Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Chương 63: Im lặng là vì bao dung
Trong chuyện ấy, trước đây Dịch Thận luôn chăm sóc cô rất nhiều, trải nghiệm của cô được đặt lên trên tất cả.
Khi Dịch Thận dùng cà vạt buộc tay phải của cô vào cột đầu giường, đầu óc Thẩm Viên trống rỗng, cảm giác xa lạ và mới mẻ k*ch th*ch hormone làm loạn.
Anh thật sự giận dữ, mặt mày âm trầm nhưng môi lại đỏ mọng.
Sự ghen tuông và nóng vội của Dịch Thận quyến rũ đến mức khiến Thẩm Viên choáng váng.
Năm năm rồi, hai người đã không hề gần gũi suốt năm năm.
Cảm giác quen thuộc cuộn trào trở lại, sự phấn khích lấn át mọi cảm xúc phức tạp trước khi uống rượu.
Thẩm Viên muốn đi tắm trước nhưng Dịch Thận không cho phép.
Thẩm Viên muốn cởi trói tay, anh lại càng không đồng ý, ngược lại còn đe dọa rằng cô mà dám nói thêm lời nào nữa thì anh sẽ trói cả tay và chân cô lại.
Khi Dịch Thận cúi xuống, cô cắn mạnh vào cằm đối phương, vậy mà anh lại bật cười.
Thẩm Viên trừng mắt nhìn anh, đồ đại b**n th**.
Lột bỏ lớp vỏ ve sầu lại hiện nguyên hình là một con bướm trắng, lớp da mới non nớt phơi bày dưới ánh trăng.
Dịch Thận vẫn như xưa, ở đoạn đầu của màn kịch, anh cúi người xuống trước.
Dã thú cúi đầu, l**m lên gân lá.
Hỗ trợ cô chuẩn bị xong, để cô tiếp nhận cơn sóng dữ dội mà vốn dĩ cô không thể chịu đựng được.
Anh không cho phép cô nói chuyện, bàn tay to lớn có thể che gần nửa khuôn mặt nhỏ của cô khiến lỗ chân lông mở rộng, hơi nóng không ngừng thoát ra. Những tiếng nỉ non vụn vặt bị bóp nghẹt, chỉ có ánh mắt hai người đang đấu trí, lúc thì gay gắt đối đầu lúc lại mềm mại hòa quyện.
Dịch Thận chìm đắm trong đó.
Anh muốn cô đến phát điên rồi.
Mỗi một tấc da thịt mà ngón tay anh lướt qua đều là sự si tâm vọng tưởng của anh suốt ngày đêm.
Cổ tay bị trói của Thẩm Viên theo từng đợt dao động, dần dần hằn lên vết đỏ.
Cô cắn chặt môi, các ngón tay nắm chặt cà vạt trở nên trắng bệch, khó lòng kiểm soát cảm giác trống rỗng như bị ném lên không trung.
Xương cụt tê dại như bị điện giật, muốn v**t v* xoa dịu nhưng lại không nắm được nguồn cơn.
Hoa linh lan trắng tinh khiết nhưng gợi tình nhất vỡ vụn, tan nát trên ga trải giường.
Nhỏ ra máu màu hồng ngọc của hoa hồng.
Cô mềm nhũn thành một vũng bùn, anh tự nhiên cởi trói cà vạt, giải phóng cô khỏi sự ràng buộc, sau đó bế cô lên đi thẳng ra ngoài.
Anh mua căn nhà lớn thế này, cô còn chưa kịp tham quan kỹ.
Phòng ngủ, phòng sách, phòng khách, nhà bếp, phòng tắm.
Cuối cùng là cả khu cửa sổ sát đất trong suốt có thể nhìn toàn cảnh đêm.
Trong sự mê loạn, Thẩm Viên cũng vứt bỏ lý trí.
Cứ như vậy cũng tốt.
