Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 28: Nếu em theo đuổi anh
Thấy Thẩm Mật không nói lời nào, Tạ Dung Trác ghé lại gần hơn, anh ngồi ngay bên cạnh, hơi thở nóng bỏng thiêu đốt gương mặt Thẩm Mật.
“Hỏi em đó.” Ánh mắt anh lướt qua, nhìn chăm chú quan sát thật kỹ hai gò má tinh tế c*̉a cô, biểu cảm vẫn bình tĩnh như thường lệ: “Đồ đệ cưng.”
Chung quanh lập tức bị hơi thở của anh bao trùm, nhiệt độ tăng cao, không khí cũng trở nên loãng hơn, Thẩm Mật cố gắng duy trì vẻ mặt: “Em nên, nói gì đây? Sư phụ cưng.”
Thấy gương mặt cô đỏ bừng cố gắng tỏ ra bình tĩnh, Tạ Dung Trác từ tốn đứng thẳng dậy, hơi kéo giãn một chút khoảng cách, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt cô: “Nói đi, tên đàn ông theo đuổi em, như thế nào?”
Chủ đề lại bị anh kéo về rồi.
Làm gì có người đàn ông nào theo đuổi cô, đều là cô bịa ra hết!
Thẩm Mật muốn gọi điện hỏi quân sư, nhưng tiếc là Tạ Dung Trác không cho cô cơ hội đó, anh chậm rãi nói: ”Tên đó cao hơn tôi, đẹp hơn tôi, hôn giỏi hơn tôi?”
“…”
Khen mỗi một câu anh hôn giỏi, sao anh lại tỏ vẻ khoe khoang đến mức này thế.
Trong sự im lặng chột dạ của Thẩm Mật, Tạ Dung Trác cười khẩy: “Ngay cả tôi còn không bằng, dựa vào cái gì mà theo đuổi được em?”
Thẩm Mật: “…”
Giọng điệu này c*̉a anh, hoàn toàn hệt cái vẻ ba chọn con rể, nhìn thế nào cũng thấy không ưng.
Anh là sư phụ chứ không phải ba cô đâu, không phải Tạ Dung Trác thật sự xem cô như con gái mà nuôi dưỡng đó chứ? Cái sở thích quái lạ gì vậy!
“Thẩm Mật, tôi rất tò mò.” Tạ Dung Trác trầm giọng nói: “Những kẻ đã theo đuổi em trước kia đều không một ai ngoại lệ, tất cả đều bị em cho vào danh sách đen, nhưng lần này tại sao em lại nói với tôi, thích rồi à?”
Sau vụ lùm xùm với mẹ Kha Triển, trong lòng Thẩm Mật luôn có gánh nặng tâm lý.
Cô kháng cự tất thảy sự tỏ tình c*̉a những người khác giới, cảm giác ranh giới cực mạnh.
Trong trường đại học có rất nhiều người theo đuổi cô, nhưng trong danh bạ của cô, không có lấy một số liên lạc của bất kỳ người theo đuổi nào.
Nào ngờ ngay cả chuyện này mà Tạ Dung Trác c*̃ng biết.
Cánh tay anh khoát lên phần tựa lưng cạnh vai cô, dáng anh cao, vai cũng cao hơn cô, thân hình rắn rỏi như bao trùm lấy cô, ở bên cạnh Tạ Dung Trác luôn khiến Thẩm Mật có cảm giác mình nhỏ bé hẳn đi, nhưng rõ ràng cô đâu có thấp.
Cô kiểm soát hơi thở, tâm tư hoảng loạn đến mức không biết nên nhìn đi đâu mới phải.
Đúng lúc có người gõ cửa, Thẩm Mật nhân cơ hội đứng lên thoát khỏi sự kiềm cặp c*̉a Tạ Dung Trác: “Em, ra ngoài đây.”
Nói rồi vội vã rời khỏi văn phòng.
Lướt qua Thẩm Mật, Trương Văn Chử không chớp mắt, thấy mặt cô đỏ bừng, tóc cũng hơi rối, trợn tròn mắt như thể phát hiện ra bí mật động trời nào đó.
… Hình như anh ta đến không đúng lúc thì phải?
Tạ Dung Trác thu lại biểu cảm, duỗi tay nhặt một sợi tóc dài rơi trên ghế sô pha, cánh tay còn lại vẫn vắt trên lưng ghế nơi Thẩm Mật vừa ngồi, lười nhác tựa vào ghế, nhàn nhạt hỏi: “Tình hình công ty đó thế nào?”
