Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế

Chương 58: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-15


Trên con đường giữa rừng dẫn đến đầm lầy Đen ở phía nam thị trấn Tagwa ven biên giới Kim Sư, có một đoàn gần nghìn người đang lê bước chậm chạp.


Nói là một đoàn người, nhưng thực tế giữa họ không hề có sự gắng kết. Nhìn từ trên cao xuống, nhóm người này chia thành tụm năm, tụm ba, trăm người một nhóm, không liên quan gì đến nhau.


Nếu nhìn kỹ hơn nữa, sẽ thấy các nhóm người đó thỉnh thoảng còn thay đổi, trộn lẫn, hoặc xáo trộn vị trí, chẳng có trật tự đường lối nào ràng buộc nhau.


Họ giống như những người bị mất ý thức, tình cờ đi chung một đường, ngoài thanh thế có chút hùng hậu ra, không có sự giao lưu nào giữa những người đồng hành.


Căn cứ theo hướng đi thì đoàn người này có lẽ là đi ra từ Đế Quốc Kim Sư. Dựa vào cách ăn mặc của họ có thể nhận thấy đây là một nhóm người đủ mọi tầng lớp, đủ mọi loại người gồm thường dân, binh lính, nam nữ già trẻ, thậm chí còn có cả mèo chó và chuột lẫn trong đám đông.


Mùa hè ẩm ướt, rừng cây vào ban đêm luôn bốc lên hơi nước dày đặc, trông như một lớp sương mù bao phủ. Đoàn người này ẩn hiện trong màn sương, bóng người chập chờn, rất kỳ lạ. Cả đoàn gần nghìn người nhưng không hề tạo cảm giác náo nhiệt, ngược lại vì sự yên tĩnh khác thường mà toát ra vẻ tiêu điều và quỷ dị khó hiểu, giống như một đoàn xác sống.


“Mẹ ơi, còn bao xa nữa?” Một cô bé kéo tay người phụ nữ trẻ bên cạnh, hỏi nhỏ.



Đôi mắt của trẻ con luôn đặc biệt tròn, lòng trắng cũng ít hơn người lớn một chút, dưới ánh sáng ban ngày nhìn vừa trong trẻo vừa xinh đẹp, nhưng trong đêm sương mù mờ ảo này, đôi mắt ấy lại có cảm giác trống rỗng như búp bê.


Người phụ nữ trẻ cũng có đôi mắt tròn xoe xinh đẹp, chỉ là trong mắt cô cũng phủ một lớp sương mỏng, không có tiêu cự.


Cô ta dắt tay cô bé, vừa nhìn về phía trước vừa máy móc bước đi, một lúc sau mới chậm rãi khẽ khàng “suỵt—” một tiếng. Ánh mắt cô nàng ngơ ngác và cứng đờ, thậm chí còn không thèm cúi đầu nhìn con mình, dùng một giọng điệu cực kỳ bình thản không chút âm điệu lên xuống đáp: “Chưa đến, ngoan nào.”


Ngón tay của cô bé đột nhiên giật giật như thể đang giãy giụa hai cái, rồi lại đột ngột khôi phục vẻ bình tĩnh, giống như sự giãy giụa vừa rồi chỉ là ảo giác.


Hai mẹ con đi ở nửa sau của đoàn người, tốc độ chậm hơn so với những binh lính và thanh niên tráng kiện đi phía trước, hơi thở nặng nhọc, bước chân cũng có chút nặng nề. Rõ ràng đã đi một quãng đường rất dài, thể lực đã dần suy kiệt.


Cô bé từ từ ngoảnh đầu, nhìn lướt về cuối đoàn người, rồi lại quay đầu mở to đôi mắt tròn xoe: “Những người mới đến phía sau đi cùng chúng ta ạ? Họ cũng phải đến chỗ đó sao?”



Khi hai mẹ con cô bé cùng đi ra từ thị trấn Tagwa, họ luôn đi ở cuối đoàn người. Nhưng trên đường có đi ngang qua khu vực liều trại của dân tị nạn, những người ở đó cũng lần lượt đi theo, gia nhập vào đoàn người, giữ khoảng cách không quá xa, cũng không quá gần để bám theo họ.


Người phụ nữ trẻ gật đầu, đáp: “Ừ, con yêu, họ cùng đường với chúng ta.”


Những người này cứ đi được một đoạn đường lại vô thức giơ tay khẽ chạm vào giữa lông mày và môi, vô thanh lẩm bẩm một câu gì đó, hệt như đang làm một loại nghi thức sùng bái hoặc cầu nguyện.


