“Thẩm Mật.” Tạ Dung Trác gọi cô từ phía sau.
Thẩm Mật không thể không dừng bước, nhưng lại không dám quay đầu, chỉ khẽ nghiêng đầu: “Sao vậy.”
Tạ Dung Trác lướt qua cô, thân hình cao lớn dừng lại ngay trước mặt cô, quay đầu nhướng mày: “Nếu em thật sự thích ở văn phòng, cũng không phải là không được.”
“…”
*
Buổi tối, Thẩm Mật nằm trên giường: Tớ cảm thấy Tạ Dung Trác đang tán tỉnh tớ!
Trương Chỉ Thanh: Có khi nào đó chỉ là ảo giác? Cậu phải kể chi tiết quá trình cho tớ thì tớ mới phân biệt được.
Thẳng ra là muốn hóng chuyện.
Thẩm Mật không mắc lừa: Chắc là tớ nghĩ nhiều rồi.
Trương Chỉ Thanh: ?? Đừng mà, chú ấy thậm chí đã ôm cậu hôn cậu rồi, chắc chắn là có ý với cậu đó! Kể mau kể mau, bữa trưa hai người đã xảy ra chuyện gì?
Thẩm Mật ngồi dậy, gõ chữ nhưng như chớp: Tớ nói với anh ấy là tớ không thích người khác theo đuổi, thích chơi trò k*ch th*ch, ví dụ như thầy trò lén lút yêu đương trong văn phòng vâng vâng…
Trương Chỉ Thanh: Cậu c*̃ng dám nói???
Thẩm Mật lúc đó chỉ nóng lòng muốn giải thích chuyện không có ai theo đuổi mình, nào có nghĩ nhiều, bây giờ nhớ lại, đúng là to gan có thừa.
Trương Chỉ Thanh: Vậy chú ấy nói như thế nào?!
Thẩm Mật: Anh ấy nói, nếu tớ thật sự thích lén lút yêu đương trong văn phòng, cũng không phải là không được.
Trương Chỉ Thanh: ???
Thẩm Mật: Cậu nói xem có phải anh ấy đang trêu đùa tớ không?
Trương Chỉ Thanh trả lời: Anh ấy đang dùng sắc, dụ cậu!!
*
Trương Chỉ Thanh xách hộp quà đứng ở cửa, nhìn chằm chằm lịch sử trò chuyện, nghĩ thầm chú út à, chú toang đời rồi.
Cô ấy cất điện thoại, nâng tay ấn chuông cửa.
Khóa cửa mở ra, cô ấy cười tươi bước vào: “Chú út ơi, đây là rượu vang mẹ cháu mang về từ chuyến công tác, cháu giúp chú cất vào tủ rượu nhé.”
Tạ Dung Trác ‘ừ’ một tiếng, rồi đi vào phòng sách.
“Ra ngoài đóng cửa lại.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Tạ Dung Trác: “Không rõ.”
“Vậy chú có biết người tên Kha Triển không?”
Tạ Dung Trác quay người lại: “Sao?”
“Anh ta theo đuổi Mật Mật từ lâu rồi, còn có một quãng…”
“Cháu muốn nói là chuyện này?” Tạ Dung Trác cắt ngang lời cô ấy, sắc mặt âm u: “Chú không có hứng thú về quá khứ c*̉a em ấy.”
“Không phải không phải,” Trương Chỉ Thanh vội vàng xua tay: “Cháu muốn nói là, Kha Triển cũng đang hỏi thăm dự án của chúng cháu, cháu nghi ngờ anh ta muốn hợp tác với Mật Mật, vẫn chưa từ bỏ ý định đâu! Năng lực làm việc của Mật Mật mạnh như vậy, nếu bị gã đàn ông đó lừa đi, thìngười tổn thất sẽ là chú út chú đó ạ.”
Tạ Dung Trác cười lạnh: “Dựa vào gã ta?”
Kẻ nhu nhược như vậy, không xứng giành người với anh.
“Anh ta cũng không tệ lắm đâu nhỉ?” Trương Chỉ Thanh nói: “Kha Triển hồi đó được công nhận là hot boy học đường của trường chúng cháu đó, hơn nữa là người gốc ở đây, hoàn cảnh gia đình cũng khá tốt, con gái theo đuổi anh ta xếp hàng dài đấy.”
Tạ Dung Trác mỉa mai: “Hot boy? Ai phong.”
“Khóa bọn họ chỉ có anh ta là đẹp trai nhất, ồ nhưng mà so với chú thì anh ta vẫn còn kém xa lắm!” Câu này Trương Chỉ Thanh không cố ý nịnh bợ, những năm ở trường Kha Triển đúng là nhìn cũng khá ổn, nhưng vừa tốt nghiệp xong thì ngoài gương mặt ra chẳng còn gì nổi bật, trông giống bình hoa di động hơn.
Năm đó Tạ Dung Trác mới là hot boy đình đám trong trường, chưa nói đến nhan sắc, xét về khí chất thì Kha Triển đã bị Tạ Dung Trác bỏ xa mấy con phố rồi.
Nhưng hiện tại cô nàng cần ‘tôn người ngoài dìm người mình’.