Trương Văn Chử báo cáo: “Mảnh đất mà cô Triệu dùng để thế chấp đúng là có tranh chấp, nhưng nguồn vốn lưu động hiện tại không ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của công ty họ, vấn đề chủ yếu mà công ty cô ấy đang đối mặt là bị đối thủ cạnh tranh cố ý chèn ép. Chuyên gia phân tích, quản lý cấp cao, đều là những tinh anh trong ngành được các công ty ở Mỹ chiêu mộ về. Dự án mà thư ký Thẩm đầu tư, tôi đã hoàn tất điều tra lý lịch, cũng đã tìm cớ xem qua báo cáo của cô ấy. Thư ký Thẩm rất chuyên nghiệp, không có bất cứ vấn đề gì, ngài có thể yên tâm.”
“Đừng để cho em ấy biết.” Tạ Dung Trác vuốt sợi tóc dài ấy, “Nếu phát hiện ra vấn đề có thể ám chỉ cho em ấy, em ấy rất thông minh, sẽ biết cần phải làm gì. Còn việc phải làm thế nào thì cứ để em ấy tùy ý, cậu không cần can thiệp.”
Trương Văn Chử: “Vâng ạ.”
“Mấy ngày nay vất vả cho cậu rồi.” Tạ Dung Trác đi đến trước bàn làm việc, lấy một tấm thẻ từ ngăn kéo: “Chiếc xe lần trước cậu ưng mắt, sắp xếp thời gian đi lấy đi.”
Giúp Thẩm Mật một chút việc vặt mà kiếm hời một chiếc xe, Trương Văn Chử phấn khích: “Cảm ơn ông chủ!”
*
Về lại chỗ làm, Thẩm Mật cầm điện thoại lên, Ninh Hân Lôi gửi đến cho cô một đống tin nhắn, nóng lòng muốn nghiệm thu kết quả của kế sách đã bày ra.
Thẩm Mật trả lời: Thất bại rồi.
Cô và Tạ Dung Trác còn có một lớp quan hệ thầy trò, anh có ‘gánh nặng c*̉a bậc cha chú’, cái kiểu kiểm tra tình yêu chó đất với anh là vô dụng.
Nhưng hôm nay anh sao lại thế… Thẩm Mật có cảm giác nếu không phải cô tránh đi, Tạ Dung Trác có thể đã thật sự hôn cô rồi.
Thẩm Mật đè môi, ấn một cái, đột nhiên nhớ ra Tạ Dung Trác thích số chẵn!
Đêm đó chỉ hôn có một lần, không phải anh, vẫn còn vấn vương muốn bổ sung thêm đấy chứ??
Dòng suy nghĩ lạc lối một lúc, Ninh Hân Lôi đã gửi đến mấy tin nhắn: Không thể nào! Trừ khi người đàn ông đó không thích bạn cô.
Ninh Hân Lôi: Không một người đàn ông nào, có thể chịu được cái cảnh tình địch nhảy múa trước mặt!
Ninh Hân Lôi: Không một người nào!
Ninh Hân Lôi: Nếu không quan tâm, thì tức là không thích…
Tạ Dung Trác có ghen hay không Thẩm Mật không thể khẳng định, cô cũng chỉ âm thầm tự mình vui vẻ trong lòng. Thật ra Thẩm Mật không phải một cô gái tự tin, tất cả ‘tự tin’ của cô đều đến từ nhu cầu công việc, là lớp vỏ ngụy trang đã quen thuộc sau khi bị xã hội tôi luyện và mài mòn mọi góc cạnh.
Trên thực tế cô đặc biệt tự ti, thuở bé trong khi tất cả mọi người náo nhiệt đón tết, cô lại lang thang một mình bên lề đường, không dám nhìn sang bờ đê phía đối diện, sợ có ai đó sẽ phát hiện ra cô đang chờ ba đến. Lòng tự trọng của cô rất lớn, sợ không đợi được lại bị người ta thương hại hay chế giễu.
Càng đáng thương, càng cố trang bị nên vẻ chẳng có gì.
Trong chuyện tình cảm c*̃ng thế, việc đối mặt với Tạ Dung Trác khiến Thẩm Mật cực kỳ tự ti, nhưng cô sẽ không thể hiện ra, thậm chí còn tự lừa mình dối người.
Cô không cảm thấy việc tự lừa dối này có gì không tốt, ít nhất đã cảm nhận được sự ngọt ngào trong giây lát.
Cái ngọt ấy chẳng những không xung đột với việc cô nỗ lực làm việc, mà còn mang lại sức mạnh cho cô.
