Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế

Chương 57: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-14


“Sao vậy?” Kevin để ý đến hành động của Oswid, anh bỏ nắm bột vụn vào túi da bò đeo bên hông, phủi tay bước đến cạnh hắn.


Oswid khẽ “suỵt-” một tiếng rồi nhíu mày ghé tai sát đất hơn, không rõ là đang nghe ngóng cái gì.


Một lát sau, hắn lại ngẩng cái đầu sói to tướng lên, như vẻ hết chịu nổi. Hoàng đế vẩy vẩy tai, bực bội nói: “Ta nghe được dưới lòng đất có tiếng động gì đó, nhưng âm thanh nhỏ quá, không thể nào nghe rõ.”


“Tiếng động gì?” Kevin nghi ngờ hỏi một câu, dứt khoát quỳ một chân xuống đất, bộ dạng như thể cũng muốn áp tai nghe thử.


“Nền đất sạch sẽ lắm hay sao mà ngươi cứ rúc mặt xuống đất vậy? Tro bụi bám đầy ra đó cũng không thấy bẩn à…” Oswid vừa nhìn thấy tư thế của Kevin liền khó chịu càm ràm một câu, rồi bực bội giơ móng vuốt, chân sói to tướng đầy lông trực tiếp đặt lên người Kevin, muốn đẩy cái đồ chướng mắt này sang một bên: “Không có tai chó thì đừng có mà xía vào chuyện người ta, làm như thể cứ áp tai vào đất là nghe được vậy.”


“Ừm, tai chó của ngươi linh nhất.” Kevin liếc nhìn Oswid, mỉa mai: “Ngài đây là tự biết mình không thể làm người được nữa nên chơi trò vỡ bình vỡ vại, từ bỏ chính mình rồi cưỡng ép chứng sạch sẽ của bản thân lên đầu ta đúng không? Hơn nữa, ai nói với ngươi là ta rúc mặt xuống đất để nghe vậy?”


Kevin đẩy cái đầu chó quá chói mắt đó ra xa, chừa lại một chỗ trống rồi áp bàn tay thon dài gầy guộc xuống đất.


Thực ra từ lâu trước đây, nếu có kẻ nào to gan lớn mật hay ăn no rửng mỡ mà chạy đến tỏ tình với Kevin, anh ngoảnh đầu lại là có thể ném người ta vào ‘danh sách đóng băng’. Nhẹ thì đóng băng vài tháng, nặng thì đóng băng cả trăm năm cũng không thành vấn đề, đến khi nào đối phương hoàn toàn tỉnh táo, không còn nuôi ý định còn trồng cây si trước cửa nhà anh nữa thì mới rã đông.


Đây đúng là một cách làm rất phũ phàng, nhưng rất tốt. Cứ dứt khoát như vậy sẽ dập tắt mọi hy vọng của người ta, hiệu quả lại cực kỳ tốt, dẫn đến kết quả – Tới một người chạy một người, tới một cặp thì chạy nguyên đám.


Nhưng cách này khi đối mặt với Oswid thì hoàn toàn vô dụng.


Bởi vì vị Hoàng đế trẻ tuổi này rất biết cách vờn người khác. Giây trước vừa tỏ tình xong, giây sau đã khiến người ta nghi ngờ liệu có phải mình bị thiếu oxy lên não nên nghe nhầm không? Mỗi lần hắn mở miệng nói chuyện là y rằng đang kiếm chuyện đánh nhau chứ chẳng giống đang cảm mến người ta tí nào.


Việc này khiến điện hạ thần ánh sáng mặt dày vô liêm sỉ cũng ngại ngùng không dám đóng băng hắn, chỉ có thể trước giờ như thế nào thì vẫn là thế đó.


Oswid thấy Kevin cứ quỳ một chân rồi chạm tay xuống đất thì tưởng rằng anh đang cố gắng ra vẻ, gồng mình tạo dáng nên chẳng thèm để ý đến anh nữa. Hoàng đế cao ngạo hất mũi lên trời, phe phẩy đôi tai sói một hồi, cuối cùng vẫn cảm thấy không cam lòng, lại cắm đầu xuống đất nghe ngóng thêm lần nữa.


Quá trình này gần như tiêu hao hết toàn bộ sự kiên nhẫn của Oswid.