Cách đoàn người phía trước khoảng vài chục mét, chính là đầm lầy sôi sục nổi tiếng nhất ở vùng trung nam của lục địa.


Từng mảng bùn lầy đen kịt trải dài ở đó, ùng ục nổi lên những bọt khí lớn nhỏ không đều, khi vỡ ra phát ra tiếng “tách tách” nhẹ nhàng nối tiếp nhau, hòa với âm thanh “ùn ục” sôi sục, âm thanh ấy trở thành chút động tĩnh duy nhất tại khu vực này.


Bề mặt của đám bùn đen cũng không hề bằng phẳng, khi bọt khí vỡ ra, sẽ mang theo một số thứ kỳ lạ khác trồi lên. Không nhìn rõ chúng là thứ gì, chỉ thấy đó là những khối đen ngòm nổi lên mặt đầm, lát sau lại bị bùn mềm nuốt chửng trở lại.


Trong bán kính hơn chục mét ở khu vực đầm lầy không có cây cối, phần lớn chỉ là những thân cây đã khô héo, rũ rượi rủ xuống bùn.


Còn chưa đến gần đầm lầy, đã có thể cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra khắp nơi, cùng với mùi hăng xộc lên từ bùn đất ẩm ướt, rất khó ngửi.


Nhưng cả đoàn người đó dường như hoàn toàn không ý thức được họ đang đến gần nguy hiểm, chỉ một mực ngơ ngác bước về phía trước một cách máy móc, dường như trong đầu chỉ có đích đến, ngay cả rẽ hướng và đi đường vòng cũng không biết.


Gió thổi qua rừng cây, mang theo mùi bùn tanh tưởi của đầm lầy sôi sục, tấp vào mặt mọi người.


Có lẽ vì mùi vị này quá k*ch th*ch, vài người trẻ tuổi ăn mặc như binh lính ở phía trước đoàn người đột ngột nhíu mày, liên tục chớp mắt vài cái, ánh mắt tê dại trống rỗng trong khoảnh khắc đó cuối cùng cũng tìm lại được chút tiêu cự.


Trong trạng thái nửa tỉnh táo, họ bị đầm lầy trước mắt làm cho kinh hãi, gượng gạo dừng bước.


Nhưng đoàn người phía sau vẫn vô tri vô giác mà tiến lên, lực xô đẩy dồn dập, đẩy mấy người lính đó tới thêm một đoạn nữa.


Nhóm binh lính vừa cố gồng mình kháng cự trong đầu, muốn bản thân tỉnh táo hơn một chút, để có thể tự do điều khiển tay chân. Vừa phải chống lại đám đông phía sau đang xô đẩy không ngừng để tiến lên.



Bản năng thôi thúc họ tách ra khỏi đám đông, đứng sang một bên nhường đường, để tránh bị xô vào đầm lầy sôi sục.


Nhưng có một người lính mặt non choẹt cố gắng quay đầu nhìn lại, vừa hay trông thấy đám người già trẻ lớn bé lộn xộn phía sau, đứa nhỏ nhất thậm chí còn chưa biết đi, được bế trên tay.


Đôi mắt của đứa bé trong sáng hơn hẳn so với những người khác, nhưng bé còn quá nhỏ, hoàn toàn không ý thức được sự nguy hiểm.


Khi ánh mắt của người lính chạm vào đứa bé, nó cũng dùng đôi mắt tròn xoe nhìn lại cậu, rồi nó đột nhiên nở một nụ cười ngây ngô đặc trưng của trẻ con với cậu, bé con kia thậm chí còn chưa mọc răng.


“Ta… nắm lấy… tay ta!” Người lính nhìn thấy nụ cười đó thì tỉnh táo hơn nhiều, cậu ngây người một chút rồi quay đầu lại, cố gắng mở miệng nói với những người lính cạnh mình, tiếng hét của cậu đứt quãng: “Nhanh! Chặn… chặn họ lại!”


Những người lính đứng ở hàng đầu trong tiếng hét của ‘mặt non choẹt’ lần lượt giơ tay ra, nắm lấy cổ tay nhau. Cả đội gượng gạo dựng lên một bức tường người mỏng manh, cố gắng chặn lại đám đông vẫn không ngừng tiến lên phía trước.


Nhưng chỉ có mấy người bọn họ, muốn chống lại gần nghìn người phía sau, đúng là chuyện viễn vông.