Thích một người xuất chúng, sẽ khiến bản thân ta c*̃ng trở nên xuất sắc.
Vì vậy cô không bài xích việc thích, việc sùng bái Tạ Dung Trác.
Nhưng nếu muốn tiến thêm một bước nữa dựa trên nền tảng của sự yêu thích và sùng bái này, sự quyết đoán và dũng khí của cô hình như đã biến mất đột ngột.
Thẩm Mật thở dài, định mệnh sẽ cô độc cả đời.
Bàn làm việc bị gõ hai cái.
Tạ Dung Trác đưa một tập tài liệu qua, “Không xem tin nhắn?”
Thái độ của Thẩm Mật nghiêm túc: “Xin lỗi ạ, không để ý đến điện thoại.”
Tạ Dung Trác: “Buổi tối c*̀ng tôi ra ngoài ăn cơm.”
Anh đã quay về dáng vẻ lạnh lùng thờ ơ.
Nhưng Thẩm Mật lại thở phào nhẹ nhõm: “Vâng ạ.”
*
Những tưởng tối nay có tiệc tùng gì đó, vì Tạ Dung Trác không sắp xếp cô đặt nhà hàng, trước khi ra ngoài Thẩm Mật còn cố ý trang điểm nhẹ, sau khi đến nhà hàng mới phát hiện chỉ có hai người cô và Tạ Dung Trác.
Trên bàn ăn đặt những con búp bê đôi, ánh nến lung linh trên tròng kính của Tạ Dung Trác, trong ánh nến đôi mắt Tạ Dung Trác như thể luôn chan chứa tình cảm.
Nhìn bàn đầy đồ ăn tươi ngon, Thẩm Mật nuốt nước bọt, đẩy đĩa thức ăn qua: “Sếp ơi, anh ăn nhiều một chút.”
Tạ Dung Trác: “Đêm này không tính phí tăng ca.”
Thẩm Mật kéo đĩa về: “Vậy em nếm trước.”
Nếu không tính tăng ca, vậy cô sẽ không bàn về đạo đức nghề nghiệp nữa.
Khóe môi Tạ Dung Trác nhếch lên: “Em đối xử với bậc trưởng bối thế đó à?”
“Anh c*̃ng chỉ lớn hơn em có vài tuổi thôi nhé.”
“Là ai đã nói, một ngày làm thầy, cả đời làm cha?”
Thẩm Mật cắt một miếng bít tết, xiên lên đưa cho anh: “Đây, mời sư phụ dùng.”
Cô vốn chỉ làm bộ làm tịch, nào ngờ Tạ Dung Trác lưỡng lự một chút, đột nhiên cúi đầu xuống, ăn mất.
Mặt Thẩm Mật chợt đỏ gay lên, ngay cả tay cầm nĩa c*̃ng quên rụt về: “Em, em đâu phải đút cho anh ăn.”
Tạ Dung Trác: “Tôi muốn em đút tôi ăn, không được à?”
Thẩm Mật cắt lại một miếng khác, xiên lên đưa vào miệng mình.
Bầu không khí có chút ngại ngùng.
Để xoa dịu bầu không khí này, Thẩm Mật cố tình kéo dài giọng làm nũng: “Oa – sư phụ yêu em quá ha.”
“Chỉ có một đồ đệ cưng em, không yêu em thì tôi yêu ai nữa?”
Ai muốn tình yêu bao la từ cha c*̉a anh!
Thẩm Mật tiếp tục làm nũng: “Yêu anh ó~”
Mặt Tạ Dung Trác không đổi sắc: “Thẩm Mật, em bình thường tí đi.”
Thẩm Mật tiếp tục kéo dài đề tài: “Bạn cùng phòng của em hồi còn ở Bắc Kinh toàn nói chuyện kiểu này, thu nhập hàng tháng cả triệu, cậu ấy nói đàn ông các anh đều thích những cô gái nói giọng gió vậy đó.”
Ánh mắt c*̉a Tạ Dung Trác dừng trên mặt cô, chăm chú quan sát, không biết thế nào mà cuối c*̀ng lại đưa ra kết luận: “Em còn muốn tôi thích em đến mức nào nữa?”
Thẩm Mật bị làm cho nghẹn, nuốt đồ trong miệng xuống: “Câu này c*̉a anh, khiến em tự mình đa tình đó.”
Tạ Dung Trác đặt phần bít tết đã cắt sẵn của mình đến trước mặt Thẩm Mật, nhân tiện đưa tay lên, khẽ khàng búng một cái vào trán cô.
“Nhiều đồ ăn như vậy còn không lấp đầy được cái miệng c*̉a em?”