Khi hắn sắp phát cáu thì âm thanh kia dường như đến gần hơn một chút.


Tai sói của hoàng đế giật giật mấy cái, hắn nhíu mày nói nhỏ với Kevin đang quỳ một chân trên đất: “Sao ta lại cảm thấy đó là tiếng người nói chuyện nhỉ…”


Kevin không đáp, vẫn im lặng áp tay trên mặt đất, anh nghiêng nghiêng đầu dường như đang nghiền ngẫm điều gì đó.


“…” Oswid thấy Kevin lơ mình, tai sói hơi rũ xuống, sau đó tiếp tục tập trung lắng nghe âm thanh dưới lòng đất.


Âm thanh kia rất mơ hồ, giống như một bài ca chiêu hồn, nghe lâu sẽ khiến người ta rơi vào vùng vô thức, không khỏi nảy sinh ra cảm giác bồn chồn, thôi thúc muốn đứng dậy làm theo sự chỉ dẫn của lời nói, để chạy đến một nơi nào đó…


Oswid nghe một hồi thì giật mình hoàn hồn, lúc này mới phát hiện từ nãy đến giờ ý thức của bản thân đã trở nên mụ mị.


“Âm thanh giống như tiếng gọi hồn này rốt cuộc là thứ quỷ gì vậy?” Bệ hạ tôn quý trời sinh cứng đầu nên rất bài xích các thể loại tẩy não, dẫn dắt con người ta lọt vào mương rãnh này. Thiên Lang ngẩng đầu lên, tuy mặt sói không thể hiện được cảm xúc, nhưng có thể nhìn thấy được sự ghét bỏ từ đôi lông mày đang nhíu chặt và ánh mắt lạnh lùng của hắn.


Oswid cố gắng đè nén sự ghét bỏ, nghiêm túc suy ngẫm lại, trong khoảng thời gian thả lỏng ý thức hình như có nghe rõ được vài từ, hắn lẩm bẩm: “Tuy không biết âm thanh đó là thứ gì, nhưng dường như có nhắc đến mặt trời, còn có hành hương…”


Kevin cuối cùng cũng thu bàn tay đang áp xuống đất về, anh đặt tay lên đầu gối, đáp: “Là ‘mặt trời sắp lặn, thời khắc hành hương đến rồi’.”


Oswid: “…”


Hoàng đế bệ hạ nghiêm túc đánh giá Kevin từ trên xuống dưới một phen, cảm thấy thế giới quan hơi sụp đổ – Chó… À không! Sói cũng không nghe được, vậy mà tên này chỉ cần quỳ xuống đất một lát là nghe rõ rồi? Đây là đạo lý gì?!


Tóm lại, điện hạ thần ánh sáng luôn luôn vô lý như vậy đó!


Trên mặt Kevin cũng không có biểu tình gì, ngay cả nhíu mày cũng không có, nhưng giọng điệu của anh lộ ra một tia lạnh lẽo: “Quả nhiên là… Tật xấu khó bỏ.”


“Ai?” Oswid phát hiện từ sau khi tỉnh dậy, hắn không thể theo kịp mạch suy nghĩ đang nhảy nhót của Kevin.


Kevin lắc lắc đầu: “Một người…”



Dù sao thì đột nhiên nói với người ta là “thần đang gọi hồn ngươi đó!”, nghe thế nào cũng thấy có bệnh.


Nhưng Oswid đâu bận tâm nhiều điều như vậy, hắn chỉ cần nghe thấy cụm từ “ngươi không quen”, trong lòng liền khó chịu. Hắn ghét bất kỳ ai có thể khiến Kevin nhớ đến mà hắn lại không quen, cực kỳ chán ghét. Đặc biệt hơn, hắn còn phát hiện khi Kevin nhắc đến người này, giọng điệu cũng không tốt lắm, khiến hắn lại càng ghét bỏ không kiêng nể gì.


“Ta phải–” Kevin mở miệng, đang định dặn dò thêm vài câu.


Đúng lúc này, hàng trăm con người đang nằm ngổn ngang trong địa cung đột nhiên có chút động tĩnh, một phần trong số họ gần như đã bắt đầu có ý thức, muốn tỉnh lại.