Trương Chỉ Thanh tiếp tục cố tình nhắc đúng chuyện không nên nhắc: “Dù sao thì anh ta cũng là người bạn đầu tiên mà Mật Mật gặp ở thành phố này, cháu sợ cô ấy quá nặng tình cũ, bị Kha Triển dụ dỗ thay đổi ý định phát một mất.”
“Em ấy dễ thay đổi thái độ vậy sao?”
Trương Chỉ Thanh cố ý châm dầu vào lửa: “Con gái mà ạ, dễ mềm lòng, dù sao c*̃ng là mối tình đầu.”
Nói rồi, Trương Chỉ Thanh nhanh chóng quay đầu bỏ đi, chỉ sợ nhỡ chậm một nước thôi sẽ bị ánh mắt như sắc như dao c*̉a Tạ Dung Trác cấp đông chết.
…
Tạ Dung Trác rót một ly rượu vang đỏ, đứng trước cửa sổ sát đất.
Ánh đèn phủ lên mái tóc anh một lớp sương vàng mỏng, bóng sáng mờ ảo bao lấy đường nét gương mặt anh, khiến vẻ mặt anh nhìn qua có chút cảm giác cô đơn không thật.
Ánh đèn neon bên ngoài xuyên qua cửa kính tiến vào trong phòng, chiếu vào những họa tiết hoa văn tinh xảo trên cửa sổ khiến chúng trở nên vỡ nát.
Những mảng bóng hình học đổ lộn xộn dưới chân Tạ Dung Trác, lòng anh cũng rối bời theo.
Anh ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bất chợt bật cười thành tiếng.
Gã đàn ông đó là mối tình đầu c*̉a cô, vậy anh thì được tính là thứ gì đây?
*
Thẩm Mật đến văn phòng của Triệu Bách Lạp phụ giúp sắp xếp vài bản tài liệu, lúc về đến khu chung cư đã gần mười giờ.
Quảng trường cạnh khu chung cư đã được xây dựng xong, đèn duốc sáng rực rỡ bên cạnh bồn hoa, một nhóm các chị lớn đang dậm chân theo nhịp, động tác đều tăm tắp.
Dải cây xanh được trồng nối dài từ quảng trường đến tận cổng khu dân cư, khiến con phố này trở nên sạch sẽ và rực rỡ hẳn lên.
Ven đường có vài sạp nhỏ thắp đèn bày bán trái cây và hoa tươi, Thẩm Mật ghé lại mua một bông hoa hồng, cúi đầu ngửi nhẹ, vừa định quay về nhà, sau lưng chợt vang lên một giọng nói thoáng quen thuộc.
“Thẩm Mật, sao em lại tăng ca muộn thế này.”
Kha Triển đứng dưới bóng cây ở ngã tư đường, vẻ mặt trông có hơi mệt mỏi.
Anh ta nhìn bông hoa Thẩm Mật cầm trong tay: “Bây giờ em thích cái này sao? Vậy anh mua cho em nhiều một chút nhé.” Nói rồi anh ta đi mua hoa.
Thẩm Mật rất phản cảm khi bị làm phiền, không khách sáo nói: “Tôi chỉ không thích hoa anh tặng thôi.”
Bước chân của Kha Triển khựng lại, chừng như trông anh ta rất đau khổ, anh ta gật đầu, đi đến trước mặt cô: “Anh đợi em ở đây hơn hai tiếng rồi, em có thể cho anh mười phút, nghe anh nói hết được không?”
Chung quanh đều là những gương mặt quen thuộc, Thẩm Mật không muốn làm chuyện khó coi trước nhà người ta: “Anh nói đi.”
“Những gì anh nói trước đây đều là trái lòng cả, anh biết, em không phải là kiểu phụ nữ tham hư vinh. Thẩm Mật, anh thật lòng thích em, hoàn toàn không có cách nào buông bỏ được… Mỗi đêm anh đều nghĩ về em, nghĩ đến mất ăn mất ngủ.”
Kha Triển nói đến đỏ con mắt, cầu xin: “Em cho… anh thêm một cơ hội nữa, anh hứa sẽ đối xử tốt với em suốt cả cuộc đời còn lại. Nếu mẹ anh vẫn không chấp nhận, vậy anh sẽ chọn sống c*̀ng với em, em từ chức đến công ty c*̉a bác cả anh làm, chúng ta ở bên nhau, có được không?”
Nghe thấy tiếng c*̉a Tạ Dung Trác, Thẩm Mật đột ngột quay đầu lại.
Anh đứng cạnh quầy hàng rong bán hoa, khí chất cao quý lạnh lùng không hề ăn nhập với bầu không khí khói lửa đời thường xung quanh, Thẩm Mật không biết anh đã đến từ bao giờ, và đã nhìn cô với Kha Triển tự bao lâu.
Lấy Thẩm Mật làm trung tâm, ba người đứng thành một đường thẳng.
Không khí trên đường thẳng này cứ như bị đóng băng.
Tạ Dung Trác khẽ nâng mí mắt, làn mí mỏng như hai lưỡi dao sắc bén, lạnh lùng quét về phía Kha Triển.