Thẩm Mật bị anh búng nhẹ có hơi nhột, xoa xoa trán, rồi sắp xếp lại đĩa thức ăn, thắc mắc: “Anh không thích ăn bò à? Sao lần nào cũng nhường cho em vậy?”
Tạ Dung Trác đeo găng tay vào, bắt đầu bóc tôm cho cô: “Không phải vừa nãy đã ăn rồi sao.”
Thẩm Mật trả lời trôi chảy: “Đó là vì em đút nên anh mới ăn.” Nói rồi lại uống một ngụm nước hòng giảm bớt sự ngượng ngùng.
“Đúng rồi sư phụ, gần đây hình như trợ lý Trương rất quan tâm đến dự án mà em đang đầu tư.” Thẩm Mật đột ngột chuyển chủ đề, nhưng lại ngay lập tức nghiêm túc nói: “Có phải anh đã sắp xếp anh ấy đến dò la tin tức không?”
Tạ Dung Trác cúi đầu bóc tôm, vài sợi tóc rủ xuống trán, những đường nét lạnh lùng cứng rắn trên khuôn mặt được ánh đèn ấm áp mạ thêm vài phần dịu dàng.
“Tại sao tôi phải làm thế?”
Thẩm Mật nhìn sống mũi thẳng tắp của anh, đoán: “Sợ em làm hỏng chuyện, không trả được số tiền đó, nên bảo anh ấy giám sát giúp?”
“Đúng thật.” Tạ Dung Trác nâng mắt nhìn cô một thoáng, “Ăn nhiều như vậy, nhỡ phá sản rồi bán mình cho tôi, tôi nuôi không nổi.”
“Sư phụ à,” Thẩm Mật dán mặt lại gần: “Có cô gái nào từng nói với anh là anh kể chuyện cười rất nhạt không.”
Tạ Dung Trác đưa con tôm cuối c*̀ng cho cô, c*́i đầu thong dong rửa tay: “Không có, chỉ mình em thôi.”
Thẩm Mật liếc nhìn xung quanh, cô đã để ý lâu lắm rồi, từ cái lúc Tạ Dung Trác bóc con tôm đầu tiên cho cô, cô gái ngồi bàn bên cạnh đã đánh vào bạn trai mình, “Cái sở thích giải tỏa áp lực này của anh, dễ khiến người ta nghĩ là em lười, ngay cả tôm cũng không chịu bóc đó.”
“Lo lắng chuyện này làm gì.” Tạ Dung Trác nhướng mí mắt: “Sợ người theo đuổi em hiểu lầm?”
“Khụ—” Mém chút nữa Thẩm Mật đã nuốt chửng nửa con tôm còn lại.
Việc có người theo đuổi là do chính cô nói, c*̃ng không thể phủ nhận, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Tạ Dung Trác: “Cuối tuần đến công ty tăng ca.”
Trước đây mỗi cuối tuần cô đều không phải tăng ca mà? Thẩm Mật có chút kỳ lạ: “Thứ Bảy và Chủ Nhật đều phải tăng ca ạ?”
“Không rảnh à?” Tạ Dung Trác nhìn chằm chằm cô: “Phải ra ngoài chơi với tên theo đuổi em?”
Thẩm Mật vô tội lắc đầu: “Không, không mà, em chỉ hỏi thế thôi.”
“Vậy đến tăng ca c*̀ng tôi.”
“Vâng.”
*
Sau giờ làm ngày hôm sau, Thẩm Mật đi tìm Triệu Bách Lạp và Trương Chỉ Thanh để bàn chuyện công việc, xem như tổng kết tháng.
Dù có Triệu Bách Lạp đứng sau hỗ trợ, Thẩm Mật vẫn rất tự tin vào dự án này, nhưng tất cả số tiền cô có đều là vay từ Tạ Dung Trác, ít nhiều gì cũng vẫn có chút lo lắng.
Trong giới này không giấu được bí mật, ai cũng biết Thẩm Mật là người do Tạ Dung Trác dẫn dắt, một người mà ngay cả Tạ Dung Trác cũng không thể nâng đỡ nổi, vậy còn ai dám tin? Cái tên ‘Tạ Dung Trác’ là con dao hai lưỡi, vừa là lối tắt, c*̃ng vừa là áp lực.
Triệu Bách Lạp gầy đi rất nhiều, nhìn ra được áp lực của cô nàng cũng không nhỏ. Đầu tư chính là một cuộc làm ăn đầy gian khổ, có người phất lên nhanh chóng, có người phá sản, người ngoài nhìn vào thì thấy hào nhoáng, nhưng cái hương vị bị nấu chín từ từ thì chỉ mình họ mới cảm nhận được.