Họ vừa cố gắng giữ cho bản thân tỉnh táo, vừa la hét đánh thức những người phía sau, cuối cùng bị đám đông xô đẩy ngày càng đến gần đầm lầy sôi sục…


“Dừng… dừng lại!!” Người lính ở giữa sắp chạm mũi giày xuống mép đầm lầy rồi, y gào thảm một tiếng chói tai.


Nhưng dù vậy, y cũng không nghĩ ra rằng mình sẽ buông tay, hoặc tránh sang một bên.


“Mau tỉnh lại đi!!” Một người lính trông rất cường tráng đứng ở bên rìa tỏ ra vô cùng sốt ruột, y giơ chân hung hăng giẫm lên chân người phía sau.


Một tiếng hét thảm thiết vang lên, trật tự của khu vực đó cũng rối loạn theo, có vài thường dân bị tiếng hét này làm cho tỉnh lại. Đám đông giống như đàn ong vỡ tổ, tiếng ồn ào từ phía trước dần dần lan ra phía sau.


Nhưng tất cả những điều này chỉ là sự thay đổi ở phía trước đoàn người, đại quân “xác sống” phía sau vẫn xô đẩy chen chúc nhau để tiến về phía trước.


“A—-!!!” Tiếng kêu thảm thiết khác vang lên, một người lính đã bị đám đông xô vào đầm lầy sôi sục. Y trợn to mắt, giãy giụa điên cuồng, nhưng chỉ trong một giây ngắn ngủi, cả người đã bị bùn đen chôn vùi hơn phân nửa. Đầm lầy sôi sục – đúng như tên gọi, vùng này có nhiệt độ cực cao, chỉ riêng hơi nóng thôi cũng có thể làm người ta bỏng rộp da.



Một khi bức tường người có lỗ hổng, vài người khác liền nối gót nhau tiến vào đầm lầy. Những người lính nắm tay nhau kiên cường chống đỡ trong phút chốc đã có thêm ba người rơi xuống.


Cả vùng đầm lầy rộng lớn vang lên tiếng kêu thảm thiết không ngừng, nghe mà rùng mình. Người lính mặt non choẹt gồng hết sức mình, cậu gần như dồn lực toàn thân vào gót chân, nhưng vẫn không thể ngăn được đoàn người phía sau, cậu bị hai dòng người tiến lên xô đẩy, không thể đứng vững được nữa, chân đã bước một bước về phía đầm lầy…


Bùn đen của đầm lầy sôi sục giống như cái miệng háu ăn của hung thú, khi đã gặm được một cái chân, sẽ không bao giờ nhả ra.


‘Mặt non choẹt’ tuyệt vọng phát hiện có một loại lực kéo vô hình nào đó đang kéo cả người cậu xuống đầm lầy sôi sục, bùn đen bỏng rát kinh người đã nhấn chìm mắt cá chân, bắp chân của cậu…


Tuy đã trở thành một người lính, nhưng tuổi đời của cậu còn rất trẻ, có lẽ chỉ mới vừa trưởng thành. So với nhiều người trong đám đông này, cậu thậm chí chỉ là một cậu nhóc, chỉ là cao lớn hơn một chút mà thôi.


Mắt cậu đỏ hoe, vừa gào thét vì đau đớn dữ dội, vừa ra sức hét với những người phía sau: “Lùi lại đi mà… tỉnh lại đi!!”


Bùn đen đã nhấn chìm đến đầu gối, cơ thể đau đớn đến cùng cực, ‘mặt non choẹt’ cảm thấy mình sắp chết đến nơi rồi. Đúng lúc này phía trên không trung bỗng truyền đến một tiếng gầm của mãnh thú.


Trong sự tuyệt vọng và ngơ ngác, cậu ngẩng đầu nhìn một cái, liền phát hiện có một con mãnh thú khổng lồ đang xòe cánh lao về phía này, trên lưng con mãnh thú còn đang chở theo một người cao gầy.


Trong màn sương đêm lờ mờ, cậu thoáng thấy người nọ phất tay một cái, đôi cánh to lớn của mãnh thú cũng đồng thời đập mạnh một nhịp.


Vù——


Một cơn gió mạnh đến mức gần như có thể nhổ bật cả cây cối lên khỏi mặt đất hung hăng ập vào đám đông, hất tung những người đang tiến về phía đầm lầy.


Đoàn người gần nghìn người ngã sõng soài, người này đè lên người kia, từ trước ngã ngửa ra phía sau, trong nháy mắt tất cả đều ngã rạp dưới đất, không thể tiến lên xô đẩy nữa.


Đôi mắt của ‘mặt non choẹt’ đỏ hoe, tuy vẫn tuyệt vọng, nhưng lại vô thức thở phào nhẹ nhõm.