Ánh mắt anh sắc lạnh như băng, chỉ một cái liếc qua đã khiến Kha Triển căn bản không dám nhìn thẳng, anh ta siết chặt nắm đấm, trong mắt đầy vẻ không cam lòng, dẫu giận nhưng chẳng dám nói một lời.
Tạ Dung Trác cười khẩy một tiếng, ngay cả một chữ c*̃ng không buồn nói thêm, anh c*̣p mắt, ánh mắt nhẹ nhàng dừng trên gương mặt Thẩm Mật.
Nhận ra vẻ mặt của Tạ Dung Trác không đúng lắm, Thẩm Mật nhìn vào hai tai anh, cứ hễ uống rượu là tai anh lại ửng đỏ.
Quả nhiên là đã uống rượu rồi.
“Sếp ơi… sao anh lại đến đây ạ?”
Thẩm Mật quay đầu nhìn Kha Triển, lại nhìn bông hồng trong tay, vô cớ có chút chột dạ.
Cô vô thức nghiêng người, quay lưng về phía Tạ Dung Trác, giấu bông hồng đi.
Tạ Dung Trác cúi đầu, từ góc nhìn của anh chỉ có thể trông thấy hàng mi cong vút và chóp mũi hơi vểnh lên của cô gái, điều này khiến anh chợt nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp cô vào bốn năm trước.
Khi ấy cô ngồi ở chiếc bàn cạnh sân viết chữ, thờ ơ với tất thảy sự xa hoa trụy lạc xung quanh, mặc một chiếc váy dài được may thủ công, làn da màu lúa mì, cả khuôn mặt chỉ có đôi mắt là thu hút sự chú ý.
c*̃ng không phải là người đẹp nhất anh từng thấy, nhưng lại là người khó quên nhất.
Cô cầm bút xoay người lại, đột nhiên nở một nụ cười xinh đẹp rạng rỡ, đôi mắt trong veo nhìn thấu đáy, khiến khung cảnh xa hoa chung quanh thoáng chốc chỉ còn là phông nền.
Khoảnh khắc ấy, Tạ Dung Trác nghe thấy tiếng tim đập dữ dội bên tai, có một thứ gì đó nện vào thành hồ c*̉a lòng anh, lập tức khuấy đảo thành muôn ngàn gợn sóng.
Anh mãi chẳng thể dời mắt.
Thế nhưng cô không nhìn anh, nụ cười ấy c*̃ng dành cho một người đàn ông khác.
Thậm chí chỉ một cái khóe mắt c*̃ng chẳng chia cho anh.
Và lúc này, hướng mà cô nhìn về, vẫn là người đàn ông đó.
Tạ Dung Trác phía sau vẫn không nói gì, trong lòng Thẩm Mật hoảng loạn, vừa định quay đầu lại thì bất ngờ bị một lực kéo mạnh, bước chân loạng choạng, suýt chút nữa đã đứng không vững.
Hàm Tạ Dung Trác siết chặt, kéo cổ tay cô sải bước vào khu chung cư.
Thẩm Mật bị Tạ Dung Trác kéo vào thang máy, cứ như anh đang vào nhà mình vậy, kéo cô đi suốt một mạch đến tầng 15.
“Mở cửa.”
Thẩm Mật ngoan ngoãn lấy chìa khóa ra, khoảnh khắc đẩy cửa, dưới chân đột nhiên hẫng đi, cô bị Tạ Dung Trác ôm ngang eo nhấc bổng lên.
Cửa phòng vang lên tiếng ‘rầm’ bị đóng sập lại, Thẩm Mật theo tiếng bị đẩy ra sau cánh cửa, gáy cô đập mạnh vào lòng bàn tay Tạ Dung Trác.
Sau lưng chạm phải sự lạnh lẽo, cô không kìm được mà rùng mình: “Sư phụ ơi, người… ưm!?”
Tạ Dung Trác c*́i đầu hôn cô.
Não Thẩm Mật nhất thời trống rỗng, máu toàn thân dồn hết lên não, nhiệt độ cơ thể lạnh nóng đan xen.
Dù đang giận dữ trong lòng, nhưng nụ hôn c*̉a Tạ Dung Trác lại vô c*̀ng dịu dàng.
Anh trúc trắc dò xét, dùng đầu lưỡi vờn quanh môi cô, cạy mở hàm răng cô trượt vào, móc lấy rồi tỉ mỉ thưởng thức.
Thẩm Mật nếm được mùi rượu vang đỏ trong miệng anh.
Cô thở hổn hển, c*́i đầu gọi một tiếng: “Sư phụ ơi.”
“Trong mắt em đã từng có tôi chưa?”
Tạ Dung Trác cắn vào môi cô, giọng điệu ngang tàng nhưng c*̃ng đầy bất lực: “Nhóc sói mắt trắng này.”
[Lời tác giả]
Chú út Tạ, sao chú không đi theo con đường bình thường vậy! Hai người cứ tiếp tục đi!!
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Story
Chương 29: Tạ Dung Trác cúi đầu hôn cô
10.0/10 từ 22 lượt.