Nhưng nếu so những áp lực tinh thần này với việc Thẩm Mật bị bắt nạt đến suy sụp từ nhỏ, thì cô sẵn sàng chịu đựng, c*̃ng có thể chấp nhận.
“Gần đây có vài ngôi sao nổi tiếng vào trang web, lượng truy cập tăng vọt, ngược lại APP bán hàng hiệu giảm giá của nhà Tất liên tục gặp rắc rối, đã có mấy V-logger lớn công khai mua phải hàng giả. Thẩm Mật, những vấn đề cô từng chỉ ra giờ đây nhà họ đều dính hết, cô đỉnh thật.”
“Họ muốn làm người đầu tiên lũng đoạn thị trường các thương hiệu lớn, việc gặp phải khó khăn là chuyện tất yếu. Còn thứ chúng ta đang làm là đổi mới theo thời đại, hai ba năm đổ lại đây, các tháp tín hiệu ở thành phố cấp ba và vùng sâu vùng xa đã được xây dựng thành công, chẳng bao lâu nữa, khi các gói dữ liệu được triển khai, số lượng người xem video ngắn sẽ còn tăng lên nữa. Tôi đã tìm hiểu, hiện tại mảng livestream bán hàng đang có tiếng tăm không tốt, nhưng tôi có linh cảm, nó sẽ trở thành xu hướng lớn trong tương lai.”
“Được, tuần sau tôi sẽ đề cập đến nó trong buổi họp, để họ sắp xếp người tập trung vào mảng này. Tôi rất tò mò, cô có thiên phú như vậy tại sao ban đầu không trực tiếp ứng tuyển vào đầu tư hay ngân hàng, mà lại làm thư ký cho chú của tôi?”
“Chuyện này thì em biết.” Trương Chỉ Thanh giơ tay: “Có một gã đàn ông đã kết hôn hơn bốn mươi tuổi ép buộc Mật Mật phải làm tình nhân c*̉a gã, Mật Mật không chịu, không biết gã ta đã vận dụng mối quan hệ thế nào, phá hỏng mấy công việc của cậu ấy, Mật Mật còn bị vợ gã ta mắng chửi giữa phố mấy lần, xui rủi!”
“Chuyện đã rồi thì thôi cho qua đi, nhưng có lẽ đây chính là duyên phận.” Thẩm Mật hớp một ngụm nước ép, không muốn nhắc lại những chuyện đó: “À đúng rồi, A Lạp, hai mảnh đất trong tay cô nếu xử lý được thì làm nhanh đi, tôi nghe sếp nói sắp tới chính sách sẽ có biến động, hai năm tới cố gắng đừng đụng đến bất động sản.”
“Được, tôi biết rồi.”
“Nếu lần này thành công, tôi có thể dùng phần trăm lợi nhuận để góp vốn vào công ty của cô không?” Thẩm Mật hỏi.
“Đấy là sự tán thành lớn nhất dành cho tôi.” Triệu Bách Lạp nâng chén: “Mong chờ.”
Thẩm Mật chạm ly với cô ấy: “Mong chờ.”
Trương Chỉ Thanh c*̃ng góp vui: “Em c*̃ng muốn!”
“Được thôi, vậy thì chào mừng ông chủ lớn phủi mông của chúng ta nào.”
“Vậy là quyết định rồi nhé! A Lạp phụ trách xã giao giao thiệp, Mật Mật phụ trách moi thông tin từ tay chú út tớ để phân tích tình hình, còn tớ sẽ kéo người về cho các cậu. Ba chị em mình liên thủ, đưa công ty lên tầm cao mới, tạo dựng vinh quang!”
“Chúng ta đã làm thì phải tạo nên một công ty không có quy tắc ngầm với phụ nữ! Mặc kệ cái quy tắc ngầm đó! Mấy nay bà đây chịu đủ rồi!”
Điểm này Thẩm Mật rất đồng cảm: “Đúng vậy!”
Trương Chỉ Thanh c*̃ng phụ họa theo, đổi tên nhóm thành ‘Một cây làm chẳng nên non ba cây chụm lại nên hòn núi cao’.
“Hai người cứ tập trung vào dự án, người thì em có thừa, nếu tiền không đủ dùng, thì em sẽ đi đóng vai nạn nhân với chú út em.”
Triệu Bách Lạp: “Có chú út đây, chuyện làm ăn này ngon cơm rồi.”