Ngay khi đã bất lực buông xuôi để bùn đen nuốt chửng cả thân mình, cậu bỗng cảm thấy có ai đó nắm cổ áo mình, một nguồn lực mạnh mẽ siết chặt lấy cổ họng, làm cậu khó thở.



Mãi đến lúc sau, khi ‘mặt non choẹt’ cuối cùng cũng hoàn hồn từ cơn đau co thắt dữ dội, cậu phát hiện ra mình vậy mà đã được người ta nhổ ra khỏi đầm lầy, đang ngồi tựa vào một gốc cây. Một bóng dáng gầy gò nửa quỳ trước mặt cậu, y đang dùng một tấm vải như vạt áo không biết là xé ở đâu ra, giúp cậu băng bó cái chân bị thương từ phần gối trở xuống. Cậu ý thức được chân mình đã nhún vào hố bùn sôi, chắc chắn đã hỏng mất rồi, thế mà người nọ vẫn cẩn thận băng bó cho cậu như thể cái chân này sau khi băng bó xong sẽ lành lại vậy.


“Tìm quanh đây xem có dây lưng hay thứ gì đại loại giống thế không, xé hai cái qua đây, vải gì cũng được.” Người băng bó chân cho cậu nói một câu, nhưng vẫn không ngẩn đầu lên.


‘Mặt non choẹt’ ngẩn ra một chút, tưởng rằng y đang nói với mình. Kết quả vừa đảo mắt một cái, cậu phát hiện bên cạnh người đó còn có một con mãnh thú đang ngồi xổm, trông nó giống như loài sói tuyết đến từ cao nguyên băng giá, chất lông rất đẹp, nhưng khí chất lạnh lùng và hung hãn đến mức khiến người ta không dám đến gần. Cả đời cậu chưa bao giờ thấy con sói tuyết nào to như vậy, hơn nữa nó còn có một đôi cánh. Cậu vô thức nghĩ đến chuyện vừa rồi, đôi cánh trắng muốt kia chỉ cần đập một cái đã hất tung gần nghìn người, liền cảm thấy rất khó tin. Chỉ là đôi cánh thôi, sao có thể quạt ra luồng gió lớn kinh người như vậy được chứ? Quả thật cứ như thần linh vừa khẽ vung tay, lập tức liền giáng xuống một trận yêu phong vậy.


“Nhanh!” Người băng bó đã buộc xong nút thắt, liếc thấy mãnh thú vẫn đang ngồi im tạo dáng, liền tiện tay vỗ một cái lên người nó, tống cổ nó đi.


‘Mặt non choẹt’ trố mắt nhìn, thầm nghĩ con mãnh thú đáng sợ như vậy cũng dám vỗ sao? Nhưng giây tiếp theo, cậu không có thời gian để nghĩ ngợi lung tung nữa, vì cơn đau từ chân lại dâng lên, khiến cậu hít mạnh một hơi.


“Ráng nhịn đau chút, nếu như ngươi còn muốn chân của mình có thể mọc lại thịt thì tạm thời đừng chạm vào, cũng đừng nhúc nhích.” Người băng bó vẫn cúi đầu, nói với cậu một câu.


“Cảm ơn, cảm ơn vì đã cứu ta…”


‘Mặt non choẹt’ khó khăn lên tiếng, sau đó nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chân của ta có thể mọc lại thịt được sao? Lúc nãy ta có nhìn thấy vài người rơi vào đầm lầy sôi sục, cả da lẫn thịt gần như bị nấu chín, chỉ còn trơ lại mỗi khung xương… Ta…”


Người băng bó ngẩng đầu lên, nhướng mày nhìn cậu: “Ta nói có thể mọc thì nhất định có thể mọc.”


“Trời ơi— Thưa ngài chỉ huy!”


‘Mặt non choẹt’ cuối cùng cũng nhận ra người đến là ai.


Người này không ai khác – chính là Kevin.


Hoàng đế bị người ta sai vặt liếc qua đám đông, vừa nhìn lướt qua dây lưng của từng người, vừa âm thầm lẩm bẩm: Vỗ cánh một cái thôi mà gió lớn vậy sao? Chậc— Sai sai ở đâu đó ta?!


[Edit by TeiDii]
____________


Cách đặt tên nhân vật phụ của Mộc Mộc; Xăm mình, bụng bia, đầu hói, tóc vàng, tai dão, mặt non choẹt, cây lau nhà…
=))))))
.


Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế Truyện Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế Story Chương 58: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-15
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...