Cứ để cô làm trái đạo lý, cùng anh dằn vặt triền miên không kể ngày đêm. Khi tất cả mọi người đang chờ đợi cô quy phục, cô lại cố chấp như một cây cỏ dại mọc sai chỗ, quấn chặt lấy Dịch Thận, cùng anh rơi xuống.
Ý nghĩ đại nghịch bất đạo này lóe lên, ngay lập tức chiếm lấy tâm trí cô. Thẩm Viên trực tiếp phóng túng đáp lại anh, biểu diễn một màn phản hồi kịch liệt hơn.
Thẩm Viên dùng một tay túm tóc anh, cô ngửa đầu, không nhịn được mà kêu lên.
Sự nở rộ của cô càng k*ch th*ch Dịch Thận hơn.
Hai người quên đi giới hạn của cơ thể, điên loạn, phát cuồng trút bỏ nỗi cô đơn và nhớ nhung suốt năm năm.
Mồ hôi Dịch Thận rơi xuống mặt cô, làm cô tê liệt cả suy nghĩ, cô lại há miệng, giống như một chú chim non cô độc đang khát nước.
Không đòi được nước nên cô l**m đi vị mặn chát đang trượt xuống trên mặt.
Bóng đèn mờ không biết đã được anh thuận tay bật lên từ lúc nào, bóng hai người phản chiếu lên tường.
Đôi chân cô.
Trở thành đôi cánh đang dang rộng trên lưng Dịch Thận.
Thành phố Tân Dương khô cằn, lại sinh ra một dòng suối róc rách chảy xiết trong đêm gió lớn.
Bàn chân trắng nõn của cô gái đùa nghịch trên mặt nước, tiếng bì bõm vang lên theo từng nhịp vẩy nước trắng xóa.
Thẩm Viên vừa cười vừa khóc, mà nguồn cơn đều đến từ sự nóng bỏng của anh, anh quá mạnh mẽ, bất luận thế nào anh cũng có thể khiến cô cảm thấy như được đưa lên tận chín tầng mây.
Cơ bắp trên cánh tay anh cuồn cuộn, in đầy vết cào của cô.
Anh đau, cô cũng đau đớn.
Khóc lóc than thở, cô đã trở thành một “Cô gái hư” không biết xấu hổ.
Thẩm Viên kiệt sức, cô muốn trốn, muốn bò đi nhưng lại bị anh kéo ngược trở lại.
Màn đêm Tân Dương đen đặc, dày kịt, run rẩy thần kinh.
“Ưhm…”
“Dịch Thận…”
Dịch Thận.
Viên Viên.
Em yêu anh.
Yêu anh thêm lần nữa, có được không.
Trở thành câu thoại kinh điển duy nhất thốt ra trong đêm nay của họ.
Kỵ sĩ đã trở thành Đức Vua, anh muốn độc chiếm Công chúa, không ai có thể ngăn cản.
Chỉ cần dùng một tay bóp chặt chú thỏ nhỏ mềm mại mà Công chúa yêu thích nhất, rồi bảo cô mãi mãi không được rời xa mình.
Đêm trước ngày đính hôn, cô ở đây phản nghịch triền miên cùng Dịch Thận……
…………
Khi ánh bình minh ló dạng nơi chân trời, cả hai vẫn chưa kết thúc.
Trong nhà lộn xộn, điên cuồng đến mức khó nói nên lời.
Mục đích của Dịch Thận đã đạt được.
Thẩm Viên toàn thân đầy dấu vết, cuộn tròn trong chăn ngủ thiếp đi đến bất tỉnh nhân sự, lần này thật sự giống như một con búp bê bông bị chơi đến hỏng.
Đêm qua đã khóc quá nhiều khiến mắt cô sưng húp lên. Thẩm Viên tỉnh dậy, cố gắng mở đôi mắt dính chặt vào nhau.
Không giống khoảng thời gian năm năm trước, thường thì anh sẽ dậy trước để chuẩn bị bữa sáng. Hôm nay Thẩm Viên phát hiện mình vẫn đang nằm trong vòng tay anh.