“Nhưng mà,” Trương Chỉ Thanh nghiêng đầu cười hì hì quan sát Thẩm Mật: “Bây giờ em có đóng nạn nhân c*̃ng chẳng bằng Mật Mật đâu, chị không biết thôi, chú út em cưng chiều cậu ấy lắm. Ngày đó chơi trò chơi, còn hôn cậu ấy cơ!”
Triệu Bách Lạp kinh ngạc đến ngớ ra: “Vãi!? Hôn thật à?”
“Thật hơn vàng! Em còn quay video lại, chú út em ôm Mật Mật hôn ngọt sớt cơ mà, cho chị xem cho chị xem.”
Triệu Bách Lạp: “Được được.”
Thẩm Mật: “… Alo.”
*
Vào buổi tối Triệu Bách Lạp có việc phải đi trước, trên bàn ăn chỉ còn lại Thẩm Mật và Trương Chỉ Thanh.
Thẩm Mật lưỡng lự một lúc, mở lời: “Thanh Thanh, nếu Tần Chi Mặc đột nhiên tỏ tình với cậu, cậu sẽ cảm thấy thế nào?”
Trương Chỉ Thanh lập tức hứng thú: “Cậu muốn tỏ tình với ai?”
Thẩm Mật không thể nói thẳng với cô ấy, ánh mắt lảng tránh: “Tớ có một người bạn, muốn hẹn hò với sư phụ của cô ấy, ồ là sư phụ trong công việc, cô ấy nhờ tớ, hỏi hộ.”
Tần Chi Mặc là thanh mai trúc mã lớn lên cùng Trương Chỉ Thanh, giống Thẩm Mật và Tạ Dung Trác, đều là những người thân cận, ngày ngày sớm tối bên nhau, rất thích hợp để đối chiếu tham khảo.
Trương Chỉ Thanh không thèm nghĩ ngợi: “Vậy thì tớ nhất định sẽ duy trì khoảng cách với cậu ta đó. Tớ c*̃ng đâu có thích cậu ta, làm lỡ dở cậu ta để làm gì? Gia đình hai bên lại còn thân thiết như vậy, nhỡ đâu sau này chia tay không trong yên bình thì ba mẹ hai bên sẽ ngại lắm.”
Thẩm Mật gật đầu.
Đúng vậy, lỡ thất bại trong việc làm bạn đời, sau này vẫn phải làm việc cùng nhau, ngại chết đi được.
“Hơn nữa bọn tớ c*̃ng đã thấy những khoảnh khắc xấu xí nhất của nhau rồi, đã không ít lần tớ chê cậu ta xấu, sao cậu ta có thể thích tớ được.”
Thẩm Mật chột dạ hẳn.
Đúng vậy, cái dáng vẻ loli não tàn nhất vào năm Thẩm Mật mười chín tuổi đã bị Tạ Dung Trác thấy rồi, cô còn nói xấu anh trước mặt anh nhiều như vậy.
“Không đúng nha.” Trương Chỉ Thanh nghi hoặc: “Bạn c*̉a cậu có ai mà tớ không biết đâu chứ? Là đồng nghiệp sao?”
Thẩm Mật chột dạ cúi đầu nhìn lát chanh trong cốc nước: “Đúng vậy.”
“Sư phụ và đồ đệ thì có gì đâu, miễn không phải thầy trò yêu nhau thì chẳng ai quan tâm cả.” Trương Chỉ Thanh tỏ vẻ rèn sắt không thành thép: “Cậu đó, còn có tâm trạng làm quân sư cho người khác, cậu mà không theo đuổi được chú út của tớ, tớ sẽ để người khác là thím út tớ cho xem.”
Thẩm Mật căng thẳng hỏi: “Có người theo đuổi Tạ Dung Trác sao?”
“Người theo đuổi chú út tớ nhiều vô số kể, chú ấy là một miếng bánh ngon mà, ngày nào cũng có trưởng bối hỏi chuyện mai mối trước mặt ông nội tớ, tớ thật sự sợ một ngày nào đó ông nội mềm lòng ép chú ấy đi xem mắt. Mật Mật cậu không thể đợi thêm được nữa đâu, đã thích thì phải nhanh chóng tìm cơ hội ra tay trước để chiếm được lợi thế nhé!”
Thẩm Mật: “Cậu thấy tớ có khả năng không?”