Sự trùng hợp này khiến Oswid không thể không liên hệ tình huống đang diễn ra với âm thanh mê hoặc dưới lòng đất vừa rồi.


Kevin rõ ràng cũng có suy nghĩ giống vậy, anh bỏ lửng câu nói, quay đầu lại nhìn những người đang nằm trong địa cung, lẩm bẩm với chính mình: “Quả nhiên…”


Mặt trời sắp lặn, thời khắc hành hương đến rồi.


Câu này nghe kiểu gì cũng lộ ra một loại cảm giác điên cuồng cố chấp nhưng lại làm mê hoặc lòng người. Dù sao thì theo quan điểm của Oswid, trên đời này sẽ không có tên tâm thần nào cứ thần thần bí bí lẩm nhẩm hoài một câu không đầu không đuôi, ý vị bất minh như vậy đâu.


Nhưng chỗ khó giải quyết là câu nói ấy có thể ảnh hưởng đến nhiều người đến vậy, đối phương rõ ràng không phải là một người phàm.


Nhóm người vốn dĩ phải hôn mê rất lâu trong địa cung, vậy mà liên tục mở mắt, dần dần tỉnh lại. Kevin đột ngột đứng dậy, chân dài sải bước vòng qua đám đông, đi về phía một người đang chống tay ngồi dậy ở góc tường


“Hít… lưng ta… Kevin?!”


Người đó đang mơ màng dụi dụi cái lưng cứng đờ của mình, ai ngờ vừa ngẩng đầu lên đã bị người đi đến trước mặt làm cho giật mình: “Sao ngài lại ở đây? Không đúng–“


Y gãi gãi mái tóc xoăn đã rối thành tổ quạ của mình rồi quay đầu nhìn khắp địa cung một vòng, ngơ ngác hỏi: “Thánh thần ơi – Ta là ai? Đây là đâu?!”


Thanh niên tóc xoăn đang đội nguyên rổ dấu chấm hỏi trên đầu này không ai khác – chính là Mio, người chịu trách nhiệm chỉ huy đội quân Thanh Đồng trấn giữ ở biên giới phía Tây của Đế Quốc Kim Sư.


Khi gặp thần cách, Mio ở rất gần với Phượng Hoàng, nhưng không biết nhờ vận may kiểu gì mà chỉ bị hôn mê, chưa mất mạng.



Kevin ngồi xổm xuống trước mặt Mio, dứt khoát nói: “Tỉnh chưa? Có cần ta vả cho một cái để tỉnh hẳn luôn không?!”


Mio lập tức ngồi thẳng lưng, nói nhanh: “Tỉnh rồi tỉnh rồi! không cần ngài ra tay đâu, nhưng trước hết ngài nói cho ta biết đây là đâu? Tại sao ta lại ở đây? Các huynh đệ khác đâu rồi?”


“Đây là địa cung ở pháo đài cổ Hoa Hồng, các ngươi bị vài thứ triệu hồi đến đây. Ngoài nhóm của ngươi ra thì còn có các đội quân đến từ thành bang khác và quân phòng thủ của Bắc Phỉ Thúy.. À- Còn có đội tiên phong do Wood và Nick dẫn đầu nữa.”


Kevin tóm tắt tình hình cho Mio, vẻ mặt rất nghiêm túc: “Một phần những người bị triệu hồi đã chết rồi, may là các ngươi còn sống. Bây giờ, ta cần ngươi dẫn tất cả những người còn sống ở đây lên đường, đi đến thung lũng Tĩnh Mặc ở phía đông. Trên đường đi hễ gặp bất cứ ai đang mất tỉnh táo, lẩm bẩm muốn “hành hương” thì chặn lại ngay, sau đó dẫn họ đi cùng..”


“Khoan đã, tại sao?!” Mio ngơ ngác hỏi.


“Vì thung lũng Tĩnh Mặc cách ly âm thanh bên ngoài, các ngươi ở đó sẽ không nghe thấy những lời nói mê hoặc lung tung kia!” Kevin vừa nói vừa tát nhẹ vào má Mio một cái, hối thúc: “Nhanh lên!”


“Không! Chờ đã- Ngài vừa nói có quân phòng thủ biên giới Bắc Phỉ Thúy ở đây, ta dẫn họ đi kiểu gì?!”