Dịch Thận ngủ say, lông mày giãn ra cuối cùng cũng có vài phần nghe lời, anh đã quá cố gắng nên cũng mệt mỏi không chịu nổi.
Hai người ôm nhau ngủ, Dịch Thận ôm cô rất chặt, như sợ cô nhân cơ hội trốn thoát vậy.
Thẩm Viên không cần nhìn điện thoại, mặt trời đã lên cao, chắc chắn đã quá giờ hai gia đình hẹn nhau bàn bạc chuyện đính hôn rồi.
Haizz, điện thoại chắc sớm đã bị đánh bom rồi.
Xong rồi, lần này xem như cô đã phạm phải sai lầm lớn.
Thẩm Viên tựa vào lòng anh, liếc nhìn nửa thân trên tr*n tr** của Dịch Thận. Tầm mắt cô lướt dọc từ cơ ngực đến cơ bụng anh, đường nét cơ bắp nhấp nhô theo từng nhịp thở, cô đưa tay lên chạm vào đó, tận hưởng cảm giác tuyệt vời trên tay.
Thích quá đi mất……
Thẩm Viên cọ xát vào lòng anh, mắt cong lên và v**t v* lung tung.
Cô gái đã được uống nước, vào sáng sớm đặc biệt mềm mại và dịu dàng, làm nũng trên người người yêu như một chú mèo nhỏ hạnh phúc.
Cô v**t v*, người đang ngủ say đột nhiên giơ tay lên nắm lấy tay Thẩm Viên.
Dịch Thận vẫn nhắm mắt, anh nắm lấy tay cô đặt lên miệng hôn hít, tiếng hôn m*t ngọt ngào và mờ ám.
Thấy anh tỉnh, Thẩm Viên vung nắm đấm đánh mạnh vào người anh, “Tỉnh rồi à? Tại anh hết đấy, bây giờ phải làm sao.”
Dịch Thận lười biếng nghiêng người, ôm cô vào lòng rồi thở ra một hơi, dường như vẫn chưa ngủ đủ nên giọng nói khàn khàn: “…… Làm sao là làm sao.”
Bị anh ôm chặt vào lòng, Thẩm Viên cố gắng ngẩng đầu lên, cắn vào yết hầu anh: “Đính hôn, hôm nay em phải về nhà, giờ này là mấy giờ rồi, e là người nhà em sẽ đánh chết em mất.”
“Vẫn còn nghĩ đến đính hôn cơ à.” Bàn tay to lớn của Dịch Thận v**t v* tấm lưng trần của cô, bóp chặt để cảnh cáo: “Vẫn chưa đủ mệt phải không.”
“Dịch Thận, đêm qua anh không hề cho em giải thích.” Thẩm Viên đẩy anh, cô ngồi dậy quấn chăn quanh người, “Vốn dĩ em cũng không định đính hôn với Trịnh Văn Bách mà.”
Dịch Thận nghe vậy, anh chậm rãi mở mắt ra, khuôn mặt cô phản chiếu trong đôi mắt còn ngái ngủ của anh.
“Đồ khốn nhà anh, đêm qua em nói câu nào là anh lại dùng sức câu đó, làm em không thốt nổi nửa lời.” Cô thuật lại rõ ràng những lời đã chuẩn bị sẵn cho anh nghe: “Em hẹn Trịnh Văn Bách là để nói với anh ta rằng vì anh nên em không thể kết hôn với anh ta được.”
“Chỉ là nói chuyện không thành công, anh ta cứ khăng khăng bảo em phải nói trước mặt hai gia đình, em nghĩ vậy cũng tốt, dù sao cũng đã đến nước này rồi.”
“Còn anh thì hay rồi, lôi em đến đây hành hạ cả đêm không ngừng, làm lỡ mất thời gian, việc em sắp xếp ổn thỏa bị anh phá rối hết rồi đó.”