Trương Chỉ Thanh: “Tôi có cảm giác chú út rất thích cậu, trước đây chú ấy không bao giờ ôm con gái. Không chủ động, có thể là vì sợ bị cậu từ chối. Nhắc đến chuyện này tớ phải phê bình cậu, cậu rất tàn nhẫn với những người theo đuổi mình! Cái anh A Đào đó, cả Tiểu Tăng nữa, toàn là trai siêu đẹp, lại còn đối xử tốt với cậu như vậy, thế mà người ta vừa tỏ tình là cậu xóa bạn bè ngay.”
Thẩm Mật suy nghĩ vài giây: “Thanh Thanh, tớ hỏi cậu một chuyện.”
‘Cái gì?”
“Nếu, có một người trước đây không thích cậu, thậm chí còn né tránh cậu và cố ý giữ khoảng cách với cậu, rồi một ngày, người này vì tiền bạc, lại bày ra trăm phương ngàn kế lấy lòng cậu, còn mặt dày mày dạn vay cậu rất nhiều tiền, chưa đầy mấy ngày, anh ta đột nhiên chạy đến tỏ tình với cậu. Cậu sẽ nghĩ thế nào?”
Trương Chỉ Thanh đập bàn: “Tên này chắc chắn là không muốn trả tiền! Định lừa tình lừa tiền đây mà!”
Thẩm Mật buông tay, vẻ mặt bày ra biểu cảm ‘tớ chính là tên khốn lừa tình lừa tiền đó đó’.
Trương Chỉ Thanh ngớ ra: “Người này là cậu? Người cho vay tiền là chú út tớ?”
Thẩm Mật buồn bã gật gật đầu.
Trương Chỉ Thanh: “Vậy cậu dự tính khi nào thì chủ động?”
Thẩm Mật uống một hớp nước, mím môi nghiêm túc suy nghĩ, nói: “Chờ sau khi kiếm tiền trả hết nợ cho Tạ Dung Trác, tớ sẽ theo đuổi anh ấy.”
Trương Chỉ Thanh hỏi: “Cậu mượn chú tớ bao nhiêu?”
Thẩm Mật nâng tay giơ số hai.
“Hai trăm ngàn?” Trương Chỉ Thanh mở túi xách ra: “Tớ có tớ có, cho cậu mượn trước này.”
Thẩm Mật: “Hai mươi triệu.”
Trương Chỉ Thanh kéo túi lại: “Cả đời này tớ sẽ không có cơ hội được gọi cậu một tiếng thím út ư?”
*
Vì lý do gia đình nên từ nhỏ Thẩm Mật đã rất tự ti, nhưng tận sâu trong xương tủy cô lại có một sự bất khuất, sự bất khuất này lại mang đến cho cô sự quyết đoán và tự tin, chỉ cần là thứ cô muốn có, Thẩm Mật nhất định sẽ nỗ lực giành lấy.
Sau khi đưa ra quyết định Thẩm Mật như được tiêm máu gà, hễ rảnh rỗi là tất bật chạy trước chạy sau giúp Triệu Bách Lạp lên kế hoạch làm đề án điều tra lý lịch, cả người đầy nhiệt huyết chiến đấu, thường xuyên bận rộn đến nửa đêm mới về nhà.
Mỗi khi màn đêm buông xuống, đèn tường đối diện lại bật sáng, bức tranh tường xanh biêng biếc mướt mát, ánh sáng lấp lánh xuyên qua kẽ lá trúc, phản chiếu ra một vùng ánh sáng ấm áp, vừa vặn rọi vào ban công nhà Thẩm Mật.
Sự bận rộn không cô đơn mà chỉ khiến cơ thể mệt mỏi, song tinh thần lại rất sung mãn, mỗi ngày đứng ở nơi này nhìn rừng trúc đối diện, Thẩm Mật sẽ cảm thấy hạnh phúc.
Chẳng vì bức tranh rừng trúc ấy quá đỗi đẹp đẽ, mà là vì người đã tạo ra rừng trúc này cho cô, luôn có thể mang lại sức mạnh cho cô.
Thẩm Mật mở nhật ký ra, lật sang trang mới, viết xuống nguyện vọng tiếp theo của cuộc đời.
— Trang trí lại căn nhà nhỏ.
Và cả, Tạ Dung Trác.
*
Dạo cuối tuần gần đây, Tạ Dung Trác miệng nói là tăng ca, nhưng thực tế sau khi Thẩm Mật đến văn phòng đều làm việc riêng của mình, Tạ Dung Trác cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, tiền tăng ca thì vẫn trả đủ cho cô.
Nếu không phải thấy anh ngày qua ngày bề bộn nhiều việc, Thẩm Mật còn nghi ngờ anh cố ý dính cô bên người mình, tránh cho cô bị mấy tên đàn ông bên ngoài lừa gạt.