Mio mang vẻ mặt ‘ngài đang đùa ta đấy à’ nói với Kevin: “Họ đời nào chịu ngoan ngoãn nghe theo lệnh của ta?”


Kevin ấn đầu Mio, xoay mặt y sang một hướng, chỉ vào đám người đang ngồi ngơ ngác giữa địa cung: “Tịch thu hết vũ khí, ngươi nói xem bọn họ dám không nghe ngươi không?”


Đám quân phòng thủ biên giới Bắc Phỉ Thúy ngơ ngác nhìn nhau, rồi nhìn một vòng đội quân Thanh Đồng và đội quân tiên phong của Đế Quốc Kim Sư đang bao vây họ, cùng với vũ khí nguyên vẹn trên người, địa cung lập tức rơi vào im lặng.


Quân Bắc Phỉ Thúy: “……………………”


Quân Thanh Đồng: “……………………”


Cả căn hầm im lặng được hai giây, đội quân Thanh Đồng lập tức lộn người bật dậy, túm chặt vũ khí trên người mình, từ trên cao nhìn xuống bao vây quân Bắc Phỉ Thúy.


Vô duyên vô cớ bắt được một đám dũng tướng cũng thật là… Hơi ngơ ngác nhỉ.


“Còn ngài thì sao?” Mio không nhịn được kéo Kevin lại hỏi: “Giọng điệu nghe không đúng lắm, ngài định đi đâu à?”



“Mẹ nó con chó bự chảng này chui từ đâu ra vậy?” Mio giật mình.


Oswid: “…”


Kevin: “…”


Nói sao nhỉ, trong đám quân tướng ở Đế Quốc Kim Sư thật sự có đầy “dũng sĩ không sợ chết”.


Mio trừng to mắt: “Ngài kiếm đâu ra con này vậy? Thú cưỡi à? Oách thật đấy!”


Kevin xua tay: “Đừng lôi thôi nữa, nhanh chóng thu dọn rồi lên đường đi.”


Wood cuối cùng cũng tỉnh lại, y xoa xoa vai đi về phía mọi người, vừa lau mặt vừa nhíu mày nói với Kevin: “Thưa chỉ huy, vừa rồi ta lại nghe thấy một giọng nói lạ lắm, cứ nói mãi một câu hình như là “hành hương” rồi gì gì đó… Ôi- mơ hồ quá chẳng nhớ rõ được, nhưng giọng này quen lắm.”


“Quen?” Kevin nghiêng đầu nhìn Wood.


“Ngài nhớ ta từng nói lúc ở trong đường hầm bọn ta đều mơ thấy những giấc mơ tương tự nhau không? Trong mơ có người cứ nhắc đến pháo đài cổ Hoa Hồng. Giọng nói của người đó rất giống với giọng nói này.”


Ánh mắt Kevin trầm xuống, gật đầu nói: “Ta biết rồi.”


Anh ấn vai Mio xong rồi vỗ vai Wood, ân cần dặn dò: “Nhớ kỹ, trước khi đến thung lũng Tĩnh Mặc thì đừng ngủ, dù buồn ngủ cũng phải ráng, nghỉ ngơi cũng đừng nằm sát đất, đừng cố lắng nghe bất kỳ âm thanh giống như tiếng thì thầm nào, chỉ cần nhớ một địa điểm thôi – thung lũng Tĩnh Mặc.”


Kevin dặn dò xong thì vội vã đi theo bậc thang đá, ra khỏi địa cung.


Oswid nhảy vọt lên hai bước, theo Kevin đi lên mặt đất, trở về bên bức tường đổ nát của pháo đài cổ. Kevin lại quỳ xuống rồi dùng lòng bàn tay áp lên mặt đất, sau đó anh chỉ về một hướng nọ, nói với Thiên Lang bên cạnh: “Ngươi có thể định vị chính xác được hướng đó chứ?”


“Để làm gì?” Oswid hỏi.


“Âm thanh phát ra từ đó, chúng ta sẽ lần theo âm thanh tìm đến thứ kia!” Kevin lạnh lùng nói.


[Edit by TeiDii]
_________


Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế Truyện Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế Story Chương 57: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-14
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...