Dịch Thận lặng lẽ nắm lấy tay cô, anh rũ mắt nghịch ngợm những ngón tay cô, dường như không mấy bận tâm: “Ừm.”
“Hơn nữa, anh có biết tại sao em lại hẹn anh ta ở tiệm bánh ngọt không?” Thẩm Viên bực mình với vẻ thờ ơ của anh, lửa đã cháy đến chân rồi mà anh vẫn có thể bình tĩnh như vậy: “Anh tưởng em không biết hôm nay là mười bốn tháng Mười à? Em qua đó để đặt bánh sinh nhật cho anh, tiện thể hẹn anh ta đến đó nói chuyện.”
“Chó điên Dịch Thận! Anh chẳng hiểu gì cả! Chỉ biết cắn bừa thôi!” Nói đến đây cô suýt bật khóc.
Dịch Thận thấy cô bắt đầu xúc động thì kéo Thẩm Viên vào lòng, đắp chăn lại rồi vội vàng dỗ dành và hôn cô vài cái: “Rồi rồi rồi, sao đang nói lại cuống lên thế.”
Anh giúp cô vuốt tóc, dáng vẻ tràn đầy sự tự tin của người nắm quyền: “Tin anh không, anh sẽ không để em phải chịu thiệt.”
“Cũng không để cả nhà họ Thẩm phải chịu thiệt.”
Thẩm Viên ngây người, không hiểu gì.
“Lời này là có ý gì?”
…………
Việc Thẩm Viên không về nhà là một chuyện, vấn đề là đến giờ hẹn mà nhà họ Trịnh không một ai đến cửa, điện thoại cũng không ai bắt máy. Ông bà Thẩm Tri Tùng sợ nhà họ Trịnh có chuyện gì, nên nhờ Thẩm Xước đến xem rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.
Không đi thì thôi, vừa đi thì quả thật loạn hết cả lên.
Khi Thẩm Xước đến biệt thự nhà họ Trịnh, cổng lớn mở toang còn bên trong đang huyên náo ầm ĩ.
Tò mò nên anh ấy bước vào sân, ngó đầu vào nhìn.
Ông bà nhà họ Trịnh và Trịnh Văn Bách – những người lẽ ra phải đến nhà họ Thẩm, lại bị chặn ở trong nhà. Sắc mặt bố mẹ Trịnh Văn Bách tái mét, ông Trịnh trông như sắp ngất đi vì tức giận. Một cặp vợ chồng trung niên trông như phù thủy vừa ngồi lăn ra đất ăn vạ vừa chỉ trích chửi bới Trịnh Văn Bách. Một cô gái cùng tuổi, quần áo kín mít đứng nép một bên với khuôn mặt xanh xao, đôi mắt đỏ hoe.
Thẩm Xước nhìn xuống, cuối cùng nhận ra bụng cô gái đã nhô lên.
Anh ấy hơi ngả người về sau, thở hắt ra một hơi.
……Thì ra là chuyện này à.
–
Cùng lúc đó, tại dinh thự Kim Dương, hai người vẫn quấn quýt trên giường.
Dịch Thận kể rõ ngọn nguồn cho Thẩm Viên nghe.
Dịch Thận điều tra ra Trịnh Văn Bách đa tình nhưng biện pháp phòng tránh rất tốt, tuyệt đối sẽ không để xảy ra sự cố, nhưng anh ta không biết có một “Con cá lọt lưới” đang âm thầm tính toán chuyện lớn.
Một cô bạn gái cũ của Trịnh Văn Bách đã mang thai bốn tháng, bố mẹ cô ta là những thương nhân nhỏ thuộc tầng lớp tiểu thương không dễ dây vào. Họ quyết tâm để con gái sinh đứa bé an toàn, sau đó gây rối ở nhà họ Trịnh, nhân cơ hội leo cao đổi đời.
Dịch Thận chỉ việc “thương lượng” với họ, dời ngày gây rối đúng vào ngày đính hôn.