Thẩm Mật ngẩng đầu, nhìn người đàn ông đang chăm chú làm việc trong văn phòng, đột nhiên cảm thấy Tạ Dung Trác thế này trông còn giống người bị lừa gạt hơn.
Ánh trăng sáng nào đó c*̉a anh, rốt cuộc có thật sự tồn tại không?
Việc này nếu không được làm rõ, lỡ đâu Tạ Dung Trác ra ngoài bị lừa thì sao?
Người có thể lừa được anh, hình như trên đời này cũng chẳng có mấy ai…
Nhưng tục ngữ có câu, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, sợ nhất chính là dẫu có tỉnh táo nhưng vẫn sa vào.
Kiểu người nghiện công việc chỉ biết tập trung vào sự nghiệp như như Tạ Dung Trác, dồn hết tâm trí vào chuyện kiếm tiền, trong chuyện tình cảm chính là một tấm chiếu mới, rất dễ bị người ta lừa tình gạt tiền! Chẳng phải cô đã dễ dàng ‘lừa’ được hai mươi triệu từ anh đó sao?
Thẩm Mật tìm vô số lý do để dò la tình hình quân địch.
Vậy nên giữa trưa trên đường đi ăn cơm c*̀ng Tạ Dung Trác, cô phát biểu đầy tự tin: “Cô gái mà anh thích ấy, nhân phẩm thế nào?”
Tạ Dung Trác hơi sửng sốt.
Không phải sửng sốt vì Thẩm Mật đột nhiên hỏi chuyện này, mà là vẻ mặt đường hoàng của cô.
Cái khí thế như chánh cung vậy.
Trong mắt anh thoáng ánh cười thản nhiên: “Tôi thích cô gái nào?”
Dưới ánh mắt dò xét sâu xa của Tạ Dung Trác, tim Thẩm Mật đột nhiên đập rất nhanh, cô dời mắt đi, bâng quơ nói: “Anh có một cô gái đã thích rất nhiều năm rồi, cả công ty đều đồn đấy thôi.”
Cô liếc mắt sang phải, lén nhìn anh ấy một cái: “Chẳng lẽ không phải sao.”
Tạ Dung Trác cao hơn Thẩm Mật một cái đầu, mọi cử động mờ ám của cô đều không thoát khỏi ánh mắt anh, ánh mắt chậm rãi lướt trên khuôn mặt cô, cho đến khi gò má cô dần dần phớt đỏ.
Anh mới ẩn ý nói: “Người họ đồn, chẳng phải là em sao?”
Không ngờ mấy chuyện tào lao bé như hạt vừng hạt đậu thế này mà Tạ Dung Trác cũng biết, Thẩm Mật bỗng chốc mất hết khí thế vừa nãy, giọng cũng nhỏ hẳn đi: “Nhưng c*̃ng có phải là em thật đâu.”
Tạ Dung Trác không trả lời ngay vấn đề này.
Anh hỏi lại: “Lời đồn thì cứ phải là sự thật?”
“Chủ yếu là, đã nhiều năm như vậy rồi mà cô ấy c*̃ng không đến tìm anh.”
Thẩm Mật ra vẻ trưởng bối quan tâm, lo nghĩ thay cho anh, còn chút lo lắng nói: “Kiểu người như vậy thường là đã có người trong lòng rồi, em không muốn để anh phải chịu nỗi khổ cầu mà không được được.”
“Cầu, mà, không, được.” Tạ Dung Trác gằn từng chữ một, như thể cam chịu mà chợt bật cười: “Tôi thích cô gái kia như vậy, tại sao lại không theo đuổi chứ? Hả Thẩm Mật.”
Anh đột nhiên hỏi như vậy, Thẩm Mật c*̃ng chẳng tỏ tường, ngơ ngác ngửa mặt đối diện với ánh mắt nơi anh.
Cảm xúc trong mắt Tạ Dung Trác cuồn cuộn.
Đắng chát, bất lực, dè dặt, những xúc cảm tuyệt nhiên không nên xuất hiện trên người Tạ Dung Trác mới phải, thế mà đã thoáng qua trong đôi mắt anh.
“Nếu tôi theo đuổi em.”
Khóe môi anh mím thẳng, mắt không chớp nhìn chằm chằm cô: “Em sẽ để tôi cầu mà không được sao?”
[Lời tác giả]
Tạ · oán phu · Dung Trác: Dò xét hèn mọn
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Story
Chương 28: Nếu em theo đuổi anh
10.0/10 từ 22 lượt.