Khi anh quyết định bắt cóc Thẩm Viên, “Trì hoãn” cô một đêm không cho về nhà thì anh đã sắp xếp xong mọi chuyện, tuyệt đối không để nhà họ Thẩm chịu bất kỳ thiệt thòi nào.
Bản thân người nhà họ Trịnh đã lo thân chưa xong, chắc chắn không thể đến nhà cô. Không đến nhà thì họ sẽ không biết rốt cuộc Thẩm Viên có về nhà hay không và đang ở cùng ai.
Cuối cùng nhà họ Trịnh sẽ mất hết thể diện vì cô bạn gái cũ mang thai của Trịnh Văn Bách và mắc nợ nhà họ Thẩm.
Đến lúc đó Thẩm Viên không cần nói gì, người nhà họ Thẩm chắc chắn sẽ không tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa.
“Tất cả chuyện này đều do anh sắp xếp.” Thẩm Viên vẫn nằm trong lòng Dịch Thận, vừa nói vừa đánh vào bàn tay đang làm loạn của anh, mỉa mai: “Quả nhiên, thủ đoạn của Tổng giám đốc Dịch ông chủ của Luyện Phong không tự nhiên mà có.”
Dịch Thận cúi đầu vùi vào hõm cổ cô, m*t lấy thật mạnh, gằn giọng nói: “Tất cả vì ai, hả?”
“Thẩm Viên Viên, vì em, anh đã tính toán đến tận cùng rồi đấy.”
Cái tên gọi thân mật ‘Thẩm Viên Viên’ quen thuộc vang lên, lòng Thẩm Viên mềm nhũn không thôi.
Cô lén cười, ôm lấy mặt anh rồi hôn mạnh lên trán Dịch Thận, “Ừm, em biết rồi.”
“Em yêu anh nhất.”
Dịch Thận khẽ động đậy vài cái, anh ôm chặt cô, lật người đè cô xuống, ý vị sâu xa: “Chuyện chính đã nói xong, ăn sáng thôi.”
Thẩm Viên phản kháng “Ưhm ưhm” hai tiếng, anh ăn cái bữa sáng nào vậy!! Chàng trai này không biết mệt sao!?
Đã quằn quại cả một đêm rồi!
Cánh tay mảnh khảnh vừa thoát khỏi chăn lại bị anh kéo ngược trở lại, giọng nói của Thẩm Viên dần bị nụ hôn của Dịch Thận nuốt chửng.
Chiếc chăn phủ kín hai người lại cuộn lên, phồng lên những hình thù kỳ quái.
Mặt trời mùa Thu chói chang xua tan mây đen, chiếu thẳng xuống mặt đất.
Cuộc âu yếm làm loạn này khi nào kết thúc vẫn còn chưa rõ.
…………
Chiều tối hôm đó Thẩm Viên tạm biệt Dịch Thận, cô rời khỏi nhà anh và đi thẳng về biệt thự nhà họ Thẩm.
Thẩm Viên ôm chiếc hộp đựng dây chuyền ngọc lục bảo về nhà, cô vừa bước vào cửa đã thấy ông bà nội đều đang ở phòng khách, hình như vừa nhận xong điện thoại của nhà họ Trịnh gọi đến.
Không cần nghĩ, cô cũng đoán được nội dung cuộc điện thoại.
Bành Cần cúp điện thoại, chửi tục một câu trang nhã rồi nói: “Làm bố mẹ thất bại đến mức nào mới dạy dỗ ra được đứa con trai như thế.”
Thẩm Tri Tùng nhấp một ngụm trà, an ủi vợ: “Cũng may là chưa đính hôn, nếu không cả nhà chúng ta bị thằng nhóc này chơi một vố, đây chẳng phải là đẩy Viên Viên vào hố lửa sao.”
“Không phải trước đây ông nói là đã điều tra rõ ràng rồi sao?” Bành Cần nhìn chồng mình bằng ánh mắt sắc như dao, “Điều tra ra được như thế này à? Làm tôi còn nói với Viên Viên người này không có vấn đề gì.”
Thẩm Viên rụt rè bước vào phòng khách, cô ho khan một tiếng để thể hiện sự hiện diện của mình.
Bành Cần nhìn cháu gái, vẻ mặt bất lực và oán trách: “Đứa không ra dáng kia đã về rồi.”
“Nếu không phải nhà họ Trịnh xảy ra chuyện, không đến cửa, hôm nay bà nhất định phải dùng gia pháp với cháu.”
“Bà nội——” Thẩm Viên nũng nịu làm mình làm mẩy: “Cháu cũng vì biết chuyện nhà họ nên mới đường hoàng……”
Nói được nửa chừng, cô ngước mắt lên thì bị ông nội trừng một cái nên lập tức im bặt, cảm thấy chột dạ.
Cô bước tới, cung kính nâng hộp trang sức lên, đặt trước mặt bà nội: “Ông bà, cháu biết lỗi rồi, không nên chơi trò mất tích.”
“Nhưng thái độ của cháu, ông bà cũng nên biết rõ ạ.”
“Đáng lẽ cháu nên nói với ông bà sớm hơn rằng cháu không muốn gả cho Trịnh Văn Bách, là lỗi của cháu, vì cháu do dự không dám mở lời.”
Thẩm Viên mở hộp trang sức, để nó lộ diện.
Bành Cần nhìn thấy chiếc dây chuyền ngọc lục bảo, mắt bà ấy đỏ hoe ngay lập tức, cơ mặt nhăn nheo rung lên, có thể thấy bà ấy kích động đến nhường nào.
Bà ấy v**t v* mặt dây chuyền, như thể nhìn thấy người thân đã khuất sống lại: “Cháu…… cái này lấy từ đâu ra……”
“Bà ơi, lý do cháu nhất quyết phải đến Vịnh Tiêu Quảng Đông, chính là vì nó.” Thẩm Viên đứng thẳng trước mặt bà nội, chân thành nói: “Cháu muốn mua nó về tặng cho bà, sau đó xin bà tha thứ cho cháu vì đã hủy bỏ hôn ước với Trịnh Văn Bách.”
“Cháu không yêu anh ta, cháu không thể cho phép bản thân lấy một người mình không yêu để sống tạm bợ cả đời.”
“Chỉ là cháu không ngờ, ở giữa lại xảy ra nhiều chuyện ngoài lề như vậy.”
“Nhưng việc tìm lại kỷ vật của bà ngoại là điều cháu luôn muốn làm.”
Thẩm Tri Tùng nhìn cháu gái, vô cùng an ủi, chạm vào cánh tay vợ: “Bà cứ sợ Viên Viên có khoảng cách với bà, tôi thấy con bé này thương bà nhất.”
Bành Cần đưa mu bàn tay lên lau nước mắt, một người vốn lạnh lùng kiên định đến mấy cũng có lúc bị sưởi ấm bất ngờ.
Giây tiếp theo.
Thẩm Viên đột nhiên lùi lại một bước, quỳ hai gối xuống trước mặt hai người lớn tuổi.
Hành động bất ngờ của cô làm kinh ngạc hai ông bà, vì từ nhỏ đến lớn người nhà chưa từng bắt cô phải quỳ lạy ai.
Thẩm Viên quỳ xuống, thân hình thẳng tắp, đôi mắt long lanh ánh lên sự kiên quyết.
“Ông, bà nội, xin hãy tha thứ cho sự nông nổi không hiểu chuyện của cháu, cháu gái xin dập đầu tạ lỗi.”
“Bao nhiêu năm rồi, cháu vẫn chỉ thích Dịch Thận.”
“Cháu muốn ở bên anh ấy, không ai có thể ngăn cản được.”
Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Đánh giá:
Truyện Thiêu Đốt - Thuần Bạch
Story
Chương 63: Im lặng là vì bao dung
10.0/10 từ 46 lượt.
